Tiếu Ngạo Thần Điêu

Chương 22: Gian tình



Tôi cố gắng kìm chế nhịp tim, bước đến cầm lấy cái khăn treo cạnh đó, ngồi xuống bên mép giường, lau tóc giúp Hoắc đại gia. Khuôn mặt xinh đẹp của Hoắc Đô thì xác ngay bên cạnh tôi, kèm theo hương thơm nhàn nhạt tươi mát do mới tắm xong của hắn, thật khiến tôi mặt đỏ tim đập nhanh mà. Bàn tay cầm khăn của tôi run lên, khó khăn giúp Hoắc Đô lau tóc ướt. Hắn như vậy, còn quyến rũ hơn cả sư phụ. Oh my god! Làm sao tôi có thể chịu nỗi đây.

Hoắc Đô nhìn thấy biểu hiện của tôi như thế thì rất vui vẻ, ý cười trên mặt càng sâu, ngón tay còn rảnh rỗi vẽ vòng tròn trên đùi tôi, khiến máu nóng tôi bóc nhanh lên não, gặp võ não chặn lại không thể phóng thích ra ngoài, bèn quay ngược trở lại, chảy ra từ mũi. Nếu cứ tình trạng này thì tôi sớm muộn gì cũng mất máu mà chết thôi. Trời ơi! Thà cứ chảy nước giải như trước đây có phải hơn không?

Hoắc Đô nhìn thấy máu mũi chảy lay lán trên mặt tôi thì rất thích ý, cười rộ lên, cơ hồ là hắn điên cuồng cười, đến nỗi nằm co người trên giường, ôm bụng cười chảy cả nước mắt.

Tôi phát điên, nhưng phát điên thì có thể làm được gì kia chứ, ai biểu Hoắc Đô là người đang nắm giữ mạng sống của tôi làm gì. Cho nên, tôi chỉ có thể dùng cái khăn lúc nãy lau tóc cho Hoắc Đô, chặn lại máu mũi như hai vòi sen mất van, đang tuôn trào lay láng của mình. Cố gắng kìm chế, nhỏ giọng nói: “Hoắc đại gia, ngài có cần gì nữa không? Nếu không, tiểu nhân xin lui trước.”

Hoắc Đô ngừng cười nói: “Tiểu… Tiểu Trình. Ngươi cũng thật nhiều máu quá đi, liên tục chảy 10 ngày rồi mà cũng không hết máu… Hahahaha…” Nói rồi lại ôm bụng cười ngất.

Nhiều máu? Nhịn! Tôi nhịn! Tuyệt đối không được nóng giận, nếu nóng giận thì sẽ trúng kế của Hoắc Đô, tôi phải nhịn… Nhưng mà…

“Hoắc Đô, thật ra ngươi muốn cái gì hả? Ta dù gì trước đây cũng là ân nhân cứu mạng của ngươi, nếu không có ta cho ngươi giải dược, ngươi đã trúng độc của Dương Quá mà chết lâu rồi. Ngươi như vậy là lấy oán trả ơn, lấy oán trả ơn, có biết không hả?” Con thỏ nỗi nóng cũng có thể cắn người nha. Trình Anh tôi từ khi xuyên qua tới nay, chỉ có tôi ức hiếp người, chưa từng bị người ức hiếp (ngoại trừ sư phụ), giờ đây lại bị tên tiểu tử Hoắc Đô này ức hiếp, hỏi saZr2tôi có thể nhịn được kia chứ.

Hoắc Đô thấy tôi nổi nóng, không hoảng sợ, ngược lại vẻ mặt vô cùng bình tĩnh, còn cười nói: “Phải, ngươi đã cứu ta, là ân nhân của ta, cho nên ta mới trả ơn cho ngươi nha.”

Tôi nổi nóng quát to: “Ngươi gọi như thế là trả ơn sao, suốt 10 ngày qua ngươi xem ta như ô-sin mà sai sử, có người nào báo ơn như ngươi không hả?”

“Ô sin?”

“Là hạ nhân, ngươi xem ta là hạ nhân mà sai sử còn gì? Đối đãi với ân nhân như vậy sao?”

Hoắc Đô mị mắt cười: “Chẳng phải ngươi trước đây nói với sư phụ ta là: “Ta bởi vì yêu thích vẻ đẹp của Hoắc Đô, không đành lòng nhìn thấy hắn chết, nên mới cứu.” không phải sao?”

Trời! Trí nhớ của hắn cũng quá tốt đi, lập lại không thiếu 1 từ.

Hoắc Đô nhìn thấy mặt tôi cứng đờ thì lại càng thích ý, cười nói: “Với lại mấy ngày trước ngươi còn nói: “Ta thầm thương trộm nhớ ngươi, gặp ngươi 1 lần thì mãi không quên được, không có ngươi thì sống không nỗi, nên mới bất chấp nguy hiểm mà đến đây tìm ngươi”, có phải không?” Cái này cũng quá trơ trẻn đi, hắn rõ ràng biết tôi không có ý nói như vậy mà.

Tôi đang định mở miệng phản bác thì đã bị Hoắc Đô kéo tay, đè xuống giường, Hoắc Đô cúi xuống nhìn tôi, cười ái muội: “…Ta chỉ là thỏa ước nguyện của ân nhân mình mà thôi.” Khuôn mặt của hắn chỉ cách mặt tôi 2 phân, mỗi lần hắn mở miệng nói chuyện, nhã ra 1 chữ là hơi thở thơm tho, như hương lan của hắn lại phả vào mặt tôi, nong nóng, nhồn nhột.

Mục tiêu cuộc đời của Trình Anh tôi là phải ăn đậu hũ của tất cả mỹ nam khắp thiên hạ. Mà nay đậu hũ của Hoắc Đô lại trưng ra ngay trước mặt như thế này, nếu tôi không ăn thì thật sự quá có lỗi với trời với đất, phật tổ như lai, quan âm bồ tát, diêm vương, quỷ sai, cùng tất cả các chư vị thần linh, và âm binh quỷ hồn. Cho nên, thuận theo tự nhiên, hợp lòng người… Tôi nhõm người 1 chút hôn vào đôi môi mỏng, hơi mở mang ý cười trước mặt mình.

Mặc dù nụ hôn của tôi chỉ như chuồn chuồn lướt nước, phớt nhẹ qua môi Hoắc Đô, nhưng vẫn cảm giác được vị ngòn ngọt trên môi hắn. Ôi chao! Cảm giác này thật sự còn tuyệt hơn là ăn bánh bao sốt cua.

Hoắc Đô đột nhiên bị tôi tập kích thì sững sốt, mặt đờ ra, còn có chút hồng. Nhìn hắn như thế này, tôi càng không kiềm chế được cảm xúc muốn đùa giỡn hắn, nên lại nhõm người lên 1 chút, hôn Hoắc Đô 1 cái nữa. Nhưng nếu tôi biết hậu quả của việc này, tôi tuyệt đối không dám đùa giỡn Hoắc Đô. Dù cho có cho tôi gan hùm, mật rắn cũng không dám.

Hoắc Đô sau khi bị tôi hôn đến lần hai, thì giống như chạm trúng công tắc nào đó trong người hắn, thú tính bộc phát. Không cần biết là môi tôi, hay là thịt dê nướng của người Mông Cổ bọn hắn, mà mặc sức gặm nhắm. Mái tóc còn có chút ẩm của hắn xụ xuống mặt tôi, có chút mát mát, ngứa ngứa.

Tôi muốn đẩy hắn ra, nhưng lại không thoát nổi sức mạnh của hắn, hai tay bị hắn kìm chặt trên đỉnh đầu, cả người bị hắn đè dưới thân, miệng lại bị hắn khóa trụ, muốn kêu muốn la cũng không được. Chỉ có thể phát ra những tiếng “ư ư ô ô” vô cùng kinh dị.

Hoắc Đô sau khi cắn mút cho môi tôi sưng lên như hai cái bánh quảy, hắn lại dùng lưỡi cạy khớp hàm của tôi ra. Tôi cắn chặt răng không để cho lưỡi hắn tiến vào.

“A… ư…” Nhưng cái tên tiểu tử chết tiệc này hắn thế mà lại cắn mạnh vào môi tôi, đau quá, tôi bật thốt lên 1 tiếng, lại bị hắn nuốt hết những âm thanh còn lại vào bụng, lưỡi hắn cũng nhanh chóng công thành đoạt đất, xông thẳng vào khoan miệng tôi, càn quét hết không khí bên trong. Day dưa cùng với lưỡi của tôi.

Tôi bị hắn hôn có điểm choáng váng, người cũng bắt đầu nóng lên, tim đập dồn dập, như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Đến khi tôi muốn tắt thở vì hết hơi, Hoắc Đô mới chịu nhã miệng tôi ra.

“Hoắc… ư ư… ư ư…”

Mới nói được 1 chữ, môi Hoắc Đô lại 1 lần nữa áp xuống. Giờ phút này, tôi không còn 1 chút hơi sức để phản kháng. Chỉ nằm xụi lơ trong lòng hắn, mặc cho Hoắc Đô muốn làm gì thì làm. Đúng là tự tạo nghiệt, không thể sống.

“Tiểu Trình, có thể không?” Toàn thân Hoắc Đô mướt mồ hôi, từng giọt từng giọt mồ hôi của hắn nhỏ lên người tôi, khuôn mặt hắn đỏ bừng, ẩn nhẫn nhìn tôi nói như hỏi xin. Đôi mắt của Hoắc Đô còn long lanh như mắt cún con. Cơ hồ tôi còn thấy cả cái đuôi cún đang ve vẩy sau lưng hắn. Nhìn Hoắc Đô kiêu ngạo, khó ưa hàng ngày như vậy, tôi không có cách nào mà lắc đầu hay nói “không” được. Chỉ có thể nhắm chặt mắt lại, gật đầu đại 1 cái. Tới đâu thì tới. Mỹ nam yêu cầu, sao có thể từ chối kia chứ. Sức đề kháng của tôi với mỹ nam thật sự quá kém mà.

Sau cái gật đầu của tôi, Hoắc Đô cười tươi như trời xuân tỏa nắng, mặc dù đang ngày thu nhưng người tôi lại nóng như ngày hè. Quần áo trên người bị Hoắc Đô tháo từng mảnh từng mảnh ra. Đến khi vật che thân duy nhất còn lại là cái yếm, bị Hoắc Đô tháo ra, tôi cũng không thấy lạnh.

Hoắc Đô hôn từ vành tai của tôi, qua má, lên môi, lại rồi từ cổ qua xương quai xanh, rồi từ từ xuống ngực. Chỗ nào hắn chạm qua thì chỗ đó giống như có lửa thêu đốt.

Khi đầu lưỡi của hắn lướt nhẹ qua nhị hoa trên bầu ngực tôi, làm cho nó bừng tĩnh dựng thẳng lên, hắn lại nhe răng cắn nhẹ 1 cái, rồi mút lấy, làm tôi giống như có điện chạy ngang qua người, bật thốt lên 1 tiếng.

“A ~ ~ ~ Không muốn ~ ~ ~” Âm thanh của tôi lúc này phát ra cũng trở nên hư nhuyễn. Tôi nghe còn nổi cả da gà, huống chi là Hoắc Đô.

Tôi thật sự là không muốn, thật sự khó chịu chết đi được. Nhưng tôi lại quên mất 1 định luật quan trọng. Những lúc như thế này, nữ nhân nói “không cần”, “không muốn”, thì nam nhân sẽ hiểu thành là “Ta rất cần”, “Ta rất muốn”. Hoặc nữ nhân nói “Dừng lại” thì có nghĩa là “Đừng dừng lại”. Oh my god!

Cho nên Hoắc Đô không dừng lại mà càng thô bạo hơn trước. Tay hắn cũng không rảnh rỗi mà xoa nắn bầu ngực còn lại của tôi, cọ xát nhị hoa, làm cho nó đỏ bừng lên. Bàn tay còn lại thì chạy loạn trên người tôi.

“A ~ ~ ~ Hoắc Đô chết tiệt ~ ~ ~” Sự thô bạo của hắn đem đến 1 chút đau đớn, không ngờ sự đau đớn này lại mang đến càng nhiều khoái cảm cho tôi, không nhịn được, rùng mình 1 cái. Hạ thân ngưng tụ 1 tia lửa nóng.

Hoắc Đô rời khỏi ngực tôi, hôn dọc xuống dưới, hầu như là hôn từng tất thịt trên người tôi, ngay cả đầu ngón tay và đầu ngón chân hắn cũng không bỏ qua. Chẳng những hôn, mà còn dùng lưỡi khẽ liếm, hắn như muốn thoa toàn bộ nước giải của hắn lên người tôi. Thật sự quá mất vệ sinh. Nhưng đến lúc này tôi còn quan tâm gì đến chuyện mất vệ sinh hay không mất vệ sinh, cả người tôi nhũn ra giống như sắp tan thành nước. Nơi tư mật giống như có 1 luồn khí nóng thoát ra, vô cùng bứt rứt, khó chịu, còn có 1 chút ngứa.

“Lần đầu sẽ đau, nàng gáng chịu 1 chút.” Hoắc Đô ngẩng đầu nhìn tôi, ánh mắt mê ly, mang dục vọng, khàn giọng nói. Không đợi tôi trả lời, lại cúi xuống hôn lên môi tôi. Bộ trung y trên người Hoắc Đô lúc này, cũng được cởi ra. Hai chúng tôi, toàn thân không vật gì che đậy, day dưa cùng 1 chỗ với nhau. Ôi chao, nếu sư phụ mà biết được, tôi dễ dàng trao thân cho người khác như thế, không biết là dùng 1 chưởng đánh chết tôi, hay là cấm mười mấy cây “phụ cốt châm” lên người tôi, cho tôi bị dày vò đến chết đây. Chặc chặc.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.