Tiếu Ngạo Thần Điêu

Chương 4: Song kiếm hợp bích



Cũng may khinh công là môn tôi yêu thích nhất, cũng chú tâm học nhất nên chỉ chốc lát tôi đã bay ra khỏi Lục gia trang. Một đường bay thẳng vào khu rừng gần đó, đến khi trốn lên một cây cổ thụ cao, không thấy có ai đuổi theo mới thở một hơi nhẹ nhõm. Trong lòng vừa tiếc không xem được màn đấu võ giữa Tiểu Long Nữ và Kim Luân pháp vương, không thể ở lại tiếp tục dự Anh Hùng Yến, lại vừa lo lắng không biết lúc nãy Lục Quán Anh có nhận ra mình hay không, không biết hắn có nói linh tinh hay không, nếu chẳng may hắn nói linh tinh, để sư phụ biết được, vậy chẳng phải tôi chết chắc sao, chặc chặc, sao này phải cẩn thận một chút mới được.

Mà nói đi nói lại cũng tại cái tội ham mê nam sắc hại, nếu không đâu đến nỗi bị thương ở tay còn chạy trối chết chứ. Không nhắc thì thôi, vừa nhắc cổ tay liền đau, tôi vội lấy thuốc trong túi ra xoa vào chỗ đau, lại nhớ đến, lúc nãy bình “giải dược toàn năng” của mình đã bị Kim Luân pháp vương cướp lấy thì trong lòng lại đau như ai cắt. Suy đi tính lại vẫn cảm thấy hôm nay quả nhiên lỗ nặng mà.

Ngồi trên cây nghĩ ngợi một chút, không biết kế tiếp nên đi đâu, cảm thấy đói bụng nên tôi lấy gói bánh bao trong túi ra ăn. Lại nghĩ nghĩ không biết có nên đi săn một con gà rừng về làm thịt nướng lên ăn không.

Không nghĩ thì thôi, vừa nghĩ liền thèm, liền nhét bánh bao trở vào túi sách, định phi thân xuống đất đi bắt gà rừng, thì đột nhiên bên dưới có vô số người dùng khinh công bay đến, tôi lập tức nén hơi thở để tránh bị phát hiện.

Người đến là đám người Kim Luân pháp vương, Hoắc Đô, còn có Hoàng Dung, Quách Phù, và hai cái mỹ nam là Võ Đôn Nhu và Võ Tu Văn.

Quách Phù bị Kim Luân pháp vương bắt, Hoàng Dung muốn cứu con gái nên đánh nhau với Kim Luân pháp vương, nhưng một thai phụ cùng hai cái thiếu hiệp mỹ nam học chưa thành tài thì làm sau có thể đấu lại cái lão khỉ già Kim Luân chứ.

Hoàng Dung bị Kim Luân chưởng cho một chưởng, cũng may là né được nhưng lại động thai khí, có vẻ rất đau ngã khuỵu xuống đất, Kim Luân pháp vương thừa thắng xong lên, định giáng cho Hoàng Dung thêm một chưởng. Quách Phù hoảng sợ la toán lên. Hai mỹ nam Đại Võ, Tiểu Võ thấy thế thì định tiến lên ngăn cản, tôi thấy thế thì không thể làm ngơ liền dùng chỉ pháp bắn một thỏi bạc về phía Kim Luân pháp vương.

Kim Luân pháp vương thình lình bị tôi tập kích, nhưng là cao thủ nhất nhì trong võ lâm nên kịp thời né tránh, quát lên: “Ai?”

Hoàng Dung cũng ngạc nhiên, thốt lên: “Đạn chỉ thần công!” Cũng trong tích tắc cướp được Quách Phù trong tay hai gã lính Mông Cổ về, lui về một phía với Đại Võ và Tiểu Võ.

Tôi vừa dùng chỉ pháp tấn công Kim Luân pháp vương, nghĩ là không thể trốn trên cây được nữa, đang định nhảy xuống thì Dương Quá và Tiểu Long Nữ lại đến. Thế là mọi nghi vấn về việc người tập kích Kim Luân pháp vương là ai đều đổ dồn vào đôi uyên ương đó.

Hoàng Dung ngạc nhiên hỏi: “Quá Nhi, con cũng biết Đạn Chỉ Thần Công?”

Dương Quá ngẩn ra, tất nhiên không biết Hoàng Dung đang nói gì, tôi thấy thì cười thầm trong lòng, nhưng cũng không quên ở đây toàn là cao thủ nên cố nén hơi thở đến mức thấp nhất để tránh bị phát hiện.

Dương Quá nhìn Hoàng Dung kêu một tiếng: “Bá mẫu!” lại nhìn về phía Kim Luân pháp vương, nghiêm giọng nói: “Hoàng bang chủ mang bệnh trong người, ngươi đâu có thể thừa cơ hiếp yếu!” Nói rồi dùng kiếm lao thẳng về phía Kim Luân pháp vương.

Kim Luân pháp vương dùng ngón tay búng vào mặt thanh kiếm “Tâng” một tiếng, mũi kiếm Dương Quá bị đánh lệch đi, cánh tay cũng có điểm khó chụi, vội phi thân tránh một bên.

Kim Luân pháp vương cười nói: “Tiểu hoàn đồng! Ngươi võ công không tệ, tương lại sẽ hơn hẳn ta, bây giờ chưa phải là đối thủ của ta, nếu cứ liều mạng, chẳng hóa ra chết uổng hay sao?”

Dương Quá: “Ta từ nhỏ được Hoàng bang chủ nuôi lớn, có ta ở đây ngươi đừng hòng gây khó dễ người. Với lại nếu không phải Hoàng bang chủ đang có bệnh thì công phu của ngươi chưa chắc thắng nổi đâu.”

Kim Luân pháp vương nghe thấy thế thì cười lớn: “Nếu như ngươi có nghĩa khí như vậy, thì hãy cùng ở lại với bọn họ.” Nói rồi xuất chưởng đánh về phía Dương Quá. Tiểu Long Nữ thấy thế cũng rút kiếm bay đến trợ chiến.

Nhưng cái lão khỉ già này cũng quá lợi hại đi, hai người Dương Quá và Tiểu Long Nữ cùng đấu với lão mà vẫn không chiếm thế thượng phong. Tôi xem một hồi thì sợ lão khỉ già đã thương Dương Quá, liền bất chấp la lên: “Song kiếm hợp bích, mau song kiếm hợp bích đi.”

Mọi người nghe tiếng tôi thì ngẩn ra, bất giác nhìn về phía tôi, Dương Quá ngẩng ra một chút, sau như nghĩ đến đều gì đó liền la to: “Cô cô sử dụng Ngọc Nữ kiếm pháp.”

Tiểu Long Nữ không nói hai lời, liền dùng Ngọc Nữ kiếm pháp, còn chiêu kiếm của Dương Quá hình như là Toàn Chân kiếm pháp, hai người kết hợp hai thế kiếm liền khiến lão khỉ già Kim Luân rơi vào thế hạ phong, bị bức lui xa mấy trượng. Vẻ mặt có chút khó coi, nói: “Khá lắm, khá lắm, song kiếm hợp bích, bộ kiếm pháp này có tên là gì?”

Tôi lúc này cũng nhảy xuống đất, đang đứng ở một bên vừa nghe Kim Luân pháp vương hỏi như thế liền nhanh miệng nói: “Thích lư kiếm pháp!”

Kim Luân quay đầu nhìn tôi, vừa nhìn thấy tôi ánh mắt càng thêm dữ tợn, nếu ánh mắt có thể giết người tôi nghĩ tôi đã chết mấy trăm lần rồi.

Dương Quá nghe tôi nói thế thì rất thích ý, liền cười rộ lên: “ Thích lư kiếm pháp? Hay, kiếm pháp dùng để đâm lừa trọc đầu gọi là thích lư kiếm pháp thì không còn gì bằng.”

Kim Luân pháp vương nghe Dương Quá nói thì càng thêm tức giận, quát: “Có ngày các ngươi sẽ ném mùi lợi hại của Kim Luân pháp vương ta.” Nói rồi sải bước đi. Đám tùy tùng của lão cũng nhanh chóng lớp dìu lớp đỡ Hoắc Đô với Đạt Nhĩ Ba bị thương rời đi, tôi tiếc nuối nhìn theo bóng Hoắc Đô rời đi, nhưng không hiểu sao Hoắc Đô đang được dìu đi lại quay đầu lại nhìn tôi cười khẩy một cái đầy thâm ý, khiến tôi lạnh toát cả sống lưng. Bởi ánh mắt hắn cũng quá đáng sợ đi. Ôi ôi… Tôi lại tự chuốc họa vào thân rồi.

Đám người Hoàng Dung và Dương Quá không đuổi theo Kim Luân pháp vương, tôi cũng chẳng quan tâm, nhưng khi nhìn thấy bóng lão khỉ già đó càng đi càng xa, tôi đột nhiên nhớ đến một chuyện, vội hét to lên: “Lão già, trả bình thuốc lại cho taaaaaaaaa.”

Ngay sau tiếng hét của tôi, chỉ nghe “vèo” 1 tiếng, một vật không xác định được là vật gì bay tới chỗ tôi với tốc độ cực nhanh tôi nhanh tay chộp lấy, do lực lão khỉ già ném rất mạnh khiến tay tôi phải chụi một trận đau rát, nhưng khi nhìn cái bình sứ trắng trong tay, tôi liền quên mất cảm giác đau. Cuối cùng “giải dược toàn năng” cũng trở về với tôi, thật khiến tôi vui mừng, mà sao lại có thể không vui được kia chứ, bình dược này ngốn của tôi không ít bạc và nữa năm thời gian chế luyện, chỉ có 10 viên, lúc nãy đã cho Hoắc Đô 1 viên, tôi uống 1 viên, hiện tại chỉ còn 8 viên, tôi phải hảo hảo bảo quản để dùng vào lúc cần thiết.

“Cô nương là?” Tôi bị hỏi đột ngột thì giật mình, quay đầu lại thì thấy Hoàng Dung, Đại Võ, Tiểu Võ và Quách Phù đã đi đến bên cạnh. Liền cười ha ha hai tiếng, trả lời: “Người qua đường, người qua đường thôi, các vị không cần bận tâm đến ta.”

Dương Quá và Tiểu Long Nữ cũng đi đến. Dương Quá gật đầu với tôi 1 cái như chào hỏi, rồi ôm quyền nói với Hoàng Dung: “Quách bá mẫu, Quá Nhi xin đi trước.” Nói rồi không đợi Hoàng Dung đồng ý, liền nắm tay Tiểu Long Nữ rời đi. Tiểu Long Nữ trước khi đi liếc nhìn tôi một cái, miệng ngọc nhả ra hai chữ: “Đa tạ!” Thật khiến tôi thụ sủng nhược kinh, liền vẩy tay cười nói: “Không có việc gì, chuyện nhỏ chuyện nhỏ, đi đường bình an nha, có duyên chúng ta sẽ gặp lại.”

Một màn đó lại khiến mọi người ngẩn ra, khi Dương Quá và Tiểu Long Nữ rời đi, tôi cũng định rời đi, định vào rừng bắt gà nướng ăn, tay lại bị Hoàng Dung nắm lấy, mà lại nắm ngay cái tay bị lão khỉ già Kim Luân bóp cho bầm tím lúc sáng, khiến tôi bị đau la “Á” 1 tiếng. Hoàng Dung giật mình vội bỏ tay tôi ra.

“Cô nương là người sử dụng Đạn Chỉ thần công lúc nãy, không biết cô nương có quan hệ như thế nào với gia phụ?” Hoàng Dung hỏi.

“Cha bà là ai?”

Hoàng Dung đại khái là cảm thấy tôi đã cứu bà 1 mạng, lại làm đau tôi, nên đối với thái độ cà lơ phất phơ của tôi cũng không giận, mà ôn tồn nói: “Gia phụ trên giang hồ được tôn là Đông Tà – Hoàng Dược Sư, không biết cô nương có quan hệ gì với gia phụ?”

Tôi giả bộ suy nghĩ một lát, rồi nói: “Đông Tà – Hoàng Dược Sư, có nghe qua nhưng chưa từng gặp mặt, không có quan hệ, hì hì”

Hoàng Dung: “Vậy à, đã làm phiền cô nương.”

“Không sao, không sao, ta đang rất rảnh, nếu đã hết chuyện, vậy ta đi đây.” Nói rồi định xoay người đi, nhưng nhớ tới Chu Tử Liễu bị trúng độc chưa có thuốc giải nên lấy 1 viên giải dược toàn năng cho Hoàng Dung rồi nhanh chóng lủi đi, không muốn ở lại đấu trí với một người thông minh như Hoàng Dung chút nào, tôi đoán đại khái Hoàng Dung đã đoán ra được thân phận của tôi, nhưng chỉ là do tôi cứ một mực phủ nhận nên cũng không muốn nói ra mà thôi. Thật sự tôi cảm thấy mấy người mang họ Hoàng thật sự rất gian trá.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.