Tiếu Ngạo Thần Điêu

Chương 49: Vô Trần đại sư mất tích



Sau 1 hồi Tiểu Thất náo loạn với những vị khách không mời mà tới, Cái Bang đại hội cũng kết thúc đột ngột, với kết quả bất ngờ ngoài sức tưởng tượng của tôi.

Tiểu Thất được bầu làm bang chủ. Nhưng không phải do hắn đánh thắng hết tất cả bang chúng 16 tỉnh Nam Bắc, áp đảo quần hùng mà được bầu làm bang chủ. Chỉ đơn giản là hắn thỏa mãn được 3 điều, nhưng trong 3 điều, tôi chỉ có thể miễn cưỡng chấp nhận điều thứ 3 mà thôi.

Điều thứ 1: lúc sư phụ vung tay đánh bay cây “Đã Cẩu Bỗng”, Tiểu Thất vô tình chộp được, không để nó rơi xuống đất,. Đều này chứng tỏ Tiểu Thất là “người biết bảo vệ danh dự cho Cái Bang”, trích lời của Tề Kim Chung.

Điều thứ 2: khi Tiểu Thất cầm cây bỗng chỉ thẳng vào mặt sư phụ và Âu Dương Phong, giọng hét của hắn rất lớn, chứng tỏ hắn là “người tràn đầy khí khái nam nhi, không biết sợ hãi trước kẻ thù”, trích lời Tề Kim Chung.

Điều thứ 3: “Võ công Hồng Thất vô cùng cao cường, ngang tài ngang sức với hai võ lâm cao thủ” là sư phụ và Âu Dương Phong, trích lời Tề Kim Chung.

Nên Tiểu Thất vô cùng xứng đáng trở thành bang chủ Cái Bang, được tiếp nhận “Đã Cẩu Bỗng”, và được “vinh hạnh” tắm trong nước bọt của tất cả bang chúng. Cái quy định khi kế nhiệm ngội vị bang chủ này của Cái Bang, cũng quá là khủng khiếp.

Nhưng việc Tiểu Thất dễ dàng trở thành bang chủ vẫn chưa phải là điều khiến tôi ngạc nhiên nhất ngày đó. Bởi lẽ cũng cùng ngày hôm đó, sau khi Tiểu Thất nhậm chức bang chủ, cuối cùng tôi cũng có thể mở miệng nói chuyện, và sau đó tôi được tiếp nhận liên tiếp vô số tin khiến tôi ngạc nhiên đến nỗi miệng há to, có thể nhét được cả quả trứng ngỗng. Đúng như câu “chỉ có ngạc nhiên hơn, chứ không có ngạc nhiên nhất”.

Ngoại trừ tôi ra, vị khách không mời đầu tiên tự tiện xông vào đại hội Cái Bang chính là sư phụ. Sư phụ sau khi trúng khói mê hương của đám côn đồ, người chỉ điều tức khoảng nữa canh giờ là có thể cử động lại bình thường, sau đó người mang theo Vân Thường, lần theo dấu vết của đám côn đồ mà tìm kiếm tung tích của tôi. Đáng lý với khả năng của sư phụ, chỉ cần 1 khắc đã có thể đuổi kịp đám côn đồ, nhưng ngày hôm đó trời đổ tuyết dày, làm xóa hết mọi dấu tích để lại, khiến sư phụ tìm nhằm hướng, nên đến khi người cùng Vân Thường đến Yên Kinh, thì tôi đã cùng Tiểu Thất đến Tây Sơn. Sau khi “thăm hỏi” đám côn đồ 1 chút, sư phụ biết được tôi đã rời đi với 1 khiếu hóa tử, lại nghe 1 đám khiếu hóa tử nói, đại hội Cái Bang sẽ tổ chức ở Tây Sơn, nên người liền đến Tây Sơn đòi người, mới có chuyện đánh nhau ngày đó với Tiểu Thất.

Vị khách không mời thứ 2 chính là Vương Trùng Dương. Sư phụ của hắn là Thanh Hư chân nhân, nghe nói đâu bạn thăm giao của sư phụ hắn là người hiện tại đang cất giữ “Cửu Âm chân kinh”, và đó đương nhiên là điều bí mật. Nhưng dạo gần đây lại nghe được tung tích của bộ chân kinh này trên giang hồ, nên lão thắc mắc, liền phái đồ đệ của lão, tức Vương Trùng Dương xuống núi tìm hiểu ngọn nguồn. Khi Vương Trùng Dương đi ngang qua vùng Tây Sơn, cũng nghe 1 đám khiếu hóa tử nói về đại hội Cái Bang, do ở trên núi lâu ngày, chưa từng thấy qua loại sự kiện này, nên tò mò đến xem, vô tình giúp tôi ngăn cản 1 màn đánh nhau của sư phụ và Tiểu Thất.

Đã thế hắn còn mang đến 1 tin bất ngờ, người bạn thâm giao với sư phụ hắn, người biết nơi cất giấu “Cửu Âm chân kinh” chính là… Vô Trần đại sư. Thiện tai! Thiện tai! Cái này không phải gọi là “đi mòn gót sắt chẳng thấy bóng, đến khi tìm được chẳng tốn công” đó sao?

Lại nói tiếp đến vị khách không mời thứ 3, là lão ngoan đồng Chu Bá Thông, sư đệ của Vương Trùng Dương. Vốn dĩ Thanh Hư chân nhân chỉ phái mỗi Vương Trùng Dương xuống núi, nhưng để giải thích cho sự có mặt của lão ngoan đồng Chu Bá Thông tại đại hội Cái Bang, chỉ có thể dùng 5 chữ để hình dùng là … ham vui nên trốn theo.

Vị khách không mời thứ 4 là Âu Dương Phong, với thái độ hòa nhã lịch thiệp giả dối vạn năm. Cho dù có bị Tiểu Thất mắng chửi, khiêu khích, thậm chí đánh hắn, hắn vẫn chỉ né cộng tránh, còn dùng lời lẽ chân thành tha thiết nói chuyện với các trưởng lão Cái Bang, nên hắn từ khách không mời được trở thành khách mời. Còn nguyên do tại sao Âu Dương Phong mang theo Âu Dương Khắc vượt cả ngàn dặm xa xôi, từ Tây Vực đến Trung Nguyên “để được nhìn thấy các nhân tài Trung Nguyên, như các anh hùng hảo hán của Cái Bang đây” (trích lời Âu Dương Phong), chỉ vì hắn đã đánh hơi được mùi “Cửu Âm chân kinh”.

Còn vị khách không mời cuối cùng, không ai khác chính là Vân Thường… À không đúng, hắn bây giờ không còn được gọi là Vân Thường, mà phải gọi hắn là Trần Huyền Phong. Cái tên mà sư phụ đã ban tặng cho hắn.

Nói đi nói lại, việc sư phụ nhận Vân Thường… ầy, tôi lại quên, việc sư phụ nhận Trần Huyền Phong làm đồ đệ đã nằm trong dự liệu của tôi từ sớm, không biết các bạn có còn nhớ, trước đây tôi đã từng nói, sư phụ rất thích thu nhận những đứa trẻ mỹ mạo, có tài năng làm đệ tử. Nên thời gian trước khi tôi nhìn thấy ánh mắt sư phụ quan sát Trần Huyền Phong thì tôi đã biết ý định của người, chỉ có điều, tôi không nghĩ đến, tên thối tiểu tử đó lại đồng ý nhanh như vậy, thù hận trong lòng hắn đã lớn đến mức nào?

Sống bên cạnh Trần Huyền Phong 1 thời gian, mặc dù hay cãi nhau với hắn, nhưng tôi sớm đã xem hắn như đệ đệ của mình, cứ nghĩ đến kết cuộc bi thảm của hắn… Việc này khiến tôi vô cùng phiền não, mà phiền não hơn là…

“Vô Trần đại sư? Không phải Vô Trần đại sư là sư phụ của ngươi sao?” Trần Huyền Phong nhìn tôi ngạc nhiên thốt lên, ngay lập tức…

“Trùng Dương lần này phụng mệnh sư phụ đến bái phỏng Vô Trần đại sư, không ngờ đi ngang qua vùng Tây Sơn này lại gặp phải đệ tử của người, đúng là trùng hợp, nếu đã thế Phùng cô nương có muốn trở về Vô Danh sơn với Trùng Dương không?” Vương Trùng Dương sau biết được thân phận của tôi, thì tỏa ra vô cùng thân thiết, còn muốn đưa tôi trở về Vô Danh sơn.

“A Hành, ta đưa ngươi đi.” Tiểu Thất vừa nhậm chức bang chủ lại không chịu ở lại lo cho bang phái của mình, mà rất hào hứng đòi đi theo.

“Vị Vô Trần đại sư này chắc chắn là 1 thế ngoại cao nhân, ta cũng rất muốn diện kiến.” Âu Dương Phong cũng không chịu thua kém, đến góp vui.

“Ta…”

“Được thôi, tất cả cùng đi!”

Tôi chưa kịp mở miệng từ chối thì giọng nói lành lạnh của sư phụ đã vang lên, quay đầu nhìn lại, tim tôi nhất thời nảy lên 1 nhịp. Sư phụ nhếch môi nở 1 nụ cười, ánh mắt lóe lên tia gì đó, cái cảm giác này rất quen thuộc. Người đang tính kế gì đây?

Thế là, tôi dắt theo 1 đàn mỹ nam mỹ nữ trở về Vô Danh sơn. Trên suốt đường đi, ngoài mấy lần cảm sốt nhẹ, với lại hay cãi nhau với Trần Huyền Phong, thì mọi việc đều suôn sẻ, cũng chẳng thấy bóng dáng tên sát thủ nào đến quầy rầy. Mới đầu tôi còn cảm thấy khó hiểu, nhưng sau mới chợt tỉnh ra, lần này cạnh tôi có nhiều cao thủ như vậy, thử hỏi còn tên ngu nào dám đâu đầu vào chỗ chết kia chứ. Đây có được xem là “trong cái rủi có cái may” không?

“Ngẩn ngơ cái gì, sư phụ của ta đang gọi ngươi kìa?” Còn đang u sầu nhìn cái bánh bao thì Trần Huyền Phong đã đi đến bên cạnh tôi từ lúc nào.

“Ngươi – có cần hễ mỗi lần mở miệng ra là – “sư phụ của ta” này, “ sư phụ của ta” nọ – hay – không?” Tôi nghe tiếng mình rít ra từ kẻ răng.

“Sao? Ngươi ganh tỵ với ta à?” Trần Huyền Phong hất cằm, tỏ vể đắc ý.

“…” Cái tên thối tiểu tử này, hắn chỉ mới làm đệ tử của sư phụ ít ngày thôi thì đắc ý cái gì kia chứ, có ngày tôi còn làm sư mẫu của hắn nữa kia kìa: “Lúc nãy ta thấy “Nhược Hoa muội muội” của ngươi đi ra phía dòng suối, hình như đi lấy nước cho Tiểu Khắc Khắc, nhưng ta cũng không hẹp hòi nhắc nhở ngươi, “Nhược Hoa muội muội” của ngươi từ nhỏ lên ở Tây Vực, ngay đến nước để tắm còn hiếm, nói chi đến nước để bơi, lỡ như…”

“…” Trần Huyền Phong càng nghe tôi nói thì nét mặt càng tái đi, không đợi tôi nói xong đã quay đầu chạy về phía dòng suối.

Tôi nhìn thấy vậy thì trong lòng vô cùng hả hê. Thật ra tôi nào có thấy Mai Nhược Hoa đi ra dòng suối chứ, chỉ bịa đại 1 lý do, nào ngờ tên thối tử đó lại tin sái cổ, còn lo sợ cho tiểu tình nhân mới quen được của hắn, gặp phải chuyện không may gì mà chạy đi như bay thế kia, đúng là khi con người ta yêu thường ngu ra.

Mà nói đến Mai Nhược Hoa tôi lại thêm phiền não, cô bé này tuy mới 11, 12 nhưng lại là 1 trong những mỹ nhân bạch cừu của Âu Dương Phong, sắc đẹp không cần phải nói, lại vô cùng thông minh lanh lợi, chỉ mới quen biết 1 thời gian đã làm cho Trần Huyền Phong điên đảo. Đã thế, ánh mắt sư phụ khi nhìn cô bé rất lạ, hơi, không phải vì Mai Nhược Hoa mà sư phụ đồng ý cho đám người Âu Dương Phong đi theo đó chứ?

“Sư phụ, sư phụ, đồ nhi đã về rồi! Người đang ở đâu?” Vừa nhìn thấy bóng dáng ngôi miếu đỗ nát trên Vô Danh sơn, tôi đã lớn giọng gọi với vào.Vô Trần sư phụ của tôi không có gì tốt, chỉ được cái thính lực rất nhạy, dù ở cách xa cả trượng, mà tôi nói xấu người, người vẫn nghe rõ rành mạch.

Thế nhưng, hôm nay không hiểu lý do gì, tôi gọi mãi mà chẳng thấy người đâu cả, bình thường người đã vèo 1 cái bay đến chỗ tôi rồi. Trừ phi… 1 nỗi bất an trào dâng trong lòng, cước bộ của tôi ngày 1 nhanh hơn, nhưng đến nơi mới biết. Tôi thật tốn công lo lắng cho người.

“Gửi đồ nhi Vô Ưu thân yêu của sư phụ! Từ ngày con đi, chỉ còn lại 1 mình sư phụ sống cô đơn chiếc bóng trên ngọn núi to lớn lạnh lẽo này…”

“…” 1 sợi gân xanh trên trán tôi xuất hiện.

“1 ngày cứ như 3 thu, sư phụ thật sự vô cùng vô cùng, đặc biệt nhấn mạnh chữ vô cùng, buồn chán, nên sư phụ quyết định đến thăm cố hữu của mình…”

“…” 2 sợi gân xanh nổi lên.

“Nếu như con có trở về đây, đọc được lá thư này, và thật sự nhớ nhung sư phụ, thì cứ y theo bản đồ mà đi tìm sư phụ nhé. Cuối thư, sư phụ chờ con.”

“…” Trần Huyền Phong đọc hết bức thư Vô Trần sư phụ để lại, thì sợi gân xanh thứ 3 trên trán tôi cũng nỗi lên nốt. Thật sự là… không còn lời nào để nói.

Mất gần nữa tháng, đi xe đi ngựa, lội bộ trèo đèo, chịu lạnh chịu rét, đi dưới trời đông, mới về tới Vô Danh sơn, đã thế còn 1 phen uổng phí tâm tình lo lắng của tôi, nào ngờ Vô Trần sư phụ lại không có ở đây, còn vẽ cái gì bản đồ để tôi tìm kiếm. Thử hỏi có khiến tôi tức chết không chứ?

“Ngươi có chắc đây là bản đồ không vậy? Sao ta nhìn mãi mà không ra thế này?” Trần Huyền Phong cầm tấm bản đồ Vô Trần sư phụ để lại, lắc lắc trên tay.

Khi tôi quay đầu nhìn cái được gọi là bản đồ của Vô Trần sư phụ, thì mắt cũng hoa lên: “Hahaha… Sư phụ của ta rất có khiếu vẽ tranh trừu tượng… Hahaha…” Chắc chắn nụ cười hiện tại của tôi vô cùng gượng gạo. 1 vòng tròn, và mấy con giun! Lão sư phụ già này của tôi, vẽ cái gì thế này?

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.