Tiếu Ngạo Thần Điêu

Chương 57: Chuyện xưa



Mùa đông, mùa của sự chết chóc, cái lạnh của mùa đông khiến vạn vật chìm vào giấc ngủ, thú rừng trú đông, cây thôi đâm chồi, nảy lộc. Khắp nơi đều là sự lạnh lẽo chết chốc, chỉ còn duy nhất một màu trắng, tuyết phủ khắp nơi. Thế nhưng có một nơi, dù cho khí trời có lạnh lẽo ra sao, nơi đây vẫn ngập tràn sắc hoa ngũ sắc.

Nơi đó có tên Tuyệt Tình cốc. Cốc Tuyệt Tình nhưng không tuyệt tình.

Do địa thế Tuyệt Tình cốc nằm trên một ngọn núi lửa đã ngủ yên, vì thế khí hậu đặc biệt ấm áp hơn những nơi khác. Cho nên đang giữa trời đông mà chúng ta vẫn có thể tình cờ bắt gặp vài cơn mưa phùn.

Mưa phùn đến nhanh đi cũng nhanh, nhưng dù chỉ chút mưa đó thôi cũng đủ làm cho lòng người khắc khoải.

Dưới màn mưa phùn lất phất, tôi gặp lại Hoắc Đô. Hắn đứng dưới làn mưa, đôi mắt miên mang nhìn biển hoa Tình vô định phía xa xa. Hắn vẫn là Hoắc Đô nhưng cảm giác hắn tạo cho tôi lúc này lại không phải là Hoắc Đô mà tôi đã từng quen biết.

“Hoắc Đô!” Tôi bước lại gần, gọi. Nhưng người trước mặt tôi đây cứ như đã thoát hồn khỏi xác, hắn không trả lời, mắt vẫn đăm đắm nhìn về biển hoa Tình ở phía xa.

“Hoắc Đô!” Tôi mở miệng gọi thêm lần nữa. Nhưng Hoắc Đô vẫn không trả lời, mất một lúc sau, hắn mới lên tiếng.

“Tiểu Trình, nàng từng nghe qua cái tên Tần Huy chưa?” Hoắc Đô quay đầu nhìn tôi mỉm cười.

“Tần Huy?” Tôi nghe hắn hỏi thì ngạc nhiên, hỏi lại: “Chưa từng nghe qua? Hắn là ai vậy?”

“Hahahaha…”

Hoắc Đô đột nhiên cười to, khiến tôi giật bắn cả mình. Hắn là đang cười cái gì, tôi chỉ thành thật nói mình không biết người tên Tần Huy thôi, có gì mà đáng cười kia chứ. Cái tên này quả thật tôi chưa từng nghe qua cơ mà.

“Ngươi cười cái gì?”

“Chỉ là có một kẻ ngốc, khiến ta buồn cười mà thôi… Hahahaha…” Hoắc Đô ôm bụng cười điên cuồng, cười đến trào cả nước mắt.

“Ngươi cứ ở đây mà cười đi!” Nhìn Hoắc Đô đột nhiên lên cơn động kinh, tôi biết hắn vẫn là Hoắc Đô, hoàng tử cao ngạo của Mông Cổ, có lẽ cái cảm giác như hắn sắp biến mất khỏi thế gian lúc nãy, là ảo giác của tôi đi. Cho nên tôi có thể yên tâm mà đi tìm “Đoạn Trường thảo”, độc Tình hoa trong người tôi và sư phụ, sớm giải ngày nào hay ngày đó.

Hoắc Đô nhìn theo bóng Trình Anh càng lúc càng xa, tiếng cười cũng ngày một nhỏ dần, nụ cười trên môi cũng chỉ còn một đường cong nhợt nhạt, ý cười trong mắt đã tiêu tán giờ chỉ còn sự chua xót. Giữa đồng hoa mênh mông lúc này chỉ còn lại mỗi mình Hoắc Đô đứng đó, hắn nhẹ giọng thì thầm như hỏi, cũng như tự nói với bản thân: “Vì một người ngay cả tên ngươi còn không biết, mà chết, cảm thấy đáng sao, Tần Huy?”

“Nếu đổi lại là ngươi, ngươi có cảm thấy đáng hay không?” Thế nhưng lại có tiếng trả lời, tiếng nói không có âm thanh nhưng lại hòa vào trong gió phiêu tán đến bên tai Hoắc Đô.

Hoắc Đô sững người một chút, nhưng sau đó xoay người nhìn về phía biển hoa Tình, mỉm cười như ngày xuân đón gió, đáp: “Xứng đáng!” Nói đoạn cũng xoay người rời đi.

Lúc này phía sau lưng hắn, một bóng hình nam tử mờ mờ ảo ảo hiện lên, trên môi cũng là một nụ cười tươi tắn.

Giang Nam năm nào từng có một tiểu tử sống trong nhung lụa, phụ mẫu yêu thương, nhưng chỉ trong một đêm, cả nhà đều chết. Giang Nam năm nào từng có một tiểu tử cả người dính đày máu phụ mẫu, lê lết trên đường, không biết phải đi về đâu. Giang Nam năm nào từng có một tiểu tử vì một cái bánh bao mà đã giao thân xác và linh hồn mình cho một nha đầu.

“Ngươi nếu không ăn bánh bao có phải sẽ đói bụng chết phải không?”

Tiểu tử gật đầu.

“Vậy ta cho ngươi bánh bao ăn, ngươi sẽ không chết phải không?”

Tiểu tử gật gật đầu.

“Thế ta cứu mạng của ngươi, ta có được xem là ân nhân của ngươi không?”

Tiểu tử gật gật gật đầu.

“Vậy ngươi có nên báo đáp ân nhân của mình không?”

Tiểu tử gật gật gật gật đầu.

“Được, ta là ân nhân cứu mạng của ngươi, ngươi phải lấy thân báo đáp ta. Ta tên là Trình Anh, hay gọi Tiểu Trình, ngươi sau này lớn lên nhất định phải quay lại đây kiếm ta, lấy thân báo đáp ta có nghe chưa.”

…………

“Ngươi muốn đi theo ta?”

Tiểu tử gật đầu.

“Nếu theo ta ngươi sau này ngay cả một con chó cũng không bằng, chỉ có thể là một công cụ giúp ta làm việc.”

Tiểu tử ánh mắt khẩn thiết nhìn nam nhân áo xanh đẹp như thiên tiên trước mặt, kiên định nói: “Chỉ cần được ở bên Tiểu Trình, tất cả ta đều nghe ông.”

“Ngươi tên gì?”

Tiểu tử đáp: “Tần Huy!”

“Hãy quên tên đó đi, sau này ngươi gọi là Thập Bách Ngũ.”

Bất chợt một cơn gió mang theo khí lạnh thổi đến, làm tung những cánh hoa Tình, bóng hình người nam tử cũng theo gió tan ra, chỉ còn vương lại tiếng nói như tiếng gió: “Xứng đáng!”

Tìm quanh quẩn chung quanh đồng hoa Tình một lúc, cuối tôi đã tìm được loại cây có họ hàng với Dương Sỹ là “Đoạn Trường thảo”, khi nhìn thấy đám cỏ này tôi tức nhiên là mừng như điên, cũng chẳng suy nghĩ nhiều liền lao qua định hái một bó đem về, nào ngờ móng sói của tôi chưa kịp chạm vào đám cỏ thì đã bị người nào đó túm lại trên không trung.

Con bà nó, cỏ này ở đây nhiều vô kể, sao lại có người ngăn cản tôi hái chút cỏ kia chứ? Đừng nói với tôi là cỏ này cũng được bảo tồn đó nha?

“Làm gì…” Tôi tức giận quay đầu, định mắng cho cái người rỗi hơi đó một trận, nào ngờ…

“Sư… sư phụ!” Thì ra cái người rỗi hơi đi bảo vệ cho một đám cỏ là sư phụ. Không phải lúc tôi rời đi, sư phụ còn nằm mê mang trên giường do bộc phát độc hoa Tình sao, sao lại tỉnh nhanh như vậy?

Mặc dù trong lòng vô cùng căm tức người bội bạc tình cảm, nhưng dù gì hiện tại thân phận của tôi hiện giờ là Trình Anh, là đồ đệ của người, mà người lại rất thích hành hạ đồ đệ là tôi đây. Người xưa nói: Nhỏ không nhịn sau có thể làm chuyện lớn. Cho nên trước mắt tôi cứ nhẫn nhịn làm hòa đã.

“Sư phụ, người chẳng phải là đang nằm tịnh dưỡng trong phòng sao, sao lại ra đây? Người có biết người vì đồ nhi mà hao tổn chân khí, làm mái tóc đen óng mượt mà như hắc ti của người bạc trắng làm đồ nhi đau lòng đến cở nào không, bây giờ người lại vì lo lắng cho đồ nhi mà thân đang mang độc còn chạy ra đây tìm kiếm đồ nhi, làm đồ nhi thật sự đau lòng đến nỗi tim gan phèo phổi đều quặn xoắn lại một chỗ.”

“…” Sư phụ khóe miệng giật giật.

“Sư phụ a… Người không vì mình thì cũng vì đồ nhi, người không thể quý trọng sức khỏe của mình một chút sao?” Tôi ánh mắt chân thành công suất 120%, đăm đắm nhìn sư phụ như muốn nói: Hãy nhìn vào mắt của đồ nhi, người sẽ biết những lời đồ nhi nói đều là lời thật lòng. (Mặc dù trong đó chỉ có 50% sự thật.)

Tôi chớp chớp mắt to nhìn sư phụ, sư phụ hí hí mắt nhỏ nhìn tôi, khóe miệng còn liên tục giật giật. Không khí tràn ngập vẻ kỳ quái.

Không ngờ không khí quỷ dị này lại bị một câu: “A Di Đà Phật!” cắt đứt.

Tôi quay đầu nhìn về phía phát ra giọng nói. Người tới một thân áo cà sa màu đỏ, đầu trọc bóng loáng, hàng râu dài màu bạc phất phơ trong gió. Mặc dù qua bao nhiêu gió mưa, năm tháng, khí chất vương giả cao quý trong Đoàn Chính Hưng vẫn không mất đi. Phía sau lão là đám người Hoàng Dung, Dương Quá.

“Phụ thân!” Hoàng Dung vừa nhìn thấy chúng tôi, đã lên tiếng gọi to, rồi nhanh chóng lao về phía sư phụ, níu lấy cánh tay của người, cứ như sợ người nắm tay tôi thêm một lúc nữa thì tay người sẽ rụng hết xương vậy đó. Tôi thầm khinh bỉ trong lòng, là sư phụ nắm tay ta đấy nhé, không phải ta muốn nắm tay người đâu.

“Dung Nhi!” Sư phụ bị Hoàng Dung kéo tay thì nhíu mày, vẻ mặt nhìn có vẻ không được vui cho lắm, tức nhiên một người thông minh như Hoàng Dung sao có thể không đoán ra được tâm tình của sư phụ, cho nên nàng lập tức mỉm cười chuyển đề tài: “Phụ thân, Thiên Trúc cao tăng sư đệ của Nhất Đăng đại sư đến Tuyệt Tình cốc để tìm cách giải độc hoa Tình cho Quá Nhi, nhưng chẳng may bị Cầu Thiên Xích giam giữ, Nhất Đăng đại sư lần này đến cốc là muốn giải cứu sư đệ của mình, nay có phụ thân ở đây, chúng ta không sợ không cứu được người từ tay Cầu Thiên Xích.”

“Sư đệ của lão bị bắt thì liên quan gì đến ta.” Sư phụ lạnh lùng nói, sau nắm lấy tay tôi muốn rời đi, nhưng tôi làm sau mà đi cho được.

“Sư phụ, đồ nhi còn muốn hái thảo dược a.” Tôi vội vàng la lớn.

“Thảo dược? Đó là “Đoạn Trường thảo”, là độc dược cực mạnh. Nếu ta không đến kịp thì trong người ngươi đã trúng thêm một loại độc nữa rồi, có biết không hả?” Sư phụ híp mắt nói, trong lời nói không giấu nỗi sự tức giận, sát khí cũng lan tràn ra. Tôi vừa nhìn thấy, lập tức rụt cổ, không dám vùng tay ra khỏi tay người. Chỉ có thể buồn phiền lê lết theo sau người mà thôi.

Có điều…

“Xin các vị dừng bước!”

Trước mặt tôi lúc này xuất hiện năm thiếu nữ áo xanh, người đi đầu bưng một làn hoa, bốn người đi sau giắt bội kiếm.

Thiếu nữ đi đầu chính là Công Tôn Lục Ngạc dịu dàng lên tiếng: “Gia mẫu thỉnh các vị tới đại sảnh dùng trà.”

Hazzz… Quái bà Cầu Thiên Xích đã không thể chờ được nữa rồi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.