Tiểu Sát Thủ Của Anh! Đừng Làm Loạn

Chương 10: Bị Bắt Tới Vương Quốc Atsiria



Yến hội Hitaito không khí cực kỳ vui vẻ. Trừ bỏ vương hậu và đại hoàng tử Hitaito. Lí do biệt cung của hai người họ nằm trong số biệt cung bị nó phá vỡ. Rất may là họ không bị đè chết, nhưng bị bọn ngựa mà Carol thả đạp vài cái. Hoảng loạn chạy ra cổng thành thì bị rắn rơi vào người, mém chút là bị cắn chết.

Carol hôm nay cực kỳ thoải mái, từ đầu tiệc đến giờ cứ cười suốt.

Zuto thì ăn một cách khủng khiếp khiến ai cũng giật mình.

Nó chẳng biết làm gì ngoài việc im lặng, nhâm nhi ly rượu trên tay. Đôi lúc lại lắc đầu với cách ăn của Zuto, dù gì thì nàng cũng đang là nữ hoàng. Sao lại không có một chút ý tứ nào thế này?

"Rus, ngươi chỉ là một quan cận vệ nhỏ nhoi! Ngươi không có quyền ngồi ở đây!" Izumin gắt gỏng

"Ngươi ra lệnh cho ta?" nó lạnh tanh

"Đúng!"

"Ta vẫn ngồi ở đây thì sao?"

"Ngươi..."

Nhận thấy có cơn bão lớn sắp nổi lên, nàng và Carol nhìn nhau rồi chen vào. Mong là cơn bão đó không nổ ra thật.

"Izumin, ta chưa bao giờ nói Rus là quan cận vệ a, Rus rất có quyền lực đó nha!" nàng chu môi

"Có quyền lực? Vậy ngươi nói xem, hắn là ai?" Izumin nhíu mày ngồi cạnh Carol

"Anh Rus là người ở nơi tôi sống trước kia a!" Carol nhanh nhảu

"Vậy hắn cũng là thần như cô?" Izumin nghi hoặc
"Chính xác là vậy!"

Carol và nàng đồng thanh, hai người nở nụ cười rất ư là đểu giả. Izumin ngạc nhiên quay đầu nhìn nó, kết quả chỉ thấy mặt nó lạnh tanh, làn môi có hơi nhếch lên.

Trông nó như thế, nhưng thực chất là đang toan tính nhiều thứ. Nó đang tìm cách để cả bọn rời khỏi Hitaito này càng nhanh càng tốt nga.
.
.
.
Tên quốc vương Hitaito ngồi ở nơi cao nhất trong chánh điện, hắn mê đắm nhìn vẻ trầm tư, lạnh lùng của nó.

Chậm rãi bước đến trước mặt nó, hắn thô lỗ nâng cằm, xoa xoa mặt nó không hề có chút gì là ý tứ, cũng không hề để ý tới biểu cảm của nó.

"Ngươi, thật đẹp! Rất có sức hấp dẫn!"

"Quốc Vương quá khen!" nó nhếch môi

"Ta rất có hứng thú với ngươi, ngươi muốn trở thành vương phi của ta chứ?" hắn vuốt râu nhìn nó

"Vương phi? Xin lỗi quốc vương, tôi không phải nữ nhi!" nó lạnh lùng

"Ta không quan tâm ngươi là gì! Nếu ngươi không thích làm vương phi, ta sẽ phế truất vương hậu và lập ngươi làm vương hậu! Hahahahahahaha..."
.
.
.
XOẸT.... ...

Sét đánh ngang tai!

Toàn bộ người trong yến tiệc há hốc mồm, dường như muốn ngã rật ra đất vì lời nói của quốc vương. Trong số đó, người sốc nhất chính là vương hậu, cũng chính là mẹ của Izumin. Thiếu chút nữa là bà ta ngất tại chỗ rồi.

PHỤT.... Hahaha....

Sau một tràn những sự việc, tên thị vệ đứng phía sau Izumin ôm bụng bật cười như điên. Chiếc nón trên đầu hắn đột nhiên rơi ra, để lộ gương mặt của một nam tử tuấn mỹ phi thường, tuyệt luân.

Mái tóc anh trông rất kỳ lạ, mái tóc màu hung đỏ, màu của máu. Mày rậm mạnh mẽ, đôi mắt hổ phách sáng quắc, biết nói. Hàng mi cong dài vút. Chiếc mũi cao dọc dừa, bờ môi đỏ au như nữ nhân. Làn da trắng tuyết chẳng khác gì nó. Một vẻ đẹp quá sức yêu nghiệt.

"Anh Hito!" Zuto tròn mắt

"Quốc vương! Người muốn cướp tướng công của tôi sao?"

Hito cười tươi, cư nhiên khoác vai nó rồi chớp mắt nhìn Quốc Vương. Còn tên Quốc Vương đương nhiên là không trả lời, hắn đứng trơ ra như tượng vì vẻ đẹp của Hito.

Không ngờ chỉ trong vòng vài ngày mà hắn gặp được lắm mỹ nam, mỹ nữ như thế?
.
.
.
"Rus yêu dấu! Ông ta chết đứng rồi!" Hito kề vào tai nó nói nhỏ "Chúng ta đi! Menfuisu đang ở Atsiria!"

Nó gật đầu, đẩy Hito ra đưa mắt tìm Carol. Nhưng tuyệt nhiên lại không thấy bóng dáng cô. Nó khẽ thở dài, không thèm để ý tới những người ở chánh điện lẫn Izumin.

Nó nắm lấy tay Zuto và Hito kéo ra ngoài. Dùng khinh công phi thân ra khỏi thành trước sự ngỡ ngàng của bao người. Izumin vội vàng cho binh lính ra ngoài bắt tụi nó lại.
.
.
.
Dừng lại tại một khu rừng nhỏ, cách cổng thành Hatosha không xa. Trong rừng có khoảng hơn 20 binh sĩ Ai Cập và tướng quân Nakuto.

"Rus, sao lại tới đây? Carol còn ở đó mà?" nàng nhăn mặt

"Carol bị bắt đi rồi!" nó vô tâm nói

"HẢ?" nàng và các binh sĩ đồng lòng

"Anh không biết! Lúc nãy anh thấy Carol lén lút ra ngoài, bị một tên mập và một tên cao kều dụ đi rồi!" hắn nhún vai tỏ vẻ vô tội

"Carep, Hasan sao?" nàng thắc mắc

"Chắc vậy!" hắn gật gù

"Được rồi! Tới Atsiria!"

Nó lạnh giọng nói. Nhảy phóc lên ngựa, nắm chặt dây cương rồi phi ngựa đi với tốc độ nhanh nhất. Hắn lắc đầu một cái, kéo nàng lên ngựa phi nước kiệu theo nó. Nakuto và binh sĩ khác cũng đuổi theo phía sau.

Chương 10.2
_

Menfuisu đã tới Atsiria được hơn một tuần.

Nguyên lai là do Angol phái sứ giả tới Ai Cập, đưa cho Menfuisu trang sức của Carol và nói rằng cô đang ở đất nước của họ. Tin tức đó khiến Menfuisu lo sốt vó mà nê thân sang tận Atsiria.

Đã mấy ngày nay không hề thấy Carol ở đây, Menfuisu trong lòng mang theo sự thấp thỏm, cầu mong cho Carol vẫn bình an vô sự.

Ngày nào ở hoàng cung Atsiria cũng bày ra yến tiệc linh đình, cũng theo đó mà Menfuisu bị Angol ép uống rượu rất nhiều.

Menfuisu thật sự không muốn uống nga! Nhưng vì sợ tên Angol xảo quyệt đó hại tới Carol, nên anh không dám phản kháng mà chỉ đành chấp nhận.

Về phần số binh lính đi theo Menfuisu thì không được phép vào thành, họ phải ở ngoài thành chờ đợi tin.

Nhiều ngày không thấy Angol giao trả Carol, cũng như không để Menfuisu ra ngoài. Họ chắc chắn một điều, rằng Angol có âm mưu muốn bắt hoàng đế và hoàng phi của họ để trở thành người nắm quyền ở Ai Cập. Nhưng để bảo toàn tính mạng cho Menfuisu nên không ai dám rục rịch cũng như mạo hiểm tấn công vào thành.
-

"Tướng quân Nakuto! Ngươi cùng mọi người đến Atsiria trước đi, Carol đang ở đó! Bọn ta sẽ tới sau!" Zuto ra lệnh

"Vâng, thưa nữ hoàng!" Nakuto cung kính trước nàng rồi cùng số binh lính cưỡi ngựa rời đi với tốc độ nhanh. Nhìn đoàn người khuất xa, nàng buông tay hắn ra nhảy phóc xuống ngựa.

"Haiz... Tới nữa rồi!" nàng thở dài

"Zuto, ý em là sao?" hắn ngơ ngác

"Xem phía sau kìa!" nó nhàn nhạt nói

Hắn khó hiểu, xoay người nhìn ra sau. Trong màn đêm, nơi cách tụi nó không xa, một đám bụi cát bay mù mịt. Tiếng ngựa chạy lộp cộp quá sức ầm ĩ.

"Ai vậy?" hắn cười nhẹ

"Còn ai trồng khoai đất này!" nàng than vãn

Tiếng ngựa hí vang và dừng hẳn ngay chỗ tụi nó. Một nam tử bước xuống ngựa, bạch y phất phơ theo gió toát lên vẻ tao nhã, quyền quý. Mày kiếm hơi nhăn lại, chắc là đang khó chịu. Ánh mắt nâu trà mang sự giận dữ, đôi môi mỏng dường như mím lại.

Nhưng dù sao thì đây cũng là mỹ nam a, dù có sao thì vẫn đẹp. Chỉ trừ khi bị hủy dung thôi a. Mà khỏi nói thì cũng đủ biết người này là ai nga. Anh nắm lấy tay nàng kéo nàng vào lòng.

"Bắt sống hai tên này cho ta!"

"Vâng thưa hoàng tử!"

Bọn lính hung hăn xông lên cố bắt lấy nó và hắn. Nhưng dễ gì được, hắn dùng khinh công bay qua bay lại như trêu tức. Nó thì chơi mèo vờn chuột với loại võ công cao thâm của bọn lính đối với người cổ đại, nhưng đối với nó, đây chỉ là những thế võ mèo cào.

"Izumin, người của ngươi bắt họ không nổi đâu!" nàng cười nham nhở

"Ngươi chắc chắn sao?" Anh nhíu mày

"Chẳng phải Carol từng nói bọn họ là con của thần linh, không lẽ anh quên rồi sao?" Nàng vội đẩy tay Izumin ra, định chạy về phía nó và hắn cổ vũ. Izumin giật mình kéo nàng lại, nguyên lai là sợ nàng nhào vào đó sẽ bị thương.

"Ngươi làm gì vậy? Bỏ ta ra ngay!" nàng nói giọng khó chịu

"Không!" anh lạnh nhạt

"Ngươi không bỏ ra, ta sẽ giết ngươi!"

"Ngươi mà giết được ta sao, vọng tưởng!"

Ngay sau câu nói mang ý khinh thường của Izumin. Zuto giận muốn trào máu, nàng dùng hết sức đẩy anh ra.

Thanh Long kiếm đột nhiên xuất hiện trên tay nàng. Thanh Long kiếm phát ra ánh sáng lấp lánh, dưới ánh trăng hiện lên một con rồng xanh đầy quyền lực.
Nàng lúc này đã trở thành trung tâm của mọi người. Izumin ngạc nhiên nhưng chẳng lộ ra mặt, bọn lính trơ ra như tượng.

"Nhóc con! Cất kiếm đi, em muốn chơi nổi sao?" nó lắc đầu

"Dạ!" Nàng xụ mặt, cất đi Thanh Long kiếm. Thật sự là mừng hụt nga!

Nàng đã lâu không hoạt động tay chân, nay định chơi một chút thì nó lại không cho. Bất công quá đi!

"Izumin! Ngươi ra lệnh bọn lính của ngươi lại được chưa? Hay muốn họ chết?" Hắn cười nham nhở, giọng nói đểu hết sức là đểu.

Izumin không quan tâm, nhưng cũng phải ra lệnh cho số binh lính dừng lại. Anh nhìn nãy giờ cũng đủ biết họ không đánh nổi nó và hắn.

"Izumin, ngươi có tới Atsiria không?" nó lạnh giọ

"Có chứ! Chẳng phải Carol đang ở đó sao? Vì vậy mà các ngươi cũng đang trên đường tới Atsiria, cũng đồng thời tới cứu Menfuisu. Ta nói đúng chứ?" anh nhếch môi

"Đi cùng chúng ta chứ?" hắn nháy mắt

"Được đó, được đó! Izumin ngươi đi chung a!" nàng nhe răng cườii

Nhìn bộ dạng đáng yêu của Zuto, anh thật ngạc nhiên nhưng vẫn gật đầu cái rụp.

Izumin định kéo Zuto lên ngựa của mình, ai ngờ bị Hito hớt tay trên. Còn nó tuy bề ngoài lạnh lùng, nhưng thực chất bên trong đang vui mừng. Cho đáng đời anh, ai bảo lần trước cướp Zuto, chỗ ngủ êm ái của nó.
~~

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.