Tiểu Sát Thủ Của Anh! Đừng Làm Loạn

Chương 23: Ta là Asisu



Mất vài ngày lênh đênh trên sông, cuối cùng thuyền cũng cập bến Hạ Ai Cập, mỗ nữ nào đó lau mồ hôi, âm thầm cảm thán tốc độ rùa lết này.

Zuto, à quên, từ hôm nay tên của nàng là Asisu, là nữ hoàng kiêu ngạo thống trị Hạ Ai Cập, nàng không còn là Zuto nổi tiếng loi choi trong giới hắc đạo nữa nha.
(t/g: ta đang lảm nhảm đó, đi ngang đừng nhìn ta...... *đếm kiến*)

Asisu tung tăng kéo Mitamun bước xuống thuyền, cho thuyền đưa nhóm Hito đến thẳng hoàng cung. Mặc dù Ragashu và Tachi có ý định đi theo Asisu nhưng không thành, bởi Hito trưng ra bộ mặt 'ôn thần ác sát' hù dọa họ, bắt họ phải ở lại chăm sóc cho Mie, phần Ari thì được Asisu giao nhiệm vụ, sai vài người nghe ngóng tin tức ở thành TêBê rồi về báo cho nàng.
_

"Chị, chị muốn đi đâu vậy?" Mitamun vân vê quả táo vừa lén chôm ở gian hàng trái cây.

"Khu chợ đen, nơi buôn nô lệ." Asisu thản nhiên đáp lời, nắm lấy tay Mitamun kéo đi thật nhanh.

Trên đường chợ sầm uất, dân buôn qua lại tấp nập, mọi người nhìn sơ cũng có thể thấy hai cô gái vô cùng nổi bật nắm tay nhau mà đi, vô tình hình ảnh ấy lại cắp mất tim của bao chàng trai xung quanh đó.

Mitamun hồn nhiên với bộ dáng như một chú cún nhỏ, tinh nghịch. Ranh mãnh, ngang bướng nhưng lại làm người khác yêu thương, không ghét được. Mái tóc màu trăng nổi bật tung bay theo chiều gió, đôi mắt màu trà sóng sánh ánh nước, mỗi lần chớp mắt lại khiến hàng mi dài nhẹ rung rinh, cánh môi màu sen luôn mang theo nụ cười hoạt bát, gần gũi.

Asisu mang nét đẹp đối lập với tạo hình Loli đáng yêu của Mitamun, vẻ đẹp của nàng theo trường phái huyền bí ma mị. Nàng khoác trên người một mảnh vải mỏng, che đi mọi thứ từ đầu đến chân, chỉ để lộ ra đôi mắt phượng đen láy, một đôi mắt sâu thẳm khiến người nhìn rơi vào huyễn cảnh hư vô, dựa vào nó cũng đoán được dung mạo sau mảnh vải đơn điệu kia là bao nhiêu yêu nghiệt.

"Chị đi chợ buôn nô lệ làm gì chứ? Nơi đó toàn lũ người dơ bẩn, liếc mắt cũng sợ bẩn mắt, nhìn thẳng liền muốn nôn,..." Mitamun bĩu môi

"Nô lệ cũng là người, cũng như em và chị, chỉ khác nhau về giai cấp địa vị, vậy họ có gì là bẩn." Asisu khựng lại, quay sang nghiêm túc nhìn Mitamun "Nếu em không thích những việc chị làm, không muốn đi cùng chị. Em cứ việc về hoàng cung trước, chị không ép em!"

"Chị..."

"Thế nào?"

"Em muốn đi với chị cơ, chị đừng giận em mà, em xin lỗi nha!"

Mitamun ôm chầm lấy tay nàng, mắt tròn xoe lấp lánh đầy nước đúng chuẩn Loli, cánh môi hồng mím chặt. Asisu hạ mắt nhìn Mitamun đang vừa ôm vừa dụi vào tay nàng, trán đổ mồ hôi lạnh, bất đắc dĩ xoa đầu Mitamun cho qua chuyện rồi tiếp tục đi.
_
*Khu vực chợ đen*

Asisu và Mitamun cực lực chen lấn qua từng đoàn người, đi thẳng vào nơi chuyên bán nô lệ. Ở giữa trung tâm có khoảng 50 nô lệ đang đứng, nam nữ đều có. Gương mặt họ nhem nhuốt, trang phục rách nát, toàn thân mang theo vết roi da từ những trận đòn đau, tay chân mang theo gông xiềng, xích sắt. Phải nói là bộ dạng chật vật không còn gì nói nổi.

Vây quanh nơi buôn nô lệ hầu như toàn bộ đều là con cháu quý tộc và người giàu có, cũng có một số ít quan thần trong triều.

COONG...

Sau một tiếng chuông vang dội, buổi đấu giá nô lệ bắt đầu, người chủ trì nêu giá khởi điểm cho mỗi nô lệ là 1000 vàng, tổng số 50 nô lệ là 50000 vàng. Dù chỉ là số vàng cỏn con nhưng trong khi đấu giá, số vàng ấy sẽ từ từ được nâng lên thành một con số khổng lồ.

Asisu trên mặt là treo nụ cười tà ác. Nàng không nghĩ tới, người cổ đại cũng máu lạnh như hiện đại, thì ra con người cũng có thể đem bán, có thể hành hạ tra tấn đến mức bán sống bán chết như vậy.

"50000 vàng."

"55000 vàng."

"500000 vàng."

...

"5000000 vàng."

Tiếng kêu giá vang lên đều đều, Asisu đang nhàm chán cùng Mitamun nói chuyện cũng lớn giọng ra giá, chẳng biết vì sao khi hai nàng lên tiếng thì xung quanh im lặng hẳn, không còn ai ra giá nữa. Hàng trăm đôi mắt dán chặt trên người hai nàng.

"Tiểu thư, cô có chắc là mua được không?" Mỹ thiếu niên chủ trì đấu giá nheo mắt quan sát Asisu. Trên người nàng chỉ mặc một bộ áo thô sơ, không mang trang sức, không có vẻ gì là quý tộc hay giàu có, làm sao có đủ tiền mua đám nô lệ kia. Này, không phải nàng đang đùa giỡn chủ buôn là hắn đi?

"Ta sẽ trả đủ cho ngươi, còn giờ bán hay không bán?" Asisu chớp mắt nhìn hắn, tay đưa lên vuốt vài lọn tóc rối.

"Được, tiểu thư giao tiền rồi có thể cho người đến dẫn bọn nô lệ đó về!" Mỹ thiếu niên nhếch môi cười nguy hiểm.

Chương 23.2
*
"Sao phải cần người dẫn về?"

"Bọn nô lệ đó là cướp sa mạc, vừa bị người của ta bắt lại mấy hôm, vẫn chưa chịu phục vụ người khác đâu. Nếu để tiểu thư một mình đi với chúng thì không tốt."

"Thì ra là vậy..." Asisu nhỏ giọng nói. Chẳng trách những nô lệ đó bị tra tấn dã man như vậy, ra là nàng hiểu lầm mỹ thiếu nam trước mặt đi.

"Tiểu thư, cô nói gì?"

"Không có gì! Ta không đem tiền, ngươi đi theo ta lấy tiền đi, còn có cho người dẫn nô lệ tới nhà ta. Thế nào?"

"Được!"
_

Một đám người nhôn nháo đi đằng sau Asisu, bên cạnh là Mitamun vẫn luyên thuyên suốt dọc đường, vấn đề ở đây là đối tượng Mitamun luyên thuyên là mỹ thiếu niên kia chứ không phải nàng, nàng bị tiểu Loli Mitamun đam mê sắc đẹp vứt bỏ đến tận cùng thế giới nha.

Nhưng nhờ có Mitamun mà nàng biết được mỹ thiến niên đó tên Nerfen, một thương nhân buôn vũ khí kiêm quý tộc người Babylon. Trong lần đi buôn gần biên giới Ai Cập, đoàn thương buôn của Nerfen bị đám cướp sa mạc đó chặn lại đánh cướp, may mắn đoàn của Nerfen toàn là người học võ nên lật ngược được tình thế, tóm gọn ổ cướp và bắt họ đem bán làm nô lệ.

"Tiểu thư, ta còn chưa biết cô tên gì?" Nerfen thân thiện hỏi

"Chị ấy tên Asisu nha!" Mitamun nhanh nhảu nói, vui vẻ nắm lấy tay Nerfen sờ lại sờ. Nàng thật thích Nerfen nha, đẹp hơn nhiều so với Menfuisu, hành động cử chỉ đều dịu dàng nè, không giống như Menfuisu thô lỗ cộc cằn. Giọng nói lại rất dễ nghe, còn có làn da thật tốt, mềm mại mịn màng, khi sờ thì thoải mái hết biết luôn.

"Asisu? Asisu không phải là tên của nữ hoàng Ai Cập sao?" Nerfen ngẩn ngơ, trưng bày một biểu cảm quái dị, quên luôn việc rút tay mình khỏi đôi tay háo sắc của Mitamun. Đám người phía sau Nerfen cũng hóa ngốc trừng mắt nhìn Asisu.

"Phải! Ta là Asisu." Một cơn gió mát mang theo mùi cát vàng thổi qua, vô tình hay cố tình mà mảnh vải che mặt của Asisu lại trượt xuống, lộ ra dung nhan khuynh thành đang mỉm cười thích thú.

Mày liễu cong cong, mắt phượng tròn xoe sâu thẳm sắc bén, mũi cao thon gọi, môi đỏ mọng treo nụ cười đẹp như nhành hoa Papyrus trong mùa nở rộ, tựa hồ như đem tới xuân phong thổi bay đi cái nóng của những ngày nắng gắt, lại giống như mây trắng che đi mặt trời làm dịu mát khắp nơi.

Một đám người cứ như vậy làm pho tượng nhìn Asisu, trong khi đó nàng đã bỏ lại họ phía sau, đi trước về hoàng cung. Nàng thấy trong người làm sao ấy, rất mệt mỏi, rất nóng. Tóm lại là rất khó chịu, có vẻ như nàng bị sốt rồi. Nàng phải nhanh chóng về tìm Ragashu xin ít thảo dược thôi.
_

"Chị Asisu, chị Asisu!"

Tachi đứng trước cổng hoàng cung, vừa nhìn thấy Asisu đằng xa thì liền chạy tới, thẳng tắp chộp ngay cánh tay nàng mà ôm chặt, xui xẻo thay Tachi lại ôm nhầm cánh tay bị Menfuisu chém của nàng, khiến vết thương vốn dĩ đã khép lại thì giờ lại rách toạt.

Máu tươi theo cánh tay trào ra như nước, nhiễm đỏ cả một phần áo vải, từng giọt từng giọt trượt xuống từ năm đầu ngón tay, những giọt máu rơi chạm đất tạo ra nhiều đó hoa đỏ thắm rực rỡ, giống như Bỉ Ngạn hoa xinh đẹp nhưng mang trên người lời nguyền chết chóc.

"Chị! Em xin lỗi... Chị... Chị có làm sao không?" Tachi phát hoảng, cả người run rẩy, cô chẳng biết nên làm gì lúc này, cô chỉ biết nâng tay Asisu lên cao, dùng khăn trùm đầu của mình băng lại, không để máu tiếp tục chảy ra ngoài.

"Không sao!" Asisu đau muốn chết nhưng vẫn cắn răng chịu đựng. Chỉ là cơ thể không nghe theo ý nàng, nàng cảm thấy tay chân bủn rủn không cử động nổi dù chỉ một chút, rất nhanh sau đó nàng đã ngã vật ra đất trong trạng thái mê mang.

"Chị Asisu, chị tỉnh lại đi! Đừng... Đừng làm em sợ mà chị... Chị ơi... Chị..." Tachi sợ hãi khóc, cô vỗ má nàng, muốn nàng tỉnh lại. Xung quanh chỗ này rất vắng, binh lính gác cổng đến giờ ăn trưa nên đã đi hết, hoàn toàn không có người nào ở đây, ngoại trừ hai người là Tachi và nàng.

"CÓ AI KHÔNG? LÀM ƠN CỨU NGƯỜI ĐI, NỮ HOÀNG XẢY RA CHUYỆN RỒI!!!"

Tachi dùng hết sức bình sinh thét lên, tiếng thét vang dội xé tan không gian yên tĩnh, truyền đến tai của đám người Mitamun cùng Nerfen. Mitamun hấp tấp chạy nhanh nhất có thể tới chỗ Asisu.

"Làm sao vậy?" Mitamun nhăn mặt

"Cỏ vẻ là do mất máu, tình trạng cơ thể không tốt, hay có thể do vết thương làm độc."

Nerfen cũng chạy tới, xem cánh tay của Asisu, không nói nhiều lời liền giải thích xong thắc mắc của Mitamun, rồi lại quay qua giúp Tachi bế Asisu nhanh chóng vào hoàng cung tìm y quan, còn người của mình thì phân phó ở ngoài giám sát bọn nô lệ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.