Tiểu Sát Thủ Của Anh! Đừng Làm Loạn

Chương 4: Jamari-Đồ Chơi Mới



"Hoàng phi Carol vẫn bình an vô sự đấy!"

"Hiện giờ hoàng phi đang điều trị vết thương với nữ thần sông Nil!"

"Hoàng phi Carol vẫn còn sống!"

"May quá,thần linh đã phù hộ cho chúng ta..."
*

Tối hôm ấy cả kinh thành TêBê nhộn nhịp rất nhiều. Nơi nhộn nhịp nhất chính là đại sảnh hoàng cung. Quan đại thần, cung nữ và thị vệ đi ra đi vào nườm nợp.

-(Từ giờ ta sẽ gọi Mizuto là nàng hoặc là Zuto luôn a!)-
@@@@@@@@@

Zuto hôm nay cảm thấy rất phấn khởi, rất vui. Lí do là nàng sắp tới có thêm một trò chơi mới.

Zuto ngồi yên, im lặng chờ Ari và Tachi gắn gắn đeo đeo mớ trang sức nặng trịch trên người mình. Khoác trên người bộ tử sa y đen sẫm, Zuto mang vẻ đẹp uy nghiêm đầy quyền lực. Nàng chậm rãi bước vào cửa đại sảnh.

Nàng nhìn chăm chăm lấy một vũ nữ. Mặc trang phục hết sức là thiếu vải, bên ngoài khoác mảnh vải lụa mềm mỏng che đi gương mặt. Trên mái tóc nâu xoăn được cài một hoa sen hồng.

Vũ nữ đó chính xác là Jamari. Ả cứ quấn lấy Menfuisu, đã thế còn dựa dẫm vào người tên hoàng đế ngạo mạn ấy. Nàng tự dưng thấy giận thay cho Carol, tại sao Carol có thể yêu được cái tên này a.

"Cái tên Menfưisư chết tiệt! Đã có vợ rồi mà để nữ nhân khác uốn éo bám dính lấy mình sao? Thật không biết liêm sỉ a! Đồ nam nhân mặt chai mài đá..." Zuto thầm mắng
-

"Chị, ngươi đến rồi sao?"

Menfuisu chán ghét nhìn Zuto. Nàng cũng chẳng quan tâm. Nàng là Zuto, là Zuto mạnh mẽ chớ không phải Asisư, kẻ luôn si mê Menfuisu, luôn vì thái độ của Menfuisu mà đau lòng.

"Tham kiến nữ hoàng, thần là Jamari!!!"

Jamari õng ẹo đi về phía Zuto, quỳ xuống hành lễ một cách cung kính rồi khẽ quan sát nàng.

Quả là mộ người xinh đẹp, có nhan sắc yêu kiều diễm lệ. Thật đúng như thiên hạ đồn.

Nhưng nhìn kỹ thì Asisư cũng không đẹp bằng ta. Còn là người bị hoàng đế Menfuisu từ hôn nữa.

Nếu tính ra thì ta hơn hẳn rồi, chức vị hoàng phi cũng được đó. Ta sẽ lấy!>
-*-*-

"Ngươi a, không cần hành lễ thế đâu! Ta còn chưa ban thưởng cho người về việc báo tin của Carol nga... Đứng lên, đứng lên!"

Nàng khẽ nhếch môi, phe phẩy chiếc quạt lông vũ trắng toát trong tay. Nhẹ nhàng đỡ Jamari đứng lên. Vì hành động lạ lùng của nàng. Tất cả các quan đại thần, cung nữ lẫn thị vệ người nào người nấy mắt chữ A miệng chữ O, hóa đá nhìn nàng.

"Đa tạ nữ hoàng!" Jamari trơ mặt nai tơ nhìn

"Tối nay ngươi sang chỗ của ta nga, ta sẽ tiếp đãi ngươi thật tốt!" Zuto vừa nói vừa cầm quạt lông che miệng cười

"Vâng!!!"

Jamari thấy Zuto ân cần với mình thì tỏ ra đắc ý. Ả nghĩ nàng thích ả nên ả thấy thoải mái hơn, ít ra ả có thể tìm được chỗ dựa là nàng.

(t/g:tự tin quá Jamari ơi! Cô là đồ chơi của Zuto cơ! Làm gì mà Zuto thích mi đc!)

"Hoàng thượng!"

"Sao?" Menfuisu ôn nhu hỏi

"Để thần thiếp nhảy một điệu múa giúp vui cho người nhé!"

Jamari nũng nịu, dụi mắt vào ngực Menfuisu một cách cực kỳ trơ trẽn.

Zuto ngồi bên cạnh mà tức đến mức muốn hộc máu. Cũng may là có Ari và Tachi giữ nàng lại. Còn nếu không nàng chắc chắn sẽ đá con ả Jamari bay mất.
Nhưng thôi đi!

Ta nhẫn, ta nhẫn...
Phải giữ ả lại thì nàng mới có thứ để chơi a.
-#-#-#-#-#-#-#-#-

Tiếng đàn du dương trong trẻo cất lên, Jamari bước ra giữa chánh điện.

Ả nhẹ nhàng uốn người, mảnh lụa mỏng nhẹ bay. Để lộ ra chiếc eo nhỏ nhắn trắng nõn của ả. Tay chân lắc qua lắc lại loạn xà ngầu.

"Hay lắm!"

"Đúng, đẹp lắm!"

"Tiếp tục đi..."

Zuto nhìn đám quan đại thần miệng tràn trề nước miếng mà khẽ cười khinh. Nữ nhân như Jamari thật mặt dày a, có thể mặt đồ thiếu vải quơ quào lung tung như vậy sao? Thật sự khiến người ta chán ghét a...

Ngồi quan sát một vòng, nàng cuối cùng cũng tìm ra được ba người đáng khâm phục nga.

Là Minue, Unasu và Menfuisu a. Ba người này không thèm nhìn Jamari lấy một cái. Mà cũng ngộ nha, nãy giờ nàng để ý thấy Minue cứ liếc mắt nhìn Tachi của nàng hoài vậy kìa.

Không phải là để ý Tachi rồi đó chớ???

Một lần nữa Zuto lại cười, nàng cười hết sức gian xảo.

Nàng đâu ngờ nụ cười đó của nàng đã lọt vào tầm mắt Unasu.

Unasu khẽ nhíu mày, anh không hiểu thái độ đó của nàng là gì. Có phải nàng lại sắp âm mưu gì nữa
.
"Jamari, cái đó là của ngươi!" Zuto cười nhẹ mà nói, tay nàng chỉ về một cây Ngưu Đầu Cầm ở gần đó. Nếu nàng nhớ không nhầm thì đây là quà mà tên Angol tặng cho Jamari. Là báu vật a. Lí do là cây Ngưu Đầu Cầm này được làm ra từ vàng nguyên chất, vả lại còn được khảm đá quý nữa nga.
~

Chương 4.2
-

"Vâng thưa nữ hoàng, đàn này là của thần!" Jamari tươi cười

"Đẹp nhỉ! Ngươi cho ta được chứ?" Zuto nhếch môi

"Nữ hoàng, xin thứ lỗi! Thần thiếp không thể..." Jamari mặt mày trắng bệch nhìn Zuto. Cây Ngưu Đầu Cầm này được xem là bảo bối của Jamari, làm sao mà ả có thể cho đi được.

"Tiếc thật a!" Zuto ra chiều tiếc nuối

"Chị, ngươi đừng làm khó nàng ấy!" Menfuisu liếc xéo Zuto

Zuto lúc này thật sự muốn nôn ra máu. Chưa thấy tên em trai nào điên như tên Menfuisu này. Dám bênh vực nữ nhân khác mà không bênh vực chị mình.

Nàng tức...
Nàng tức chết mất!

"Ở đây thật không thoải mái! Jamari lát nữa ngươi nhớ tới gặp ta! Ari,Tachi chúng ta đi!" Zuto nhàn nhạt nói rồi nhẹ nhàng bước ra ngoài
______

Zuto mệt mỏi ngồi trên nhuyễn sạp, ánh mắt hướng ra bên ngoài như tìm kiếm thứ gì đó.
Nàng đang mân mê chùm nhỏ xanh mọng nước trong
.
"Chị Asisư! Jamari tới rồi!"Tachi khẽ gọi

"Em cho vào đi! Ta có thứ cần cho cô ta..." Zuto cười nham hiểm

Sau hơn một phút ba mươi giây, Jamari đã đứng trước mặt Zuto. Nàng khẽ hừ lạnh, ả Jamari này thật chẳng xem nàng ra gì mà. Ả không buồn hành lễ với nàng luôn a.

"Rốt cuộc ngươi cũng tới. Ngươi làm ta chờ lâu đến dài cổ a..." Zuto tươi cười "Chắc ngươi hầu hạ hoàng thượng cũng mệt lắm rồi, mau lại đây ngồi đi!"

"Vâng!" Jamari giả vờ rụt rè ngồi bên cạnh

"Có cần ta giúp ngươi ,cho Menfuisu để mắt tới ngươi không a?" Zuto cười tươi như hoa

"Hơ..." Jamari ngạc nhiên nhìn Zuto, ả không tin nàng có thể nói ra điều này. Càng không tin nàng sẽ giúp ả, bởi lẽ ả nghĩ nàng cũng yêu Menfuisu say đắm thì làm sao nàng nhường Menfuisu cho ả.

"Ta biết ngươi yêu Menfuisu... Ta cũng thấy thích ngươi nên mới giúp ngươi! Nếu ngươi không thích thì thôi!" Zuto nhún vai

"hơ... Không phải! Nữ hoàng bệ hạ, thần thiếp thích mà! Nhưng có thật là người sẽ giúp thần thiếp?" Jamari thẹn thùng

"Ta chắc chắn giúp!" Zuto phe phẩy chiếc quạt

"Đa tạ nữ hoàng!" Jamari mặt mày hớn hở

"Để ta nói cho ngươi nghe về sở thích của Menfuisu!" Zuto cười nham hiểm

"Nhưng vì sao người lại giúp đỡ thần thiếp?" Jamari nghi hoặc, nghiêng đầu nhìn kẻ ngồi kế bên mình. Zuto cũng rất thông minh a. Nàng cố khóc ra nước mắt, đem toàn bộ sự việc kể cho Jamari nghe nga.

"Ngươi không biết đâu! Menfuis0 là người rất thích sự thơm tho a... hức hức... Lúc trước hắn rất ư là mê ta, bám riết lấy ta vì ta có mùi thơm rất đặc biệt,hắn còn bảo ta là tiên tử nữa cơ. Nhưng ai ngờ được... Từ lúc con bé Carol tới đây, Menfuisu dường như xa cách ta hẳn... hức hức... Ta thật không biết con bé đó dùng thứ ma thuật gì mà ngày càng thơm tho... hức hức... Cũng vì vậy mà Menfưisư cứ bám lấy nó, còn từ hôn ta nữa... hức hức... Ngươi thấy vậy có bất công với ta không chứ??? hức hức..."
Jamari nhìn Zuto khóc sướt mướt đến thương tâm thì trở nên tin tưởng. Ả nghĩ nếu không phải thật thì cớ sao nàng phải khóc thế kia. Ả lấy tay vỗ vỗ vào lưng nàng như an ủi.

Riêng Ari, Tachi và vài cung nữ khác đứng bên ngoài. Họ nghe xong mà muốn bật cười lớn nhưng không được. Vì từ đầu Zuto đã dặn "dù có thế nào thì vẫn phải nhịn cười, không thì ta cho chết không toàn thây!"

"Nữ hoàng bệ hạ! Người đừng khóc nữa a..."

Tachi bước vào, tay vỗ vai nàng an ủi. Zuto lau đi nước mắt trên má, nàng thầm khen mình. Nàng không ngờ mình có tài diễn xuất như thế. Nếu ở thế kỷ 21, nhất định nàng sẽ là danh hiệu diễn viên thiên tài a.

Nàng sửa lại tư thế ngồi, nhìn sâu vào mắt Jamari mà hỏi.

"Ngươi tin ta nói chứ"

"Thần thiếp tin!" Jamari cúi đầu cung kính

"Vậy ta giúp ngươi, miễn sao ngươi có thể cướp trái tim của Menfuisu và đá con bé Carol ra khỏi đây." Zuto cười nửa miệng

"Nhưng bằng cách nào a?" Jamari nhăn mặt

"Ta có chuẩn bị một bồn nước đầy hoa, ngươi vào đó mà ngâm thì thơm ngay!" Zuto quay sang Ari "Dẫn cô ấy đi!"

"Vâng thưa nữ hoàng!"

Ari cúi đầu chào Zuto rồi dẫn Jamari đi. Jamari cũng ngoan ngoãn mà nghe theo lời nàng.

Thật ra Zuto đâu có tốt như thế, chỉ là nàng đang thí nghiệm giống Tiểu Yến Tử xem sao. Nhưng nàng lại không dám, nên giờ có Jamari thì cho ả thay nàng làm vậy.

Nàng đang muốn biết là ong sẽ bay đến hay là bướm sẽ bay đến a. Nếu là ong thì càng tốt nga.
--- ----

Trong khi đó tại hạ lưu sông Nil-vùng hạ Ai Cập...

"Một cô gái tóc vàng!"

"Không nghi ngờ gì nữa. Đây chính là hoàng phi Carol!"

"Nàng vẫn còn sống!!!"

"Thần linh đã đưa nàng trở lại, sau 30 ngày lênh đênh trôi dạt!"

"Nhưng còn hai người này là ai? Màu tóc rất lạ, nước da lại rất giống hoàng phi nga?"
~

Chương 4.3
-

Zuto ngẩn ngơ ngồi vắt vẻo bên cửa sổ. Đôi lúc lại cười nham nhở làm người khác khó hiểu.

"Nữ hoàng! Người đừng ngồi như thế, nếu ngã xuống thì làm sao!" Ari lo lắng

"Ta đã bảo ngươi phải gọi ta là gì?" nàng liếc xéo

"N... Asisư!" Ari nói một cách khó khăn

"Tốt a! À... Ngươi xem Jamari thế nào rồi! Chúng ta phải đến đại sảnh, hôm nay Menfuisu cũng tiếp tục mở tiệc a... Ta phải cho hắn bất ngờ a!"

"Vâng!"

Ari vừa rời đi, Zuto nhảy xuống cửa sổ. Bước đến bàn trang điểm, nàng quyết định không để Tachi và Ari trang điểm cho nàng nữa. Nàng không cần mớ trang sức nặng như xiềng xích ấy nữa. Trông nó cứ như là cực hình đối với nàng a.

Người Ai Cập cổ đại này thật lạ, chẳng lẽ chỉ cần là vật hoàng kim thì họ sẽ vác hết lên người hay sao.

Thật là điên rồ nga!

Ngồi vào ghế, Zuto ngắm nghía người trong gương. Tuy Asisư đẹp thật,tnhưng nàng vẫn thích gương mặt của chính mình hơn. Khẽ đưa tay lên sờ mặt, nàng thật sự khâm phục vẻ đẹp của Asisư. Da được chăm sóc tốt thật, vừa trắng vừa mịn.
Khi cười còn có má lúm đồng tiền nữa nga, môi thì đỏ au.

Chân mày lá liễu đẹp như trăng khuyết.
Nhưng đặc biệt nhất vẫn là đôi mắt, đôi mắt đen láy sáng như sao. Ánh mắt thể hiện sự uy nghiêm cao quý lẫn sự thông minh sắc sảo.
---

Zuto đưa những ngón tay búp măng thon dài lên, nhẹ nhàng tết mái tóc đen dài sang một bên. Trên phần tóc tết, nàng điểm lên sợi hoàng kim xà óng ánh rực rỡ.

Mắt được vẽ một đường chì xanh nhạt, nhìn rất chi là quyến rũ. Về làn môi, nàng không hề đụng tới. Đơn giản là nó đỏ tự nhiên, nếu mà tô thêm son thì sẽ giống như môi dày a.

Nàng mặc trên người bộ tử sa y trắng toát nhã nhặn. Cánh tay nhỏ nhắn của nàng được gắn vòng kim xà. Lúc này, có thể ví nàng như một tiên nữ nga.
------

"Tham kiến nữ hoàng!"

Jamari từ bên ngoài bước vào. Quỳ sạp xuống hành lễ trước Zuto. Nàng nhìn Jamari mà khẽ lắc đầu, ả Jamari đúng là ăn mặc thiếu vải một cách trầm trọng. Áo chỉ che phần ngực, váy thì ngắn cực kỳ. Nhưng cũng may là ả có khoác mảnh áo choàng lụa bên ngoài.

Nàng thật không ngờ, thì ra nữ nhân cổ đại cũng thích khoe hàng như thế nga.

Mặt dày...
Đúng là mặt dày a!

"Ngươi đứng dậy đi! Lại đây ta giúp ngươi trang điểm theo kiểu mà Menfuisu thích a!" Zuto cười tươi như hoa, đỡ Jamari lên. Kéo nàng đến ngồi trên ghế.
Jamari cũng ngoan ngoãn ngồi yên, tin tưởng để nàng thoa son trát phấn lên mặt mình.

"Jamari! Ta đã bỏ ra nhiều tâm tư để giúp ngươi, ngươi không được để ta thất vọng đâu a!" Nàng siết chặt cây kéo sắc bén trong tay mà nói. Nhẹ nhàng luồn kéo vào mớ tóc xoăn nâu của Jamari.

Xoẹt...

Hàng loạt lọn tóc rơi xuống nền đá, Jamari hoảng hốt nhìn Zuto. Ả nhanh chóng lùi lại phía sau.

"Nữ hoàng! Người làm gì vậy?"

"Ta đang làm đẹp cho ngươi thôi! Menfuisu không thích phụ nữ tóc quá dài!" nàng nhún vai
Jamari khẽ gật đầu rồi ngoan ngoãn tiếp tục để nàng trang điểm.
---

Sau hơn một tiếng, Zuto cùng Ari, Tachi đi vào đại sảnh. Các quan đại thần thấy nàng thì cúi chào hành lễ. Nàng cười nhẹ đứng sang một bên, hiện ra một nữ nhân lúc nãy bị nàng che khuất.

"Chị, ngươi tới..."

Menfuisu vừa ngẩn đầu định gọi nàng thì trở nên hóa đá. Hắn đổ mồ hôi lạnh, nhìn trân trối nữ nhân bên cạnh nàng.

Một nữ nhân quái dị. Mái tóc nâu ngắn bị cắt nham nhở, trên tóc lại gắn đầy hoa trông hệt như kẻ điên. Gương mặt thì chả khác nào ác ma. Mắt được phết hai vòng đen to tròn hệt gấu trúc. Miệng vẽ đầy râu ngoằng ngoèo. Còn mặt thì trát phấn trắng dã như người chết.

Kiểu này buổi tối mà xuất hiện là dọa người chết mất a.

"Ng..ươi... là ai?" Menfuisu nuốt nước bọt

"Hoàng thượng! Thần thiếp là Jamari đây!"

Đoàng!

Như tiếng sét đánh ngang tai, mọi người ai cũng há hốc mồm nhìn Jamari. Zuto phe phẩy chiếc quạt lông cười gian rồi bước tới ngồi cạnh Menfuisu.
Minue đang ăn thì kinh hoàng mất vía mà cắn trúng lưỡi, do quá đau nên đạp phải Unasu.

Unasu giật mình quăng ly rượu đang uống xuống đất. Kaputa đang đứng thì trượt té,cái đầu bóng lưỡng của hắn đập mạnh xuống sàn.

Nhìn thấy mọi chuyện đều vì mình mà ra, Jamari càng thêm đắc ý. Ả nghĩ mọi người vì vẻ đẹp của ả mà như thế.

"Hoàng thượng! Để thần thiếp nhảy múa góp vui nhé!"
"Jamari không..."

Không để Menfuisu trả lời. Jamari đã bắt đầu nhảy múa, ả lắc eo khoa chân múa tay.

Quan đại thần không một ai dám nhìn ả.
Chỉ hết sức cúi đầu mà giả vờ ăn.

Zuto nhíu mày ra vẻ bực tức. Không lẽ thí nghiệm của nàng không thành công.
Chết tiệt thật a.
~

Chương 4.4
-
Sao nãy giờ không thấy một con ong hay một con bướm gì hết vậy a.

Thật tốn công nàng kêu Ari và Tachi đi hái hoa hết cả ngày, hoá ra mọi thứ đều là công cóc sao.
Sau một hồi nhảy múa, Jamari dừng lại thở dốc. Mồ hôi khiến mực đen trên mắt ả chảy ra trên mặt. Hai vệt đen chảy dài trên gò má trắng bệch giống hệt vết sẹo.

Thật đúng là kinh dị khiến người người run rẩy a.

"Jamari! Sao nàng lại thành ra thế?" Menfuisu khóc không ra nước mắt đối diện với người trước mặt.

"Là nữ hoàng bệ hạ giúp thần trang điểm, có phải đẹp lắm không hoàng thượng?" Jamari liếc nhìn mọi người nhưng không ai có can đảm nhìn lại ả.

Mọi người chỉ ngước nhìn Zuto, ánh mắt hiện lên vẻ trách móc, oai oán... vân vân và vân vân...

"Phải đó Menfuisu! Ngươi thấy Jamari có đẹp hơn Carol không?"

Zuto cười tươi nhàn nhạt nói. Tay nàng không ngừng phe phẩy quạt lông vũ.

"Đẹp, đẹp lắm!" Menfuisu lòng rủa Zuto vì nàng bày ra trò quái ác này. Hắn run run cười gượng trước vẻ đẹp kinh hãi của Jamari.

"Thật cảm ơn hoàng thượng đã khen thần thiếp!" Jamari thẹn thùng nói

Vừa dứt câu, một đám đen mịt mù nhanh chóng bay vào đại sảnh. Zuto ngạc nhiên rồi chuyển qua mừng rỡ.
Thì ra thí nghiệm của nàng đã thành công, chẳng qua là hơi chậm hơn dự liệu mà thôi.

"Bé ong yêu dấu của ta! Thoải mái mà chơi đi nga!" Nàng vừa nói vừa ôm bụng cười Jamari. Ả đang bị cả dòng họ nhà ong vây quanh, đốt khắp người.

Menfuisu, Minue, Unasu cùng các quan đại thần trố mắt nhìn nàng rồi quay sang nhìn Jamari một cách sợ hãi. Tất cả che mặt chạy tán loạn ra ngoài mà xem, trong đó không ngoại trừ hoàng đế Menfưisư dũng mãnh của chúng ta.

"ASISƯ... NGƯƠI LỪA TA!!!" Jamari quát lớn

"Ngươi không thể trách ta! Là do ngươi ngu ngốc nên mới tin ta đó thôi! Ta chẳng hề bắt ép ngươi!" Zuto nhún vai nhàn nhạt nói

"Ng...ươi... NGƯƠI LÀ ĐỒ HẠ LƯU,BỈ ỔI..."

"Hạ lưu,bỉ ổi???"

Zuto nhíu mày tức giận. Từ bé đến giờ chưa kẻ nào dám nói nàng như vậy. Vậy mà hôm nay lại bị con ả mặt dày này nói nàng thế. Nàng nhất định phải trừng phạt ả cho thích đáng mới được.

Zuto khẽ cười lạnh, trên tay đột nhiên xuất hiện thanh đoản kiếm ngọc toả sáng. Menfuisu và mọi người đứng pên ngoài sửng sốt nhìn nàng. Họ dường như không tin vào mắt mình nữa rồi. Nữ hoàng của họ làm thế nào mà có được năng lực đó. Thật đáng kinh ngạc a.
------

Zuto không quan tâm những kẻ đang nhìn nàng với ánh mắt soi mói. Nàng nhẹ nhàng bước tới chỗ Jamari. Đàn ong vì ánh sáng của đoản kiếm mà bay mất.Jamari sợ hãi thụt lùi về sau, yếu ớt né tránh mũi kiếm của nàng.

"Nữ hoàng! Xin người tha mạng!" Jamarikhóc lóc

"Nếu ta tha cho ngươi, ta không phải là ta!"

Zuto cười nhạt nhẽo,ép sát Jamari vào góc tường. Nàng không muốn giữ nữ nhân mặt dày này lại nữa, nàng không cần ả để thí nghiệm nữa. Và càng không thể để ả bôi nhọ làm xấu thanh danh của người phụ nữ được.

Nàng nhanh nhẹn đâm một nhát chí mạng, thẳng vào tim Jamari. Máu từ người ả tuông ra như suối. Ả ngã vật xuống đất, mắt vẫn trợn trắng, môi rỉ máu.
Nàng rút thanh đoản kiếm lại. Tuyệt nhiên thanh kiếm không hề bị vấy bẩn vì máu mà ngược lại trở nên rực rỡ sắc bén hơn. Thanh kiếm nằm trong tay nàng một lúc rồi cũng nhanh chóng biến mất.

Ngồi xuống bên thể xác Jamari, nàng đưa ngón tay búp măng thon dài của mình ra. Nhẹ nhàng khép đôi mắt đáng sợ kinh hãi của ả lại. Nàng phủi tay ,đứng dậy bước ra ngoài.
Làn môi đỏ mọng quyến rũ khẽ nhếch, nàng liếc nhìn bọn người đang hóa đá trước mặt rồi chậm rãi rời đi. Nhưng trước khi đi khỏi, nàng còn quăng lại cho Menfuisu một câu.

""Menfuisu,việc còn lại cho ngươi xử lí! Mau dọn dẹp sạch sẽ a...""
__________________________________________________________________________

Buổi sáng cũng thấm thoát trôi qua, Zuto nhẹ thả người trên nhuyễn sạp. Ánh mắt hướng ra ngoài, nàng đang đợi Takeru. Đợi Takeru đưa Hito và Mirusie tới bên nàng. Làn môi đỏ cong lên, nàng vớ lấy chùm nho bên cạnh nhai ngấu nghiến. Miệng lẩm nhẩm hát.
>

Hạt mưa xuyên qua mây đen vô tư thấm ướt đôi mi.
Không gian bao la,vây quanh em nỗi buồn.
Ngày xưa đôi ta yêu nhau, đêm mưa rơi anh đã nói bên em.

Hãy đón mối tình hạnh phúc xót với mê.
Em lang thang trong đêm buông trôi,du dương từng cơn gió.

Đón những câu nói làm lòng em tê tái.
Nhưng rồi lại như vô hình,tình mãi xa.
Mưa,thấm ướt con đường tình yêu.
Gió cuốn mây mù về nơi phương xa xăm,bóng mây trong hư vô.

Mưa,cuốn hết kỉ niệm ngày xưa.
Xoá hết mối tình ngọt ngào bên nhau như mây kia đã tan rồi.
>

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.