Tiểu Sư Muội Xinh Đẹp

Chương 1-2: Nàng như băng như lửa



Thành Yên Kinh.

Trời đã hoàng hôn, sắc trời đỏ ửng, thời tiết đầu hạ, gió mát dễ chịu.

Trên đường phố chật chội, đám người chen lấn nhộn nhịp, một tiểu cô nương đang duỗi thẳng cổ, gọi tới gọi lui.

Tiểu cô nương này khoảng chừng 14, 15 tuổi, gương mặt trái xoan tròn tròn, lông mi giống như trăng lưỡi liềm, đôi mắt to tròn màu hổ phách, toàn thân tản ra hơi thở thanh xuân, hoạt bát giống như một ngọn lửa, lại được gọi là Băng Nhi.

Băng Nhi đã đi loanh quanh trong thành Yên Kinh hơn nửa ngày, vẫn như cũ không nhìn thấy bóng dáng đại ca mình.

Lúc này nàng đang dùng sức vỗ vỗ hai má, trong lòng thật sự nghĩ không ra. Đại ca khôi ngô tuấn tú, ngọc thụ lâm phong, xinh đẹp như ngọc, như lan như chi như thế, dù ở bất kỳ địa phương nào, liếc mắt một cái liền có thể nhìn thấy, như thế nào mới nháy mắt một cái, người đã không thấy tăm hơi?

Nàng vừa đói vừa khát, ngoại trừ bọc quần áo sau lưng, trên người ngay cả một đồng tiền cũng không có, trong lòng không khỏi cực kỳ phiền muộn.

Theo lời đại ca từng nói, trong bao đồ này là toàn bộ di vật của mẫu thân Băng Nhi, hai bức tranh chữ, ba cuốn sách, còn có văn phòng tứ bảo, vứt trên mặt đất cũng sẽ không có người nhặt, nhưng đại ca lại mười phần kiêu ngạo về nó. Nàng đã từng nghĩ muốn lấy tranh chữ đi cầm, nhưng mà nếu như đại ca biết nàng làm như vậy, liền tính sau này nàng có chuộc lại đồ, đại ca cũng sẽ tuyệt đối lột xuống một lớp da của nàng.

Nghĩ đến cổ tay ‘tàn khốc’ của đại ca, Băng Nhi đã lĩnh giáo qua rất nhiều lần, nghĩ qua đủ loại, trong lòng nàng không khỏi run sợ. Như là đối diện với vực sâu, bước trên băng mỏng.....Bất kể như thế nào nàng cũng không dám đánh chủ ý lên mấy bức tranh này.

Bất đắc dĩ, trong bụng nàng lại đang hát khúc Không Thành Kế, ngực dán sát vào lưng, trở về đã không kịp.

Rốt cuộc muốn nàng phải làm thế nào? Trong lòng Băng Nhi nghĩ tới nghĩ lui, ánh mắt lại nhìn về phía bao đồ sau người.

Nay tại thời điểm nàng không thể nhịn được nữa, trên đường bỗng dưng vang lên tiếng kèn Xô-na cổ điển, dẫn đến không ít dân chúng vây xem.

Một hộ nhân gia giăng đèn kết hoa, chiêng trống đùng đoàng, rất là vui mừng.

Mặc dù Băng Nhi ôm bụng, mặt mày lại có chút trầm, nhưng cũng nhịn không được đi qua xem náo nhiệt. Nàng liền nghe thấy bên tai có tiếng người la hét: “Đến, đến, tân lang đến rồi!”

Vừa dứt lời, đám người lập tức bắt đầu khởi động như thủy triều, Băng Nhi không kịp né tránh, bị đoàn người lách đến chính giữa. Nhưng đoàn người tấp nập, đầu kề tiếp đầu, chân giẫm lên chân, Băng Nhi giống như bánh thịt, ngay cả hơi thở đều gấp gáp không đều, cảm giác đói khát trong bụng lại giảm đi vài phần.

Không lâu, trên đường tiến đến hai đội ngũ, bên trái giơ chữ “Hỷ” xa hoa rực rỡ. Nhóm người bên phải lại đốt giấy tang, thổi kèn Xô-na, giơ cao lá cờ trắng tang thương.

Một nửa là tang lễ, một nửa là hỷ sự, đội ngũ như vậy làm cho người ta khó hiểu.

Băng Nhi đang chen lấn giữa đám người, vạn đầu người di chuyển, nhao nhao ầm ĩ, chen tới chen lui, tiếng người ồn ào.....Cuồn cuộn mà đến mang theo sóng nhiệt nháy mắt chôn vùi nàng. Băng Nhi vội vã nhảy ra vài bước chân, vẫn như cũ không thấy rõ tình hình phía trước, mà nhìn lại phía sau lại cũng không thấy được đến nơi đến chốn, rốt cục nhịn không được nàng quay đầu sang phía một vị đại nương giống nhau bị chen lấn thành bánh thịt, cao giọng hỏi: “Xin hỏi, nơi này náo nhiệt như vậy, rốt cuộc là.....vì sao lại thế?”

Vị đại nương kia cười đến khoa trương, vừa thấy liền biết là một người nhiều chuyện, bà ta liếm liếm môi, nói: “Tiểu cô nương, chắc cô là người bên ngoài thành?”

Băng Nhi đảo mắt trắng dã, ai nói nàng là người ngoài thành? Lại mở miệng: “Người bên ngoài thì làm sao?”

Vị đại nương lại cười hai tiếng “Tiểu cô nương có điều không biết, Trương Các Lão có một vị thiên kim, ai biết vừa mới xuất giá liền chết, trong lòng Trương Các Lão cực kỳ đau khổ, cảm thấy nữ nhi của mình chịu thiệt. Hiện tại tìm tới vị hôn phu chỉ phúc vi hôn của nàng, cho hắn ngàn lượng bạc, cưới một cái bài vị, xem như hắn ở rể, thành thân.”

Băng Nhi lập tức trợn to hai mắt, người sống có thể thành thân cùng người chết? Đây là lần đầu nàng nghe nói.

Vì vậy, Băng Nhi nghẹn họng nhìn trân trối tân lang xuống ngựa, bị mọi người vây xung quanh giống như ngôi sao vây quanh mặt trăng, kéo đi vào. Nàng dừng chân, vững vàng đứng lại, cũng không bị mọi người chen lấn ngã.

Tiếng nhạc dừng lại, cửa chính vừa mở, tân khách nối đuôi nhau theo vào, trong viện đã bày đầy bàn tiệc rượu.

Ngoài cửa vào một nhóm người, lại tới một nhóm người, ngựa xe như nước, khách đến rất đông, nối liền không dứt. Trong tay khách nhân mang theo lễ vật, nói ‘chúc mừng’ với người thu lễ bên trái, lại nói câu ‘thỉnh nén bi thương’ với người bên phải, thở dài vài tiếng, tiếp theo làm bộ làm tịch nhỏ vài giọt nước mắt, nâng bụng đến trong viện ăn uống.

Pháo hoa vang lên, đại môn vừa khép, ngoài cửa không còn động tĩnh.

Đợi nửa buổi, mọi người duỗi thẳng cổ, không còn gì náo nhệt để nhìn mới dần dần tản đi để lại một mình Băng Nhi đứng tại chỗ ngẩn ngơ. Chỉ còn vài người đến tặng lễ, mà mùi thức ăn trong viện càng lúc càng nồng.

Lúc này, chóp mũi Băng Nhi giật giật, tròng mắt nhanh như cắt xoay chuyển, bỗng nhiên chạy đến chỗ không có người, từ phía sau bao đồ rút ra một quyển trục, bày xuất giấy mực....tùy bút vẽ một bức tranh sơn thủy, phát động hai má, dùng sức thổi khô, lại nhìn chung quanh một chút, thấy chung quanh không có người, vụng trộm xé xuống một mảnh vải đỏ phía trước xe ngựa, bao lại bức tranh.

Băng Nhi nghênh ngang đi tới trước cửa, ngẩng đầu, cầm tranh chữ trong tay đưa cho người thu lễ.

Người thu lễ nhìn thấy Băng Nhi còn trẻ, lại là nữ tử, từ trên xuống dưới đánh giá nàng một phen, chần chờ hồi lâu, mở miệng: “Cô nương là.....”

Mặc dù Băng Nhi bị hắn nhìn có chút chột dạ, mặt lại không đổi sắc, nói: “Ta họ Lạc.”

Người thu lễ ‘a’ một tiếng, nói: “Cô nương là Lạc gia Thượng Thư thành Tây, hay là Lạc gia Thị Lang thành Nam?”

Băng Nhi nghiêm túc suy nghĩ một chút, hạ quyết tâm, đáp: “Ta là Lạc gia Thị Lang thành Nam.”

Người thu lễ nghiêng đầu một bên, tựa tiếu phi tiếu* nói: “Không phải Lạc Thị Lang vừa vào sao? Vì sao cô nương lại không vào cùng lúc?”

*Tựa tiếu phi tiếu: cười mà như không cười

Khóe miệng Băng Nhi giật giật, yên lặng oán thầm: Người đã vào, ngươi còn hỏi ta làm gì?

Cố tình mùi thơm của thức ăn trong tiệc rượu thoảng hương, rất dễ ngửi, tròng mắt nàng đảo quanh, khụ khụ giọng, nói: “Thật ra, lúc Lạc Thị Lang xuất môn làm rơi lại một lễ vật, phân phó ta đưa đến sau.” Nói xong, ánh mắt của nàng rơi vào trên mặt bức họa, nhân tiện nói: “Vật này chính là một mảnh tâm ý của Lục đại nhân, chẳng lẽ có cái gì không ổn?”

Người thu lễ nghe vậy liền bừng tỉnh đại ngộ, lập tức mở ra bức họa trong tay. Bất quá chỉ có vài nét bút ít ỏi, hắn lại nhìn ngang dựng thẳng xem, xoay sang trái, lại xoay mặt sau xem....Rốt cuộc cũng không nhìn ra được cái gì.

Băng Nhi mắt xem mũi, mũi xem tâm, nghĩ thầm: Có gì đẹp? Không phải là một chế tác xấu thôi sao? Nếu không phải thời gian cấp bách, khẳng định sẽ họa được giống như thật. Lúc này, trong bụng nàng trống trơn, cuối cùng không thể nhịn được nữa, lên giọng cao ngạo nói: “Các ngươi từ từ xem, vật này chính là họa cho Vương Chiêu Quân của triều Hán, họa còn giống hơn người thật......Tranh của vị họa sư này đã tuyệt tích, chỉ sợ sau này sẽ không còn cơ hội chiêm ngưỡng.”

Người thu lễ nhất thời gật gật đầu, vội vàng thỉnh nàng vào viện, bừng tỉnh đại ngộ, nói: “Thì ra là chế tác của vị đại sư này, khó trách bút pháp viết ngoái, mười phần cuồng ngạo! Khó có được! Khó có được!"

Xem ra người này cũng không biết cách giám định và thưởng thức, cho rằng đây là bức hoạ của Vương Tường, hắn là họa sư như thế nào lại viết ngoái cuồng ngạo đây?

Trong lòng Băng Nhi biết rõ, cũng không chấp nhiều, phất tay áo xoay người, cước bộ nhanh đi đến yến hội, vội vàng đi tế miếu ngũ tạng của nàng.

Thân thể Băng Nhi vừa ngồi xuống, đôi mắt thoáng nhìn qua tiệc rượu, phát hiện đồ ăn đã bị mọi người chén qua một nửa.

Hơn nữa con cá kho tàu vĩ đại đã bị người ăn đến cái đuôi cũng không còn. Băng Nhi rất yêu thích cá, trong lòng nhất thời nói không nên lời bi thống.

Chỉ là đổi cách khác mà nói, con người lúc còn sống, có thể ăn liền tốt, mọi việc không nên soi mói, gặp chuyện gì cũng cần phải bình tĩnh.

Băng Nhi cầm đũa lên, bĩu môi, ăn chút rau xanh củ cải dưa chuột trước mặt, tiếp theo lại ăn một lúc hơn mười món ăn khác. Xem ra Trương Các Lão là một người phúc hậu, Băng Nhi ăn rất là vui vẻ, vội vàng ăn một viên vi cá, sau đó mở cái nấp của tố canh, đúng là canh gà sợi, nóng hổi bóc khói. Băng Nhi uống một ngụm canh gà, nhất thời le lưỡi vì nóng, còn chưa hồi phục tinh thần, bỗng niên nghe thấy tiếng người la lớn "Cứu mạng ——"

Tiếng kêu như thọc huyết heo vang vọng xuyên qua mấy gian viện.

Nhất thời tân khách rướn cổ lên, trừng to mắt, nhìn xem chuyện gì xảy ra, dù là ai cũng bất chấp ăn tiếp.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.