Tiểu Sư Muội Xinh Đẹp

Chương 54-1: Tiêu Lang cưng chiều (1)



"Chắc là ngươi còn không biết, nghe nói lần này người phụ trách dạy chúng ta là chưởng giáo Nguyệt Phù Dung.” Một thiếu niên bỗng nhiên hưng trí bừng bừng nói.

"Ngươi nói là mỹ nhân lạnh lùng, vị đệ tử thứ mười bốn trong số các đại đệ tử của thế ngoại đào nguyên, Nguyệt Phù Dung đó hả?” Mặt mày thiếu niên thứ hai tỏa sáng.

"Chính là nàng. Có vị mỹ nhân này giám sát chúng ta, chúng ta thật sự là gặp may mắn rồi.” Một thiếu niên khác vui vẻ nói.

Có lẽ nguyên nhân là do thiếu niên trẻ tuổi đa tình, đám người không nhịn được nói về đệ nhất mỹ nữ của Lâm Lang Các. Nghe nói nàng trời sinh tính tình thanh lãnh, dáng người như cây sen, lung lay sinh động. Nhưng lại không biểu hiện nửa điểm thái độ lỗ mãng, đối với học sinh vô luận địa vị thế nào đều đối xử bình đẳn, không nói chút tình cảm. Nói tóm lại, trong mắt đám thiếu niên ở đây nàng chính là đệ nhất mỹ nhân, lãnh diễm lại đoan trang.

"Được rồi, các ngươi đừng suy nghĩ nữa, người trong lòng Nguyệt Phù Dung sư cô là ai, các ngươi không phải không biết.” Một thiếu nữ khác đã ghen tỵ nghe không vô.

"Ngươi nói Nguyệt Phù Dung sư cô thích Tam sư công? Nhưng mà ở giữa bọn họ còn chen một cái bối phận, căn bản không thể ở cùng nhau.”

"Các ngươi cùng Nguyệt Phù Dung sư cô lại không chen một cái bối phận sao? Dựa vào cái gì ở đây nghị luận người khác?”

"Ta chỉ là….. Chính là thưởng thức mà thôi. Huống chi nói không chừng qua hai năm nữa chúng ta cũng có thể tăng lên một đẳng cấp, khoảng cách cũng không còn xa nữa rồi.”

"Đúng vậy, nếu có thể lấy được nữ tử xinh đẹp như Nguyệt Phù Dung sư cô, chúng ta có táng gia bại sản cũng nguyện ý.”

Thật sự là một đám quần là áo lụa phá của, thế mà còn giả bộ bộ dáng hòa hoa phong nhã. Thế ngoại đào nguyên vốn là đệ tử Nho gia, vốn phải dạy quy củ cho các đệ tử, nhưng từ trước đến hiện tại càng có càng nhiều quý tộc, ngược lại các đệ tử quý tộc lại xem thường đệ tử bần cùng, nội tâm ngày càng cao ngạo. Đầu tiên Băng Nhi nhíu mày, sau đó lập tức giãn ra. Nhưng lúc nàng nghe được Nguyệt Phù Dung thích Tiêu Lang, trong lại lại ẩn ẩn có chút không thoải mái.

"Này, chúng ta chuẩn bị ở đây thương nghị đại sự, tiểu tử ngươi nhanh rời đi.” Một thiếu niên bỗng nhiên đi đến trước mặt Băng Nhi, vung tay múa chân ra lệnh.

"Các ngươi có thể ở trong này, vì sao ta không thể ở đây?” Băng Nhi chậm rãi ngẩng đầu, đôi mắt lộng lẫy như đá quý, mỗi động tác giơ tay nhấc chân mang theo hàm súc tuyệt vời, khí chất xinh đẹp thanh thuần, làm cho thiếu niên nhất thời giật mình.

"Đợi chút, người này không phải là kẻ điếc.”

"Thật là to gan, thế nhưng lừa gạt chúng ta, thật sự là chán sống sao?”

Băng Nhi cười lạnh, hai tay ôm ngực, “Ta cho tới bây giờ cũng không phải là hạ nhân, các ngươi cũng không phải khách nhân. Ta không phải là kẻ điếc, chẳng lẽ các ngươi bị mù?”

"Ngươi. . . . . . Ngươi chế nhạo chúng ta là người mù.” Trong mắt thiếu niên thoáng qua một tia ác độc.

"Đing đong đing đong” Bỗng nhiên bên ngoại vang lên tiếng chuông gió thanh thúy.

"Không ngờ các ngươi đã sớm đến, thật là rất sớm nha!"

Nghe thắy giọng nói êm tai từ bên ngoài truyền đến, người nói chuyện là một nữ tử, mắt phượng má đào, dung mạo mỹ lệ, nhìn qua bất quá chỉ khoảng hai mươi tuổi, tóc mây vấn cao, dáng người yểu điệu, cả người mang theo một loại hương vị cao ngạo. Mà dáng người của nàng cũng giống như trái mật đào chín mọng, bộ ngực sữa đẫy đà, eo nhỏ không đầy một nắm tay, như đóa hải đường e thẹn, đầy ngã cả sắc thái tươi đẹp của thạch lựu. Ba thiếu niên lúc nảy đều dùng ánh mắt nóng rực nhìn nàng, trong mắt thoáng qua một tia say mê, thật đúng là vừa nhắc Tào Tháo, Tào Tháo liền đến.

"Xin chào Nguyệt Phù Dung chưởng giáo." Mấy người lập tức gật đầu chào hỏi.

Trong đó hai thiếu niên cúi đầu thật thấp, tay ở sau lưng khoa tay múa chân, thần bí nói: “Ngươi có phát hiện hay không, lúc Nguyệt Phù Dung chưởng giáo bước đi, vòng eo giống như rắn uốn lượn thật đẹp, bộ ngực phập phồng thật sự là rất mê người.” Nói xong, ánh mắt không tự chủ dừng lại trước ngực của nữ tử.

"Nữ nhân quả nhiên vẫn là ngực lớn mông lớn mới gọi là mỹ nhân.” Một thiếu niên khác thèm nhỏ dãi nói.

Bỗng nhiên trên người bọn họ giống như bị đâm một châm, Nguyệt Phù Dung cười lạnh nhìn bọn họ, trong tay cầm hai cây kim thêu.

Mấy thiếu niên lập tức câm như hến. Nữ nhân này đẹp thì đẹp thật, nhưng lại là một đóa hoa hồng có gai.

Tiếp theo lại có bốn người thiếu niên thiếu nữ đi tới, dẫn bọn họ đi là một nam tử mặt quỷ, mà vẻ mặt của bọn họ cũng có chút khẩn trương, do dự, kích động cùng lo lắng.

"Bọn họ chính người mới lần này, các ngươi cũng cùng nhau đến ngồi đi.”

"Lần này cư nhiên có đến bốn người mới, chẳng phải là muốn đào thải một nửa số người ra ngoài?” Đám thiếu niên quý tộc không nhịn được xì xào bàn tán.

Nguyệt Phù Dung chậm rãi tiến lên một bước, dịu dàng nói: "Lần này xác thực cạnh tranh kịch liệt, mọi người bình tĩnh chớ nóng vội."

"Đúng rồi, Nguyệt Phù Dung chưởng giáo, tên tiểu tử này không biết là từ đâu tới, một chút quy củ cũng không hiểu, còn nói chúng ta là người mù, sao không có người quản giáo hắn?" Ánh mắt ác độc của thiếu niên vừa nảy lóe lên, nhịn không được mở miệng.

Băng Nhi không nhịn được cười nhạo một tiếng, bản lãnh ác nhân cáo trạng trước thật sự là không tồi!

"Các ngươi không cần kỳ quái, hắn cũng là người mới lần này." Nguyệt Phù Dung nhẹ nhàng đùa nghịch móng tay, trên đầu ngón tay vẽ một lớp sơn móng tay màu tím đậm.

Trong lòng nàng khẽ lạnh nhạt trào phúng, đám quý tộc này thật là không biết rõ ràng tình huống. Hiện tại thiếu niên này đã trực tiếp sống trong Lâm Lang Các, hơn nữa lại do đích thân Tiêu Lang đề cử. Tám năm qua Tiêu Lang chưa bao giờ đề cử bất kỳ người nào. Đồng thời, hắn âm thầm có quan hệ với các nhân sĩ của các quốc gia, cho nên chính là bởi vì như thế, mỗi người đều là con cờ Tiêu Lang âm thầm an bày. Giống như những công cụ tốt được bày trong một thế cục, mọi người chỉ cần làm việc thật tốt thì sẽ đến đích. Hơn nữa mỗi người đều vì nguyên nhân này, cuối cùng chiếm được lợi ích thật lớn ở trên Kim Lân Bảng.

Cố tình đám đệ tử cũ này còn không hiểu rõ bản thân, tự cho bản thân là cao cao tại thượng, thật sự là rất không hiểu chuyện.

Bốn thiếu nam thiếu nữ không ngờ “thiếu niên” vừa rồi bị bọn họ cho là gã sai vặt, thế nhưng lại là người mới. Mắt nhìn Băng Nhi, mang theo một loại không thể tin.

"Được rồi, hắn và các ngươi không giống nhau. Không có tham gia cuộc thi lần này, cũng không phải đệ tử của thế ngoại đào viên. Hắn là do Tam sư công đề cử.” Ánh mắt Nguyệt Phù Dung nhìn về phía Băng Nhi, môi son hé mở, lười biếng cười nói: “Tiểu tử, cố gắng thật tốt, ngươi đã là người do Tiêu Lang đề bạt tới, nhất định không phải là người bình thường.”

Trong miệng nói ra lời tán thưởng cùng khích lệ, nhưng từ khi Băng Nhi thức tỉnh, làm sao có thể nhìn không ra vẻ lạnh lùng cùng khinh thường trong lòng nàng.

Băng nhi cười yếu ớt thi lễ với Nguyệt Phù Dung, ánh mắt lười nhác mà lạnh nhạt.

Dung mạo của nàng nhìn qua cũng không làm người khác chú ý đến, cũng là do Băng Nhi tận lực thu lại khí tức. Dung mạo cùng dáng người đối với nữ nhân đương nhiên rất quan trọng, nhưng nếu thu lại khí chất có thể làm giảm đi vẻ xinh đẹp của bản thân chỉ còn sáu bảy phần.

Giờ phút này, một thiếu nữ bần hàn khinh thường cúi đầu nói: “Ta còn cho rằng có gì đặc biệt hơn người, không ngờ lại là loại ngay cả khảo hạch cũng không tham gia, cũng không biết dùng thủ đoạn gì đi cửa sau vào.”

Một đệ tử bần hàn khác lại thành thật nói: “Có phải tuổi hơi nhỏ hay không? Tuy rằng bộ dạng xinh xắn, nhưng muốn hoàn thành nhiệm vụ chỉ sợ hơi khó khăn đi?”

Thiếu niên quý tộc lại nói: “Người có đẹp thì như thế nào? Trước kia cũng từng tuyển đệ tử xinh đẹp, cuối cùng còn không phải là đám bao cỏ hoặc gối thêu hoa.”

"Hừ, đi cửa sau tính là gì, ở chỗ này chỉ nhìn đến bản lãnh chân thật.” Những người khác đồng thời nói.

Giờ phút này, đôi mắt Băng Nhi sáng bóng nhẹ nhàng, giọng điệu tự tin mà nói: “Các ngươi nói không sai, mọi người đều dựa vào bản lãnh mà thôi. Ta nghĩ Lâm Lang Các là một chỗ công bằng, đến lúc đó tự nhiên sẽ rõ ràng.”

Đám người mới thấy giọng điệu của nàng khí phách nổi bật, không khỏi thu liễm thái độ, không biết nên tiếp tục châm chọc có tốt hay không.

Hắc y nam tử Quỷ Diện hừ nhẹ một tiếng, chậm rãi nói: “Những người mới này thật sự là vô lễ, Nguyệt Phù Dung chưởng giáo, nên giảng một chút quy cũ cho bọn họ.”

Chỉ thấy Nguyệt Phù Dung khẽ vỗ tay, từ bên ngoài đi vào mấy thị nữ, hai người chuyển ra một cái bàn bằng gỗ đàn hương; một người ở bên cạnh mài mực, một người trải giấy, một người bày biện bếp lò chuẩn bị nấu nước pha trà, một người khác lấy một miếng đệm lót màu tím đặt dưới cổ tay Nguyệt Phù Dung, tránh mặt bàn cọ trúng da thịt mềm mại của nàng. Lại thêm một người đứng sau lưng nàng nhẹ nhàng quạt.

Đại mỹ nữ Nguyệt Phù Dung ngồi trước bàn, lấy ra một cuốn sổ vuông vuông, mặt trên đáng dấu danh sách gần nửa năm. Mặt nàng không biểu cảm mở cuốn sổ ra, nhìn tên họ cùng tư chất của Băng Nhi cùng đám người còn lại, nhìn xem thật cẩn thận. Sau đó ánh mắt lại liếc nhìn về phía Băng Nhi, nhíu nhíu đầu mày.

Trầm mặc chốc lát, ánh mắt Nguyệt Phù Dung sáng ngời đảo qua mọi người, nghiêm mặt nói: “Mặc dù mọi người còn chưa phải là thành viên chính thức của Lâm Lang Các, nhưng đã gia nhập Lâm Kang Các thì hàng năm sẽ có một lần cơ hội, cho nên trước tiên các ngươi cũng phải nắm rõ một số quy tắc.”

"Đầu tiên, Lâm Lang Các không phải là nơi tầm thường, trong thất quốc có người thay chúng ta thu thập tin tức về triều đình cùng giang hồ, trong đó có một số người sẽ đến Lâm Lang Các ủy thác một số nhiệm vụ không ảnh hưởng đến toàn cục. Những nhiệm vụ này lại phân thành ba bảy loại, bên ngoài nhìn như chính là nhiệm vụ bình thường, nhưng Lâm Lang Các chưa bao giờ làm những nhiệm vụ tầm thường. Muốn đồng thời hoàn thành một nhiệm vụ ngầm, phải dùng tài năng chân chính mà hoàn thành.”

Một thiếu niên tương đối có hứng thú hỏi: “Người là muốn nói Lâm Lang Các có nhiệm vụ ngoài sáng và nhiệm vụ ngầm đúng không?”

Nụ cười Nguyệt Phù Dung mang theo nét quyến rũ của nữ nhân, giọng nói lại vô cùng mềm mại êm tai “Cũng không hẳn vậy. Tùy theo nhiệm vụ khó khăn mà định, đương nhiên người ủy thác bạc đều sẽ chọn người chấp hành, cũng có thể phân công cho bản thân các ngươi, tiền thù lao xa xỉ.”

Nghe thấy tiền thù lao xa xỉ, trong mắt đám người mới lập tức phát sáng, giống như nhìn thấy tiền đồ một mảnh sáng lạn. Đám đệ tử quý tộc còn lại là một mặt khinh thường.

Nguyệt Phù Dung nói tiếp: "Các ngươi mỗi tháng hoàn thành một nhiệm vụ, nếu có hứng thú bản thân cũng có thể xin nhận thêm nhiệm vụ.”

Ánh mắt Băng Nhi lóe lên một cái, nhưng rất nhanh liền bình tĩnh lại. Bản thân có thể xin nhận thêm nhiệm vụ nghĩa là nàng có thể có lựa chọn, chẳng những có thể kiếm tiền, còn có thể thuận tiện hoàn thành tâm nguyện của bản thân kiếp trước.

Giờ phút này, một thiếu niên cao ngạo hỏi: "Nguyệt Phù Dung chưởng giáo, như vậy chúng ta còn cần tiếp nhận khảo hạch không?"

Nguyệt Phù Dung gật đầu một cái nói: "Vừa rồi ta đã xem tư liệu của các ngươi, tuy rằng trong số các ngươi có người là đệ tử bốn năm năm, cũng có người thông qua thi tuyển nghiêm khắc, vì thế còn bị thương, lại dọc theo đường đi cắn răng đi lại, hơn nữa thân phận của các ngươi cũng thông qua tầng tầng quan hệ, đều là người gia thế trong sạch, nhưng mà….” Nàng nói tới đây liền liếc nhìn Băng Nhi một cái, ánh mắt hơi lóe sáng “Bất quá, hàng năm Lâm Lang Các sẽ có một số người rời đi, cho nên cũng chỉ cần mấy người mới, hơn nữa nhiệm cụ của Lâm Lang Các thiên biến vạn hóa, cũng cần các ngươi tùy thời ứng biến. Cho nên không phải là loại người nào cũng có thể tùy tiện đảm nhiệm.”

"Vậy tiếp theo chúng ta nên làm thế nào?” Mấy đệ tử bần hàn dè dặt cẩn thận hỏi.

Nhìn thấy thái độ lạnh lùng của Nguyệt Phù Dung chưởng giáo như thế, trong lòng lại cảm thấy lo lắng, tiền đồ một mảnh khó lường.

Trên bà hương trà nhàn nhạt, lịch sự tao nhã, màu trà trong suốt, hơi trà lượng lờ. Nguyệt Phù Dung nhẹ nhàng nâng tách trà lên, khóe môi như cười như không, toát lên vài phần phong thái khó có thể đoán.

"Về sau sẽ giao cho các ngươi một nhiệm vụ, nhìn xem biểu hiện của các ngươi như thế nào. Lúc hoàn thành nhiệm vụ sẽ xem ai thích hợp, ai không thích hợp. Nếu như các ngươi không hoàn thành nhiệm vụ, như vậy hãy tự mình rời khỏi. Lâm Lang Các chưa bao giờ có trường hợp chiếu cố nhân tình.” Nguyệt Phù Dung lại liếc nhìn Băng Nhi, ánh mắt thoáng qua một tia ý tứ không rõ. Băng Nhi không khỏi rùng mình trong lòng.

Giờ phút này, thông qua ấn tượng đầu tiên, Băng Nhi đại khái đã có bước đầu nhận thức đối với mọi người, thái độ của mọi người đều không có chút nào thân mật.

Nhưng mà mỹ nhân Nguyệt Phù Dung là người nàng nhìn không thấu. Lúc Băng Nhi sử dụng Thiên Nhãn nhìn về phía Nguyệt Phù Dung, lại phát hiện bản thân không hề nhìn thấy quá khứ của nàng, cũng nhìn không tới tương lai của nàng. Đây chỉ có thể đại biểu cho một nguyên nhân, chính là công lực của bản thân so ra kém hơn nữ tử này.

Nguyệt Phù Dung tao nhã đứng lên, hoạt động tay chân một chút, chậm rãi duỗi thắt lưng, cố tình khoa trương đường cong tốt đẹp của mình làm cho con mắt của đám thiếu niên gần như sắp lòi ra.

Sau đó trong mắt Nguyệt Phù Dung tia sóng dập dời, cười nói: “Tốt lắm, các ngươi ngồi ở trong này một lát, ta cùng với Quỷ Diện ra ngoài xem có nhiệm vụ gì.

Nàng vỗ nhẹ bả vai của Quỷ Diện, hai người cực kỳ ăn ý. Sau khi Nguyệt Phù dung cùng hắc y Quỷ Diện rời khỏi, Băng Nhi chậm rãi nhắm hai mắt lại, hồi lâu, lúc mở mắt ra, ánh mắt nhìn về hướng Nguyệt Phù Dung rời khỏi.

Sau một lúc lâu, trong mắt dần dần nhìn thấy hình ảnh Nguyệt Phù Dung cùng một hắc y nam tử đứng cùng một chỗ, đúng là một màn phát sinh phía sau tường.

Vẻ mặt Nguyệt Phù Dung rất là tinh tế, giọng nói có chút khinh thường “Thì ra Lạc Băng Nhi kia là một nữ tử, ta thật không hiểu Tiêu Lang sư thúc tại sao lại mang đến một người nhìn thế nào cũng không giống nữ tử, loại không chỗ nào giống nữ nhân chẳng lẽ cũng có thể đảm nhiệm sự vụ của Lâm Lang Các?”

Quỷ Diện khoanh tay đứng, khẽ cười nói: “Ta hiểu rõ tâm tình của ngươi. Năm đó Tiêu Lang chỉ dạy ngươi một đoạn thời gian, hiện tại lại an bày một nữ đệ tử. Đại khái là đối đãi thiên vị với nàng, ngươi cảm thấy cực kỳ tò mò có đúng hay không?”

Trên mặt Nguyệt Phù Dung hiện lên chút u ám, lại cười nhạt nói: “Ngươi nói rất đúng, lại cũng không đúng. Năm đó ta là dựa vào bản lãnh bản thân thông qua khảo hạch đi vào, hơn nữa còn ở thế ngoại đào viên học tập hai năm, cái loại nữ hà tử này sao có tư cách so cùng với ta?”

Quỷ Diện nói: “Nhưng mà bộ dáng nữ tử này không tệ, hơn nữa khí chất cũng cực kỳ tốt, mới có thể đủ bồi dưỡng một phen.”

Khóe mắt Nguyệt Phù Dung giống như bị sánh sáng chói lọi đâm vào, lạnh lùng nói: “Bộ dáng tốt thì sao? Cái loại nữ hài tử cái gì cũng không hiểu này vốn không thích hợp ở trong Lâm Lang Các, càng khó có thể hoàn thành nhiệm vụ gian khổ được an bày. Ta chỉ là không hiểu rõ….. Tại sao lại an bày một nữ tử như vậy? Ta chỉ cảm thấy có phải Tiêu Lang sư thúc có nổi khổ gì hay không? Mà ta có thể chia sẻ một chút cho hắn hay không?”

Quỷ Diện chợt vỗ tay, chậm rãi nói: “Thật ra ta thấy, nữ tử kia làm cho người ta có cảm giác không giống loại nữ tử quý tộc, nói vậy tức là xuất thân cực kỳ nghèo khổ. Trải qua đau khổ, người nhà của nàng đã từng là bằng hữu của Tiêu Lang sư công, nữ tử này đã trải qua những chuyện thật thê thảm, mà Tiêu Lang sư thúc chính là chính nhân quân tử mang ánh sáng chói lọi. Nhất định là bởi vì nhân tình cho nên mới không có biện pháp cự tuyệt nữ nhi của cố nhân.”

Nguyệt Phù Dung như có điều suy nghĩ gật đầu một cái, mím môi nói: "Loại nữ tử này cho dù thân thế có đáng thương, luận quan hệ thân sơ, Tiêu Lang sư thúc cũng chỉ có thể giúp nàng một tay, cũng không thể giúp nàng cả đời. Nữ nhân luôn phải lập gia đình, về phần ý nghĩ muốn gia nhập Lâm Lang Các, đại khái nàng cũng giống như những nữ tử kia, tâm hồn có khát vọng cầu may. Nơi này không thể lưu nàng, cũng không phải ai nói có thể là có thể. Cho nên, Tiêu Lang sư thúc đại khái là muốn cự tuyệt nàng.”

"Đúng vậy, Nguyệt Phù Dung ngươi mới là nữ cường nhân đứng đầu trong Lâm Lang Các. Nữ tử kia không thể so được với ngươi.”

"Đã như vậy, chúng ta liền an bài một nhiệm vụ khó khăn một chút, ta thấy để cho nàng biết khó mà lui cũng tốt lắm.”

"Cái này, chúng ta mặc dù có thể tự chủ trương, nhưng mà không bằng hỏi qua một câu với Tiêu Lang sư thúc đi.”

"Yên tâm, ta hiểu rõ Tiêu Lang, hắn chưa bao giờ cảm thấy hứng thú đối với nữ nhân. Hơn nữa từ trước đến nay hắn bộn bề nhiều việc, khinh thường hội ý này nọ, chúng ta không ần làm quá mức là được.”

"Được, ta nghe theo sắp xếp của ngươi."

Bên kia, khóe môi tuyệt đẹp của Băng Nhi hơi nhếch lên, ánh mắt thâm trầm như ánh chiều chạng vạng, chậm rãi lắc lắc đầu, thầm nghĩ đầu óc hai người mắc chứng vọng tưởng hay sao?

Cũng may nhờ nàng mở ra Thiên Nhãn, nếu không thật không biết tâm tư đại mỹ nữ Nguyệt Phù Dung này.

Nếu như nàng biết bản thân là vị hôn thê của Tiêu Lang, nếu như nàng biết bản thân là do Tiêu Lang cố ý an bày tới, không biết sẽ có biểu cảm như thế nào?

Băng Nhi nhoe con ngươi lại, dứt khoát hứng thú tà ác ngưng tụ ánh mắt nhìn lại, cẩn thận nhìn xem, phát hiện dáng người Nguyệt Phù Dung đầy đặn diễm lệ, bên trong mặc áo yếm màu xanh lá, trên bụng quấn hai miếng nịch bụng, vòng ngực no đủ, quần là hai lớp, sau mông thế mà cũng lót hai cái đệm. Thấy thế nào cũng cảm thấy thị giác đối lập, nhìn đến nữ nhân như vậy, không thể không nói, bề ngoài ngụy trang xác thực làm cho thú tính nam nhân dễ dàng dâng trào. Nhưng mà nhìn đến bên trong, thật sự là một cản tượng đồ sộ khác.

Đại khái là nữ nhân nào đó cho rằng Tiêu Lang thích loại hàng này, chỉ tiếc….. Tiêu Tam tiên sinh kia thật sự là tâm tư khó dò.

Băng Nhi nhìn xong hình ảnh kia, vui sướng khi người gặp họa một lát. Bỗng nhiên đầu có chút choáng váng, không khỏi ngã về sau ngồi một chút, thở hổn hển một hồi lâu, không khỏi nâng trán.

Giờ phút này, Băng Nhi thu hồi Thiên Nhãn, xem ra lần này chín người chỉ có thể lưu lại bốn người, cạnh tranh quả nhiên là cực kỳ kịch liệt. Nhưng mà nàng cũng sẽ không buông tay. Cho dù sau lưng có Tiêu Lang hậu thuẫn, nàng cũng nhất định dùng nổ lực của bản thân để lưu lại, tiếp tục hoàn thành kế hoạch chưa xong của bản thân kiếp trước.

. . . . . .

Ban đêm, ánh nến tầng trên lầu sáng lên, một bóng người thoáng hiện ở trên lầu, Tiêu Lang đã trở lại.

Kể từ lúc xảy ra một màn ban ngày, Tiêu Lang xuất quỷ nhập thần hiện tại ở bên cạnh nàng, bắt đầu một mình huấn luyện nàng.

Nhưng thấy nàng vẫn đang cầm một quyển 《 Thất Quốc bí văn lục 》thật dày, ngồi trên một tảng đá bằng phẳng, tinh tế nghiên cứu. Hiện tại trí nhớ của nàng cực kỳ tốt, đã đọc hơn trăm nghìn trang sách dày đặc, buồn tẻ nhàm chán, còn chưa hẳn có thể nhìn xem xuống dưới.

Nhưng thông qua Tiêu Lang từ cạn vào sâu lựa chọn sách, vẽ phát thảo trọng điểm, tốc độ xem sách của nàng đã nhanh gấp hai lần.

Trước khi ngủ Băng Nhi lại bắt đầu luyện tập Thiên Nhãn, qua hồi lâu, mới vừa mở mắt, khuôn mặt gần như hoàn toàn mất đi huyết sắc, như là bệnh nặng vừa mới khỏi.

Bỗng nhiên, phía sau một bạch y nam tử đi ra. Hắn đứng ngược ánh đèn, y phục dựng đứng, ngọc đái phất phớt.

Nửa gương mặt như ngọc của hắn giấu dưới ánh trăng, đôi mắt sáng rực chói lóa, đôi môi tao nhã gợi cảm, từ trong lồng ngực lấy ra một lọ đan dược, nói: “Băng Nhi, đây là đan dược ta lấy từ chỗ Nhị sư huynh, tên là Tích Cốc Đan.”

"Cái này có lợi gì?” Băng Nhi cười híp mắt hỏi.

Tiêu Lang vẫn như cũ mỉm cười, dung mạo như tuyết “Muội cứ luyện tập Thiên Nhãn như thế thân thể sẽ không chịu nổi, dùng loại đan dược này có thể một ngày một đêm không cần ăn.”

Thần kỳ như vậy? Băng Nhi cảm thấy y thuật của bản thân đã được chân truyền của mẫu thân, nhưng ở phương diện đan dược nàng lại không biết gì cả. Khóe miệng nàng hơi nhếch lên, lơ đãng toát ra một vẻ mị hoặc rung động lòng người. Chậm rãi nuốt Tích Cốc Đan vào, nhất thời một cỗ thơm ngát từ trong cổ họng đi xuống, cuồn cuộn mang theo một cỗ vị ngọt. Sau đó hóa giải thành một đoàn nhiệt khí, nhiệt khí nối tiếp nhau ở đan điền cùng trong bụng, khiến cho thân mình Băng Nhi cũng ấm lên, khuôn mặt cũng có chút huyết sắc. Trong lúc nhất thời, cảm giác đói khát toàn bộ đều tiêu tán, nhưng mà nàng vẫn cảm thấy mệt mỏi.

"Băng Nhi, hôm nay đã luyện công một ngày, chắc hẳn rất mệt mỏi, không bằng nghỉ ngơi sớm một chút.” Nam tử vừa hé mở bờ môi tao nhã, cả người mang theo hơi thở thanh nhã, ánh mắt thâm thúy như nước, giống như muốn bao phủ người khác.

"Không vội, ta còn muốn học một chút trận bát quái.” Băng Nhi cầm nhánh cây trên mặt đất khoa tay múa chân vẽ trận pháp, nhìn không chớp mắt.

"Muội thế nhưng lại biến thành một người chăm chỉ hiếu học.” Tiêu Lang mỉm cười, lại nhớ tới thời gian hai người ở trong Lạc phủ năm đó, thiếu nữ này cũng không thích đọc sách. Thay đổi lớn như thế, làm cho hắn có chút kinh ngạc.

Vì vậy, nam tử ngồi ở bên người nàng vừa xem thư tín vừa đùa nghịch trên bàn cờ.

Nhưng mà khi thiếu nữ bày bố trận bát quái, một chút sơ ý bị nhánh trúc cắt trúng ngón tay, Băng Nhi vừa mới nhíu nhíu mày, Tiêu Lang đã bay nhanh đến bên người nàng, ngậm đầu ngón tay của nàng vào trong miệng.

Bị khoang miệng ấm áp của nam tử bao lấy, đầu lưỡi cẩn thận liếm láp ngón tay bị thương của nàng, đau đớn rất nhanh liền biến mất.

Nhìn thấy ánh mắt thâm trầm của nam tử nhìn nàng, giơ tay nhấc chân đều nhanh nhẹn tao nhã, đẹp đến không gì sánh kịp, rung động lòng người.

Băng Nhi hơi híp nửa mắt lại, trong lòng kinh hoảng, thái độ lại khác thường không giống như lúc trước đỏ mặt. Thân là Ngọc Khuynh Vũ, nàng sớm đối với tình yêu chết lặng, chỉ là không thể không thừa nhận….. Người nam nhân trước mắt này thật sự là một nam tử dễ dàng khiến người ta động tâm.

Về Tiêu Lang, cuộc đời này Băng Nhi đối với Tiêu Lang cũng không biết rõ, nhưng Ngọc Khuynh Vũ biết người này.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.