Tiểu Tâm Phiến Tử

Chương 9



Sư phụ dạy giỏi



Nói thật Bố Tranh thật sự rất khâm phục thao tác của Never, không phải ai cũng có thể trong thời gian ngắn như vậy hạ gục hai đại hào trâu bò! Thế nhưng hiện tại là khâm phục không kịp a, bị quái cấp 90 đuổi theo một vòng Thủy Tinh Sâm Lâm, chạy đến muốn chết.

Tuy nói Thủy Tinh Sâm Lâm mật độ quái thưa thớt, nhưng lôi quái đi cũng không phải chuyện dễ dàng, tiếp tục bị con kia tát một cái nữa, Bố Bố khẳng định là nằm ngay đơ.

Never thật anh tuấn nâng tay vung lên, vừa lúc Bố Bố vọt tới, một phát sấm sét hạ xuống mang tiểu quái ‘theo giết không tha’ phía sau Bố Bố chụp chết.

Bố Tranh nhẹ nhàng thở ra, cũng may chỉ bị sờ đầu một chút, vẫn còn nửa ống máu, được Never một nhát hồi đầy.

[Đội ngũ] [Never]: đi thôi, dẫn em đi thăng cấp

[Đội ngũ] [Bố Bố]: vâng…

[Công hội] [Tiện Thần]: hội trưởng anh quá độc ác…

[Công hội] [Never]: cơ hội tốt nhớ tận dụng

[Công hội] [Tiện Thần]:…

[Công hội] [gặp trở ngại mới dùng sức]: cuối cùng là có chuyện gì xảy ra

[Công hội] [mi cái tên tiểu yêu tinh]: hoang mang khó hiểu 

Never phát qua một cái mời đi theo, Bố Tranh ấn đồng ý. Đại tế tự tên đỏ như máu (*) ngồi thú cưỡi nhắm tới điểm dịch chuyển đi. Bên kia hai người nằm ngay đơ trên mặt đất không biết đang làm gì, không chắc là đang pm, dù sao cũng chưa đứng lên.

(*)Sau khi pk nhận điểm sát khi thì tên sẽ tự động chuyển qua màu đỏ, gọi là hồng danh.

Bố Tranh trong lòng làm cái tính toán nho nhỏ, cho dù là kỵ sĩ trước đây của cậu, tuy rằng cùng cấp bậc với Never, có điều trang bị không thể so với người ta, thao tác thì… khẳng định không sánh bằng…

Cho nên cái chuyện như báo thù, vẫn là phải dùng trí!

Never kéo cậu đến bãi thăng cấp cấp 40, là một hang động băng. Nơi này bình thường đều là tổ đội acc cấp thấp đến thăng cấp, cấp thấp sẽ không rớt ra thứ gì tốt, chủ yếu là kinh nghiệm nhiều. Thế nhưng nhiều kinh nghiệm cũng có cái giá tương xứng phải trả, khung cảnh không thêm sát khí, có thể tùy ý mở pk, giết cấp thấp không phải ít. Tiểu quái cũng đều là da dày công cao, không dễ đối phó.

[Đội ngũ] [Never]: theo sát, có người đến liền đứng yên đừng nhúc nhích

[Đội ngũ] [Bố Bố]: yên tâm ạ, người ta rất ngoan mà 

Never không nói nữa, buff hai trạng thái, xông lên dẫn quái, kéo hơn mười con liền phóng một kỹ năng quần công, quét ngã một mảnh, còn thừa lại không đánh tới thì thuận tiện dùng tay xử lý sạch.

Bố Bố theo ở phía sau nhảy qua nhảy lại, khi thật sự nhàm chán thì lắc tới lắc lui chạy đi giết mấy con quái. Đương nhiên, nơi này mật độ quái nhiều hơn, thao tác có tốt, cũng là vừa lách qua một con liền đụng trúng một con khác. Cũng may do cấp bậc không cao hơn quá nhiều, với kỹ thuật của Bố Tranh một hai con đuổi theo vẫn có thể giải quyết.

Thỉnh thoảng cũng sẽ thấy mấy đội ngũ vào đây thăng cấp, Never đều không thêm vào trong đội, dù sao nhiều người sẽ chia kinh nghiệm. Biết điều liền bỏ đi, không biết điều thì lặp đi lặp lại xin xin rồi lại tiếp tục xin.

[Đội ngũ] [Bố Bố]: sư phụ a, anh không quay về Chủ Thành tẩy hồng danh sao

[Đội ngũ] [Never]: dã ngoại 4 giờ cũng có thể

[Đội ngũ] [Bố Bố]: = 口 =

[Đội ngũ] [Bố Bố]: không thì anh mở tất cả acc phụ lên đây đi

[Đội ngũ] [Bố Bố]: đầy đội sẽ không có người xin vào nữa

[Đội ngũ] [Never]: chia kinh nghiệm

[Đội ngũ] [Bố Bố]: cái này gọi là ‘nước phù sa không chảy qua ruộng người ngoài’ (^o^)/~

Never đứng đờ ra 2 phút, chợt nghe hệ thống nhắc nhở ‘đinh’ một tiếng rồi lại ‘đinh’ tiếng nữa, lập tức đội ngũ liền đầy, Never kéo từng acc từng acc qua, toàn bộ đi theo Bố Bố.

Theo sau mông Bố Bố một đống sư tỷ sư huynh, Never đáng quái, cậu thì vòng quanh sư phụ xoay qua xoay lại, xe lửa hai người kéo đủ dài, đầu nối đuôi vừa vặn bao Never ở bên trong. Xoay tròn một hồi thì giúp Never đi dẫn quái, may mà rụng máu không phải đặc biệt nhiều, nắm một đám chạy trở về.

Bố Bố còn chưa có chơi đủ, Never nơi đó đột nhiên lại nhận được một yêu cầu xin vào đội. Bố Tranh không phải đội trưởng, đương nhiên không nhìn thấy, thình lình nhảy ra một nhân vật lắc lắc ở bên cạnh, thế nào cũng có thể nhìn thấy.

[Phụ cận] [hồ ly, chưa, thành tinh]: anh tế tự ới dẫn em đi~

[Phụ cận] [hồ ly, chưa, thành tinh]: anh tế tự ới cho em vào đội đi~

Bố Tranh cơ mặt co rút, cái từ ‘đi’ cùng kí hiệu dợn sóng mất hồn kia, làm cho cậu run rẩy cả người. Nếu người kia là acc nữ làm nũng một chút cũng không sao, nhưng toát ra từ cái bộ mặt ông chú thích khách đáng khinh thì… thật sự khiến Bố Tranh có điểm ăn không tiêu.

[Phụ cận] [Bố Bố]: anh ơi xin lỗi nha, đội chúng em đầy rồi, không thể thêm vào

[Phụ cận] [hồ ly, chưa, thành tinh]: không đá một người được sao

Đá cái đầu mi… Bố Tranh thật sự bị cái tên lắc lắc này làm cho choáng váng, đã rất khéo léo thử từ chối, đối phương cũng thật ngu ngốc… đứng ỳ ra đó không đi.

[Đội ngũ] [Bố Bố]: vùng não ngôn ngữ của người này có vấn đề!

[Đội ngũ] [Never]: giống em

[Đội ngũ] [Bố Bố]: = 口 = làm sao có thể!

[Đội ngũ] [Bố Bố]: em có vô sỉ như vậy sao ?!

[Đội ngũ] [Never]: lúc ấy em cũng mặt dày mày dạn đòi bái sư

[Đội ngũ] [Bố Bố]: em là nữ a! Còn nữa người ta sao lại là mặt dày mày dạn, đó là em thành tâm thành ý~

[Đội ngũ] [Never]: ồ

Giọng điệu này… quá miễn cưỡng…

Bố Bố không nói gì tiếp tục đi dẫn quái, sau đó thì thấy trong khung chat bên cạnh có nhắc nhở của hệ thống, Hồ ly, chưa, thành tinh đang xem trang bị của cậu. Bố Trang trong lòng có chút hồi hộp, ở dã ngoại kiểm tra trang bị, bình thường đều là điềm báo trước của việc gây sự đánh nhau, nhưng ngẫm lại đối phương mới có cấp 30 a, bọn họ đây chính là có một tế tự biến thái max cấp a, thế này thật là không biết tính toán đi…

Có điều Bố Tranh còn chưa có ‘đi’ xong, màn hình đã bắt đầu nháy đỏ. Thế là Bố Tranh hoàn toàn ngẩn ngơ… Chẳng lẽ đối phương nghĩ có thể một chọi một sao, thật sự là khinh cậu dễ ức hiếp mà…

Bố Bố lập tức lao vọt lên, không lui về phía sau ngược lại lủi đến bên cạnh thích khách, ấn phím tắt ném, nhắm về phía thích khách lấy thuốc trong bao ném ra.

Phản ứng đầu tiên của Never là cấp Bố Bố một lá chắn, sau đó chụp thêm một cái hồi máu tức thì. Không đợi anh xuất chiêu công kích, thích khách bên kia đã bị Bố Bố quản chế thân thể hiệu quả, bắt đầu như con ruồi không đầu chạy loạn, hướng một đám tiểu quái mà chạy tới, sau đó lại quay đầu nhắm về một đám khác.

[Đội ngũ] [Never]: không tồi

[Đội ngũ] [Bố Bố]: đó là đương nhiên

[Đội ngũ] [Bố Bố]: là do sư phụ dạy giỏi mà~

Trên đầu Bố Bố một loạt chữ nịnh bợ toát ra. Tiểu thích khách bị mấy tiểu quái cấp 40 chém vài đao, vốn máu đã mỏng, căn bản chống đỡ không được, thoáng cái liền gục.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.