Tiểu Thất, Chậm Đã!

Chương 18



Trả thù, tuyệt đối là trả thù!

Tống Lương Trác mím chặt môi, cánh tay dùng sức, giữ chặt Tiền Tiểu Thất đang muốn thoát đi.

Lục Liễu muốn đi theo, Tống Lương Trác đã nhanh chân một cước đóng cửa lại. Lục Liễu muốn đi vào nhưng lại không dám, nôn nóng đứng ngoài cửa hô: “Cô gia, cô gia, tiểu thư đã uống rượu rồi, cô gia cũng đừng giận nàng, cô gia so với tiểu thư là đại nhân, cũng không thể đánh nàng!” Ha Da rất phối hợp với nàng, đứng trước cửa phòng đóng chặt ‘gâu gâu’ vài tiếng.

Khóe miệng Tống Lương Trác co giật dữ dội. Cái tát kia của hắn quả nhiên để lại hậu hoạn, chẳng những bị nữ nhân trong lòng đánh, còn bị nàng mượn rượu khóc lóc, tùy thời trả thù.

Tiểu Thất tựa hồ bị mấy tiếng hô kinh hoảng của Lục Liễu làm thanh tỉnh lại không ít, an tĩnh ngồi trên đùi Tống Lương Trác đan tay lại, bất quá trước mắt lại rất tối, giơ tay lên cũng không thấy ngón.

Tống Lương Trác khẽ hừ một tiếng, xoay đầu nàng đối diện với mình, cau mày hỏi: “Mượn rượu báo thù?”

Tiểu Thất lắc lắc đầu, chu chu miệng nói: “Không đánh người.”

“Vậy vừa rồi là đánh ai?”

Tiểu Thất chớp chớp mắt, vẻ mặt mờ mịt vô tội nhìn một vòng trong phòng, nghi hoặc mở miệng: “Ha Da?”

Tống Lương Trác nâng cằm nàng quay đầu lại, hừ nói: “Giả ngu?”

Tiểu Thất lắc đầu, cảm thấy đầu choáng váng, dứt khoát tựa vào người Tống Lương Trác, lầm bầm nói: “Tiểu Thất không ngu, rất rất thông minh!”

Tống Lương Trác khẽ cười một tiếng, vỗ vỗ lưng nàng, thấp giọng nói: “Đừng mang thù nữa, giả bộ mất trí nhớ có phải rất mệt hay không?”

“Uhm.” Tiểu Thất cọ cọ mặt, hừ tức nói: “Tống tri huyện đánh người, lại còn không cho Tiểu Thất ăn no.”

“Ha ha, thật sự ủy khuất nàng!”

“Ha Da cũng đói bụng. Cũng, cũng gầy!”

Tống Lương Trác có chút vô lực, hắn đem lòng gà về nhà làm chi chứ! Tống Lương Trác cười khổ, không phải là cho con chó ăn hay sao!

“Tiểu Thất!” Tống Lương Trác thở dài nhẹ gọi.

Tiểu Thất trừng mắt ngạc nhiên hồi lâu mới ưm một tiếng thở phào nhẹ nhõm.

Tay Tống Lương Trác nâng cằm nàng sờ nhẹ, dịu dàng nói: “Tiểu Thất, có phải cảm giác là đi theo ta là ủy khuất lắm không?”

Tiểu Thất hoảng hốt đỏ mặt, trong đầu toàn là một mảnh hỗn độn, theo bản năng gật đầu, duỗi tay chỉ ra cửa kêu hai tiếng ‘gâu gâu’.

Tống Lương Trác khóe miệng co giật, thở dài chuẩn bị ôm nàng đi ngủ. Thế nhưng Tiểu Thất lại quay đầu lại, môi cánh hoa nhẹ nhàng lướt qua đôi môi lạnh của Tống Lương Trác. Tiểu Thất thấy hơi lạnh kia rất thoải mái, cọ qua lại vài cái, lại còn thử thăm dò liếm liếm.

Tống Lương Trác cảm thấy nóng rực, cánh tay ôm Tiểu Thất siết chặt lại, khép hờ mắt rồi hướng đến đôi môi quấy phá kia.

Đầu lưỡi Tống Lương Trác vừa mới dò xét đi vào đã được Tiểu Thất hé miệng ngậm trụ rồi mút một cái, thân thể Tống Lương Trác hơi cứng đờ, chậm rãi tăng thêm lực hôn.

Nàng là thê tử của hắn, là người hắn sẽ nắm tay đi cả cuộc đời này. Mặc dù hành vi quá mức tùy hứng, nhưng dù sao cũng đơn thuần đáng yêu. Hắn nên dễ dàng tha thứ sự vô lễ của nàng, chậm rãi dẫn nàng trưởng thành, không phải sao?

Tống Lương Trác có chút xấu hổ không tự kìm hãm được, lấy lại lý trí, hắn bất quá cũng là một nam nhân huyết khí phương cương (ý nói thanh niên trai tráng sức khỏe có thừa), nhưng hắn lại có chút xấu hổ vì dục vọng xa lạ này, lúng túng không mở miệng được, đành tìm cách hạ hỏa chính mình, không chịu nổi đành nhìn thẳng...

Tống Lương Trác nâng thắt lưng Tiểu Thất làm cho nàng ngồi vững vàng trên đùi mình, đôi cánh tay gắt gao ôm lấy nàng càng lúc càng chặt. Môi dưới của hắn bị Tiểu Thất mút đến đau, Tống Lương Trác thử kéo ra, Tiểu Thất như muốn chưa đủ ‘ôi’ một tiếng, cắn mũi hắn, còn kéo kéo, Tống Lương Trác đau hừ một tiếng, đưa tay muốn đẩy ra đã nghe Tiểu Thất khóc lóc: “Ta khát, Tống tri huyện, ách, không cho uống nước, oa, đại keo kiệt, đàn ông xấu!”

Tống Lương Trác thở dài, ôm sát Tiểu Thất, tựa đầu nàng vào vai điều chỉnh lại hơi thở. Tiểu Thất choáng váng dựa vào vai Tống Lương Trác khóc nức nở, thân thể lại xoay tới xoay lui như cá chạch. Tay Tống Lương Trác nắm chặt thắt lưng không cho nàng lộn xộn, đợi nhiệt độ trên người hạ xuống mới ôm nàng đi đến bên giường.

Tiểu Thất bám chặt lấy người Tống Lương Trác, Tống Lương Trác càng cố gỡ ra, nàng lại càng bám chặt, tựa hồ đem hắn thành chung rượu mà nàng đã gắt gao ôm lấy. Tống Lương Trác cười khổ, đành nâng nàng đến bên cạnh bàn, rót chén trà đút nàng uống.

Tống Lương Trác thấy nàng uống ừng ực hết chén trà, hừ nói: “Không phải say? Sao lại uống trà làm gì?”

Tống Lương Trác mấy lần lấy chén trà ra khỏi miệng nàng, chọc cho miệng nàng cong lên thỏa mãn cười khẽ mới cho nàng an an ổn ổn uống hết chén trà.

Tống Lương Trác ôm Tiểu Thất trở lại giường, nhẹ nhàng đặt xuống, im lặng một lát, thấy Tiểu Thất không có ý buông mình ra, thở dài kéo chăn đắp cho cả hai rồi nhắm mắt ngủ.

Ngày mai thức dậy, không biết lại la hét thế nào! Tống Lương Trác cười khổ.

Thế nhưng lần này Tống Lương Trác đoán sai. Sáng sớm thức dậy, Tiểu Thất đã lăn vào trong góc giường. Lục Liễu nơm nớp lo sợ hầu hạ Tống Lương Trác rửa mặt, hai mắt thủy chung không có dũng khí nhìn thẳng vào Tống Lương Trác, ngược lại, luôn nhìn chằm chằm vào phòng trong. Tống Lương Trác chỉnh sửa thỏa đáng rồi bước vào phòng trong, nhéo mũi nàng mấy cái nhưng nàng vẫn không tỉnh. Lục Liễu nhẹ nhàng đi vào, thấy Tiểu Thất còn sống liền thở phào nhẹ nhõm.

Lưu Hằng Chi ở ngoài cửa hô lên, Tống Lương Trác mới lấy tay kéo chiếc chăn đã bị Tiểu Thất đạp đi, vén gọn ghẽ lại rồi quay sang dặn dò Lục Liễu: “Buổi chiều ta mới về, nếu nàng còn chưa tỉnh thì nấu một chén thuốc giải rượu.”

Lục Liễu nhìn hắn đắp chăn cho Tiểu Thất liền cười tủm tỉm, lại nghe hắn nói như thế, vội cười nói: “Tiểu thư say rượu chỉ cần ngủ là tốt rồi, phỏng chừng là sẽ ngủ đến buổi trưa đây.”

Tống Lương Trác liếc nhìn tư thế ngủ bất nhã của Tiểu Thất một cái, mày khẽ nhăn rồi bước ra khỏi phòng.

Lục Liễu xốc chăn mền lên, kéo tay Tiểu Thất xem xét kỹ lưỡng một lần, rồi lại xốc váy nàng lên nhìn chân, ngay cả áo lót cũng kéo lên để xem lưng của nàng rồi mới nhẹ nhõm thở ra: “Hoàn hảo, hoàn hảo. Ta đã nói cô gia là cô gia tốt, sẽ không đánh tiểu thư, ha ha.”

Lục Liễu xoay người Tiểu Thất ngay ngắn lại, mắt đảo qua đôi môi sưng mọng của nàng, khẽ ồ một tiếng, vội chạy sang nhìn tiểu tháp ngay ngắn ngoài ngoại gian, che miệng cười hì hì hai tiếng rồi mới chạy xuống phòng bếp.

Mấy người Ôn Minh Hiên đã thu xếp thỏa đáng, chỉ chờ ăn điểm tâm xong rồi xuất phát. Tâm tình Ôn Nhược Thủy rõ ràng rất khó coi, Tống Lương Trác vừa vào phòng khách, cũng không thèm nhìn qua, nhưng lại thấy tia bực mình hiện lên trong mắt.

Nhược Thủy chẹp miệng một cái, nhìn ra phía cửa, khẽ hừ một tiếng, nói: “Tiểu Thất đâu? Muội phải đi rồi, sao nàng lại không đến tiễn ?”

Tống Lương Trác gật đầu xin lỗi với Ôn Minh Hiên cùng Lưu Hằng Chi, cười nhạt nói: “Vẫn còn say rượu.”

Nhược Thủy hừ một tiếng, rầu rĩ đứng dậy nói: “Muội đi tìm nàng, có việc muốn nói.”

Tống Lương Trác cũng không ngăn cản, chỉ là chuyển tầm mắt sang bộ dáng ngây ngốc, kinh ngạc của Lưu Hằng Chi. Lưu Hằng Chi khẽ nhếch miệng, cười nhẹ nói: “Lương Trác huynh cùng tẩu tử quả thật rất ân ái.”

Tống Lương Trác mơ hồ không hiểu.

Lưu Hằng Chi chỉ chỉ vào môi dưới sưng lên cùng dấu răng trên mũi của hắn, buồn cười nói: “Quả nhiên, đủ nhiệt tình!”

Khuôn mặt tuấn tú hiếm khi đổi sắc của Tống Lương Trác hiện lên một tia đỏ. Tống Lương Trác xấu hổ che miệng ho nhẹ một tiếng, cau mày nói: “Hằng Chi, đi quá giới hạn rồi.”

Ôn Minh Hiên cũng lộ ý cười, “Thật khó mà thấy được bộ dáng lúng túng của Lương Trác.”

Lưu Hằng Chi vỗ đùi, cười nói: “Bộ dáng làm bộ làm tịch của Lương Trác huynh, cũng chỉ có nhân tài như tẩu tử mới có thể đánh bại được.”

Tống Lương Trác lắc đầu cười khổ.

Ôn Nhược Thủy mang theo tức giận, một đường đến phòng ngủ của Tiểu Thất, nóng nảy nắm lấy vai Tiểu Thất đang mơ mơ màng màng, cả giận: “Tối hôm qua ngươi cùng Trác ca ca làm gì rồi?”

Tiểu Thất mặt nhăn như bánh bao, đẩy tay Ôn Nhược Thủy ra, khẽ hừ. Ôn Nhược Thủy buông tay, ‘Ầm’ một tiếng, Tiểu Thất liền đụng vào tường, Tiểu Thất kinh hô một tiếng, giật mình mở mắt ra.

Tiền Tiểu Thất vô ý thức đảo mắt một vòng, nhìn thấy Ôn Nhược Thủy ngồi bên giường, vừa muốn mắng một tiếng thì nước mắt Nhược Thủy đã rơi rồi. Tiền Tiểu Thất ngơ ngác nhìn Ôn Nhược Thủy càng khóc càng thương tâm, khóe miệng co giật hồi lâu mới cất giọng hỏi: “Nửa đêm canh ba, ngươi phát điên cái gì?”

Cổ họng Tiểu Thất như bị nghẹn, mở miệng nói mới nhận ra thanh âm khàn khàn của mình. Nhược Thủy nghe giọng nói của nàng thay đổi, lại càng khóc thương tâm hơn. Nàng từng nghe mấy người bạn đã thành thân nói qua, phụ nữ đã làm cái chuyện xấu hổ đó thì thanh âm cũng thay đổi, có từ tính hơn.

Ôn Nhược Thủy đẩy vai Tiểu Thất, cả giận: “Ngươi thật không biết xấu hổ, làm sao Trác ca ca có thể thích một nữ tử không hề có điểm hiền thục như ngươi chứ? Đều là do ngươi, là ngươi câu dẫn Trác ca, có đúng hay không?”

Tiểu Thất vốn có chút choáng đầu, lại bị Ôn Nhược Thủy đẩy mà có chút đau. Tiểu Thất nâng tay gõ gõ đầu, nhíu mày nói: “Nhược Thủy tỷ tỷ làm sao vậy?”

“Oa oa, ngươi không biết xấu hổ, ngươi câu dẫn Trác ca ca. Ta chuẩn bị đi rồi, sẽ không ở lại cản trở ngươi nữa, hừ, cho đáng đời ngươi không có ai để cùng chơi.”

Tiểu Thất nhức đầu, cảm thấy có chút mờ mịt, lại thấy sắc trời bên ngoài đã sáng rõ, chớp chớp mắt nói: “Hôm nay đi rồi à, Nhược Thủy tỷ tỷ, ta sẽ nhớ tới ngươi.”

Ôn Nhược Thủy bụm mặt khóc nức nở, Tiểu Thất cảm thấy có chút thương cảm, suy nghĩ rồi bước xuống giường, lắc lắc đầu cho bớt choáng rồi nhảy đến hộp nữ trang bên cạnh, mở ra đóng lại hồi lâu. Tiểu Thất sờ sờ con thỏ bằng phỉ thúy mà béo lão đầu đưa, không nỡ lòng, lại thả trở về, thở hắt ra rồi lại ôm ra một đống trâm cài tóc.

Tiểu Thất ôm những vật đó trở về giường, đem trâm cài đầu đủ các kiểu dáng trải ra trên giường, hào phóng mở miệng nói: “Nhược Thủy tỷ tỷ có thích không? Chọn vài thứ làm kỷ niệm đi.”

“Hừ, ai cần mấy thứ này của ngươi!” Ôn Nhược Thủy lau mặt, nâng mũi nói: “Ngươi phải đối tốt với Trác ca ca, ta biết Trác ca ca chỉ xem ta là muội muội, ta cũng không thật sự muốn gả cho hắn, là ta, chính là, chính là ta đau lòng cho hắn.”

“Hừ, nếu ngươi dám làm tổn thương trái tim của Trác ca ca một lần nữa, ta sẽ từ Nhữ Châu quay lại đây đánh ngươi!” Ôn Nhược Thủy giơ giơ nắm tay, liếc mắt qua châu thoa cài tóc đủ màu đang phát sáng trên giường, hừ một tiếng gom vào trong áo khoác, hất cằm nhìn Tiểu Thất nói: “Tất cả là của ta!”

Tiểu Thất dở khóc dở cười, đó đều là những vật tốt nhất nàng thu thập được, trong đó còn có những vật quý hiếm mà béo lão đầu xuất ngoại đem về. Một đôi ngọc nhỏ, còn có ngọc mã não, ngọc trai, ngọc mắt mèo vân vân, rất nhiều thứ hiếm thấy.

“Sao? Không muốn?” Ôn Nhược Thủy trừng cặp mắt sưng đỏ như đang phòng kẻ trộm.

Tiểu Thất nghiến nghiến răng, vừa muốn giơ tay kéo trở về vài món, Ôn Nhược Thủy đã ba bước thành hai, bước ra khỏi cửa, Tiểu Thất vội vã đuổi theo.

Bên kia đã ăn xong điểm tâm, đang đứng ở sân trước chờ Nhược Thủy. Ba người thấy Nhược Thủy ôm đồ chạy đến, phía sau lại có Tiểu Thất đầu tóc bù xù đuổi tới, cả ba đều mù mờ nhìn.

Nhược Thủy chạy tới liền trốn ngay sau lưng Tống Lương Trác, thở gấp nói: “Phu nhân ngươi nói không giữ lời, sao lại có chuyện cho ta rồi lại đòi lại chứ.”

Tiểu Thất thấy ánh mắt Tống Lương Trác nhìn mình có chút bực bội, gục đầu xuống ngập ngừng nói: “Ta chỉ cho nàng chọn hai cái, nàng lại ôm hết cả.”

Lưu Hằng Chi liếc mắt nhìn hai mắt đỏ hoe của Nhược Thủy, đại để cũng đoán ra nàng có ý muốn trả đũa, nhưng điều này cũng cho thấy nàng đã khoan tâm, cố gắng buông tay.

Ôn Minh Hiên vốn định mở miệng trách cứ Nhược Thủy, Lưu Hằng Chi đã cười ha ha, mở miệng nói: “Tẩu tử đừng giận, thiếu cái gì thì huynh đệ ta sẽ gửi lại cho tẩu tử.”

Tống Lương Trác bước qua che đi tầm mắt của Lưu Hằng Chi, đem áo của Tiểu Thất đang mở rộng kéo lại, bình tĩnh thấp giọng nói: “Sao không chỉnh trang thỏa đáng rồi hãy ra?”

Tiểu Thất ủy khuất mếu máo, thấp giọng nói: “Ta nào có.”

“Hử, hừ?”

Tống Lương Trác chỉ khẽ nói hai từ, Tiểu Thất đã ngậm miệng lại ngay.

Ôn Nhược Thủy hài lòng nâng nâng cằm, giương giọng nói: “Dù sao ngươi cũng sẽ đi Nhữ Châu, chờ ngươi đến thì ta sẽ dẫn ngươi đi ngắm cảnh, tìm vật tốt cho ngươi, đừng hẹp hòi như vậy!”

“Ngươi mới hẹp hòi!” Tiểu Thất tức giận, muốn trừng mắt qua nhưng lại bị bức tường lạnh như băng là Tống Lương Trác ngăn cản.

Tống Lương Trác nhìn gương mặt nhăn nhăn của nàng, còn đang mặc quần lụa mỏng, khóe mắt vẫn còn ghèn, thấp giọng nói: “Quay về phòng, rửa mặt rồi hãy ra đây.”

Tiểu Thất cũng là người biết xem sắc mặt, Tống Lương Trác lúc này dù vẻ mặt bình tĩnh, nhưng Tiểu Thất cũng mơ hồ nghe ra bất mãn cùng tức giận của hắn.

Tiểu Thất trừng mắt nhìn vẻ mặt đắc ý của Ôn Nhược Thủy, hậm hực bước từng bước quay lại hậu viện.

Lưu Hằng Chi cười nói: “Lương Trác huynh nghiêm khắc quá mức rồi.”

“Nên! Tiểu Thất chính là cần nghiêm khắc giáo huấn!” Ôn Nhược Thủy bĩu môi hừ nhẹ.

Tống Lương Trác ho nhẹ một tiếng nói: “Nhược Thủy muội muội muốn ăn điểm tâm trước hay là...”

“Xuất phát rồi ăn sau, sớm xuất phát thì sẽ sớm đến chỗ dịch trạm tiếp theo.” Ôn Minh Hiên mở miệng.

“Cũng tốt.”

Tống Lương Trác đi trước dẫn đường. Lưu Hằng Chi đến bên cạnh Ôn Nhược Thủy nhìn thứ nàng đang cầm trong tay, tấm tắc miệng nói: “Đồ tốt, không dưới hai vạn. A, còn có mắt mèo nữa này!”

“Thật sự!” Ôn Nhược Thủy kinh ngạc mở miệng.

“Không chỉ như vậy!” Lưu Hằng Chi cầm lên một cái trâm cài, có điểm một viên đá trong suốt, cau mày nói: “Đây là cái gì? Không phải là mã não, cũng không phải ngọc, chậc chậc, lấy vàng làm nền, chắc chắn là rất quý giá.”

Ôn Nhược Thủy bĩu môi, trong lòng có chút không được tự nhiên, cúi đầu xem mấy chục cái trâm cài đầu, nhìn gã gia nhân hất hất cằm, đợi đến khi gã gia nhân nhận ra là đang kêu mình, hừ nói: “Chờ ngày mốt đưa lại cho Tiểu Thất, nghe thấy không? Nếu ta biết ngươi đưa sớm hơn thì dù phải bò từ Nhữ Châu lại đây, ta cũng không tha cho ngươi!”

Gã gia nhân vâng vâng dạ dạ đáp ứng, Ôn Nhược Thủy vừa bước vài bước đã chạy trở về, hừ nói: “Ta cầm vài món đi, nếu ngươi dám giấu đi thì cẩn thận da của ngươi.”

Ôn Nhược Thủy thấy đầu gã sai vặt như thấp xuống phân nửa, hài lòng gật đầu. Xem ra câu nói ‘Cẩn thận da của ngươi’ của lão nương trong nhà dùng thật tốt, khó trách mỗi lần bà giáo huấn hạ nhân đều nói như vậy.

Ôn Nhược Thủy cúi đầu lựa hồi lâu, lấy ra vài món có màu sắc trang nhã để vào trong ngực mới bước ra ngoài. Nhược Thủy không biết, mấy món nàng chọn bừa đều là do Tiền lão đầu đem từ hải ngoại về, được cao nhân chế tác theo yêu cầu, mặt trên được đính ở trên chính là lưu ly cùng thạch anh trong suốt, mỗi món dưới ánh mặt trời đều có thể phát ra bảy màu, cũng là những món quý hiếm của Tiểu Thất.

Nhiều năm sau, khi lưu ly được bán ngoài chợ với giá cao, Tiểu Thất lúc đó đã là thục nữ, trên đường liền túm áo Tống Lương Trác cho hắn một quyền.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.