Tiểu Thất, Chậm Đã!

Chương 44



Phong Nguyệt trì

Tống Lương Trác nắm tay Tiểu Thất đi theo tiểu nhị vào một cái lều vải rộng rãi như một căn phòng, lúc này mới biết, Phong Nguyệt trì mà tiểu nhị nói chính là hai bể tắm, một lớn một nhỏ ở cạnh nhau. Thực tế hai bể này là một, ở giữa có một khoảng rộng một thước, nghiêng người là có thể bước qua.

Tiểu nhị cười giới thiệu: “Phong Nguyệt trì này chính là bể tắm tốt nhất của quán ta, trong phòng còn có hai nhuyễn tháp, nếu Gia mệt mỏi, có thể cùng phu nhân nghỉ ở trong này. Ngài yên tâm, phòng này cũng an toàn như phòng khách.”

Tiểu Thất tò mò chạy đến nhìn nước ấm đang chảy “Ùng ục” trong bể, nhíu mày nói: “Có nhiều người tắm qua sao? Có bẩn hay không?”

Tiểu nhị vội nói: “Phu nhân yên tâm, đây là nước suối. Hơn nữa, trước khi khách nhân vào suối tắm thì đều phải xối nước trước ở phía sau bình phong.”

Tiểu Thất cúi người chạm vào nước suối, quả nhiên là rất nóng, tò mò mở to mắt nói: “Thật sự là thần kỳ, ta có nghe cha nói qua, nhưng cha lại chưa từng mang ta đi ngâm thử.”

Tống Lương Trác khoát tay bảo tiểu nhị đi xuống, tiểu nhị nhanh nhẹn để bao y phục của hai người lên ghế, lại đặt khăn tắm lớn bên cạnh bể tắm rồi mới lui ra ngoài.

Tống Lương Trác liếc mắt nhìn Tiểu Thất đang ngồi xổm bên cạnh bể nói thầm, bản thân thì ra phía sau bình phong xối nước. Tiểu Thất cởi giày ngâm chân vào bể, nhìn chằm chằm vào bình phong.

Tiểu Thất nghĩ, thật ra cũng không có cái gì phải thẹn thùng, cả người nàng đều bị hắn sờ qua, nàng cũng nhìn thân thể hắn không kém, trừ bỏ chỗ duy nhất kia của nàng. Ngâm thì ngâm thôi, cũng giống như tắm uyên ương mà tiên sinh kể chuyện đã nói, chỉ là không biết có thể thăng thiên như lời tiên sinh kể chuyện hay không thôi.

Tiểu Thất ngửa đầu nhìn nóc nhà, dẩu dẩu môi.

Hắc, ra rồi!

Tiểu Thất trừng lớn hai mắt nhìn Tống Lương Trác bước ra từ phía sau bình phong, trong chớp mắt lại trừng to hơn nữa, ngay sau đó lại hơi thất vọng khẽ cúi mắt xuống.

Cái gì chứ! Còn quấn một cái khăn, có ai thèm nhìn đâu! Tiểu Thất oán thầm.

Mặc dù nói như vậy, nhưng Tiểu Thất vẫn là nhìn Tống Lương Trác không chớp mắt, cho đến khi hắn bước vào bể, để cái khăn chướng mắt kia lên bờ mới cúi xuống.

Ai. Tiểu Thất than nhẹ. Thì ra Tống tri huyện không mặc quần áo lại nhìn được như thế, khó trách bình thường đều mặc quần áo đây, khẳng định là sợ mê đảo tất cả các cô gái.

Ơ? Tiểu Thất nghĩ tới cảnh Tống Lương Trác không mặc quần áo đi trên đường, không khỏi rùng mình, lẩm bẩm: “Không được, như vậy sẽ bị nha dịch bắt vào đại lao, ảnh hưởng đến trật tự trong thành.”

Nước có hơi nóng, nhưng khi quen thì cảm thấy rất thoải mái. Tống Lương Trác dựa vào thành bể thoải mái thở ra, mở mắt nói: “Tiểu Thất cũng ngâm đi, thư giãn.”

Tiểu Thất đảo mắt, đứng dậy đi chân trần ra phía sau bình phong, nghe lời dội nước. Tiểu Thất hé đầu ra khỏi bình phong, thấy Tống Lương Trác vẫn đang nhắm hai mắt, để thân trần nhẹ nhàng đi đến một bể khác.

Tiểu Thất ngồi bên bờ bể nước đặt hai chân xuống trước, đến khi chạm đến thềm đá mới cẩn thận đứng vững, mới vịn vào thành bể mà ngồi xuống.

Tống Lương Trác nhắm mắt lại, nói: “Đừng sợ, có thềm đá, cũng không sâu lắm.”

Tiểu Thất hơi kinh ngạc, chân lại trợt một cái, miệng còn chưa kịp kêu ra tiếng thì đã ngã sấp xuống mặt nước. Nước trong bể mang theo mùi lưu huỳnh chảy vào miệng, đầu óc Tiểu Thất như bị nổ tung, trước mắt lại như hiện ra nước sông Hoàng Hà vô biên vô hạn kia, có một mái tóc đen thật dài bay trước mắt, dường như còn có màu đỏ tươi.

Càng bối rối thì lại càng không đứng vững. Tiểu Thất đạp nước uống vào mấy ngụm nước, khi cả lồng ngực đều đau đớn thì cả người được ôm ra khỏi mặt nước. Tiểu Thất nhắm chặt mắt hít lấy từng ngụm từng ngụm không khí, ho khan hai tiếng mới mơ màng mở mắt ra.

Tống Lương Trác chau mày, vỗ hai má của nàng hỏi: “Làm sao vậy? Sao lại không cẩn thận như vậy?”

Tiểu Thất thở hổn hển, không biết thế nào nhưng đáy lòng có chút hoảng sợ, Tiểu Thất đưa tay ôm chặt lấy Tống Lương Trác, lắc đầu nỉ non: “Không, vừa trợt, liền...”

Tống Lương Trác lo lắng nhìn nàng, khẽ thở dài ngồi xuống thềm đá, ôm Tiểu Thất vào lòng nói: “Có băn khoăn gì?”

Tiểu Thất nhớ lại một đoạn hỗn đoạn vừa nhìn thấy dưới nước, mờ mịt lắc đầu, nhẹ giọng nói: “Nhìn thấy rất nhiều tóc, sợ.”

Tống Lương Trác nắm lấy mái tóc dài trước ngực của nàng, cười nói: “Bị tóc của chính mình dọa?”

Tiểu Thất ngây ngốc nhìn mái tóc dài trong tay Tống Lương Trác, lát sau bật cười nói: “Thật dài! Còn có vòng cổ của ta, làm ta thật sợ!”

Tống Lương Trác đưa tay dùng trâm cài quấn tóc lại, ấm giọng nói: “Nghỉ ngơi một chút cho tốt, đã rất mệt rồi mới có thể suy nghĩ miên man như vậy.”

Tiểu Thất giương mắt nhìn Tống Lương Trác, đáng thương nhỏ giọng nói: “Chàng đừng qua bên kia là được rồi, ta hơi sợ nước.” Vừa dứt lời còn thật phối hợp mà run rẩy một chút.

Tống Lương Trác gật đầu, “Không đi.”

Đừng nói là trong lòng Tống Lương Trác không loạn, hắn thật sự là bị Tiểu Thất dọa sợ. Thậm chí hắn còn cảm thấy, qua mấy lần không thành công, hắn có thể thật sự không đứng nổi. Cho nên trong nửa tháng đường đi này, hắn chưa bao giờ chủ động cầu hoan. Chung quy hắn cảm thấy, chỉ ôm nàng ngủ so với việc đem chính mình bị ép nổi điên thì thoải mái hơn nhiều.

Tiểu Thất im lặng ngồi trong lòng Tống Lương Trác, hơi nước ấm áp bay lên khiến nàng buồn ngủ.

Thật là tính tình nghịch ngợm, trong lúc mơ mơ màng màng, một bàn tay còn muốn đưa tay sờ sờ nơi khi nãy đã bị khăn của Tống Lương Trác che mất.

Tiểu Thất cúi mắt, một bàn tay nhỏ bé trượt xuống dưới liền cười khẽ. Tống Lương Trác cũng chỉ nghĩ nàng tự làm chính mình ngứa, nhắm măt lại tựa vào thành đá như lão tăng ngồi thiền. Chỉ là mỗi khi bàn tay nhỏ bé kia di chuyển đến bụng dưới của hắn thì lại đưa tay kéo về.

Tiểu Thất dường như rất thích trò chơi này, mỗi lần bị kéo trở về, ngừng một lát lại thong thả đi xuống.

Vì sao hòa thượng phá giới? Thật ra nữ nhân cũng chiếm một phần nguyên nhân rất lớn.

Giống như trước mắt, ánh mắt hòa thượng đang ngồi thiền kia cũng chậm rãi mà hiện lên ngọn lửa dục vọng.

Một lần nữa Tống Lương Trác giữ chặt tay của Tiểu Thất, lần này không buông ra, mà trực tiếp đem tay kia vòng lên cổ của mình.

Một tay Tống Lương Trác nắm cằm Tiểu Thất xoay lại đối diện với mình, rũ mắt xuống hỏi: “Tiểu Thất đùa giỡn với vi phu?”

Tiểu Thất cười tủm tỉm nhìn qua. Ánh mắt kia không phải là do hơi nước hay không lại như tràn ngập sương mù, làm cho người ta nhìn là muốn giữ chặt lại. Khóe mắt thật dài câu lên, hiển nhiên là một hình thái quyến rũ tự nhiên.

Mỹ nhân xuất dục! Trong đầu Tống Lương Trác đột nhiên nhảy ra một từ như vậy.

Tống Lương Trác khẽ thở dài, cúi đầu hôn lên đôi môi đỏ tươi của Tiểu Thất.

Nửa tháng qua Tống Lương Trác không có hôn Tiểu Thất như vậy, Tiểu Thất liền ngẩn người, sau đó liền cười đón nhận đôi môi kia, mang theo chút ai oán lẩm bẩm: “Tống tri huyện, cũng, không hôn ta.”

Một tay Tống Lương Trác ôm chặt thắt lưng của Tiểu Thất, một tay nâng lên gáy của nàng càng hôn sâu hơn. Có lẽ là do nước nóng quá, thân thể mềm mại của Tiểu Thất cứ trượt xuống, không thể không đưa tay ôm cổ Tống Lương Trác. Nhưng chỉ có nàng biết được là để đứng với tư thế này là khó khăn như thế nào. Tiểu Thất nghĩ, nhất định là do ngâm nước nóng, cả thân người mềm mại không xương của nàng mới dán lên người Tống Lương Trác, không ngờ hắn lại đứng thẳng thắt lưng lên.

Một tay của Tống Lương Trác chậm rãi xoa nơi mềm mại trước ngực, trong đầu đột nhiên hiện ra nghi vấn ---- sao Tiểu Thất lại không cười không nháo?

Tống Lương Trác bị ý nghĩ trong đầu hành hạ một lát, hơi rời khỏi nàng, thấy ánh mắt của người trong lòng càng thêm mê ly, cong người khiến cho đôi bồng đào nhỏ nhắn trước ngực càng thêm mê người. Trong đầu Tống Lương Trác vì đang chờ Tiểu Thất cười đùa đến hàm kéo căng ra, rốt cuộc cũng buông ra, ngay sau đó liền dùng sức hôn lên đôi môi đỏ mọng đang khẽ nhếch kia, hung hăng cắn nhẹ, bàn tay kia cũng đặt lên nơi mềm mại kia mà khẽ xoa nắn.

“Ha ha, đừng nắn!” Tiểu Thất cười đẩy tay của Tống Lương Trác đi, Tống Lương Trác lại tăng thêm lực tay, đỉnh nhọn của bộ ngực nhỏ nhắn rất nhanh đã đứng thẳng lên. Tiểu Thất khẽ kêu một tiếng, ôm sát lấy cổ Tống Lương Trác.

Tiểu Thất không thoải mái xoay xoay thắt lưng, mông liền chạm vào cái đã từng tra tấn nàng. Tiểu Thất giật mình mở mắt ra, Tống Lương Trác lại xoay người nàng ngồi đối diện với chính mình, không đợi nàng nói liền phủ kín đôi môi của nàng một lần nữa.

Tiểu Thất muốn đẩy hắn ra, ngực nhỏ nhắn lại bị hắn nắm mạnh hơn một chút, Tiểu Thất đau khẽ cau mày, nhưng ngay lập tức liền có một trận tê dại nóng bỏng còn khó chịu hơn đau đớn giày vò nàng.

Tiểu Thất cảm thấy như mình bị bệnh, tay của Tống Lương Trác đến đâu thì nàng như bị đốt tới đó. Tiểu Thất thấy Tống Lương Trác cũng bị bệnh, hắn không phải là hôn nàng, mà là cắn nàng. Há miệng đến nơi nào cũng phải cắn liếm hai cái. Nhưng cứ gặm gặm cắn cắn hết lần này tới lần khác khiến nàng càng thêm nóng.

Cả người Tiểu Thất mềm nhũn muốn khóc, hai tay vô lực ôm lấy cổ Tống Lương Trác, khẽ hô: “Nóng, nóng, đừng cắn ta, đừng cắn.”

Tống Lương Trác nghe lời buông ra ngực mềm mại của nàng, một tay liền chuyển từ thắt lưng mềm mại sang mông của nàng, ngừng một lát lại chuyển đến đôi chân trắng nõn mềm nhũn. Môi cũng đặt lên hai cánh môi hồng của Tiểu Thất, hôn nhẹ trấn an.

Tiểu Thất thoải mái thở phào nhẹ nhọm, ngay sau đó vì đùi bị vuốt ve mà run rẩy cả người.

Bỗng nhiên Tống Lương Trác ôm lấy Tiểu Thất đặt lên bờ, lấy chăn mỏng đặt trên ghế nằm trải ra mặt đất, rồi mới đem Tiểu Thất mơ mơ màng màng đặt lên trên.

Ra khỏi nước có chút lạnh, đôi mắt sương mù của Tiểu Thất cuối cùng cũng dừng lại trên người Tống Lương Trác, hắn giống như một cái chăn phủ lên thân hình nhỏ nhắn của nàng. Tống Lương Trác khẽ đứng dậy, tầm mắt chậm rãi chuyển từ mặt của Tiểu Thất xuống dưới rồi đảo qua toàn thân của nàng. Tiểu Thất đột nhiên nhớ tới, nàng cũng phải nhìn hắn mới đúng, nhưng thật sự là cả người mềm nhũn đến đáng thương, đến lúc ngọ nguậy ngẩng đầu lên, Tống Lương Trác đã nâng đầu nàng, bắt đầu một vòng tra tấn mới.

Tiểu Thất cảm thấy chính mình như lại rơi vào trong nước ấm, đầu óc bắt đầu choáng váng cả lên.

“A, đừng, đừng cắn ta, đau!” Tiểu Thất đưa tay đẩy Tống Lương Trác từ khi nào đã ngậm lấy đầu ngực của nàng.

Ngực còn chưa hết đau, dưới thân lại bị một lực mạnh tiến vào. Tiểu Thất hít vào một hơi, mắt cũng dần dần sáng lại. Không biết có phải là do quá tập trung vào điểm đau trên ngực, Tiểu Thất hoàn toàn không cảm thấy cảm giác đau lúc hắn tiến vào. Chút đau đớn rất nhanh đi qua, chỉ còn lại nhiệt trướng, dường như khiến cho cả người nàng đều căng ra.

“Đau?” Giọng nói khàn khàn của Tống Lương Trác truyền đến.

Tiểu Thất mờ mịt lắc đầu, “Nóng!”

Tống Lương Trác nhìn kỹ mặt của Tiểu Thất, khẽ cử động thân thể thăm dò. Cả người Tiểu Thất run rẩy, hai chân không tự chủ được mà nâng lên ôm lấy thắt lưng của hắn.

Tống Lương Trác thở phào nhẹ nhõm, nhìn say mê vào gương mặt hồng hào của Tiểu Thất, ngay sau đó lại đâm vào thật sâu.

“Chàng đừng, người ta căng ra khó chịu.”

Tiểu Thất cau mày muốn đưa tay đẩy khi Tống Lương Trác xâm nhập vào, bàn tay nhỏ bé lại bị đặt lên đỉnh đầu không chút lưu tình. Tiểu Thất cong thắt lưng, lại như nghênh hợp người phía trên thân mình, dẫn hắn xâm nhập thêm một bước.

Tiểu Thất hoảng sợ khi thân dưới truyền đến một cảm giác khác thường, cả người cũng căng ra, ánh mắt nhìn không chớp mắt vào Tống Lương Trác đang mím môi.

“Thả lỏng, nghe lời, thả lỏng.”

Động tác của Tống Lương Trác chậm rãi lại, cúi đầu khẽ hôn lên khóe miệng Tiểu Thất, lúc cảm nhận được cánh tay Tiểu Thất thả lỏng liền cúi đầu hôn sâu, lại bắt đầu tra tấn vĩnh viễn.

Mặc kệ là căng ra hay nóng, giờ phút này đều là tra tấn với Tiểu Thất. Tiểu Thất thấy chính mình như ở trên chiếc thuyền lá nhỏ, mỗi một cơn sóng đánh tới đều khiến nàng nhịn không được mà muốn bỏ trốn. Nhưng mỗi khi cơn sóng lui về, nàng lại nhịn không được mà muốn đuổi theo nắm lại.

Sóng nhiệt đánh vào liên tục khiến cho Tiểu Thất như muốn khóc, mở miệng phát ra những tiếng thở dốc yêu kiều.

Tiểu Thất cũng không biết bị Tống Lương Trác ôm chặt, động tác của hắn càng lúc càng mau, cuối cùng không nhịn được mà khẽ nấc ra tiếng.

“Tống, a, tướng, tướng công, tướng công!”

Tiểu Thất cũng không biết là mình muốn cái gì, muốn nói cái gì, chỉ có thể dùng đôi mắt mông lung khóa chặt trên người Tống Lương Trác.

Môi bị hôn chặt, trước mắt Tiểu Thất xuất hiện những cánh hoa đào thật to, gió thổi qua khiến cho hoa rơi thật nhiều. Trong rừng hoa đào là hình ảnh một đôi nam nữ đang nắm tay nhau, hình ảnh vừa mới rõ ràng, đã bị sự xâm nhập mạnh mẽ của Tống Lương Trác đánh tan thành từng mảnh.

Một luồng nhiệt lưu ở bụng của nàng chậm rãi bốc lên, như đánh vào đầu óc của nàng. Ngón chân của Tiểu Thất co lại, tránh môi của Tống Lương Trác mà khóc nói: “Tướng công, ta, ta muốn chết, a, muốn chết!”

Tống Lương Trác giữ chặt eo của Tiểu Thất, cuối cùng nhiệt tình phóng thích chính mình ở trong Tiểu Thất. Tiểu Thất ôm chặt Tống Lương Trác, môi hai người quấn lại một chỗ, cứ run rẩy ôm nhau tại một chỗ như vậy.

Tống Lương Trác hôn nhẹ khiến Tiểu Thất dần dần trầm tĩnh lại, cả thân mình mềm nhũn, không chút sức lực tựa vào ngực Tống Lương Trác.

Tống Lương Trác cúi đầu nhìn hai má đỏ hồng của nàng, đôi mắt mông lung quyến rũ, cười nói: “Tiểu Thất trưởng thành.”

Tiểu Thất còn chưa phục hồi tinh thần sau dư vị, hơi nâng mắt lên nhìn Tống Lương Trác, dẩu môi nhéo nhẹ lên ngực hắn rồi lại nằm yên.

Tống Lương Trác nằm nghỉ một lát, ôm Tiểu Thất vào nước lại.

Sau khi thành thân nửa năm, rốt cuộc cũng là lần đầu tiên Tống Lương Trác có cảm giác quan hệ hòa hợp gắn bó. Mà Tiểu Thất, rõ ràng còn chưa hoàn hồn sau kinh ngạc kia, ánh mắt si ngốc say mê nhìn chằm chằm vào Tống Lương Trác đến ngẩn người. Nàng cũng không biết, lăn lộn trên giường còn có thể lăn đến một tiên cảnh như thế. Ai, chỉ là hơi mệt a.

Tống Lương Trác lấy khăn lau mồ hôi trên mặt cho Tiểu Thất, nhìn bộ dáng ngây ngốc của nàng có chút buồn cười.

Đôi mắt hàm chứa ý cười của Tống Lương Trác đối diện với nàng thật lâu, cuối cùng Tiểu Thất ủ rũ chịu thua, lẳng lặng nhắm mắt nằm trong lòng Tống Lương Trác.

Đây là lần đầu Tống Lương Trác thấy Tiểu Thất yên lặng như vậy, hai má phấn mang theo hơi thở xuân tình, ánh mắt nhắm lại cũng không khiến người không mơ màng đến đôi mắt đơn thuần linh hoạt kia lại mang theo dụ hoặc. Đôi môi đỏ mọng hơi sưng lên, giống như phát ra ánh sáng lóng lánh trong suốt.

Tống Lương Trác nghĩ, dùng ‘Nhàn tĩnh như nước’ hình dung hoàn toàn không sai. Chính là không phải dùng với liễu yếu, mà phải là gió mạnh. Tống Lương Trác nhớ đến hình dáng lưu loát trèo cây khi say rượu của Tiểu Thất, nhịn không được mà cười khẽ.

Tiểu Thất vô lực đánh lên ngực đang rung động, lẩm bẩm: “Đừng cười, xấu hổ xấu hổ.”

Tống Lương Trác cúi đầu hung hăng hôn Tiểu Thất, tư thế ôm nàng thoải mái hơn, nhắm mắt ôm chặt vào trong lòng. Tống Lương Trác thầm nghĩ, xem ra về sau động tác phải kiên quyết hơn một chút, phải tiên phát chế nhân(*) động tác của Tiểu Thất, còn phải dương đông kích tây, như vậy mới có thể ngăn cản nàng cười đùa.

(*)tiên phát chế nhân: đánh đòn phủ đầu; hành động trước để kiềm chế đối phương

Cái này cũng phải bàn chiến lược? Tống Lương Trác không nói gì nhíu mày.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.