Tiểu Thất, Chậm Đã!

Chương 65



Nơi nào trong nhà có không khí tân hôn? Vì Tiểu Thất tham ngủ, Tống Lương Trác gọi hai lần cũng không đánh thức được, cuối cùng thấy nàng mệt đến mắt cũng không mở nổi liền dứt khoát ôm nàng nằm xuống. Tống mẫu cùng mỹ phụ nhân cũng lười chờ bọn hắn dâng trà, cùng nhau đi dạo hậu hoa viên, để lại hai lão nhân câu có câu không tán gẫu.

Tay của Tống Lương Trác hơi sưng lên, lòng bàn tay hồng hồng nhìn thật quỷ dị. Trong lúc ăn cơm Tống mẫu hừ nói: “Đây là để răn đe người nào đó, không thể tùy tiện cầm đồ gì của người ngoài.”

Mỹ phụ nhân cũng cười đáp lời, “Tuyệt tình vào lúc nên tuyệt tình, trong lòng còn thương hại thì chỉ làm hại chính mình, mà còn liên lụy cả người nhà.”

Tiểu Thất nghe cũng không rõ, cầm tay của Tống Lương Trác thổi thổi nói: “Có phải tướng công chạm vào da thú không? Về sau đừng chạm vào nữa! Có đau hay không?”

Tống mẫu cùng mỹ phụ nhân nghe vậy cùng lắc đầu than nhẹ, Tống Lương Trác 囧 cầm lấy bàn tay xoa bóp của Tiểu Thất cũng không nhiều lời.

Hết thảy đều diễn ra như cũ, giống như hôn lễ kia chỉ là một hồi pháo hoa, qua rồi liền qua. Chỉ là để cho vợ chồng son Tống Lương Trác hai người bọn họ nhớ đến là được rồi. Tống gia mời người trong tộc chứng kiến việc thêm tên Tống Tiền thị vào gia phả, trong lúc vô ý đã khiến cho bảo bối mà Tiểu Thất cất giấu là thư hòa cách mất đi tác dụng.

Nương mỹ phụ nhân cùng béo lão nhân một chút cũng không có cảm giác sống tại nhà người khác, cặp vợ chồng này không cần đợi người tiếp đón liền lấy Tống phủ làm tiêu điểm mà bắt đầu tìm tòi cảnh đẹp lớn nhỏ cùng đủ loại mỹ thực của Nhữ Châu. Mỗi ngày đều là sáng sớm rời khỏi cửa, đến chạng vạng mới một trước một sau hoặc là sánh vai trở về.

Tống mẫu bị kích thích không nhẹ, bắt đầu tiến hành cải cách giáo dục hà khắc với Tống Thanh Vân. Tống Thanh Vân ứng phó đến sứt đầu mẻ trán, sau vài lần ám chỉ nói rõ với béo lão nhân là sinh ý trong nhà quan trọng nhất nhưng không có kết quả, rốt cục đáp ứng Tống mẫu, kết thúc án tử trước mắt này liền mang bà đi ngâm nước nóng, mang bà đi Vân Đài Sơn xem thác bang, lại mang bà đi trèo núi Nhất Đăng.

Đồng ý cũng không mất bạc, vẫn còn trọng chức trên người không cách nào có thể rời đi, hiển nhiên Tống mẫu cũng biết việc này. Nhưng với hứa hẹn này vẫn ôm hy vọng được thực hiện, vẫn là để thỏa mãn sự so sánh nho nhỏ của chính mình thôi.

Tống Lương Trác lại bắt đầu bận rộn, nhưng mỗi ngày cùng Tiểu Thất đều ngọt ngào như mật. Tiểu Thất cũng không nghĩ trốn chạy trước, muốn chờ Tống Lương Trác xong án tử thì hai vợ chồng son sẽ ngọt ngào mà quay về nhà. Nhưng Lâm Tử Tiêu lại có hành động.

Tiểu Thất đem Tiểu Sơn Tử từ bên người béo lão nhân, bảo hắn đi cùng Tống Lương Trác tới lui giữa Tống phủ cùng phủ nha. Tiểu Sơn Tử nói, đã không phải một lần cô gia ngẫu nhiên gặp vị cô nương xinh đẹp kia.

Tiểu Thất híp mắt nhìn hắn, Tiểu Sơn Tử vội vàng thay đổi cách nói, nghiến răng nghiến lợi tràn đầy căm phẫn nói, không chỉ là một lần cô gia gặp nữ nhân xấu xa kia.

Gặp được, gặp được a! Tiểu Sơn Tử liên tục cường điệu.

Tiểu Thất mếu máo, cân nhắc nhiều lần cũng là lấy ra một phong thư đựng thư hòa cách kia. Tiểu Thất sửa rồi lại sửa, lại để thư riêng cho Tống mẫu, mỹ phụ nhân, Nhược Thủy cùng Tống Lương Trác mỗi người một lá thư, sau đó thay nam trang đeo một bao y phục xuất môn. Đương nhiên, là để cho người nhà yên tâm, vẫn mang theo Tiểu Sơn Tử lém lỉnh.

Thu Đồng là người đầu tiên phát hiện không thấy Tiểu Thất đâu, nguyên nhân là đến chạng vạng cũng không thấy bóng dáng của Tiểu Thất, sau đó lại phát hiện gia phó mà Tiền lão đầu mang đến cũng không thấy. Thu Đồng quay lại phòng của Tiểu Thất, lấy ra mấy phong thư đặt trên gối đầu mới thật sự luống cuống tay chân.

Thu Đồng vô cùng lo lắng cầm thư chạy tới chủ viện, thấy Tống mẫu liền nói: “Phu nhân, không thấy thiếu phu nhân, cả ngày nay đều không thấy người. Nhưng cũng không phải là bị bắt đi?”

Tống mẫu đang uống trà đọc sách, nghe vậy thì ngụm trà vừa uống vào liền phun ra.

Bắt đi? Nói giống như là nơi rừng núi thâm sâu vợ bị lừa đi bán.

Tống mẫu cũng bình tĩnh, xoa xoa khóe miệng, nhận lấy thư từ tay Thu Đồng, tìm được thư viết cho chính mình liền mở ra đọc, khóe miệng co rút nói: “Không mất được, trước không cần đi tìm.”

“Ôi?” Thu Đồng kinh ngạc.

Tống mẫu đáng tiếc lau lá thư đã bị phun ướt, thở dài nói: “Cũng tốt, ta cũng đang suy nghĩ nên cho bọn họ rời đi một thời gian. Hành động mạnh mẽ, nhưng cũng cảm thấy không tốt; để cho nàng tự đến tận nơi đi, nhìn cũng chướng mắt. Lương Trác lại rời đi một năm rưỡi, để hoàn toàn chặt đứt ý niệm của Lâm gia, bớt phải đuổi đi ruồi bọ mãi không chịu đi này.”

“Nhưng thiếu phu nhân các nàng có an toàn hay không?”

Tống mẫu cười nói: “Cái này để cho thiếu gia các ngươi quan tâm. Nhưng nha đầu Tiểu Thất kia cũng không phải người trêu ghẹo người lạ, cảnh giác với người ngoài vẫn đủ. Nhưng không biết nói thế nào với vợ chồng Tiền lão gia cho tốt.”

Phản ứng của Tiền lão đầu cùng mỹ phụ nhân nằm ngoài dự kiến của Tống mẫu, lúc hai người bọn họ ăn uống no đủ quay lại thì Tống mẫu đem tình huống nói rõ, vừa nói xong mỹ phụ nhân liền nở nụ cười, xem ra rất vui vẻ.

Mỹ phụ nhân nói: “Kể ra thì nha đầu nhà ta rất ngốc rồi, vất vả lắm mới khai thông được mấu chốt, muốn đi chơi thì đi chơi đi. Tỷ tỷ yên tâm, Tiểu Thất rời khỏi nhà cũng không phải chịu khổ, Tiểu Sơn Tử đi cùng cũng rất thông minh.”

Đang nói thì Tống Lương Trác cùng Tống ThanhVân đi đến, Tống mẫu cùng Mỹ phụ nhân liếc nhau, rất ăn ý mà kéo dài mặt.

Tống mẫu thở dài nói: “Không thấy Tiểu Thất, án tử rất quan trọng sao? Lương Trác vẫn là nên về Thông Hứa tìm người trước đi.”

Tống Lương Trác ngây người, nhưng dĩ nhiên là không tin lời của Tống mẫu, tối qua hai người còn thân thiết bàn bạc vấn đề được gọi là hài tử, cuối cùng thương lượng là đến hôn lễ của Nhược Thủy sẽ trộm nhiều phúc khí trở về, Tống Lương Trác tiếp ứng, Tiểu Thất hành động. Hôn lễ của Nhược Thủy lập tức sẽ diễn ra, làm sao mới có một ngày đã không thấy người?

“Con không tin?” Tống mẫu ném thư qua, “Đây là thư đưa cho con, tự mình xem đi.”

Tống Lương Trác nhìn bốn vị cha mẹ vẻ mặt đang đè nén, mở phong thư ra nhìn nhìn, vừa mở phong thư đã biết giấy kia là gì, trên mặt liền hiện lên vẻ buồn bực.

Tống Lương Trác đem cùng cách thư bỏ vào bao lại, u ám nghiêm mặt nói: “Cha mẹ nói chuyện, con về phòng trước.”

Tống mẫu nhìn theo bóng lưng của Tống Lương Trác nói: “Con đuổi theo nhanh, nói không chừng có thể đuổi kịp nàng đây.”

Mỹ phụ nhân cười ha ha, nhíu mày nói: “Không biết là thấy cái gì, mặt thật đen a! Chậc chậc, xem ra sẽ không đuổi theo ngay.” Quay đầu lại hỏi Tống Thanh Vân: “Là án tử gì? Rất khó giải quyết sao?”

Tống Thanh Vân gật đầu, “Mấy ngày gần đây quả thật cần hắn hỗ trợ, nhưng cũng rất nhanh sẽ chấm dứt.”

“Kia cũng không có gì, làm xong chính sự vẫn quan trọng hơn, Tiểu Thất cũng sẽ không cố tình gây sự.” Mỹ phụ nhân cười đáp.

Vẻ mặt Tống Lương Trác đen lại đi thẳng về phòng ngủ, bực bội đi tới đi lui mấy lân mới rút lá thư cùng với thư hòa cách kia ra khỏi bao. Tống Lương Trác hít vào một hơi, sợ hãi mở lá thư hòa cách kia ra, nhưng khi mắt nhìn thấy thì lại cười phì.

Tiểu Thất lại sửa lại thư hòa cách, chẳng những thêm vài chữ, còn thêm một câu ở dòng cuối cùng.

Cảm tình của Tống Lương Trác cùng Tiền Tiểu Thất tan vỡ, là giả không sai;

Trao đổi hòa cách, không có kết quả không đúng!

Kèm theo: phải chạy nhanh đến Thông Hứa tìm ta thảo luận đi, ta chờ chàng ở viện của chúng ta!

Tống Lương Trác thở phào nhẹ nhõm, nằm trên giường nhìn thư của Tiểu Thất. Chữ cũng được xem là đẹp, viết cũng thật là nghiêm túc.

Trên thư viết, “Tướng công, chàng nói chuyện không giữ lời mà, lại gặp mặt trái mơ hỏng kia, còn cùng nàng nói chuyện, nhưng Tiền Tiểu Thất ta là người hào phóng, tha thứ cho chàng. Còn bức tranh chữ tặng cho cha công công, ta giấu dưới sàng. Chàng nhanh chóng tới tìm ta đi, chân ta ngắn, đi cũng không nhanh. Nếu tướng công bận rộn nhiều việc, thì nhanh chóng giải quyết xong việc, xong thì đến tìm ta nha. Tiểu Thất đi không xa, đến lúc đó Tiểu Thất lại xoa xoa thái dương giúp tướng công giải lao. Ta mang theo Tiểu Sơn Tử cùng đi, tướng công đừng lo lắng! Nhớ rõ là nhanh chóng tới tìm ta đấy!!!”

Cuối cùng còn vẽ một gương mặt đáng yêu của Ha Da, ngầng đầu ngoắc ngoắc đuôi với hắn. Một bên còn vẽ dấu móc, lời bộc bạch – Tống tri huyện trở về đi, ta không cọ lông lên người ngươi nữa, gâu ~~

Không thể phủ nhận, mặc dù chữ của Tiểu Thất không tròn, nhưng bức tranh cũng che mất đi. Nàng chỉ vẽ vài nét lên giấy mà đã ra được tiểu Ha Da tròn như viên gạo nếp, le lưỡi ra trông rất đáng yêu. Chỉ là một đoạn ngắn ngủn, nhưng có vài chỗ rõ ràng là đã ngừng bút, ngừng lại đột ngột khiến cho mực rơi xuống từng giọt từng giọt. Tống Lương Trác nhìn nhiều điểm trên giấy viết thư, giống như nhìn thấy bộ dáng đang suy nghĩ khó khăn mà cắn cây bút gỗ tự làm.

Trong lòng Tống Lương Trác đột nhiên dâng lên một nỗi xúc động muốn vẽ tranh cho Tiểu Thất. Trên thực tế hắn cũng làm như vậy, nhưng lúc cầm bút lên thì lại không biết nên vẽ như thế nào. Tiểu Thất rất sinh động, Tống Lương Trác cảm thấy có vẽ ra sao thì cũng là vật tĩnh, mặc kệ thế nào cũng đều không đáng yêu bằng người thật.

Tống Lương Trác im lặng một lúc rồi lại đặt bút xuống, Tiểu Thất của hắn, vẽ cũng không thể vẽ ra được đâu!

“Sao có thể xác định là ta sẽ đuổi theo?” Tống Lương Trác lẩm bẩm.

Tống Lương Trác lại trở về giường nằm một lát, cúi người xuống giường lôi cái bọc gì đó ra, mở thẳng ra rồi cầm lấy đầu gỗ gậy gộc trong đó ném ra ngoài cửa.

Tống Lương Trác lắc đầu mỉm cười, thấp giọng, “Thật đúng là tiểu ngu ngốc.”

Đêm nay không có Tiểu Thất ở bên cạnh, Tống Lương Trác ngủ cũng có thể xem là ngủ an ổn. Trước lúc ngủ liền nghĩ đến khả năng trở về Thông Hứa đắp đê, lại nghĩ nếu có đứa nhỏ thì nên để người nào mang. Tiểu Thất là người đầu tiên bị loại trừ, bởi vì Tống Lương Trác đã hỏi qua nàng có muốn có đứa nhỏ hay không, Tiểu Thất hưng phấn gật đầu nói muốn sinh cục cưng ra để chơi. Một từ ‘chơi’ đã khiến Tống Lương Trác cả kinh, xoa xoa lỗ tai của nàng tới hơn nửa đêm, một lần lại một lần nói, đứa nhỏ không phải là để chơi, mà là phải nuôi dưỡng thật tốt.

Tống Lương Trác nghĩ đến cảnh Tiểu Thất ôm đứa nhỏ xem như là chó con, mèo con mà đùa giỡn, miệng liền không nhịn được mà cười rộ lên, lúc ngủ thì là bộ dáng mơ thấy mộng đẹp.

Còn Tiểu Thất ở khách điếm thì có chút mất ngủ, một người ngủ không thể có được sự ấm áp của hai người, không có người để ôm, cũng không có người để nói chuyện. Cảm giác thực không tốt!

Tiểu Thất nằm úp, nằm nghiêng, ngồi, cố gắng đến nửa đêm mới vỗ vỗ gối đầu, xem nó như là Tống Lương Trác mà ôm vào trong ngực ngủ. Ngày hôm sau trời vừa sáng đã thức dậy, ăn mặc cho tốt liền đi đập cửa phòng của Tiểu Sơn Tử ở bên cạnh.

Tiểu Sơn Tử ngáp mở cửa, Tiểu Thất liền nói ngay: “Ngươi ăn cơm nước xong thì hồi phủ xem ở phủ thế nào.”

Tiểu Sơn Tử vịn vào cửa làm động tác trượt chân, nhăn mặt lại nói: “Tam tiểu thư, mới có một đêm, chờ cô gia có động tĩnh thì phu nhân sẽ phái người đến nói cho biết.”

Tiểu Thất ngẫm lại cũng đúng, bĩu môi xuống lầu. Dưới lầu đã có khách ăn điểm tâm, Tiểu Thất cũng tìm được một chỗ không bị nhìn thấy thì ngồi xuống, vừa ngồi chờ Tiểu Sơn Tử xuống ăn cơm vừa cầm chiếc đũa vẽ vẽ vòng tròn trên bàn.

Một dĩa thịt nướng thơm ngào ngạt liền xuất hiện trên bàn, Tiểu Thất không thèm nâng mí mắt, “Ta chưa có gọi món ăn đây.”

“Ta mời.”

Tiểu Thất ngẩng đầu, chu miệng lên, không vui mở miệng nói: “Sao ta luôn gặp ngươi!”

Vấn đề này Trần Tử Cung cũng cảm thấy kỳ quái, đại để là gặp nhau nhiều thì sẽ chú ý hơn, trong thành này cũng là nơi rộng lớn, nhưng chỉ cần hai người đều xuất môn thì sẽ có cơ hội gặp.

Trái lại Trần Tử Cung tự ăn một xâu thịt, “Thịt này xâu còn kém một chút, cũng không phải là thịt nai, chủ quán đúng là lừa người.”

Tiểu Thất nâng mắt nhìn, “Vậy mà ngươi còn ăn.”

“Ở thành nhỏ này không có thịt nai ăn cũng là bình thường, dù sao ăn cũng là việc vui. Tiểu Thất đây? Sao lại ở khách điếm? Tướng công tốt tột đỉnh của ngươi không cần ngươi sao?” Trần Tử Cung nhướng mày cười.

Tiểu Thất lại vẽ một vòng tròn, liếc mắt nhìn Trần Tử Cung một cái, nói: “Ta có chuyện xuất phát trước, chờ tướng công nhà ta đuổi theo ta đây.”

Tiểu Thất nói ra lời này nhưng trong lòng lại có chút không chắc, không xác định làm như vậy là đúng hay sai. Tống Lương Trác thích nàng, nàng khẳng định, nàng cũng khẳng định là hắn sẽ đến tìm nàng, nhưng nàng không xác định như vậy có được không. Ngay từ đầu cảm thấy là tốt, cảm thấy cũng là biện pháp tốt để đánh lui trái mơ hỏng đó, nhưng một mình ở cả đêm qua lại cảm thấy không tốt. Một đêm không ôm hắn ngủ, thật đa cảm a!

Tiểu Thất rối rắm nhíu mày, lẩm bẩm nói: “Ngươi nói, ta có phải không nên chạy đi hay không?”

“Ngươi nói xem, ta giúp ngươi ngẫm lại.” Trần Tử Cung nhận lấy cháo cùng thức ăn sáng tiểu nhị đem lên, nói với Tiểu Thất: “Ăn đi, lát nữa giao phó cho ta là được.”

Tiểu Thất nhìn đồ ăn trên bàn đột nhiên không có khẩu vị, rầu rĩ không vui, mở miệng nói: “Tướng công ta có trái mơ hỏng, trái mơ hỏng này luôn quấn lấy hắn, ta muốn rời đi trước, để cho tướng công quay về Thông Hứa, như vậy có thể ném trái mơ hỏng đó đi.”

“Tướng công ngươi không được phép cưới nàng?” Trần Tử Cung có chút kinh ngạc mở miệng.

Tiểu Thất híp mắt liếc hắn, “Tướng công ta chỉ thích một mình ta. Cái lão đầu kia thật đáng ghét, thê tử của mình cũng không giữ được!”

Trần Tử Cung thở dài, gần đây hắn bị mắng cũng không ít. Trần Tử Cung nghĩ nghĩ, hỏi: “Có phải mỗi ngày ngươi đều mắng Hạo Vương gia?”

Tiểu Thất thành thực lắc đầu, “Cũng không phải mỗi ngày đều mắng, chỉ khi nào thấy mơ hỏng mới mắng. Ta mắng chửi người cũng không tàn nhẫn, thật là tiện cho hắn a. Thật là, nếu đã đưa người ta về nhà rồi sao không chăm sóc người ta cho tốt? Nhiều như vậy thật không tốt.”

Trần Tử Cung xoa trán, “Ngươi, nữ tử này thật lớn mật.”

Tiểu Thất lui lui người lại, liếc nhìn Trần Tử Cung hỏi: “Bằng hữu sợ chó kia của ngươi đâu?”

Trần Tử Cung bị nghẹn đậu phộng trong cổ, ho hồi lâu cũng không ho ra, ngược lại lại nuốt thẳng xuống. Trần Tử Cung khó chịu kéo kéo áo, thở phì phò, mở miệng nói không hòa khí lắm, “Bận việc khác rồi.”

Trần Tử Cung uống một lượt hai chén trà mới mở miệng nói tiếp: “Không phải là ngươi muốn chạy sao? Sao lại ở khách điếm gần Tống phủ?”

Tiểu Thất thật tự nhiên mà khinh bỉ Trần Tử Cung một phen, dương dương tự đắc, nâng cằm nói: “Ta muốn chậm rãi đi, bằng không tướng công ta không đuổi theo kịp.”

Trần Tử Cung lại bị sặc nước trà vào mũi, chật vật dùng khăn che miệng lại mà khụ một trận. Chậm rãi nhìn qua Tiểu Thất, thông minh ngậm miệng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.