Tiểu Thiếp Không Dễ Làm

Chương 3




Tuy cô không nhai, nhưng dưa hấu đã bị cô ép hết nước, chỉ sợ bộ dáng đó rất khó nhìn đi? Lo sợ trong chốc lát, Dư Lộ hít một hơi sâu, rồi dùng sức nuốt xuống.

Tốt lắm, toàn bộ nuốt ăn hết.

Tiêu Duệ chỉ thấy cái lưỡi thơm tho của Dư Lộ, trắng trắng mềm mềm, run rẩy, còn dính một ít nước dưa hấu, vô cùng mê người.

Hắn nhếch miệng cười trêu tức: “Muốn ăn?”

Dư Lộ nhìn hắn, ừ, ở miệng và mắt đều có ý cười, chắc là không giận đâu. Vậy thì, mình nên nói thật hay nói dối đây?

Dư Lộ còn đang do dự, Tiêu Duệ đã trả lời giúp cô: “Không nói gì, xem ra là không muốn ăn rồi.” Nói thì nói như vậy, nhưng hắn lại dùng nĩa xiên một miếng dưa hấu, bóp hai má Dư Lộ rồi nhét vào miệng cô.

Đây là ý gì?

Không muốn ăn là được ăn?

Dư Lộ không biết, nhưng miếng dưa hấu lạnh lạnh đã vào miệng mình, thì dĩ nhiên là của mình rồi. Lập tức cô vui lên, đang muốn nhai, mới phát hiện miệng mình vẫn đang bị bóp không động đậy được.

Cô giương mắt nhìn Tiêu Duệ.

Mắt to ngập nước như biết nói, Tiêu Duệ không buông tay, vẫn cười, chỉ là giọng nói bỗng ôn nhu hơn: “Có muốn ăn không?

Không muốn ăn là được ăn, Dư Lộ lắc đầu ngay lập tức.

Tiêu Duệ buông nhẹ tay, không đợi Dư Lộ vui vẻ liền nghiêng người qua, dán môi lên môi cô, hút miếng dưa hấu trong miệng cô, nhìn cô chậm rãi ăn.

Dư Lộ đờ người ra, chỉ nghĩ được rằng, thật là ghê tởm!

Một bát dưa hấu lớn thì không ăn, tới miệng mình ăn, thật sự là, không thể dùng tư duy của người bình thường để lí giải.

Tiêu Duệ lại xiên một khối dưa hấu, nhướng mày nhìn Dư Lộ.

Lúc này không đợi hắn hỏi, Dư Lộ đã gật đầu thật mạnh.

“Muốn ăn rồi?” Tiêu Duệ hỏi, nhét dưa hấu vào miệng Dư Lộ, sau đó, lại hôn lên lần nữa.

Dưa hấu bị cắn một nửa, nửa còn lại ở trong miệng Dư Lộ.

Dư Lộ: “…” Ta phun ra ngoài được không? Hu hu hu…

Đáp án đương nhiên là không. Tiêu Duệ làm không biết mệt, dùng phương pháp này ăn xong một chén dưa hấu. Mặc dù đây là nụ hôn đầu tiên của Dư Lộ, mặc dù người đàn ông hôn nàng là nam chính đại nhân đẹp trai nhiều tiền, nhưng một chút cảm giác tim đập loạn Dư Lộ đều không có, chỉ cảm thấy buồn nôn.

Cũng may, mấy lần sau đó cô đều lắc đầu, dưa hấu chủ yếu vào bụng Tiêu Duệ hết.

Lúc hai người ăn xong thì cũng đã qua hơn nửa buổi chiều, thời tiết cũng mát mẻ hơn. Tiêu Duệ thay bộ xiêm y khác, cuối cùng cũng đi.

Lúc hắn ở, Dư Lộ như đã mất nửa cái mạng vậy. Hắn vừa đi, Dư Lộ lập tức sống lại tại chỗ. Vọt vào phòng tắm súc miệng nhiều lần mới thấy cảm giác buồn nôn ít hơn, cô còn nghĩ, may là vị nam chính này chỉ định nhìn mình từ xa, không có ý chơi đùa.

Nếu không…chỉ nghĩ thôi Dư Lộ cũng thấy ghê tởm đến buồn nôn rồi.

Cô nhất định phải đi ngược lại với nguyên chủ, kiên quyết bảo vệ trinh tiết của mình, đánh chết cũng không bò lên giường của Tiêu Duệ. Cho dù hắn cưỡng bức đe dọa, hay dùng mỹ nam kế với mình, cũng phải nhớ kĩ rằng, không được dao động dù chỉ là một tia!

Cuối cùng cũng đi, còn nửa quả dưa hấu, mình có lộc ăn rồi! Dư Lộ rời phòng tắm, đến cạnh bàn dài, ôm lấy dưa hấu bắt đầu ăn bằng tay.

Cô chưa ăn như thế này bao giờ, nhưng cô thích.

Trước đây anh cả của cô có kết giao với một người bạn gái ở nông thôn, kể rằng trong nhà trồng mấy mẫu dưa hấu. Lúc dưa hấu chín, chị ấy với em trai có đói bụng thì chọn một quả, bổ một phát liền bể thành hai, sau đó trực tiếp dùng tay ăn, rất thoải mái.

Nhưng mà, sau khi chị ấy trở thành chị dâu, cũng không kể chuyện ở nông thôn với cô nữa, không chỉ về nông thôn, cả chuyện bên ngoài cũng không nói.

Dư Lộ vừa thở dài, vừa ăn một khối dưa hấu.

Thạch Lưu đi vào hỏi cô buổi tối muốn ăn gì, thấy cô ôm dưa hấu ăn liền ngây người: “Chủ tử, sắp ăn tối rồi, đừng ăn dưa hấu nữa không xíu không ăn được cơm đó!”

“Không ăn cơm, ta giảm béo.” Dư Lộ thuận miệng nói, cô thèm dưa hấu lâu rồi, giờ sao cam lòng buông cho được.

Thạch Lưu lập tức khổ mặt.

“Chủ tử.” Nàng kéo ống tay áo của Dư Lộ, khẩn cầu nói: “Nếu ngài không ăn, chốc nữa Vương gia có hỏi, tụi nô tỳ biết làm sao đây.”

Dư Lộ ngừng một lát.

Trong lòng không khỏi nghĩ, trong truyện Tiêu Duệ đối với nữ chính ấm áp như xuân, với người khác đều là máu lạnh vô tình. Giống như với nguyên chủ của thân thể này vậy, không phải bị Tiêu Duệ một kiếm giết chết sao?

Cô cũng sợ Tiêu Duệ đến vậy, huống chi là tụi nô tỳ như Thạch Lưu. Kết một thiện duyên sau đó lại chạy trốn, cũng không cần bốc đồng như vậy.

Dư Lộ buông dưa hấu, đứng dậy vừa đi rửa tay vừa dặn dò Thạch Lưu: “Vậy ăn mì đi, thái miếng thịt dê, lại luộc thêm quả trứng.”

Thạch Lưu nhìn khuôn mặt trắng hồng của Dư Lộ, lại nhìn hai luồng càng ngày càng phát triển ở ngực, cực kì bất đắc dĩ: “Chủ tử, ngài nói muốn giảm cân mà? Ăn những thứ này dễ béo lên, đến lúc đó Vương gia không thích chủ tử đâu.”

Dư Lộ ngẩng đầu: “…Ta béo lắm hả?”

Thạch Lưu: “…” Hít sâu một hơi, mới nặn ra nụ cười, “Ngài chờ một lát, nô tỳ đi truyền lệnh.”

Dư Lộ lại thấy lời Thạch Lưu cho cô một ý kiến rất hay. Giờ Tiêu Duệ rất thích mình hoàn toàn vì mặt. Gương mặt này rất đẹp, nếu để mình tự hủy dung hay làm cho mặt mọc thêm mấy thứ gì đó thì chắc chắn mình không làm được. Sau này khi rời Thành Vương phủ rồi, mình còn muốn dựa vào khuôn mặt này để tìm một người đàn ông không tệ nữa.

Nhưng, nếu mình ăn nhiều để khuôn mặt thay đổi, thì có vẻ khả thi hơn. Dù sao cũng chỉ làm Tiêu Duệ tạm thời chán ghét mình, sau này khi rời đi rồi thì giảm béo, vẫn tiếp tục làm người đẹp được.

Dư Lộ thấy ý kiến này thật sự rất tốt.

Nhớ trong truyện ghi rằng sau khi nam chính yêu nữ chính, hình như có cho nguyên chủ một số tiền rất lớn để nàng ấy rời đi, à mà, hình như nữ chính còn làm người tốt, tìm cho nguyên chủ một người thị vệ để hai người lập gia đình.

Chỉ là thị vệ đó tên gì nhỉ?

Ài, nữ chính còn chưa vào Vương phủ như của hồi môn, Dư Lộ một chút ấn tượng đều không có. Đây hoàn toàn do không đọc truyện kĩ á. Nếu sớm biết sau khi chết có thể xuyên đến đây, cô chắc chắn sẽ đọc nhiều thêm về nguyên chủ Dư Lộ mà không chỉ nhìn mấy màn tình cảm của nam chính với nữ chính thôi.

Ngàn vàng khó mua được sớm biết. Bây giờ quan trọng nhất là phải sống cho thật tốt, đối với việc chạy trốn trong tương lai, mình chỉ cần chờ mong là được rồi.

Dư Lộ nhìn tô mì trộn rau với thịt, hai mắt đều sáng. Một cái tô lớn, một tô thịt thái, hai quả trứng luộc, một đĩa bánh rán, một đĩa đậu non, lại thêm một chén canh nấu trứng.

Vừa dân dã vừa phong phú, chủ yếu là số lượng đầy đủ, cô có thể vì béo lên mà ăn thật nhiều.

Dư Lộ duỗi tay lấy cái bánh rán, chỉ là chưa kịp ăn thì đã nghe thấy tiếng thỉnh an Tiêu Duệ ở bên ngoài.

Hắn hắn hắn hắn hắn tại sao lại đến nữa rồi!

Dư Lộ thực sự muốn khóc, mới ném cái bánh xong, Tiêu Duệ đã tiến vào, vừa vặn nhìn thấy rõ ràng một màn này.

“Sao vậy? Trong nhà cắt xén đồ ăn của ngươi?” Vừa nhìn điệu bộ không ra gì của Dư Lộ, giọng nói Tiêu Duệ liền không tốt.

Dư Lộ mặt không đổi lắc đầu.

Tiêu Duệ thấy cô như vậy, lập tức nghĩ đến một người khác, thái độ nhẹ nhàng hơn chút: “Được rồi, ngồi xuống ăn đi.”

Dư Lộ ngồi xuống, không dám thò tay nữa, nhưng lại thấy Tiêu Duệ vung tay lên, toàn bộ hạ nhân đi ra ngoài.

Dư Lộ lập tức tức giận đầy bụng, chẳng lẽ lại muốn làm đại gia, kêu mình hầu hạ tiếp?

Đương nhiên rồi, chẳng lẽ còn trông chờ Tiêu Duệ đi phục vụ, hầu hạ cô sao? Chờ người trong phòng đi ra hết, Tiêu Duệ liền dựa người vào ghế, nhìn về phía Dư Lộ.

Dư Lộ khẽ mím môi cúi đầu, cố gắng không để bộ dáng dữ tợn của mình bị phát hiện. Lúc cô còn ở hiện đại, tuy thân thể không được tốt lắm, nhưng là thiên kim đại tiểu thư hàng thật giá thật nha, cũng chỉ có người khác dỗ cô ăn, chưa từng có một ngày cô phải hầu hạ người khác ăn cơm.

Dư Lộ vừa giận vừa chua xót, lấy đủ mì, thả vài miếng thịt, lúc trộn hận không thể coi mì là Tiêu Duệ, khuấy cho hắn gãy tay gãy chân mới thôi.

Đến khi trộn xong phần của mình, Dư Lộ bắt đầu biến tức giận thành sức ăn. Chỉ là có Tiêu Duệ ở đây, cô không dám không để ý hình tượng, ăn từng miếng từng miếng nhỏ.

Rất nhanh, ăn xong một chén mì.

Lại rất nhanh, xong một chén nữa, ừ, lần này bỏ thêm trứng luộc, gắp một ít đậu non, lại thêm một ít rau luộc.

Ừm, ăn no.

Không được, vì béo lên, Dư Lộ lấy đũa, chuẩn bị chén thứ ba.

Ăn xong ba chén mì, Dư Lộ no đến mức không động đậy được. Tiêu Duệ vẫn nhìn cô chòng chọc mà quên ăn, lúc này rốt cuộc cũng tỉnh táo lại, nhìn Dư Lộ từ trên xuống dưới, cuối cùng cố định tại bụng Dư Lộ.

“Ngươi nghỉ một lát, chốc nữa theo ta ra ngoài đánh quyền.” Hắn nói.