Tiểu Thư Bí Ẩn Và Những Thiếu Gia Kiêu Ngạo

Chương 1: Ngày nghỉ chủ nhật



Một buổi sáng đẹp trời, các tia nắng sớm chiếu rọi xuống mặt đất. Qua khung của sổ, cô gái nhỏ nhắn trên chiếc giường êm ấm xinh xinh đang ôm con gấu bự chảng với đối mắt nhắn nghiền, cơn mơ triền miên tràn ngập niềm vui sướng. Không sai, đó chính là Tuệ Nhi, khi ngủ mới có cơ hội nhìn ngắm khuôn mặt xinh xắn của nó kĩ hơn. Với hàng mi dài cong khẽ xao động, thoáng rung rinh đôi khi khẽ nhíu lại, quả là đáng yêu. Mắt Nhi to tròn đen long lanh, đôi môi mỏng cánh hoa đào đang chúm chím, gò má thoáng chút phớt hồng. Nó có làn da trắng và mịn, làn da với hương thơm của sữa mà ngay từ khi sinh ra nó đã sở hữu hương thơm ấy.

Bỗng đôi môi hồng khẽ nâng lên tạo thành một đường cong hoàn hảo, Tuệ Nhi đang mỉm cười trong mơ.

*Nó đang ngồi trước một cái bàn lớn cơ man bao nhiêu là thức ăn, thật hấp dẫn, thơm phức, nó nhìn mà thèm nhỏ cả nước dãi. Không thể kiềm chế được nữa, ngay lập tức tay nó chụp hai cái đùi gà, cạp miếng thật to, phồng cả má khiến cho khuôn mặt nhỏ cũng bị biến dạng. Ngồi nhai nghiền ngẫu không ngừng như thể nó bị bỏ đói một tháng rồi ấy. Nhồm nhoàm... nhồm nhoàm ... *

- NHIIIIIIIIII !!! DẬY MAUUUUUU !!! - Kinh thiên động địa, trời long đất lở bởi tiếng gọi của người ba nghiêm khắc vang lên từ đầu làng đến tận cuối làng.

*Nó thì đang thỏa sức, vận nội công ăn hết mình thì cư nhiên lọt đâu ra tiếng ba nó vào, lại còn hét toáng lên gọi nó nữa chứ!

“Ớ ớ... đồ ăn bay đâu hết rồi? Sao không còn gì nữa thế? Đồ ăn ơi, em ở đâu về với chị nào” Nó đau lòng tiếc thương*.

- Nhi!! Dậy!! Con gái con đứa suốt ngày ngủ nướng!! - Ba nó vừa gọi vừa sốc người nó, lay mạnh cho nó tỉnh dậy.

Bị sốc mạnh nó choàng tỉnh, còn lơ tơ mơ, nhìn chằm vào ba nó mà phán một câu hỏi ngu ngơ:

- Hả hả? Cái gì? Đồ ăn đâu ba?

- Đồ ăn gì? Mày còn chưa tỉnh ngủ à? Dậy đánh răng rửa mặt nhanh còn xuống ăn sáng với ba!!

Là mơ à? Đến giờ Nhi mới chợt tỉnh, nhíu mày quay sang ông bố khó tính ngàn năm yêu quái.

- Ba à... nay là chủ nhật mà. Phải tận dụng thời cơ, cho con ngủ bù những ngày đi học chứ! - Vừa dứt câu, Nhi vươn vai oáp một cái rõ dài.

- Không nói nhiều - ông trừng mắt gằn từng tiếng, Nhi đang ngáp ngủ bất giác rùng mình. Nó bật dậy như cái lò so rồi vọt lẹ trong phòng vệ sinh, phòng ông bố nghiêm khắc nổi giận.

15 phút sau!! Nhi đã hoàn tất thủ tục vệ sinh cá nhân, xuống nhà ăn sáng thôi nào! Đói quá!

Nó hì hục chạy rầm rầm xuống như muốn sập cái cầu thang vậy.

- Con gái để ý tứ một chút - Giọng nói ngang phè phè của cha cất lên. Ông đang đọc báo cũng phải nhăn nhó nhíu mày.

- Con biết rồi mà.

- Nhi, ăn sáng đi con - Mẹ nó từ nhà bếp bưng đồ ăn ra nói. Tuy đã ngoài 50 nhưng bà vẫn còn dáng vấp trẻ trung của một người phụ nữ thanh xuân.

- Dạ. Mời ba mẹ ăn sáng!

Thấy đồ ăn là sáng mắt vậy đấy.

Đang say sưa cắm đầu cắm cổ mải miết ăn, mẹ nó bất chợt lên tiếng:

- Nhi này, lát ăn xong con ra ngoài mua cho mẹ ít đồ nhá! Mẹ bận không đi được.

- Để Nhi siêu thiên tài đi là mẹ cứ yên tâm ạ! -nó vừa ăn vừa đáp một cách ngon lành không cần suy nghĩ.

- Ừm, thế thì tốt rồi.

...

...

- Con đi đây!! - chới với ngoài cổng Nhi nói vọng vào rồi phóng con ngựa sắt đi luôn.

Nói là con ngựa sắt cho nó sung thế thôi chứ thật ra là cái xe đạp thân thương tha thiết gắn bó với nó lâu năm rồi. Nhà Nhi bình thường, cũng thuộc dạng khá giả, nhiều lần định xin ba mẹ mua xe mới mà thôi. Không phải vì tiếc tiền, mà Nhi muốn giành để chơi hẳn chiếc Angela 50 đi cho nó ngầu xíu. Ngân nga bài hát mà Nhi yêu thích nhất “Một con vịt”, đang tung tăng con ngựa sắt mà không để ý chiếc xe hơi từ trong đường nhỏ chạy ra. Khi Nhi chợt phát hiện thì lúc đó đã quá muộn rồi, kịp thời nhận thức nó dồn hết tất cả công lực vào hai bàn tay phía trước kít phanh thật mạnh...

- Á... Á Á Á Á!!!

''Kít... kít... soẹt... “ đó chính là tiếng la thất thanh hoảng hồn của Nhi và một vụ tai nạn nhẹ đã xảy ra.

- Đau... đau... trời ơi!!! Đâm vào cái quái quỷ gì đây? Khỉ thật! - vừa suýt xoa vết thương Nhi vừa nhìn vào con Murcielago sang trọng đã bị con ngựa sắt của nó làm cho trầy xước một đường.

Một chàng thanh niên bước ra từ cửa xe, ăn mặc phá cách đầy sự mới mẻ, tỏ rõ dân chơi sành điệu “dân chơi không sợ mưa rơi”, nhìn cũng khá là quyến rũ.

Nó ngước nhìn cậu ta, hai con mắt to long lanh nay càng lấp lánh. Hắn đẹp trai cực luôn, khuôn mặt soái mĩ nam. Ôi ôi, Tuệ Nhi - một con người không bị ảnh hưởng phân tâm bởi trai đẹp cũng phải đơ trong vài giây. Nó đang bay trên thiên đường bỗng nhiên rơi tọt xuống địa ngục, hắn dửng dưng bước đến gần nó, những câu nói lạnh lùng pha chút khó chịu, xem thường người khác của hắn cất lên:

- Mắt cô để trên mây? Hay... mù rồi à?

Nhi ngớ người, trố mắt nhìn hắn ta!! Sốc! Quá sốc! Thật ngạo mạn, đẹp trai mà thế thật phí cuộc đời!

___

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.