Tiểu Thư Kiêu Ngạo Và Thiếu Gia Sát Gái

Chương 38: Bữa ăn không bình thường - jenny bị bệnh



Cả đám kéo nhau đến nhà hàng Sashimi gần trường, vừa bước vào đã trở thành trung tâm chú ý của cả nhà hàng, 8 con người (4 cha mẹ kia đi mất òi), 4 nam 4 nữ tay trong tay, như một bức tranh được vẽ nên bởi bàn tay điêu luyện của vị họa sĩ tài giỏi...

Sau khi gọi món thì ai cũng gắp lia lịa chỉ riêng Jenny cứ ngậm ngậm đũa ánh mắt nhìn xa xăm, bỗng...cô đứng bật dậy, chạy như bay vào nhà vệ sinh làm gì trong đó á không biết rồi đi ra với sắc mặt nhợt nhạt

_nè Jenny, thường ngày bà ăn như trâu mà, sao giờ cứ gắp với chả mỏ y như chim vậy?- nó thấy lạ nên hỏi

_à...chỉ là tui no rồi, tui đi dạo một chút- cô cười gượng cầm túi xách đi khỏi

_trời ơi! trâu mà chê cỏ- Mindy ra vẻ bí hiểm

_mèo mà chê mỡ- tới lượt Emily

_chó mà ch...ahaha nhầm nhầm- nó xua tay cười cười khi thấy hai con bạn đang nhìn mình bằng ánh mắt kì lạ

_có một sự kì lạ nhẹ- cả ba cùng nói

_lo ăn đi- Edward quát rồi đứng dậy

_đi đâu thế?- nó kéo tay anh lại

_đi theo cô ấy- anh khẽ cười rồi xoa đầu nó

_xì...làm như tui còn nhỏ lắm á- nó trề môi

_mà mày thấy lạ không, đĩa sashimi tươi sống như vậy mà cậu ấy không ăn, cứ bịt mũi bịt miệng, không lẽ....- Jason nhíu mày nói với Aubrey và hắn

_cậu ấy có thai- tất cả cùng nói

_dám lắm à- nó đập bàn

_em chỉ giỏi đoán mò- hắn cốc yêu nó

_hứ, về tìm hiểu sao- nó hất mặt rồi tiếp tục ăn

_vậy đi- tất cả đồng thanh

_nhưng nếu có thai thì phải nôn chứ...cậu ấy bình thường mà- đầu óc Aubrey vẫn chưa ngấm được nên ngơ ngác

_nếu cậu ấy hành động rõ ràng như vậy thì mình đâu phải bàn chuyện- Jason cười xoa đầu anh

_à...ủa, mày dám- anh sực tỉnh đánh cái bốp vào đầu Jason

_huhu- anh đau đớn mếu máo

Từ lúc về nhà tới giờ nó cứ lăn qua lăn lại suy nghĩ làm hắn nằm cạnh bên cũng mệt mỏi, quay lại ép nó vào người làm chị nhà khó thở cứ giẫy giụa

_ưm..buông..- nó đánh vào ngực hắn

_em không im là anh làm thịt em đó

Lời nói của hắn quả có trọng lượng, nó im thin thín luôn nhưng hơi tội cho hắn, anh Harry muốn chị tiếp tục giẫy giụa cơ "_ _. Nó vòng tay ôm lấy eo hắn rồi từ từ đi vào giấc ngủ với cái kế hoạch bá đạo hạt gạo vừa nghĩ ra...

Sáng...nó mời tất cả đến nhà với lý do tân gia, bữa trước đến bị nó dọa chạy mất dép chưa kịp tham quan nhà cửa nên hôm nay cả đám mới có dịp ngắm nhìn, Jenny thấy hơi mệt nhưng nếu không đi là nó giết nên cũng cố lết xác đến. Khi thức ăn đã chín Emily vội vã bê ra cái bàn tròn, hôm nay thực đơn do chính tay người hầu nhà nó làm là cháo Ngao, lẩu cá....

Jenny khẽ nhíu mày khi thấy thức ăn, điều này không qua mắt được tụi nó, gắp cho cô một miếng cá nó cười tươi

_dạo này mi không khỏe hay sao mà sắc mặt nhợt nhạt thế?- miệng thì cười nhưng đôi mắt nó như muốn ăn tươi nuốt sống người khác

Đương nhiên là cô có thể dễ dàng nhận ra ánh mắt nó có ý "không ăn là chết" rồi, nuốt nước bọt một cái rồi từ từ cho miếng cá vào miệng, nín thở và để miếng cá từ từ trôi vào bao tử

_ọe...- cô hết chịu nổi bịt miệng lao vào WC

_a...không lẽ là thật- Emily hoảng hốt

_nhưng...với ai?- Mindy cũng hoảng không kém

_xin lỗi, tao hơi mệt- cô gượng gạo

_cậu uống sữa đi- hắn đưa cho cô

_a..không cần- cô xua tay

_em không sao thật chứ?- Edward lo lắng vuốt tóc cô

_ukm- gật nhẹ đầu, cô cố cười với anh

Nhưng cơn choáng váng ập đến, mi mắt nặng trĩu khép xuống, thân hình cô đổ rạp vào lòng anh...tất cả hoảng loạn gọi tên cô, Edward nhanh chóng bế cô ra xe và đi thẳng đến bệnh viện...cả bọn cũng cuống quýt đi theo, còn Jenny, trong tiềm thức còn sót lại, cô sợ hãi, cô sợ điều mà tụi nó nghĩ sẽ là sự thật, cô đương nhiên biết bọn nó nghĩ gì rồi, bạn bè cả chục năm mà...

Tất cả đang thẫn thờ chờ đợi, nó hối lỗi đứng trước mặt Edward, làm cách nào anh cũng không ngước mặt lên nhìn nó, đành dùng chiêu cuối: mỹ nhân kế..

_oppa, mianhae (em xin lỗi)- nó dùng ngón tay chạm vào cánh tay anh

_....- im lặng

_oppa ~~~- nó kéo dài cả thước

_được rồi, anh không giận- anh xoa đầu nó

_jinjja? (thật sao?)- nó mắt cún con hỏi

_ukm- anh cười nhẹ

Đúng lúc này *cạch* - cửa phòng khám bật mở, vị bác sĩ già đi ra, cả bọn nhanh chóng lao đến, mặt ai cũng hồi hộp

_bạn tôi/cô ấy sao rồi?- đồng thanh

_tiểu thư không sao, chỉ là tiêu hóa yếu, không nên ăn thức ăn tươi sống nặng mùi- ông điềm đạm nói

_tiêu hóa yếu? chứ không phải có thai hả?- nó ngơ ngác

_có thai? hahaha- ông bác sĩ bật cười

_ông cười cái gì? coi thường tôi hả?- nó chống hông nhìn ông

_tôi không dám...có nhiều người cũng nhầm lẫn như vậy nhưng thật ra chỉ do...

_thôi đủ rồi, tôi muốn vào thăm bệnh- nó nhanh chóng ngăn bài diễn thuyết của ông bác sĩ lại

_vâng- ông bác sĩ khẽ lắc đầu rồi đi mất

Theo ý bà xã nên hắn đã kêu Edward đi mua đồ ăn và anh chàng ngây thơ tin ngay nhanh chóng xuống can teen bệnh viện mua thức ăn cho vợ, còn tụi nó, vừa vào phòng bệnh thì thấy Jenny ngồi thẫn thờ trên giường, ánh mắt nhìn xa xăm...một bóng đèn 1000W xẹt qua đầu nó, làm bộ dạng tức giận tiến lại phía cô

_mày đã làm gì thế hả?- nó hét, mọi người đứng ở cửa cũng ngạc nhiên

_làm...làm gì?- cô run run hỏi

_hừ...có thai, bác sĩ nói có thai là sao?- nó quát

_có thai? không...không thể- cô ôm đầu, nước mắt rơi xuống ngày càng nhiều

_Jenny...- cả bọn dần hiểu ý định của nó nên nhanh chóng nhập vai "_ _

_đi..đi hết đi- cô gào lên

_vk à, em sao thế?- Edward từ cửa đi vào ôm lấy cô

_huhu...em có thai đúng không?- cô thút thít

_gì chứ? Andrena- anh ngạc nhiên rồi quay qua quát nó

_mianhae (xin lỗi)- nó cúi đầu

_hừ...- anh giận dữ nhìn nó

_mày lừa tao hả con kia?- Jenny quệt nước mắt hét

_sorry, tại..- nó ấp úng

_từ giờ không còn bạn bè gì hết á- cô phũ phàng

_á huhuhu...không chịu đâu- nó nhõng nhẽo

_hừ- cô quay mặt đi che giấu nụ cười

Nó ngồi thụp xuống ăn vạ nhưng Jenny và Edward vẫn mặt lạnh, đưa mắt cầu cứu nhưng nhận lại vẫn là ánh mắt tiếc thương, mấy người này cũng có tội chứ đâu riêng gì nó nhưng tại sao chỉ có nó chịu tội, mếu máo thấy thương, Edward thiếu chút nữa là đi lại dỗ ngọt nó rồi

_bà xã- hắn tiến lại vỗ vai nó

_huhuhu...- nó khóc um lên

_ngoan đừng khóc nữa- hắn vuốt tóc nó

_hơ..hic...- ngất luôn (khóc nhiều quá, mệt, xỉu)

Hắn cúi người bế nó rồi ra hiệu cho tất cả đi về, trả lại không gian riêng tư cho vk ck nhà Jenny, hai người nhìn theo nó cũng buồn buồn nhưng cũng vừa, ai biểu chọc chị -_-

Hết..................

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.