Tiểu Thư Kiêu Ngạo Và Thiếu Gia Sát Gái

Chương 48: Hôn phu



Tại biệt thự chung, cả đám đang tụ tập ăn uống, đương nhiên là có cả nhỏ Hà Thanh rồi, suốt buổi cứ anh này anh nọ nghe nhức óc, hắn cũng chả quan tâm nhưng không hề đẩy nhỏ ra làm nó tức muốn sôi máu lạnh nhạt với hắn, anh nhà thì ngu ngơ chả hiểu gì? IQ anh cao lắm nhưng không hiểu là vì....t/g có cho hiểu đâu...á hahaha, vui không? vui không?

Vào lại truyện, nó vẫn mặt lạnh hắn khó hiểu, Hà Thanh vẫn đeo bám, Mindy Jason anh anh em em, Emily Aubrey ck ck vk vk, Jenny đút thức ăn cho Edward bằng miệng giữa chốn đông người =.=

Hey! I just met you

And this is carzy

But here's my number

So call me maybe

And all the other boys

Try to chase me

But here's my number

So call me maybe

Call me maybe - Tiffany

Là giám đốc băng lãnh Vy Tiên

_nghe nè chị- nó nhận máy

_đang làm gì đó? có muốn đi ăn không?- cô hỏi

_uây...có gì thì nói đại đi, em đang ăn- nó trề môi

_hì hì, mai chị phải đi gặp hôn phu- cô cười xòa

_kệ chị- nó phũ phàng

_phũ thế, giúp nhá- cô nháy mắt mà không cần biết nó thấy hay không

_giúp thế nào?- nó hỏi

_ai biết

_mắc cười, em nghe nói anh đó ngỗ nghịch lắm, còn chị là một tổng tài lạnh lùng, về dạy dỗ ông chồng đi, từ chuyện của chị em có thể viết luôn một quyển ngôn tình đó- nó trêu

_nói gì thế hả?- cô quát

_em nói gì đâu, cứ đi gặp thử đi- nó kêu gọi

_hừ

_mà gặp ở đâu?- nó thắc mắc

_nhà hàng- cô đáp

_không ở nhà hàng chả lẽ ở bar, tên á má

_Crayon

_eo...tên ngộ nhở?

_cúp

_chị lạnh lùng như vậy à?

_ừ

_mai em sẽ tới, hí hí- nó cười ranh ma rồi tắt máy

_ai thế?- cả bọn đang hóng chuyện đồng thanh =.=

_chị Vy Tiên, mai bả đi gặp hôn phu- nó đáp

_ồ- cả bọn gật gù

Cả bọn sau khi đánh chén no nê thì đi ngủ, nhỏ Hà Thanh mặt dày cố lết xác vào phòng hắn và nó liền bị hắn không thương hoa tiếc ngọc đá ra ngoài, dù tức nhưng làm gì được đâu đi ngủ cho khỏe. Sáng hôm nay chỉ có ba đứa kia đi làm, điều này làm các nam nhân viên khá hụt hẫng vì ngày đầu nó đi làm nó liên tục đá lông nheo với họ làm họ sướng rơn, giờ tất cả chỉ còn là hư vô...

Về phía nó, chị Andrena đang đi vào nhà hàng với bộ cánh rất nhẹ nhàng: chân váy hoa mix sơ mi trắng cổ Đức, mang giày bệt oxford ánh kim và túi Atonio Small Satchel của Marc By Marc Jacobs phiên bản màu xanh, gương mặt có phần nhợt nhạt nhưng thần thái thì lung linh long lanh như đi hội, môi luôn nở nụ cười song hành với đôi mắt cười duyên dáng.

Đeo tai nghe vào và đi về phía cái bàn trống, ở phía gần cửa sổ có một nhóm người đang ngồi trò chuyện, đó là ba mẹ của Vy Tiên và vị hôn phu kia, còn cái người con trai đang nhìn về phía nó chắc là hôn phu của Vy Tiên, anh ta vừa thấy nó đã sáng mắt, định bụng phải cua bằng được, khi nó đi tới thì giơ chân ra gạt nhưng người tính không bằng trời tính, nó lấy chân dẫm vào chân anh ta một cái đau điếng trong khi mắt vẫn nhắm

_aaaaaa- người con trai khẽ kêu

_hừ...ủa? ba mẹ- nó quay qua thấy ba mẹ Vy Tiên thì kêu lên

_ukm- họ gật đầu

_đây là con anh chị à?- mama của anh gì đó ngạc nhiên (gọi là mama anh ha)

_là con nuôi thôi- mama Tiên cười (gọi là mama cô ha)

_vậy là trước giờ mama chỉ coi con là con nuôi thôi á hả? đau lòng- nó mếu mặt

_hahaha- các bật phụ huynh bật cười

_dữ như chằn- anh gì đó trề môi

_gì hả?- nó vênh mặt

_thôi thôi, mà con đến đây ăn à?- papa cô hỏi

_vâng, mà đây là gia đình hôn phu của chị Vy Tiên á hả?- nó hỏi

_ukm, nãy giờ con bé vẫn chưa đến- mama cô khẽ cau mày

_chị ấy đi rồi, lúc nãy chị ấy vừa ra sân bay- nó thốt lên ngạc nhiên

_thật sao?- cả hai cặp pama bật dậy

_con giỡn thôi- nó thả lỏng người, mặt tỉnh bơ

_cái con bé này- papa cô thở phào dí trán nó

_bé con dễ thương lắm- mama anh vui vẻ xoa đầu nó

_không biết ai may mắn có một đứa con thế này nhỉ?- papa anh cười

_tiếc là mình không có con gái, anh nhỉ?- mama anh buồn buồn

_đây nè, để con làm con gái của hai người nhá?- nó chỉ vào mình

_được được- hai người mau chóng đồng ý

_chị Vy Tiên tới rồi, con núp nha- nó chạy ra sau ghế của anh gì đó núp

Từ phía cửa, một người con gái xinh đẹp kiều diễm bước vào, hàn khí trên người cô tỏa ra làm người khác phải tránh xa, khẽ nhếch mép và đi về phía bàn ăn gần cửa sổ, cúi chào lịch sự với các pama và vị hôn phu sau đó đứng cạnh ghế của anh ta làm anh ta tưởng cô mê mình rồi (atsm)

_ra đây đi- âm vực 0 độ làm hai người đứng cạnh bủn rủn tay chân (nó và anh)

_wao! bị phát hiện rồi, em xin lỗi- nó vờ ngạc nhiên và cúi đầu

_có gì phải xin lỗi- cô ngồi vào chỗ

_ngồi xuống đây mau- mama cô nhắc nhở

_con thật xinh đẹp- mama anh hài lòng

_cảm ơn bác- cô cúi đầu

_thua con- nó vỗ ngực tự hào nhưng lập tức ngậm ngùi khi ánh mắt sắc lạnh của cô chiếu qua

_ahaha, ngoan- mama anh vuốt tóc nó

_em vẫn chưa nhuộm lại tóc à?- cô hỏi

_đâu có, em nhuộm rồi mà- nó chối

_hử?- cô thắc mắc

_thì hôm qua nó màu cam giờ màu hồng nè- nó giơ tóc lên

_hừ- cô không nói gì

_haha- các bậc phụ huynh lại bật cười

Cả hai gia đình bắt đầu bàn chuyện, nó thì chăm chú ăn, lâu lâu ngước nhìn sắc mặt Vy Tiên và ánh mắt thích thú của anh gì đó, trong lòng thầm nghĩ "say rồi say rồi, chị mình dữ quá". Các pama sau khi ăn uống nói chuyện xong thì vội đứng dậy nhường chỗ cho đôi trẻ, nó cũng chưa đi vội mà ngồi lại lướt wed rồi tự sướng, Vy Tiên nhìn người con trai trước mặt thầm đánh giá anh ta "ngỗ nghịch", anh cũng nhìn cô, người con gái trước mặt quả là tuyệt sắc giai nhân, khí chất hơn người, còn người bên cạnh anh đang lướt wed là một con nhóc nhoi nhoi, nghĩ tới bàn chân ngọc ngà bị giẫm mà anh thầm oán hận nó. Nó biết anh đang nghĩ gì chứ, hừm, vì nể mặt chị nên nó mới trang điểm nhợt nhạt tránh làm lu mờ sắc đẹp của Vy Tiên (-_-), chứ không thì nó đẹp hơn là chắc, lấy gương ra và dùng khăn giấy ướt lau sạch lớp trang điểm để lộ gương mặt thiên thần cùng vài nét kiêu ngạo, đôi vợ chồng trẻ nhìn chăm chăm nó đang chỉnh chu lại nhan sắc: dậm lớp phấn nhẹ, tô chút son dưỡng, uốn mi cong vừa

_nhìn gì ghê thế?- nó nhướng mày

_thấy đẹp thì nhìn thôi- cả hai đồng thanh

_ồ ồ, đồng thanh cơ đấy- nó che miệng

_thôi đi- tập hai

_hí hí, hai người cứ tự nhiên đi chơi đi ha, sẵn tiện bồi đắp tình cảm, mà nếu ngại thì dẫn em theo cũng được, nha nha nha- nó nháy mắt năn nỉ

_theo làm gì?- Vy Tiên hỏi

_ồ...bộ chị muốn đi riêng à, chị có biết là chồng em nó theo con khác rồi không, cho em đi đi mà...nha nha nha- nó quay qua anh rể nũng nịu

_ờ...ừm...nếu em thích- anh nhún vai

_gì gượng gạo thế?- nó nhíu mày

_đương nhiên là phải dẫn em theo rồi- anh đến mệt với nó

Nó vui vẻ cầm túi xách lên và tung tăng theo hai người kia, suốt đường đi, nó không nói lời nào, hai người kia cũng vậy nên không khí có chút ngượng ngập, đến khu vui chơi, nó mau chóng chạy đi để lại hai người đang ngơ ngác nhìn theo

_à, cô có muốn đi không?- anh gượng cười hỏi

_cũng được- cô nhún vai

Rồi cả hai cùng vui chơi đủ trò, nó đứng từ xa cũng vui lây nhưng nghĩ về chuyện của hắn với nhỏ Hà Thanh thì ánh mắt trùng xuống, hai tay nắm chặt...

Nó quyết phải cho nhỏ biết tay, đụng tới nó là không yên đâu nha

Nó bực tức về nhà và quên luôn vụ nhuộm lại tóc....

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.