Tiểu Thư Kiêu Ngạo Và Thiếu Gia Sát Gái

Chương 63: Lại một người đau



Theo ý kiến của một bạn, mình sẽ cho một trong những nhân vật đau khổ "ít ít"

--------------------------------

Sáng tại nhà nó và hắn

Tất cả đều có mặt ở phòng hai nhân vật chính, hắn thì đã thức và ngồi đó với đầu tóc bù xù, gương mặt ngơ ngác, còn nó vẫn đang trùm kín chăn mặc cho cả đám ra sức kéo, 4 anh chàng (ko có hắn) thở dài não nề ngồi sofa nhìn các cô gái

_dậy...dậy đi- Mindy lay

_ưm...tao muốn ngủ- nó nhíu mày

_bộ mệt lắm hả?- Emily sờ trán nó

_ừ- nó nhàn nhạt đáp trả

_chắc "hành sự" lâu quá- Jenny ngồi trên bàn làm việc, dũa móng tay kiêu ngạo nói

_hừ- nó bật dậy ném vào người cô một cái gối

Cũng may là cô biết nên né chứ không là đi đời cái móng xinh đẹp, mệt mỏi nhìn sang hắn và giật mình, hắn vẫn ngồi, đầu hơi cúi gật gà gật gù

_hey, sao thế?- nó quàng vai và thủ thỉ vào tai hắn

_chết rồi- hắn đáp

_bỏ em à?- mắt long lanh

_uk- vẫn bình thản

_thôi đi, chủ...à tiểu thư kính mến, cô và chủ tịch Hoàng hãy vào làm vệ sinh đi ạ, chứ nói hoài nói hoài là phun ra mấy câu sến súa không phù hợp với tụi tui á- Anh Thư nhanh chóng ngăn cả hai

_hừ, tôi không biết cô là thư ký hay mẹ tui nữa- nó đứng dậy càu nhàu

_là bạn ạ- cô cung kính

_khi nào?- nó nhếch mép (chị này có sở thích này từ khi nào thế?)

_mới nãy ạ- vẫn cung kính, lời nói nhẹ nhàng

_cô...- nhưng với nó là bom dội

_phụt há há há- cả đám ôm bụng cười

_mấy người...- nó bức xúc

_hí hí, Irene lừng danh đã có đối thủ trong trò võ mồm- Mindy cười đến chảy nước mắt

_chí lí...ủa mà nói gì? Irene á?- Anh Thư và Thiên hét

_ukm, không biết à?- Mindy gật đầu

_ghê quá- Anh Thư rùng mình

_hừ. vậy Victor là ai vậy ta?- nó lại nhếch mép

_là...là tôi- cô chỉ vào mình

_vậy cũng nói- cả đám bĩu môi

_mà qua đây sớm chi thế?- hắn từ phòng tắm bước ra hỏi

_có gì đâu, rủ đi chơi- Jason nhún vai

_ủa mà Aubrey đâu?- Edward không thấy thằng bạn liền thắc mắc

_đọc xong tin nhắn rồi xuống đó hả gì òi- Thiên đáp

Rồi tất cả cùng đi xuống, nghe tiếng cãi vã ngoài cổng, nó lôi cả đám ra ngoài thì thấy một cảnh tượng khiến con người ta đau tim, Emily khụy xuống cùng hai hàng nước mắt, nó chỉ nhếch môi một cái rồi đi vào.

Trưa, mọi người đang ăn cơm cũng không yên với Emily, thường ngày hiền dịu nhưng vì tình liền trở nên "crazy", thẫn thờ hát Và Em Đã Biết Mình Yêu, không phải chất giọng vui tươi hưng phấn của cô ca sĩ trẻ Bảo Anh mà là rên rỉ, hát một câu, nấc một câu, hát một câu, gào một câu, nói chung là hỗn tạp -_-

_mày bệnh à?- Jenny sờ trán nhỏ với vẻ mặt khinh thường

_bộ mặt đó là sao? huhuhu- cô nức nở

_hiểu lầm thôi mà- Mindy cũng đi lại

_huhuhu- cô vẫn khóc

Tim cô bây giờ quả thật rất đau, đau đến không tả nổi nhưng mà tác giả tả được là cô đang rất đau, khóc một hồi thì ngủ lúc nào không hay, tội cho Jason ngây thơ phải vác cô bạn lên phòng theo lời vợ

Vậy thật sự cả bọn đã thấy gì mà Emily lại đau khổ đến nỗi lên mây như vậy, hãy chờ xem nha

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.