Tiểu Thư Lạnh Lùng Và Hoàng Tử Nụ Cười

Chương 16




Lục đục 1 lúc sau, cả bọn mới yên vị ở chỗ ngủ , mệt kinh khủng….. Đi mà cứ dò đường cứ như đi trong nhà ma, sợ trúng đồ đổ vỡ nữa mệt lắm.

Cả bọn chồm dậy, nói nhỏ vào tai mấy pe” :

_Chúc ngủ ngon!!

Nhẹ như gió…..

Và cũng lăn ra ngủ……………..

Kết thúc đêm giáng sinh tuyệt vời và ấm áp.

Chúc bà kon giáng sinh vui vẻ!

_You ơi! Sáng bảnh mắt roài sao còn chưa dậy hả?

Bé ngọ nguậy che mắt…. thấp thoáng hình ảnh 1 ng’ con trai ko rõ mặt :

_Ư…. Ư… Còn sớm mà…

_Sớm ji’ mà sớm….. 8h roài đó!

_HẢ????

Như chợt tỉnh, bé mở tròn mắt… Hắn hiện ngay trước mặt bé… sát rạt và đang cười phá lên trước gương mặt ngố tệ của bé…

_HAhahhah!!! You lúc ngủ dậy bùn cười ác…

Bé trợn mắt nhìn hắn rồi nhìn snag lũ bạn cũng đang bị bọn kia hành hạ….

Bé nào ngủ dậy cũng hé toáng lên thất thanh vì mới mở mắt gặp….. ác ma.

Bé còn đỡ chứ mấy đứa khác bị kêu kinh hơn :

_Cưng ơi! Dậy đi.

(Hay là) _ Bé iu dậy đi nè!!! Hay mún “anh” nựng hả?

Có pe” tội hơn bị cắn nhẹ vào tai…..

_Trời!…….. Sáng nào cũng bị gọi như vậy chắc tui chết wa”

_Chết đâu mà chết!! Sống nhăn răng mà chết. – Bọn hắn cười nhăn nhở.

Cả bọn chỉ biết ôm nhau khóc thét, đau tim chít đc.

_Con lạy mấy ông tướng….. làm ai chứ đừng làm bọn con, bọn con tim yếu.

_Ta đâu dám làm ji’ các con đâu! Chỉ tại nó xui vậy thui…….. Hahhahahaa….

_Cái đầu mấy ông nè…… Mới sáng nha…

_8h roài, sáng gì nữa. Vệ sinh nhanh đi rồi ra ăn sáng nè..

Bọn con trai cười rồi ra sau bếp chuẩn bị.

Mấy pe” hơi bất ngờ nhưng cũng lục đục dậy và đi vào nhà tắm…

Bàn ăn bày những món ăn sáng đơn giản nhưng nhìn ngon tuyệt : trứng ốp lết, bơ tươi, thịt bò , rau , sốt chấm và bán mì hung khói thơm mùi bơ. Mỗi bé đc thêm 1 ly nước hoa quả trang trí đẹp mắt , bọn con trai uống cà phê. Ực… Ực….

_Ui!!! Đói wa” rồi nè! – Bé cười tươi rói nhìn mấy món ăn

_Vậy ăn nhìu vào!

_Tất nhiên….

Cả bọn nhập cuộc 1 cách tự nhiên và vui vẻ…..

Một ngày mới lại bắt đầu 1 cách vô cùng xì _ tin!!! ^^

—————

Vừa về đến nhà, chuông điện thoại bé reo ngay…….. Bài “U _ Super Junior “…..

(Nhóm VA kết nhất, toàn boy đẹp zai hem àh!!! )

Là…….. Daddy…..

_Hi daddy !!! Daddy mới về hả???

Đầu dây bên kia tiếng 1 người đàn ông dí dỏm (nhí nhảnh) vang lên :

_Cục cưng của daddy!!! Daddy về với con rồi nè. Nhớ con nhìu lém…. lém…… (Kèm theo mấy cái hun….Chụt Chụt ^^) Giáng sinh dzui hok con. Hum wa định gọi cho con nhưng daddy và mámy của con bận chút chuyện. Xin lỗi con nha!!!

Bé cười méo xẹo :

_Dạ hok seo đâu daddy, hum wa con đi ăn tiệc ở nhà bạn mà.

_Ôi vậy hả??? Vậy là con có bạn thân rồi đúng hok??? Tuyệt lắm, daddy sợ con bùn vì con cứ……

_Mấy đứa bạn con tốt với con lắm ạh! Daddy đừng lo….. Rất tốt…. – Bé vừa nói vùa nhớ đến hắn… Tên ngốc ấy…

_Vậy chút nữa kể co daddy nghe nha!!! Àh! Trưa nay con sẽ ăn cơm với chúng ta chứ??

_Vâng! Mámy đâu ạh!

_Mámy đang wa nhà con đó, định dẫn con đi mua sắm ấy mà!! Hì hì hì……. – Ông bố cố kéo dài chữ đi mua sắm vì bít chắc bé rất ghét….

_TRỜI….. Daddy định hại con hả??? Bít con ghét đi rồi mà còn……. – Bé hét lên ai oán.

_Oh my god !!! Con cũng bít là mámy thíck sắm đồ cho con mặc mà… Cố lên con cưng… hahahhaha……. – Giọng ông đầy khoái trá vì chọc tức đc con cưng là bé.

_HỪ!!!!!!! DADDDYYYYYYYYYY……..

Vừa kết thúc câu nói cuối cùng thì :

_Con iu !!! Daddy gọi cho con hả???

Giọng 1 ng’ phụ nữ xinh đẹp quý phái vang lên….. Bà ăn vận thời trang nhưng kín đáo ,sang trọng và đẹp mắt….

Bé quay lại, cười nhăn nhó :

_Dạ phải ạh!!! Daddy là ác wỷ của con….. Hix!!!

Bà khẽ cười :

_Hì!! Con cứ nói vậy chứ daddy iu con nhất đó…. Và….

Bà ôm chầm lấy bé mún nghẹt thở :

_Trời ơi! Lâu ngày ko gặp con iu cao hơn àh nha!!! Xinh ra nữa chứ?? Trùi ui (Véo má bé nựng) vậy là mặc tốt mấy bộ đồ mới rồi ha!!!!! Hihiihihi……….

Bé nhăn weo”…….. TRỜI ƠI LÀ TRỜI…….. GHÉTTTTTTTTTTT…..

Bé đẩy bà ra , nhăn nhăn :

_Mámy àh! Con lớn roài chứ hok phải là Thiên Kim của ngày nào đâu. Con hok thíck đi shopping với mámy đâu. Những chỗ đó chán ngấy lắm………

(Lâm Thiên Kim là tên thật của bé. Bé đổi tên cho ko ai nhận ra mình!!! Hắn hình như cũng thế!)

Bà Lâm nhìn con, lấy tay lau lau nước mắt (giả vờ ) ngồi xuống khóc khổ sở “khúc nuôi con” :

_Hix…. Hix…. Daddy và mámy nuôi con nhìu năm, những mong con đẹp xinh giỏi giang nữ tính… Đó là tâm nguyện của cả 2 chúng ta , nay con học giỏi rồi chỉ còn cách ăn mặc là nên sửa thui. Vậy mà…. Sao con ko iu 2 chúng ta, con lớn nhưng vẫn là bé bỏng của mámy mà… Daddy và mámy chỉ mún chăm sóc con chu đáo thui, sao con ko chịu nghe mámy gì hết vậy???…… Huhuhuuuuu……….

Bé bật ngửa ra sau :”Lại chơi cái chiêu kích động lòng thương con đây mà…. Mámy ác thiệt!!! “……. Bé lắc đầu ngán ngẩm :

_Mámy đừng làm như thế người ta tưởng con làm gì mámy đó. Thui, con đi là đc chứ gì??

Chỉ chờ có thế ngay lập tức bà Lâm tươi tỉnh hẳn lên, ngừng ngay khóc :

_Hahahhah…… Có thế chứ… Thui, đi với mámy nha. Nhanh lên ko muộn mất. Con đồng ý nhanh có sướng hơn hok? Làm mámy tốn nước mắt.

_Hừ! Mámy khóc giả thì tốn nước mắt gì chứ?? Cái lọ thuốc nhỏ mắt lòi ra kìa…- Bé lườm mẹ cười.

Bà Lâm giật mình, nhìn vào túi xách…. Ặc.. Sơ ý wa”… vội nhét vào và…. cười nhăn răng.

_Thôi! Leo lên xe đi cưng, mámy mua cho chục bộ mới. Đi USA cũng có mua rồi nhưng về đây thấy cái gì cũng đẹp nên mún mua típ cho con…. Dễ thương lắm nghen… ^^

Bà luyên thuyên nói….

“Mámy vui thật, tính tình sởi lởi y như ba. Hèn gì 2 ng’ ăn rơ thế!!! ^^”

Bà đi trước, bé chậm chạp theo sau ra xe. Nhà có vệ sĩ canh chừng….

Trên xe, mặc cho bà kể đủ thứ chuyện, bé cứ cười trừ cho mámy vui lòng mà ko nói gì… Bé đang bận nghĩ ko bít cái tủ quần áo ở biệt thự của mình nó có còn đủ sức chứa nữa ko??

Bé có nhà ở biệt thự sống chung với daddy và mámy khi ông bà ở nhà. Phòng bé đẹp mê ly toàn màu hồng (Người ta xây thế, bé ko để ý chi !) , cái tủ quần áo là choáng nhất , chiếm 1/3 căn phòng, hoành tráng nhất lun nhưng ít khi nào bé đụng đến. Ko phải vì quần áo xấu hay ko vừa với bé (toàn đồ ngoại, sịn nhất, model nhất, dễ thương ko hà) mà là bé ko thíck mặc :”Toàn những bộ đồ vướng víu chân tay ” – Bé luôn khinh thường những bộ đồ đó. Chỉ thử wa 1 lần cho mámy vui lòng đem về cất xó….. Bé chỉ vận quần jean và áo thun , hết!!!

Nhưng tính bà Lâm thíck mua sắm cho con nên cứ nằng nặc đòi dẫn bé theo mua đồ cho kì đc. Dáng bé cao (1m78) , làn da trắng hồng thêm gương mặt đẹp 1 cách lạnh lùng khiến cho đồ nào thử vào ng’ bé đều đẹp hài hòa. Nên bà rất thíck nhìn con gái mặc nh~ bồ đồ dễ thương đó….. dù bé cứ cằn nhằn ko chịu. (VA mong như Thiên Thanh we” ^^)

Miên man suy nghĩ, bé đã đến cửa hàng trung tâm thời trang “Teen” lúc nào ko hay. Những chỗ này bé đã wen nhưng ko thíck thú cho lắm.

Mới bước vào cửa, 1 ng’ ăn diện hợp thời, trang sức đắt tiền và đẹp ra chào nồng nhiệt, giọng ngọt xớt :

_A! Chào chị Lâm! Dẫn con gái đến mua đồ của em àh! Quý hóa wa”……

Mẹ bé cười tươi như hoa :

_Ừhm! Con gái cưng của tôi đó, mới về nước dẫn con bé đi mua đồ cho vui. Làm ăn phát đạt chứ chị Doãn.

_Ôi! Nhờ phúc của chị. Em làm ăn cũng đc. Nhìn Thiên Kim đẹp thật, lớn nhanh wa” em nhận ko ra.

_Thí đó, cho nên tôi khoái mua đồ cho nó lắm. Đồ dành cho tuổi nó chỗ nào vậy nhỉ?

Cô tên Doãn dẫn nhanh 2 mẹ con bé lên tầng đặc biệt dành cho giới thượng lưu để mua đồ………

Căn phòng được trang trí đẹp mắt theo kiểu hiện đại tươi trẻ thích hợp cho tuổi teen. Trải dài hết căn phòng là bày bán quần áo , toàn những kiểu áo hiện đại, xinh xắn , nhìn ngất ngây. Trang trí thêm xung quanh là các chậu hoa hồng trắng, đẹp y như bước vào thiên đường. Dưới sàn lót thảm nhung màu đỏ sang trọng, treo đèn màu sáng…

Bé ngán ngẩm nhìn quanh… toàn mấy bộ đồ kiểu cách hok? Nhưng mẹ bé thì thích lắm , chọn liên tay và cứ bắt bé thử hoài..

_Ah! Bộ này dễ thương thiệt đó…. Con mặc thử đi.

_Trời ơi! Nếu mámy trẻ như con thì mámy đã mua hết về mặc rồi. ^^ Thử cho mámy coi coi nào…

Nhiệm vụ của bé là thử đồ cho mámy ngắm…. Mặc cho bé vô cảm với nhũ bộ đồ thì 2 con người lớn kia vẫn thích thú lắm…

_Đẹp ghê ha! Thiên Kim đúng là có dáng mặc đồ lắm….

_Tất nhiên , nó mặc đồ nào cũng đẹp hết đó.

^^ Bé lắc đầu ngán ngẩm…

Mệt ghê! Thà cãi nhau với hắn còn vui hơn……. Chợt, bé nhớ đến hắn..

“Mà cũng kì ha!!! Gặp từ hum wa đến giờ rồi, tự nhiên mới xa chút giờ lại nhớ….” – Bé phì cười với cái ý nghĩ thoáng đó – ” Hok bít giờ này hắn về nhà chưa? ”

Mãi nghĩ về hắn, bé ko bít mẹ gọi từ khi nào :

_Con iu… Con thử cái áo này thử đi. Mámy thíck cái này nữa……

Bà Lâm giơ cái áo 2 lớp : áo dài tay màu trắng ở trong và áo ngắn tay màu đen ở ngoài. Họa tiết trang trí xì_tin và đơn giản nhưng bé lại thíck thíck cái áo này. Bé cười :

_Cái áo đó cũng đc !

_Vậy hả?? Tuyệt, mẹ cũng nghĩ vậy. Cái quần bò đen đây nữa chắc hợp hen! Thêm đôi giày

viền đen…… v.v..v.v..

Bé chóng mặt với cách lựa đồ của mámy :

_Vậy để con vào thay đồ !! Mámy cứ chọn típ đi.

Bé từ từ đi vào phòng thay đồ :”Cho đến khi nào thì mámy mới thôi ko chọn đồ nữa đây! Mệt ghê……. ”

Lựa wa lựa lại, lựa 1 đống đồ , từ siêu thị này đến shopping cao cấp kia, chỗ nào bé cũng đc mámy lựa cho 1 đống đồ…. nhìn mún ngộp thở.

Trưa đó, cả 2 ăn ở nhà hàng . Bà Lâm hẹn ox tối ăn tối luôn vì mình còn mắc…..mua đồ chưa về đc. Tường daddy sẽ từ chối , ai gờ còn ủng hộ 2 tay. Bé thở dài ngán ngẫm….

Ôi! Cái chân…. TT____TT

Tối……..

Bé diện bộ đồ màu trắng tinh = vải mềm , phủ lớp voan bóng ở ngoài . Áo 2 dây, viền áo là 1 dãy hoa to chìm màu hồng phấn.Tóc uốn giả thành lọn xõa đều wa 2 vai…. Trông bé xinh xắn và nữ tính cực kỳ…. Bé thì nhăn nhó trong lòng :

“Sao mình lại phải mặc bộ đồ kì cục này nhỉ??? Khó chịu we”…. >___

Còn bà Lâm thì cứ suýt xoa :

_Ui!! Con iu xinh woa”. Thấy mámy chọn đồ cho con hợp hok??? HìHi’….Hì…

_Dạ! – Bé thở dài đánh thượt. Trời ạ! Mong sao chóng kết thúc bữa ăn tối này!! Nếu hok mình chết mất.

Ông Lâm đang chờ bx và bé, ông nhìn bé , trêu :

_Thiên Kim trang điểm lên nhìn khác hẳn nhỉ?? Nhận ko ra….

Bé tức mún hộc máu dù bít tính bố chuyên gia chọc mình kiểu đó :

_Daddy cứ chọc con !!! Con nhà bình thường đc roài, mặc chi cầu kỳ ra ngoài đường. Lỡ ai thấy người ta xin chữ ký con nữa phiền lắm ạh!