Tiểu Thụ Mạnh Mẽ Nhất Trong Lịch Sử (Sử Thượng Tối Cường Tiểu Tiểu Thụ)

Chương 34



“Thiếu gia đừng nóng vội, bọn họ một hồi là có thể truyền tin tức tới.” Chung bá tiến lên trấn an Liễu Phong Liễm vẻ mặt lo lắng nói, đột nhiên lão như là nghĩ tới cái gì đó, nhìn mình rồi lại nhìn người khác: “A yêu, xui, xui, mau mau thay đồ, đừng mang xui tới phủ.” Chung bá kêu mọi người đi thay đồ lại bị Tiểu Bảo ngăn lại.

“Chậm đã, Chung bá.”

“Xảy ra chuyện gì, ân công.” Chung bá cảm thấy nghi hoặc.

“Ta là muốn nói, các ngươi đột nhiên thoáng cái đều thay quần áo trắng, có thể hay không khiến người khác chú ý?” Hắn quay đầu hướng Liễu Phong Liễm lại nói, “Không phải nói Tần Nguyên sẽ đến Lạc Dương sao?”

“Tiểu Bảo chớ hoảng sợ, Tần Nguyên cũng không biết ở đây, cũng không biết được người ở đây.” Nói xong, y nhướn mi hỏi, “Chung bá, các ngươi là làm sao biết tin ta chết, ta nhớ kỹ bốn người thị vệ bên người ta không ai sống sót?”

“Chúng ta cũng là hơn một tháng trước mới biết được, chính bởi vì thiếu gia ngươi lâu không có cùng chúng ta liên hệ, vì thế ta mới tìm Hà công tử từ bên ngoài du ngoạn trở về, Hà công tử lại chạy đi tìm Quý công tử nói, rồi bọn họ phái người hỏi thăm mới biết được tin người chết. Hà công tử tại chỗ lập lời thề sẽ tự tay đâm Tần Nguyên báo thù cho huynh đệ.” Thì là Liễu Phong Liễm lúc này bình yên vô sự, vừa nói tới Tần Nguyên, Chung bá như trước hận đến nghiến răng nghiến lợi, nghĩ đến khổ sở mà Liễu Phong Liễm phải chịu liền ước gì có thể đem Tần Nguyên ra băm thành vạn mảnh để giải mối hận trong lòng.

“Nga ~ . Chung bá, kỳ thực tất cả cũng chỉ có thể trách ta nhận thức người không rõ.” Ngụ ý là cừu chính hắn sẽ báo, y không muốn nhờ người khác ra tay.

Vừa nghĩ tới Tần Nguyên, trong lòng Liễu Phong Liễm nổi lên oán khí, y chỉ có thể tự nhận là không may, bị một kẻ quyến rũ làm cho mụ đầu, y có thể trách ai đây.

Tuy nhiên, nỗi oán khí chính là muốn tìm cơ hội giải thoát, nếu không sẽ rất bực mình, đối thân thể không tốt, thân thể y là Tiểu Bảo mất công phu rất lớn để điều trị, đương nhiên phải chú ý bảo trọng, vì thế oán khí này nhất định phải thoát ra mới có thể làm y thoải mái.

Tiểu Bảo hướng mắt nhìn Liễu Phong Liễm, bắt gặp lãnh ý chợt toát ra trong mắt y, tâm hắn liền rõ ràng Liễu Phong Liễm trong lòng oán khí vẫn còn đó, này cũng là thường tình, bị người hãm hại, bị người lừa, không ai thoải mái. Nếu như là hắn nói, sớm muốn người nọ khó sống, sẽ không biết nói Liễm chuẩn bị làm sao hồi báo người nọ, nói không chừng chính mình cũng có thể từ đó tìm được việc vui. Tiểu Bảo trong lòng âm thầm cười xấu xa, nhưng lúc này trước cần giải quyết vấn đề dân sinh.

“Liễm, ta đói bụng ~~” Tiểu Bảo khẽ kéo tay áo Liễu Phong Liễm, giơ lên mắt phượng ẩn chứa nước mắt mông lung sáng long lanh chớp chớp, đối Liễu Phong Liễm là kịch liệt lực sát thương, thanh âm ủy khuất mềm nhũn, tay xoa xoa bụng, bĩu môi.

“A… Ngoan, Tiểu Bảo, ta sai người đi chuẩn bị.” Liễu Phong Liễm tỉnh lại, áy náy, thanh âm mềm nhẹ dỗ, vội vàng hỏi trong nhà có gì ăn không.

Hỉ Nhi cùng Thu Nguyệt đồng thanh nói có, nhanh chân chạy về phòng bếp chuẩn bị. Hai lão tướng Liễu Phong Liễm cùng Tiểu Bảo nhìn vào trong mắt hành động hai người rồi nhìn nhau cười.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.