Tiểu Thụ Mạnh Mẽ Nhất Trong Lịch Sử (Sử Thượng Tối Cường Tiểu Tiểu Thụ)

Chương 42




“Hừ! Các ngươi ít coi thường người đi. Ta là từ nhỏ được đích than sư phụ rèn luyện gọt giũa mà lớn lên, tuy rằng ta một điểm cũng không muốn.” Tiểu Bảo bắt đầu nhỏ giọng nói thầm.

Hai người không nói gì, người khác cầu đều cầu không được võ công, thế mà Tiểu Bảo lại thấy chẳng đáng quan tâm, bọn họ thật không biết nên làm sao cho tốt. Quý Lăng Tiêu thương hại nhìn về phía Liễu Phong Liễm, thương cảm tam đệ phỏng chừng cũng bị Tiểu Bảo chèn ép cả đời, còn vô lực phản kháng.

“Khụ… Khụ…” Tiếp nhận ánh mắt đồng tình của hai vị sư huynh, Liễu Phong Liễm không được tự nhiên ho khan hai tiếng, xem ra bọn họ là có hiểu lầm a. Tuy nói bây giờ lần thứ hai đả kích tâm hồn yếu đuối của bọn họ có điều không hay, có điều còn không bằng nhân cơ hội này mà nói hết ra thì hơn.

“Đại ca nhị ca, các ngươi từng nghe nói qua Xích Châu quả cùng Băng Tinh quả chưa?”

“Nghe qua, sao có thể chưa từng nghe qua, đó là thánh phẩm mà người luyện võ ai cũng muốn có được. Tam đệ, ngươi sao lại hỏi tới cái này?” Hà Ý Nhân mở miệng trả lời trước tiên, có điều cái Xích Châu quả kia gã thế nhưng thật ra không muốn, dù sao thú vui luyện võ là phải tự mình luyện, gã chính tương đối thiên hướng chậm rãi luyện.

“…” Quý Lăng Tiêu không nói chờ đợi Liễu Phong Liễm nói hết lời.

“Ta ăn.”

“A!?”

“Ta ăn Xích Châu quả cùng Bang Tinh quả.” Thấy hai người kinh ngạc đến ngây người, Liễu Phong Liễm đột nhiên thấy rất thú vị.

“… Vậy…”

“Còn có nguyên khí đan a, ta còn đưa Liễm ăn nguyên khí đan.” Tiểu Bảo vội vã bổ sung nói, rồi sau đó liền tự hào ngẩng hắn mặt, “Vì thế có thể nói hiện tại công phu của Liễm hẳn là so với ta không thua kém là bao, hơn nữa Liễm còn bách độc bất xâm (trăm độc không tác dụng được) nữa.” Chỉ cần Liễm sau này chăm chỉ luyện công, chú ý điều tức, một thời gian sau, võ công của Liễm nhất định so với hắn còn cao hơn, như vậy càng tuyệt a. Hắc hắc hắc, Tiểu Bảo ở trong lòng không kìm được vui vẻ.

Sau khi nghe xong Tiểu Bảo một phen bổ sung, Quý Lăng Tiêu cùng Hà Ý Nhân giật mình ngơ ngác há to miệng, trừng lớn mắt, đều là biểu tình kinh hách quá độ.

“Liễm, ngươi xem bọn họ nha, miệng mở to như vậy có khả năng nhét vừa quả trứng nha, ha hả.” Tiểu Bảo không lương tâm như người xem náo nhiệt, hài lòng lấy tay chỉ cho Liễu Phong Liễm phát hiện mới của hắn.

Liễu Phong Liễm bất đắc dĩ cười trứ kéo Tiểu Bảo đang đùa vui về mình để ngừa hai người tỉnh táo lại sẽ thẹn quá thành giận mà đem Tiểu Bảo trừng phạt. Kỳ thực Tiểu Bảo cũng chỉ là tâm tính tiểu hài tử, thích vui đùa mà thôi.

“Khụ khụ!” Liễu Phong Liễm nhắc nhở hai người mới như ở trong mộng tỉnh lại, phục hồi lại tinh thần.

“Tam đệ, ngươi vận khí thật tốt.” Quý Lăng Tiêu ước ao không ngớt.

“Đích xác a.” Hà Ý Nhân cũng gật đầu tán thành.

“Ta đây hiện tại có thể cùng đi với các ngươi chưa?”

“Đi a, có điều…” Quý Lăng Tiêu ý xấu dậy lên hứng thú của Tiểu Bảo.

“Cái gì? Ngươi nói đi, nhị ca!” Nhìn ra Quý Lăng Tiêu là ý định true đùa hắn, Tiểu Bảo nội tâm ai oán, bĩu môi giậm chân.

“Nào, lại đây, nhị ca liền nói cho ngươi.” Ngón tay hướng Tiểu Bảo ngoắc ngoắc một cái, thành công lừa Tiểu Bảo đi tới, kề tai nói nhỏ, “Chỉ cần ngươi lấy một viên nguyên khí đan cho ta, ta sẽ đồng ý mang ngươi đi cùng.” Trước đây cùng sư phụ luận võ đã lâu chưa từng thắng, ngày hôm nay có cơ hội tốt như vậy sao có thể buông tha, không làm là có lỗi với bản thân.

“Được không thành vấn đề.” Tiểu Bảo vui sướng hớn hở vỗ ngực bảo chứng, hắn còn tưởng chuyện gì, thì ra là cái này, chỉ cần có nguyên liệu, hắn làm trăm tám mươi bình cũng không thành vấn đề.

“Lời nói định như vậy đi.” Quý Lăng Tiêu hướng Tiểu Bảo nháy mắt mấy cái, đồ vật này, hắn cũng rất hài lòng.

“Ừm, lời nói đã định.” Tiểu Bảo dành cho hắn một cái gật đầu mạnh mẽ, lập ra ước định.

“Tốt lắm, chờ Tần Nguyên vừa đến Lạc Dương, ta sẽ thông báo cho các ngươi, ta cùng  đại ca đi trước tìm hiểu một phen, các ngươi để ta bồi dưỡng sức lực tốt, buổi tối chúng ta hành động.”

“Được.” Tiểu Bảo gật đầu đáp ứng nói.

“Biết.”