Tiểu Thụ Mạnh Mẽ Nhất Trong Lịch Sử (Sử Thượng Tối Cường Tiểu Tiểu Thụ)

Chương 48



“Giết!”

Tần Nguyên lệnh vừa phát ra, người được huấn luyện huy đao bổ về phía nam tử, đao quang kiếm ảnh trùng trùng điệp điệp đều bị nam tử tránh được, đơn giản lách qua, người nhiều như vậy nhưng lại không có khả năng đả thương tới gã.

Tiểu Bảo hơi nhíu lại vùng xung quanh lông mày, người này võ công rất cao, người phía dưới hoàn toàn không phải đối thủ của gã, chỉ chờ gã trêu chọc đủ rồi, mệnh của những người này với hắn mà nói tựa như trong túi lấy vật trong túi, xem ra mệnh Tần Nguyên không kéo dài lâu được, nơi đây không thể ở lại lâu, trước chuồn êm là tốt nhất. Tiểu Bảo thân thủ kéo ống tay áo Liễu Phong Liễm, rồi liếc nhìn Quý Lăng Tiêu, bất đắc dĩ hai người đều đang chuyên chú cảnh tranh đấu đặc sắc trước mắt, nhất thời không có phản ứng gì vớiTiểu Bảo, gấp đến độ Tiểu Bảo lại dùng lực đồng thời lôi hai người một chút, mới phản ứng nhiều, dời đi

Đáng tiếc, trong ba người Quý Lăng Tiêu võ công yếu nhất khí tức có một tia mất trật tự, bị nam tử đóng giả thủ hạ vừa tấn công Tần Nguyên trong phòng phát hiện.

Chỉ thấy nam tử phi than lên nóc nhà đánh ra một chưởng nội lực hùng hậu, trong nháy mắt mái ngói ba người đứng phát sinh âm hưởng vỡ vụn thật lớn, thoáng cái sụp đổ xuống, khiến cho ba người trở tay không kịp. Trong đó Quý Lăng Tiêu khinh công yếu nhất chật vật, may là Tiểu Bảo đúng lúc thi triển khinh công tóm lấy hắn đang rơi xuống, mới ổn định hạ xuống đất.

“Nghĩ không ra trên kia còn có ba con chuột, thú vị.” Nam tử híp lại mắt, tà khí cười, đem mục tiêu nguyên bản cần tiêu diệt để qua một bên, có hứng thú quan sát ba người.

Đột nhiên nam tử bỗng dưng khoát tay hướng Tiểu Bảo bắt lấy, Liễu Phong Liễm phi thân tiến lên bảo vệ Tiểu Bảo ngăn một kích của nam tử, không cẩn thận bị đánh rớt khăn che mặt, lộ ra dung nhan vốn có.

“Phong Liễm!” Tần Nguyên một bên sắc mặt tái nhợt kinh hỉ kêu lên, “Ngươi không chết? Ngươi là tới cứu ta sao?”

Liễu Phong Liễm chán ghét nhìn Tần Nguyên, nam nhân ích kỷ sắp chết đều chỉ nghĩ tới mình: “Ta không chết, ngươi hẳn là rất thất vọng mới đúng. Sao vậy, chết đã đến nơi rồi lại còn muốn ta cứu ngươi, ngươi nghĩ có khả năng sao?” Nói xong, y chuyển hướng nam tử, “Vị tiền bối này, ba người chúng ta vốn là cùng người này có cừu oán, vốn cũng muốn ám sát hắn, nhưng tiền bối nếu động thủ trước rồi, đêm đó hậu bối sẽ không quấy rối nhã hứng của tiền bối, cáo từ.” Y bảo vệ Tiểu Bảo hướng bên ngoài thối lui.

“Đứng lại, ta ra tay chưa bao giờ lưu người sống, nhưng…” Nam tử nhìn toàn thân Liễu Phong Liễm cảnh giác, dừng một chút tiếp tục nói, “Nhưng ta ngày hôm nay tâm tình tốt, ngươi cùng hắn có thể đi, bất quá hắn lưu lại.” Ngón tay thẳng tắp chỉ hướng Tiểu Bảo, nam tử lạnh lẽo, lời nói vang vọng toàn bộ gian phòng.

“Không có khả năng.” Liễu Phong Liễm ngữ khí kiên quyết từ chối, chuẩn bị nghênh chiến.

Nam tử trong mắt toát ra thần tình xem thường, hậu sinh tiểu bối cũng muốn cùng gã khiêu chiến. Nếu như gã không có nhìn lầm thì tiểu tử này vừa rồi dùng khinh công hẳn là bích tung vô ảnh, không biết Mộc Kình Hoa cùng hắn có quan hệ gì, còn có họ Âu Dương Phi Hiên tiện nhân kia, nếu như không phải hắn, Kình Hoa khẳng định sẽ là của gã. Gã tìm bọn họ khó khăn vất vả, còn bọn họ giống như là đột nhiên biến mất, trên giang hồ không còn hình bóng bọn họ. Nghĩ không ra ngày hôm nay lại có thể gặp được tiểu tử có thể dung bích tung vô ảnh, gã quyết không bỏ qua cơ hội, trực giác nói cho gã, tiểu tử này nhất định cùng bọn họ có quan hệ.

49.

Có điều, lúc này trước cần tiên hoàn thànhchuyện lần này đã, nam tử khóe mắt liếc nhìn Tần Nguyên đang nhân cơ hội chạy trốn, vung kiếm một đường sắc bén thẳng hướng Tần Nguyên đánh tới, một đường đã đem một người một khắc trước còn hoàn chỉnh chia thành hai nửa, Tần Nguyên cả hét thảm một tiếng cũng chưa phát ra đã phải đi gặp diêm vương.

Tiểu Bảo có chút không thích ứng với tình cảnh quá mức máu tanh trước mắt, dù sao hắn căn bản không có từng trải giang hồ, lúc này hắn quay đầu hướng một bên, sắc mặt tuyết trắng, trốn ở phía sau Liễu Phong Liễm hơi run run.

Liễu Phong Liễm cả người căng chặt, khuôn mặt nghiêm trọng trừng mắt nhìn mỗi một động tác của nam tử, chỉ sợ gã đột nhiên làm khó dễ.

“Nhị ca, đợi lát nữa ngươi mang theo Tiểu Bảo chạy trước, ta theo sau.”

“Không được!”

“Không nên!”

Hai tiếng kinh hô vang lên.

“Tiểu Bảo, đừng tùy hứng.” Liễu Phong Liễm trầm giọng trách cứ, đồng thời mắt y thủy chung không có rời đi nam tử toàn thân tràn ngập nguy hiểm kia, nam tử kia lúc này tạo cảm giác không chỉ có âm lãnh (âm trầm + lạnh lùng) vừa bắt đầu hiển lộ mà lúc này toàn thân gã còn chứa đầy mùi máu tươi làm kẻ khác buồn nôn, khóe miệng câu dẫn ra nụ cười tà ác càng làm người sợ hãi.

“Nhị ca, ta van ngươi.”

“Được.” Quý Lăng Tiêu cắn chặt hàm răng, hết sức gật đầu một cái. Vận khí bọn họ thật sự là kém đến mức tận cùng, chỉ là đến thám thính, ai ngờ lại đụng phải nhân vật tàn nhẫn như thế. Mà không đúng lúc chính là, tên này hình như đối Tiểu Bảo dị thường cảm thấy hứng thú.

Trốn ở phía sau Liễu Phong Liễm, Tiểu Bảo giương mắt nhìn sắc mặt kiên quyết của Liễu Phong Liễm, biết Liễu Phong Liễm là hạ quyết tâm muốn bảo vệ hắn thoát hiểm. Kỳ thực lúc này ngực Tiểu Bảo có một loại ngọt ngào nói không nên lời, nếu như không phải thời cơ cùng địa điểm không tốt, sợ rằng Tiểu Bảo đã sớm mở hai tay ôm Liễu Phong Liễm không buông rồi.

Nhưng đồng thời, Tiểu Bảo cũng lo lắng cho Liễu Phong Liễm. Người kia võ công rất cao, thân thủ sợ rằng không ở dưới phụ thân hắn. Hắn cũng không nhớ ra chính mình có gặp qua nhân vật này, vì sao gã cứ mạc danh kỳ diệu mà nhìn hắn?

Quá kỳ quái rồi!

Chẳng lẽ…

“Ngươi tên gì?” Tiểu Bảo không để ý Liễu Phong Liễm ngăn cản, cất bước tiến lên, khẩn trương lớn tiếng hỏi.

“Lam Ảnh.”

“Là ngươi… Hóa ra là ngươi…” Tiểu Bảo không dám tin thì thào tự nói, “Ngươi chính là đại biến thái cứ theo đuổi phụ thân ta không tha!”

“…” Nghe được hai chữ biến thái, nam tử đột nhiên cảm thấy mây đen kéo đến, có điều gã cũng xác định phụ thân tiểu tử kia chính là Mộc Kình Hoa, chính là thiên hạ mà gã luôn tâm tâm niệm niệm.

“Ai nói với ngươi ta là biến thái?” Nam tử phẫn nộ rít gào.

“Sư phụ ta.”

“Sư phụ ngươi là ai?”

“Âu Dương Phi Hiên.”

“Quả nhiên là hắn, chết tiệt, hắn cư nhiên còn cùng Kình Hoa cùng một chỗ, không tư không sắc, hắn dựa vào cái gì!” Nam tử nổi giận, khớp xương ngón tay vặn tới kêu khanh khách.

“Này! Ngươi dựa vào cái gì mà phê bình sư phụ ta, ngươi mới không tư không sắc, đừng mong cùng phụ than ta dây dưa. Hắn coi trọng ngươi mới là lạ, cho dù hắn mắt mù cũng không coi trọng ngươi!”

“Cái gì!? Ngươi vương bát cao tử (dê vương bát = câu chửi), dám mắng ta?”

“Mắng ngươi đấy thì sao?” Tiểu Bảo nhướn mi hừ một tiếng.

“Ngươi… Sư phụ ngươi cao lớn thô kệch có gì tốt, muốn dáng dấp không dáng dấp, muốn eo nhỏ nhắn không eo nhỏ nhắn.”

“Vậy thì thế nào, phụ than ta thích là tốt rồi, phụ thân ta hắn a một khắc đều không rời sư phụ ta, phụ thân đối sư phụ thế nhưng yêu thích không buông tay a, hừ! Ai muốn ngươi làm kẻ thứ ba xen vào chứ.”

Liễu Phong Liễm cùng Quý Lăng Tiêu biểu tình ngây người nhìn hai người đang khảu chiến, một khắc trước tình cảnh còn khẩn trương vạn phần nguy hiểm, lại bị hai người trước mắt làm cho khí thế ngất trời biến thành hình dạng hiện tại không còn đáng lo ngại gì.

Liễu Phong Liễm càng không hiểu, lúc trước Tiểu Bảo còn đang ở phía sau y lạnh run, lúc này lại đứng ở trước người y, hai tay chống nạnh, sắc mặt trào phúng cùng người ta thật khó hiểu.

Ai tới giải thích cho y một chút a, Liễu Phong Liễm trong lòng yên lặng kêu rên, không nói gì hỏi trời xanh a!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.