Tiểu Thư Phá Phách

Chương 33: Biến mất



-Chết tiệt

Nó chửi thề,2 tay lấy vội viên thuốc và cốc nước trên mặt bàn uống ngay khi thấy đầu mình bắt đầu nhức.

Nhưng lần này có vẻ còn nghiêm trọng hơn mấy lần trước,nó đã uống thuốc ngay từ đầu nhưng cơn đau đầu vẫn cứ mỗi lúc 1 nặng hơn, mấy viên thuốc đau đầu bình thường nó lấy dưới phòng y tế đã không còn tác dụng nữa rồi.

Nó không thể làm theo những gì Ngọc Liên đã dặn, nó đau, và nó không thể khống chế nổi bàn tay đang giữ chặt lấy đầu mình nữa. Nó đau đến nỗi phải hét lên, nước mắt cũng cứ thế mà tuôn rơi lã chã,chưa bao giờ nó cảm thấy kinh khủng và sợ hãi như lúc này.

Lan với Nhi vẫn chưa về,nó sợ tới nỗi phải lấy máy gọi về cho gia đình.Những hồi chuông vang lên thật nặng nề,cuối cùng thì đầu dây bên kia cũng có người bắt máy. Giọng nói nhẹ nhàng quan tâm vang lên bên tai:

"Có chuyện gì mà gọi cho mẹ muộn vậy con gái?Không ngủ được hả?"

Nó nấc nhẹ,cố nói cho thành tiếng:

-Mẹ ơi,hức,cứu con với,con sắp không chịu nổi nữa rồi,huhu... Con gái đau lắm.- nó oà lên khóc như 1 đứa trẻ bị dao cứa vào tay,rồi lại hét lên vì đau đớn,bàn tay đang cầm điện thoại buông thõng xuống đất.

"Mỹ Anh, con làm sao thế này? Mỹ Anh? Con gái... Ông ơi,mau đến trường đón con bé về mau lên, huhu... Tôi đi ngay đây."

~~~

Buổi tối hôn đó,sân KTX trường YH school đột nhiên xuất hiện chiếc xe BMW sang trọng khiến nhiều người tò mò,vì KTX từ trước đến nay đâu có cho xe chạy vào?

Từ trên dãy hành lang tầng 2 KTX khu nữ,1 người đàn ông cõng trên vai 1 cô gái đã ngất đi như chạy tiến về chiếc xe,bên cạnh còn có 1 người đàn ông ăn mặc sang trọng, khuôn mặt cương nghị nhưng lại tràn ngập sự lo lắng.Rồi cả 2 cùng lên xe,chiếc xe phóng nhanh ra cổng và biến mất trong bóng tối.

Chiếc xe vừa rời khỏi thì 2 người kia mới từ KTX khu nam trở về, và không hề hay biết chuyện gì vừa xảy ra,vẫn rủ nhau xuống căntin mua mì xào cho nó.

Về đến nơi thấy cửa phòng mở toang,Nhi nhíu mày.

-Con này nó làm gì mà mở cửa thế nhỉ,hay là có người tới chơi?

-Vào đi rồi biết-Lan chẳng quan tâm, ung dung cầm túi mì đi vào trong gọi to:- Bọn tao về rồi đây, tao có mua mì cho mày nữa này.

Đáp lại sự chào gọi nhiệt tình của cô là 1 sự im lặng đến đáng sợ. Căn phòng rộng lớn nhưng vắng tanh không 1 bóng người. Nó đã biến mất, và căn phòng có chút gì đó hơi lộn xộn.

Nhi thộn mặt:

-Ơ, nó đâu rồi mày? Mọi khi giờ này nó ngủ rồi mà?

Lan nhún vai:

-Tao biết chết liền, hay nó ra ngoài đi dạo nhỉ? Ra đó tìm thử đi. Mì để lâu sẽ không còn ngon nữa.

-Ok.

Lan, Nhi đang định ra ngoài tìm nó về thì cái loa trong phòng đột nhiên được khởi động làm 2 người giật mình. Giọng thầy HT vang lên trên loa rõ mồn một.

"phòng 25 nghe rõ. Vừa xong người nhà hs Mỹ Anh có đến xin phép cho em được về nhà với lý do chính đáng, vì thế nhà trường cũng đã đồng ý cho em về vài ngày. Thầy thông báo để các em cùng phòng biết và không cần lo lắng. Còn đâu, chúc các em ngủ ngon."

Loa đã tắt nhưng mặt bọn họ vẫn đơ như quả bơ. Nó về sao cả ngày hôm nay không thấy nó nhắc đến chuyện này? Đã thế lúc về điện thoại cũng không thèm gọi báo cho 2 người 1 câu nữa chứ, hại họ cất công mò xuống tận căntin mua mì xào cho nó ăn. Con nhỏ này không được rồi, mai phải gọi điện mắng cho nó 1 trận mới được, còn bây giờ thì đi ngủ đã. Dù sao nhan sắc cũng phải được quan tâm hàng đầu.

~~~

Ở biệt thự Dương gia, 1 đoàn bác sĩ đã đứng đấy đợi sẵn, vừa thấy nó về là lập tức chuyến lên phòng khám riêng trên lầu.

Ngồi trong phòng khách, mặc dù đã cố gắng kìm nén nhưng nước mắt vẫn cứ tuôn ra, bà Dương ôm lấy tay chồng mình mà khóc vì thương con gái. Cứ nghĩ tới bộ dạng đau đớn của nó là trong lòng người làm mẹ như bà đau đến xé lòng. Bảo bối của bà, sao lại khổ thế này chứ.

Ông Dương ngồi cạnh vỗ vai an ủi vợ, chốc chốc lại nhìn người trước mặt thở dài não nề. Lúc ông đến nơi, nó vẫn còn tỉnh, khuôn mặt nó tái mét, nước mắt chảy dài nhìn ông đau đớn. Nó chỉ kịp nói câu "Ba ơi" rồi lịm đi trong vòng tay ông. Lúc đấy tự dưng ông cảm thấy mình thật bất lực và vô dụng, muốn khóc nhưng không thể, vì ông là trụ cột duy nhất của gia đình này, cho nên ông không được phép yếu đuối.

Người ngồi đối diện vợ chồng ông Dương không phải ai xa lạ mà chính là thầy Vỹ-người đã cõng nó trong KTX và cũng là người bạn thân lâu năm của gia đình ông,hiện tại thầy cũng đang rất lo lắng cho bệnh tình của nó và càng lo lắng hơn cho vợ chồng bạn vì con mà suy kiệt tinh thần.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.