Tiểu Thư Phế Vật Thật Yêu Nghiệt

Quyển 4 - Chương 13-1: Phản chặn giết (1)



"Ha ha, quả nhiên các ngươi ở đây!" Một thanh âm trung hậu truyền đến từ không trung, chỉ chốc lát, 5 bóng dáng khác cũng đến theo.

Kim Nghiêu và Kim Bằng mang theo người trong gia tộc, đứng giữa không trung nhìn người bên dưới. Hơn ba người so với tin tức, nhưng không sao, bởi vì sẽ không ảnh hưởng kết quả cuối cùng. Hôm nay bọn họ muốn Độc Cô Thiên Diệp để mệnh lại đây!

"Hách đại sư, đây là ân oán của Kim gia ta và nàng, hy vọng ngài đừng nhúng tay." Kim Nghiêu nói với Hác Bằng Du.

Tuy bọn họ ở cùng một chỗ với Độc Cô Thiên Diệp, nhưng hắn vẫn không muốn đối đầu trực diện với Hác Bằng Du. Người Xích thành không biết Hác Bằng Du là đồ đệ của hội trưởng Công hội Linh sư, cho nên tuy biết Thì Hoằng Quy thu một nữ đồ đệ, nhưng không nghĩ đó là Độc Cô Thiên Diệp, dù sao nàng là từ đến không gian thấp, làm sao có thể có liên hệ gì với người của Công hội Linh sư!

Bọn Độc Cô Thiên Diệp và Hác Bằng Du bay tới giữa không trung, Hác Bằng Du nhìn Kim Nghiêu, nói: "Lão tổ tông Kim gia, ngươi muốn giết sư muội ta nha, bảo ta ở một bên đứng nhìn, ngươi thấy có khả năng sao ?"

"Vậy chớ trách chúng ta. Tuy ngươi là người của Công hội Linh sư, nhưng cũng không thể ngăn cản ta lấy mạng nàng." Kim Bằng âm ngoan nói.

"Vậy đến đây đi." Độc Cô Thiên Diệp nói. Sau khi nàng học tập Thần kỹ còn chưa chân chính vận dụng qua, hôm nay vừa vặn cho nàng luyện tập.

Trừ Kim Nghiêu là Thần hoàng sơ cấp, bốn người khác đều ở cấp bậc Thần vương, một người đỉnh phong, hai người cao cấp, còn có một người trung cấp. Mà các nàng, Phong Khinh Nhiễm Thần vương đỉnh phong, Hác Bằng Du cũng là Thần vương cao cấp, Độc Cô Thiên Diệp và Chung bá Thần vương trung cấp, Phong Khinh Nặc là huyễn tôn cao nhất, thực lực chỉnh thể thấp hơn đối phương rất nhiều.

"Các ngươi đã muốn chết cùng nhau, vậy chớ trách tâm chúng ta ngoan (độc) !" Kim Nghiêu nói xong thì kêu khế ước thú của mình ra. Những người khác cũng vậy, phía sau bọn họ nhất thời có hơn mười con Thần thú và siêu Thần thú.

"Tuy rằng các ngươi là người của Công hội Linh sư, nhưng chúng ta cũng có quan hệ với Công hội Thuần thú sư, cho dù thật sự giết các ngươi nhóm, Công hội Linh sư cũng không thể làm gì bọn ta!" Kim Bằng kiêu ngạo nói.

"Ngươi có biết thân phận của chúng ta là gì không?" Hác Bằng Du hỏi.

"Ngươi không phải là quản lý Công hội Linh sư Cích thành sao? Chẳng lẽ ngươi còn có thể là hội trưởng tổng công đoàn? Hoặc là đồ đệ hắn? Nếu đúng vậy, ta chính là đồ đệ hội trưởng Công hội Thuần thú sư! Ha ha!" Một người phía sau Kim Bằng cười lớn nói.

"Phỏng chừng nói là, ngươi cũng sẽ không tin, ai, xem ra trận chiến hôm nay là không thể tránh được. Không được ngủ rồi, Tiểu Ngũ, đi ra chơi đùa đi." Hác Bằng Du nói xong, 3 bóng dáng xuất hiện sau hắn. Trừ Tiểu Ngũ, một là siêu Thần thú Cửu Chuyển Mặc Sư, một là siêu Thần thú Tuyết Ảnh Thiên Điêu, cấp bậc đều ở cấp 3 cấp 4.

Khế ước thú của Phong Khinh Nhiễm là một siêu Thần thú Cự Xỉ Hổ cấp 2, một siêu Thần thú Ngân Hỏa Long cấp 3, cũng rất uy phong bá khí. Khế ước thú của Chung bá là một siêu Thần thú Huyết Lang mới cấp 2 và một cái Thần thú Gấu Chó bốn cánh cấp 9, Phong Khinh Nặc là một siêu Thần thú Bạch Cốt Phong Hồ. (đổ mồ hôi với mấy cái tên @_@)

Mà Độc Cô Thiên Diệp chỉ có Tiểu Hỏa bên người nàng.

"Tiểu Ngân, Hắc Phong, Liệt Hỏa, các ngươi cũng đi ra chơi đùa đi." Độc Cô Thiên Diệp nói.

Nhất thời ba bóng người suất khí xuất hiện ở bên cạnh Độc Cô Thiên Diệp.

"Biến hóa thú? !"

Không nghĩ tới khế ước thú của Độc Cô Thiên Diệp cư nhiên đều là biến hóa thú. Đối với linh thú mà nói, biến hóa và không biến hóa là một chênh lệch rất lớn. Bởi vì siêu Thần thú đã biến hóa, trải qua lôi kiếp, thực lực sẽ tăng lên một ít. Hơn nữa lôi kiếp không chỉ tăng lên thực lực của bọn họ, lĩnh ngộ Thiên Đạo và vận dụng thường thường cũng rất tốt.

Nhưng là, biến hóa lôi kiếp cũng không phải qua tốt như vậy. Siêu Thần thú biến hóa thành công lại không đến một tầng! Có con thất bại trực tiếp hôi phi yên diệt (tan thành cát bụi), có con lại bị phản phệ, thực lực tụt xuống thánh thú. Cho nên, mặc dù có điều kiện biến hóa, rất nhiều khế ước thú không lựa chọn biến hóa. Nhất là khế ước thú. Nếu khế ước thú không qua lôi kiếp, chủ nhân cũng sẽ chịu ảnh hưởng ! Cho nên rất nhiều chủ nhân căn bản không muốn cho khế ước thú biến hóa.

Giống Độc Cô Thiên Diệp, tính luôn Tiểu Hỏa là 4 con biến hóa thú, trong đại lục Không Linh là tuyệt vô cận hữu (không có) ! 4 con biến hóa thú vừa đứng đó, uy áp Thiên Đạo lập tức ép tới huyễn thú khác lui lại mấy bước!

Độc Cô Thiên Diệp cái gì cũng không nói, mang theo 4 thú thú công kích đến đối phương, Ba người Hác Bằng Du cũng không chậm trễ, một người tìm một đối thủ. Nơi này có Phong Khinh Nhiễm thực lực cao nhất, cho nên hắn trực tiếp chống lại Kim Nghiêu. Hắc Phong một mình đấu một người, cái thú khác đều đi đối phó linh thú.

Phong Khinh Nặc là cấp bậc huyễn tôn, cho nên ngay từ đầu nàng đã trốn đi xa xa. Trong quyết đấu Thần cấp, huyễn tôn gia nhập, là hành vi muốn chết. Nàng cũng hiểu điều này, cho nên tận lực tránh đi, không cản trở bọn Phong Khinh Nhiễm.

Đối thủ của Độc Cô Thiên Diệp là tên Thần vương cao cấp. Hai người một bên đánh giá, một bên chuyển qua nơi tương đối thích hợp cho mình phát huy.

Gió thổi tóc dài Độc Cô Thiên Diệp bay lên, nàng ngưng ra một ít linh lực, linh lực không ngừng hút linh khí trong không khí vào, hình thành một đại cầu màu trắng rất nhanh.

Đối phương cũng bắt đầu vận khởi linh khí của mình, hình thành trong không khí một tiểu đao sắc bén. Tiểu đao tạo thành một cái lưới bay qua với tốc độ cao tấn công Độc Cô Thiên Diệp, ý niệm Độc Cô Thiên Diệp vừa động, quang cầu chia thành rất nhiều quang cầu nhỏ xông đến lưới tiểu. Quang cầu màu trắng và tiểu đao tiếp xúc giữa không trung, va chạm kịch liệt, phát ra ánh sáng chói mắt, sau đó biến mất.

Sau đó, người kia ngưng ra trong không khí một roi sắt thật dài, quất tới Độc Cô Thiên Diệp.

"Ta ghét nhất bị đánh bằng roi!"

Độc Cô Thiên Diệp vận khởi bộ pháp Phiêu Miểu, trốn tránh công kích của đối phương. Giờ bộ pháp Phiêu Miểu của Độc Cô Thiên Diệp do luyện tập không ngừng, tốc độ phi thường nhanh, cho dù tiên pháp của đối phương vô khổng bất nhập (không có kẽ hở), cũng như cũ không thương tổn nàng mảy may.

Khi nàng đang trốn nghĩ tới Phi Vũ lúc trước mua được, lập tức lấy ra, huy về phía ngọn roi kia. Đầu roi bị chém ra làm hai.

Sau khi roi bị chém ra, rất nhanh lại có linh khí mới hội tụ. Đây là khác biệt giữa Thần cấp và huyễn cấp, chỉ cần linh lực không tiêu tan, linh khí có thể liên tục hội tụ, mà huyễn khí sau khi đánh tan sẽ biến mất.

Bởi vì Độc Cô Thiên Diệp không có để Phi Vũ nhận chủ, cho nên sử dụng cũng không thuận tay. Trước khi roi đánh úp lại, nàng vận khởi bộ pháp Phiêu Miểu, tạo khoảng cách với đối phương. Trên tay ngưng ra linh lực, hấp dẫn linh khí hỏa thuộc tính lại, hình thành một hỏa long, vọt qua ngọn roi, một ngụm ngậm roi lại. Bởi vì cấp bậc của Độc Cô Thiên Diệp thấp hơn đối phươngú cấp, lực lượng còn kém một chút. Nhưng nàng được Hác Bằng Du chỉ điểm, hội tụ linh khí tốt hơn người khác một ít, tuy rằng gian nan, cuối cùng vẫn là thiêu roi sạch sẽ.

Người nọ không ngờ cấp bậc Độc Cô Thiên Diệp thấp hơn mình, lại có thể đánh ngang tay với mình, khi chuẩn bị lại công kích, linh lực của Độc Cô Thiên Diệp công kích đã đến trước mắt. Bất đắc dĩ, hắn chỉ đành chuyển công kích thành phòng thủ, linh khí vốn định ngưng đao hóa thành một chiếc khiên chắn trước người.

Độc Cô Thiên Diệp chiếm trước tiên cơ, cho nên chỉ là đánh ra một ít tiểu hỏa cầu đơn giản, thừa dịp người nọ phòng thủ, liên tục phát ra vài Thần kỹ, khiến đối phương ứng phó không nổi.

Nhưng là dù sao vẫn thấp hơn đối phương một cấp, nên đối với phương đột phá được công kích liên hoàn của nàng nàng cũng đoán được, nhưng mặc kệ đối phương phát ra bao nhiêu Thần kỹ, Độc Cô Thiên Diệp đều hóa giải hết.

Mấy người khác cũng là trạng huống không khác lắm, tuy rằng cấp bậc không bằng đối phương, nhưng Thì Hoằng Quy dạy rất tốt, cư nhiên đều có thể chiến đấu vượt cấp. Tuy rằng gian nan, Kim gia cũng không chiếm được bao nhiêu tiện nghi. Chỉ có Phong Khinh Nhiễm đối chiến Kim Nghiêu thì ăn khổ nhiều hơn.

"Phốc —— "

Linh lực của Kim Nghiêu hóa thành kim thương đâm vào ngực Phong Khinh Nhiễm, hắn phun ra một ngụm máu tươi. Người bị lực đạo tác động trực tiếp, rơi xuống đất làm bụi bay mù mịt (trong phim kiếm hiệp hay có cảnh này, mọi người cứ tưởng tượng đi há).

"Đại ca!"

"Thiếu gia!"

Phong Khinh Nặc hô to một tiếng, không để ý nguy hiểm đi đến bên người Phong Khinh Nhiễm, Chung bá dùng một chưởng đánh lùi đối thủ, bay đến đằng trước Phong Khinh Nhiễm.

Độc Cô Thiên Diệp thấy Phong Khinh Nhiễm bị thương, cơn tức nhất thời bốc lên, nàng lại ngưng ra một hỏa long công kích đối thủ, hơn nữa trong hỏa long cho thêm một đoàn Kim hỏoàPhượng hoàng. Đối phương từng gặp hỏa long của Độc Cô Thiên Diệp, có bao nhiêu uy lực cũng biết, nhưng không dự đoán được lần này Độc Cô Thiên Diệp không nghĩ dây dưa tiếp tục với hắn, trực tiếp cho thêm Kim hỏa phượng hoàng, còn muốn chống cự như lúc nãy, không nghĩ lúc này tiểu đao tiểu thuẫn căn bản ngăn không được hỏa long, long há miệng ra, cả người bị nuốt sạch.

"Tiểu Hỏa!" Độc Cô Thiên Diệp hô to một tiếng, sau đó bay qua Phong Khinh Nhiễm.

Tiểu Hỏa nghe một tiếng của Độc Cô Thiên Diệp, một đạo ánh lửa tận trời, bóng dáng nho nhỏ hóa thành bản thể phượng hoàng, lượn vòng một vòng trong không trung, miệng phun ra một ngụm Kim hỏa, theo gió lớn lên, hóa thành hỏa diễm hừng hực, nháy mắt thiêu siêu Thần thú là đối thủ của mình thành tro tàn. Sau đó lượn trên đầu Phong Khinh Nhiễm và Chung bá.

Hắc Phong giải quyết tên Thần cấp trung cấp, đi đến bên người Tiểu Hỏa. Độc Cô Thiên Diệp rơi xuống trên người Tiểu Hỏa, giằng co với Kim Nghiêu.

Thấy ngọn lửa của Tiểu Hỏa, người Kim gia và bọn Hác Bằng Du tạm thời tự lui về trận doanh.

"Phượng hoàng? !"

Kim Nghiêu nhìn Tiểu Hỏa, trong mắt hiện lên tia sáng nóng rực. Không nghĩ tới khế ước thú của Độc Cô Thiên Diệp cư nhiên là phượng hoàng, ở không gian thấp cư nhiên có linh thú huyết mạch này.

"Kim Nghiêu, ngươi cư nhiên tổn thương đại sư huynh của ta, không thể không nói, lá gan của ngươi không nhỏ." Hác Bằng Du lãnh nghiêm mặt nói.

"Ta đã cho các ngươi cơ hội không tham chiến, là tự các ngươi không biết quý trọng." Kim Nghiêu nói.

"Mọi người đều biết sư phụ ta thu một nữ đồ đệ, ngươi lại bảo ta ở một bên nhìn, chê cười, Hác Bằng Du ta há có thể để cho người khác khi dễ sư muội ta?"

"Người tổn thương đại sư huynh, chết." Độc Cô Thiên Diệp đứng trên người Tiểu Hỏa, tay áo bay bay, sắc mặt đen dọa người.

"Hừ, chỉ bằng vài tiểu oa nhi các ngươi, vọng tưởng." Kim Bằng khinh thường nói.

"Đại đồ đệ của tổng hội trưởng Công hội Linh sư bị các ngươi làm thương như thế, các ngươi thấy, Kim gia sẽ có kết cục tốt sao?" Độc Cô Thiên Diệp nhìn Kim Bằng như nhìn người chết, sát khí trong mắt khiến hắn lòng run lên.

"Hắn thật là?" Kim Bằng nhịn không được hỏi.

"Nếu phải, hôm nay càng không thể để bọn họ rời đi." Kim Nghiêu nói, sát ý trong mắt khiến người ta sợ hãi.

Sự tình phát triển đến lúc này, đã không cho bọn họ cơ hội lui về. Nếu để bọn họ thoát đi, nói chuyện hôm nay ra, vậy đến lúc đó mặc dù Kim gia có bối cảnh, cũng không nhất định có thể kháng trụ trả thù của Công hội Linh sư. Dù sao cũng như vậy, không làm thì thôi, đã làm thì làm đến cùng, giết bọn họ ở chỗ này. Đến lúc đó chỉ biết là bọn họ đã chết, lại tra không ra trên đầu bọn họ.

"Hừ, muốn giết chúng ta, vậy cũng phải nhìn các ngươi có năng lực đó hay không." Độc Cô Thiên Diệp nói, "Kim Phi muốn đùa giỡn bắt cóc ta, chết là đáng, hôm nay các ngươi muốn giết bọn ta, vậy xem chúng ta ai lợi hại hơn !"

"Vài đứa nhóc miệng còn hôi sữa, cũng dám khẩu xuất cuồng ngôn!" Tuy Kim gia mất hai người, nhưng cấp bậc Kim Nghiêu cao các nàng nhiều lắm, một chút cũng không xem lời nói Độc Cô Thiên Diệp ra gì.

"Có phải cuồng ngôn hay không, lập tức sẽ biết!" Độc Cô Thiên Diệp nói, "Tiểu Cửu, Thanh Loan, Lam Mân, đều xuất hiện đi!"

Theo Độc Cô Thiên Diệp triệu hồi, Tiểu Cửu, Lam Mân, Thanh Loan xuất hiện bên cạnh nàng.

Lại là 3 con siêu Thần thú biến hóa! Hơn nữa lúc nãy xuất hiện bọn Tiểu Ngân, nàng tổng cộng có 7 con siêu Thần thú biến hóa! Hơn nữa Lam Mân Thanh Loan vừa ra đều là siêu Thần thú cao cấp, thực lực cao hơn huyễn hoàng nhân loại!

Siêu Thần thú cấp 5 tương đương với nhân loại huyễn hoàng sơ cấp, giờ cho dù Kim Nghiêu là Thần hoàng sơ cấp, cũng không đọ được với đại quân siêu Thần thú của Độc Cô Thiên Diệp!

"Ta chưa từng để cho chúng nó đi ra, không thể không nói, vận khí các ngươi tốt lắm!" Độc Cô Thiên Diệp nói, sau đó nói với bọn Tiểu Ngân, "Lần đầu tiên các ngươi đi ra, để bọn họ thấy lợi hại của các ngươi, lên đi!"

"Oa nga, chủ nhân, lần này có thể tùy tiện chúng ta làm thế nào cũng được sao?" Tiểu Cửu hỏi.

Độc Cô Thiên Diệp gật gật đầu. Được đồng ý, chúng thú cùng nhau công kích đến đối diện. Lam Mân Thanh Loan có thể lấy một địch mười, có thêm bọn Tiểu Cửu Hắc Phong, còn có siêu Thần thú của bọn Hác Bằng Du, người Kim gia bị tiêu diệt rất nhanh. Độc Cô Thiên Diệp phát hiện, trước khi Kim Nghiêu chết đi, dùng bí pháp phát một tin tức ra ngoài, phỏng chừng là nói cho ai bọn họ bị ai giết, báo thù cho bọn họ linh tinh. Vì nàng không hiểu này đó, mà những người khác, khi nàng kêu ra Lam Mân lập tức ngây ngẩn cả người còn chưa kịp phản ứng lại, cho nên đành nhìn Kim Nghiêu phát tin tức ra.

Giải quyết người Kim gia xong, Tiểu Hỏa lại dùng một ngọn lửa hủy thi diệt tích, đương nhiên, nàng cũng không quên cướp đoạt nhẫn không gian về. Chờ nhóm thú rửa sạch hiện trường xong, bọn Hác Bằng Du còn chưa phục hồi tinh thần lại từ kinh hách.

Tiểu Hoả biến thành người, rơi xuống mặt đất cùng bọn Tiểu Cửu. Độc Cô Thiên Diệp bay đến trước mặt Hác Bằng Du, quơ quơ tay trước mặt hắn.

"Sư huynh, hoàn hồn ."

" Thần của ta nha, ta đang nằm mơ sao ?" Hác Bằng Du lăng lăng nói.

Độc Cô Thiên Diệp mặc kệ Hác Bằng Du, phi thân đi tới bên người Phong Khinh Nhiễm. Phong Khinh Nặc và Chung bá vì bị chúng thú của Độc Cô Thiên Diệp làm kinh ngạc, quên mất uy đan dược cho Phong Khinh Nhiễm.

Ngực Phong Khinh Nhiễm bị kim thương đâm vào, Kim Nghiêu đã chết, linh khí của hắn hóa thành kim thương cũng hóa thành linh khí tiêu tán trong không trung, ngực Phong Khinh Nhiễm lộ ra một cái động thật lớn, máu tươi không ngừng chảy.

Độc Cô Thiên Diệp đi qua, lấy ra Thánh Tê đan đã cải tạo cho hắn ăn vào, sau đó lại lấy ra một bình dược, rắc thuốc bột bên trong vào trên ngực hắn.

"Đại sư huynh, miệng vết thương này của huynh tốt nhất nên băng bó một chút." Độc Cô Thiên Diệp nói.

"Ta không sao." Phong Khinh Nhiễm tái nhợt nghiêm mặt, mồ hôi lạnh rơi xuống.

Thuốc bột Độc Cô Thiên Diệp vừa mới rắc hiệu quả tốt lắm, hiện tại máy đã không chảy nữa, nhưng rất đau.

"Thuốc bột này vừa cầm máu vừa diệt khuẩn, nên, sẽ có chút đau." Độc Cô Thiên Diệp nhìn thấy Phong Khinh Nhiễm vô cùng đau đớn, giải thích.

Thanh âm Độc Cô Thiên Diệp triệu hồn bọn Phong Khinh Nặc về, Phong Khinh Nặc kêu " A!" một tiếng, mới nhớ tới ca ca bị mình quên.

"Thiên Diệp, ca ca ta không có việc gì chứ?"

"Còn cần nghỉ ngơi hai ngày." Độc Cô Thiên Diệp nói.

Cuối cùng Hác Bằng Du tiếp nhận sự thật mình không phải đang nằm mơ, đi đến bên người Phong Khinh Nhiễm, mang theo hắn đổi đỉnh núi khác, tìm một con sông, dựng trại bên bờ sông, mang theo Phong Khinh Nhiễm vào lều trại băng bó lại miệng vết thương.

Chúng thú đã bị Độc Cô Thiên Diệp thu vào Luyện Yêu Hồ, bọn Hác Bằng Du cũng thu hồi linh thú vào không gian. Tuy rằng nhìn không tới thú thú của Độc Cô Thiên Diệp, nhưng rung động vừa nãy còn chưa tiêu tán.

Phong Khinh Nặc vẻ mặt sùng bái nhìn Độc Cô Thiên Diệp, không nghĩ tới tuổi cô nương nhỏ hơn mình mười tuổi này cư nhiên lợi hại như vậy, thái độ luôn luôn lười nhác của nàng được thay đổi, hạ quyết tâm tu luyện thật tốt, không thể lại giống như trước.

Chung bá bất khả tư nghị nhìn Độc Cô Thiên Diệp. Tiểu cô nương này thật khó lường, lúc trước nghe nói Thì Hoằng Quy thu nàng làm đồ đệ, hắn còn cảm thấy Độc Cô Thiên Diệp vận khí tốt. Giờ mới cảm thấy, Thì Hoằng Quy chiếm được tiện nghi lớn, nàng này về sau tiền đồ không thể hạn định!

Trong lều trại, Hác Bằng Du và Phong Khinh Nhiễm đang thảo luận Độc Cô Thiên Diệp.

"Không nghĩ tới chúng ta cư nhiên có một tiểu sư muội lợi hại như vậy, chậc chậc, nói ra cũng vênh váo a!" Hác Bằng Du vừa băng bó vừa nói.

"Đúng là không nghĩ tới. Nàng cư nhiên có thể khế ước siêu Thần thú như vậy, tinh thần lực này lợi hại hơn chúng ta. Tê..." Phong Khinh Nhiễm nói, bị Hác Bằng Du không cẩn thận làm đau, hít vào một hơi.

"Lấy thiên phú của nàng, tin tưởng không lâu sau, nàng có thể vượt qua chúng ta ." Hác Bằng Du nói.

"Thực lực của nàng càng mạnh càng tốt, như vậy chúng ta có thể yên tâm. Đến khi vào bí cảnh Không Linh, chỉ có dựa vào chính nàng." Phong Khinh Nhiễm nghĩ xa.

"Thuốc của tiểu sư muội thực hiệu quả, miệng vết thương của huynh tốt hơn trước nhiều, bắt đầu kết vảy. Qua hai ngày hẳn là sẽ không sao ."

"Ừ."

Đại chiến lúc nãy khiến mọi người có vẻ mệt, đợi thương tích Phong Khinh Nhiễm không sao, mọi người đều tự về lều trại nghỉ ngơi .

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.