Tiểu Thư Phế Vật Thật Yêu Nghiệt

Quyển 5 - Chương 31: Bù lại hôn lễ



Độc Cô Thiên Diệp nghe tiểu Đằng khóc kể, cũng không mở miệng, cho nó tha hồ tru lên.

"Chủ nhân, bỏ một mình tiểu Đằng ở nơi xa như vậy, ô ô, tiểu Đằng thiếu chút nữa không về được..."

"Không phải ta nói cho ngươi ta đi trước sao? Là tự ngươi không có nghe thấy chứ gì? !" Độc Cô Thiên Diệp dùng ngón trỏ chọc hoa nhỏ của Đằng hoàng.

Ách —— nó giống như thật sự không nghe thấy nàng nói chuyện.

"Ngươi cứ cố ăn đi, có ăn thì quên chủ nhân, ta còn chưa nói ngươi, ngươi còn không biết xấu hổ khóc lóc với ta!" Độc Cô Thiên Diệp tiếp tục mắng, nhìn thấy tiểu Đằng lập tức yên lặng xuống, không để ý tới nó, nhìn Độc Cô Dật Hiên, nói: "Cảm ơn cha mang nó về."

Độc Cô Dật Hiên cười cười, nói: "Con còn khách khí với ta nữa, bé ngốc."

"Hắc hắc, " Độc Cô Thiên Diệp cười cười, nhớ tới cái gì, nói: "Cha, chúng ta đi vào viện ngồi đi."

Độc Cô Dật Hiên gật đầu, cùng Độc Cô Thiên Diệp đi vào trong viện lương đình ngồi xuống.

Độc Cô Thiên Diệp ngồi sau Độc Cô Thiên Diệp, nói: "Giờ việc này cũng xử lí xong rồi, cha chuẩn bị khi nào thì bổ sung hôn lễ cho mẹ?"

"Con có ý tưởng gì hay hay không ?" Độc Cô Dật Hiên hỏi.

"Con cảm thấy chờ xử lý chuyện Thần điện, Phong gia và gia tộc Âu Dương xong rồi là có thể bắt tay vào chuẩn bị. Đến lúc đó cha cưới mẹ từ Mạc gia đến gia tộc Độc Cô, phải chuẩn bị tốt kiệu hoa gì đó, còn có mời tân khách gì cũng phải thương lượng với ông nội bà nội, ông cố bà cố nữa." Độc Cô Thiên Diệp nghĩ nghĩ nói.

"Ừ, cha nhất định phải cho mẹ con một hôn lễ long trọng." Độc Cô Dật Hiên nói, "Con phải hiến kế cho cha, tốt nhất là có thể cho mẹ con một kinh hỉ."

"Dạ." Độc Cô Thiên Diệp cười nói.

Mạc Thu Thủy đến thăm Độc Cô Thiên Diệp, nhìn bọn họ cha và con gái đang ở trong viện nói chuyện phiếm, đi qua hỏi: "Hai người nói cái gì vậy, tán gẫu đến vui vẻ?"

"Hắc hắc, ngài đoán xem!" Độc Cô Thiên Diệp nhìn thấy Mạc Thu Thủy đến đây, đi ra ngoài đình, kéo tay nàng đi vào.

"Ha ha, các ngươi tán gẫu cái gì làm sao ta biết." Mạc Thu Thủy cười nhéo mũi Độc Cô Thiên Diệp, sau đó ngồi xuống bên cạnh Độc Cô Dật Hiên, nói: "Các ngươi đang nói bí mật gì? Nói đến vui vẻ như vậy!"

"Chúng ta đang nói cha bổ sung hôn lễ cho mẹ!" Độc Cô Thiên Diệp cười nói.

Mặt Mạc Thu Thủy lập tức đỏ bừng , cúi đầu nói: "Sao các ngươi lại nói chuyện này chứ ?"

"Nghĩ mọi chuyện vừa giải quyết xong, hơn nữa ta nợ nàng hôn lễ này đã nhiều năm như vậy, cũng là lúc bồi thường cho nàng." Độc Cô Dật Hiên nắm lấy tay Mạc Thu Thủy, ẩn tình nhìn nàng.

Độc Cô Thiên Diệp ho khan hai tiếng, nói: "Cha, mẹ, chờ hai người bổ sung hôn lễ xong, con phải rời khỏi ."

"Rời khỏi? Thiên Diệp, con muốn đi đâu?" Mạc Thu Thủy vừa nghe Độc Cô Thiên Diệp muốn đi, vội vàng hỏi.

"Phượng Vũ đại lục. Tiểu Hỏa phải đi về tiến hóa." Độc Cô Thiên Diệp trả lời.

Tiểu Hỏa là bản mạng khế ước thú của Độc Cô Thiên Diệp, nó có chuyện, chắc chắn nàng toàn lực xử lý. Bọn họ cũng không có cớ để nàng không đi.

"Vậy chừng nào thì con đi?" Độc Cô Dật Hiên hỏi.

"Chờ qua hôn lễ cha mẹ thì đi." Độc Cô Thiên Diệp cười nói, "Hôn lễ của cha mẹ, con chắc chắn phải tham gia rồi mới đi."

"Vậy còn bọn ông ngoại con?" Mạc Thu Thủy hỏi.

"Bọn ông ngoại vẫn là ở lại chỗ này đi. Về tới bổn gia, coi như là hoàn thành tâm nguyện tổ tông. Hơn nữa trực tiếp đưa bọn họ đến bổn gia , sau này bọn họ cứ sống ở bổn gia cũng rất tốt. Dù sao Luyện Yêu Hồ không phải nơi sinh sống lâu dài, bọn họ cũng cần cuộc sống dưới ánh mặt trời." Độc Cô Thiên Diệp nghĩ nghĩ nói, "Quay lại con sẽ thương lượng với bọn ông ngoại một chút."

"Vậy chừng nào thì con trở về?" Mạc Thu Thủy lại hỏi.

"Chờ mọi chuyện xong xuôi sẽ về." Độc Cô Thiên Diệp trả lời đến.

Nàng vốn nghĩ chờ Tiểu Hỏa tiến hóa xong sẽ quay lại, sau đó bắt đầu người một nhà cùng nhau sinh sống. Lại không biết rằng, sau khi nàng rời Vũ Linh đại lục, ngày về đã là xa xa không hẹn.

Bốn thế lực lớn đối chiến, kết quả trong dự liệu, lại ngoài dự liệu. Thế lực Thần điện mạnh hơn Mạc gia, nhưng gia tộc Độc Cô hơn gia tộc Âu Dương một ít.

Trải qua lần chiến đấu này, gia tộc lánh đời bị lộ trong tầm mắt người đời, rất nhiều người mới biết, thì ra trừ nhất lưu nhị lưu gia tộc, vẫn còn những gia tộc rất mạnh mẽ khác.

Mặc dù có thuốc bột của Độc Cô Thiên Diệp, bắt thần điện và gia tộc Âu Dương, Mạc gia và gia tộc Độc Cô vẫn trả giá không nhỏ, không ít linh sư chết đi trong lần chiến đấu này, tất cả mọi người bị thương, hoặc là linh lực hao hết. Nhưng so với diệt tộc, bọn họ vẫn có vẻ may mắn .

Có thế lực nhìn thấy trong lần chiến đấu này Mạc gia đã bị hao tổn không nhỏ, tính toán cắn nuốt sự nghiệp gia tộc bọn họ, hoặc là thu cả Mạc gia về túi. Nhưng Công hội Luyện đan sư đứng dậy trước tiên, tuyên bố với cả đại lục, ai dám động Mạc gia một chút, vậy Công hội Luyện đan sư vĩnh viễn sẽ không luyện chế một viên đan nào dược cho bọn họ. Người không có gia nhập Công hội Luyện đan sư cũng biểu đạt quan điểm của mình, Độc Cô Thiên Diệp là người bọn họ tôn kính, ai dám động Mạc gia, bọn họ kiên quyết chống cự!

Sau đó Công hội Luyện khí sư và Công hội Linh sư cũng đứng ra tuyên bố lập trường của mình, nếu ai dám động Mạc gia, thì sẽ đối nghịch với Công hội Luyện khí sư và Công hội Linh sư!

Bởi vì bọn họ lực rất mạnh, những gia tộc và thế lực rục rịch này mới thu lại tâm tư của mình, bằng không Mạc gia sau đại chiến sau còn phải đối phó bọn họ, không thể nhanh chóng tiếp nhận sản nghiệp của Phong gia và thần điện ở các nơi, không thể nghỉ ngơi lấy lại sức.

Đại viện Mạc gia được tu sửa rất nhanh. Không khác trước lắm, chẳng qua thiếu cây cỏ trong viện thôi.

Những ngày sau, Mạc gia và gia tộc Độc Cô bắt đầu phân phối sản nghiệp Phong gia và thần điện, nghĩ đã là thân gia, hai bên đại khái chia đều sản nghiệp này. Bọn Mạc Chấn Đình cũng được phái đến một cái thành thị bậc hai cư ngụ, làm một phân gia quản lý phân phối sản nghiệp của mình.

Thị vệ Mạc gia huấn luyện trong Luyện Yêu Hồ cũng đi ra, thực lực của bọn họ đã ngang ngửa thị vệ trên đại lục Vũ Linh, bọn Mạc Chấn Đình họ cũng đang dùng một ít thị vệ không quen. Dù sao vừa mới lập môn hộ, dùng thị vệ trước kia cũng quen thuộc thuận tay hơn.

Ban đầu bọn Mạc Kính Xuyên muốn sắp xếp bọn Mạc Chấn Đình ở Thành Đức Lan, nhưng Mạc Chấn Đình nói phân gia khác khó tránh khỏi có ý kiến, không bằng tự mình cũng làm một phân gia, quản lý sản nghiệp khu trực thuộc, giống gia tộc khác vậy. Cuối cùng bọn Mạc Kính Xuyên đành đồng ý .

Tuy rằng hoàn cảnh và sự nghiệp đều phải bắt đầu làm quen một lần nữa, nhưng đối với bọn Mạc Trì từng có kinh nghiệm quản lý mà nói, cũng không khó khăn bao nhiêu, chẳng qua là vấn đề thời gian. Cho nên mặc dù bận rộn, bọn họ vẫn hấp tấp chuẩn bị hôn sự cho Mạc Thu Thủy như cũ.

Mặt khác, sau khi chiến đấu kết thúc Phượng Tam Muội lập tức lôi kéo Độc Cô Vân Hằng về gia tộc, lúc đi vẫn nhắc phải làm một hôn lễ thật lớn cho bọn Độc Cô Dật Hiên. Độc Cô Trần Viễn và Giải Băng cũng quay về tích cực chuẩn bị.

Mạc Thu Thủy bọn họ cũng nhìn rồi, tướng mạo nhân phẩm đều vô cùng vừa lòng. Nhưng vừa lòng nhất vẫn là nàng sinh cho mình một đứa cháu gái khó lường như vậy!

Cho nên khi làm bọn Độc Cô Vân Hằng trở về, còn ở chân núi đã bắt đầu rống họng hô to: "Bế quan không có bế quan tất cả đi ra, tất cả đều đi chuẩn bị hôn lễ cho ta! Nhất định phải cho ta làm một hôn lễ thế kỉ!"

Phượng Tam Muội nhìn Độc Cô Vân Hằng đang rống to, lắc đầu tới: "Học xấu, đúng là học xấu!"

"Phu nhân, ta không phải là học xấu gì, ta chỉ là phóng thích tính cách thôi được không?" Độc Cô Vân Hằng thấy biểu tình Phượng Tam Muội, còn giải thích.

"Có không cũng như nhau." Phượng Tam Muội liếc hắn một cái, mang bọn Độc Cô Trần Viễn, Giải Băng về. Bọn họ thương lượng xem hôn lễ này làm thế nào mới tốt.

Hai bên gia tộc đều tích cực chuẩn bị chuyện hôn lễ, mà đương sự lại ở trong viện chơi cờ nói chuyện phiếm, rất thích ý.

Độc Cô Thiên Diệp đi trên hành lang, thấy thị nữ thị vệ vấn an nàng, nàng gật đầu một cái cười đáp lại. Xuyên qua hành lang dài thì nhìn thấy Độc Cô Dật Hiên và Mạc Thu Thủy ngồi trong lương đình, giữa họ là bàn cờ, Mạc Thu Thủy thỉnh thoảng đi lại gì đó, dẫn tới Độc Cô Dật Hiên cười ha ha. Nhìn thấy Độc Cô Thiên Diệp, thì vẫy tay với nàng.

"Thiên Diệp đến đây, con mau đến xem xem cờ này mẹ nên đi thế nào." Đầu Mạc Thu Thủy nâng lên từ ván cờ, nhìn thấy Độc Cô Thiên Diệp, kéo nàng ngồi xuống bên cạnh mình.

Độc Cô Thiên Diệp nhìn nhìn, nói: "Mẹ lại bị cha bức đến tuyệt cảnh à? Gặp tình huống này, thường thường phải trí tử sau đó sinh."

Mạc Thu Thủy nghe Độc Cô Thiên Diệp nói, nhắc tới "Trí tử sau đó sinh", lại nghiên cứu bước tiếp theo đi thế nào.

"Cha, ông ngoại để con tới báo cho cha, giờ cách đại hôn chỉ có nửa tháng , dựa theo tập tục, trong nửa tháng này cha không thể gặp mẹ." Độc Cô Thiên Diệp nhìn thấy biến sắc Độc Cô Dật Hiên, trong lòng cười trộm, trên mặt lại còn làm bộ như đứng đắn, "Cho nên ông ngoại công và các cậu, cho cha lập tức đi về nhà."

Ách ——

Thì ra con gái mình đến là đuổi mình đi ? !

"A? Vậy cũng phải chờ bọn ta hạ xong bàn cờ này rồi nói chứ?" Mạc Thu Thủy ngẩng đầu kháng nghị.

"Cậu tư nói, hai người tổng thể có thể hạ cả một ngày, bởi vì có người luôn do dự, còn luôn đi lại. Nếu hia người hạ xong bàn cờ này rồi, trời đã tối." Độc Cô Thiên Diệp thuật lại lời nói Mạc lão tứ.

"Hắc hắc, Thiên Diệp, con coi như không thấy ta, để ta và mẹ con lại ngốc một lát, chỉ một lát! Con về nói cho các cậu con không nhìn thấy chúng ta là được." Độc Cô Dật Hiên nhìn Độc Cô Thiên Diệp cầu xin.

"Phốc ——" Độc Cô Thiên Diệp nhịn không được cười ra, cười một lát mới ngưng lại được, nói: "Đã biết cha sẽ không lập tức đi. Cậu nói, chắc chắn cha sẽ không đi, cha ngày mai nhất định phải đi. Bằng không sẽ không gả mẹ cho cha nữa. Được rồi,con đã chuyển lời xong, con đi trước, cha tiếp tục chơi cờ với mẹ đi." Nói xong nàng đi về phòng của mình.

Hôn kỳ tới gần, giờ Mạc phủ đã bắt đầu trang trí, đèn lồng màu đỏ đã treo cao cao, tơ lụa màu đỏ cũng đã kéo lên. Độc Cô Thiên Diệp một đường đi tới, nhìn tơ lụa màu đỏ tung bay theo gió, trong lòng nàng lại đột nhiên nhớ tới bóng dáng màu tím kia, cảm giác hắn giống như xuyên qua vô số thời không ngóng nhìn nàng.

"Nhớ hắn ?" Giọng Hác Bằng Du truyền đến từ đỉnh đầu.

Độc Cô Thiên Diệp ngẩng đầu lên nhìn, nhìn thấy Hác Bằng Du ghé vào xà nhà, mắt buồn ngủ mông lung nhìn nàng.

"Buồn ngủ cũng không về phòng ngủ đi." Độc Cô Thiên Diệp nói.

Hác Bằng Du nhảy xuống, rơi xuống bên cạnh Độc Cô Thiên Diệp, ôm bả vai của nàng, nói: "Ngủ trên giường có cảm giác thoải mái khi ngủ trên giường, ngủ trên xà nhà tự nhiên cũng có cảm giác thoải mái khi ngủ trên đó, muội sẽ không hiểu được!"

"Muội cũng không suy nghĩ cẩn thận." Độc Cô Thiên Diệp trợn trắng mắt.

"Mượi là đang nhớ hắn chứ gì? Muội đó nha, khi cùng một chỗ thì không thấy luyến tiếc đối phương chút nào, thường thường khi người ta đã rời khỏi, mới có thể phát hiện thật ra đã quen sự tồn tại của nàng, mới biết thì ra mình cũng sẽ nhớ nhung." Hác Bằng Du hình như có cảm nhận mà nói.

Độc Cô Thiên Diệp không trả lời, chỉ nhìn mây trắng trên trời mà ngẩn người. Hác Bằng Du thấy nàng như vậy, trở lại xà nhà tiếp tục ngủ. Nhưng có ngủ hay không cũng chỉ có hắn mới biết.

Cửu Thiên Huyền Giới, trong ngọc thạch cung điện.

Tử Tiêu nằm trên ghế quý phi của mình, nhìn trâm ngọc trong tay phát ngốc. Tiểu Đậu tử đi đến, nói: "Chủ thượng, thiên tôn phái sứ giả tới."

"Nga? Ta còn chưa phái người đi qua, sao lão bất tử kia lại phái người qua đây ?" Tử Tiêu vẫn nhìn cây trâm trong tay như cũ, thuận miệng hỏi.

"Không biết, hẳn là nghe nói ngài đã về, cho nên mới phái người đến bày tỏ ý tứ của mình." Tiểu Đậu tử suy đoán.

"Vậy ngươi đi gọi hắn vào đi." Tử Tiêu nói, cài trâm ngọc lên trên đầu mình, nhưng không ngồi dậy nổi.

Một nữ tử thướt tha mỹ miều đi vào theo tiểu Đậu tử, nhìn thấy Tử Tiêu nằm trên quý phi ghế, nhất thời ngượng ngùng. Ưỡn ẹo đi đến trước Tử Tiêu, nghiêng nửa người, hành lễ với Tử Tiêu, khe khẽ nói: "Tham kiến chí tôn đại nhân."

Tử Tiêu nhíu nhíu mày, cũng không kêu nàng đứng dậy, nghiêm mặt hỏi: "Thiên tôn sai ngươi đến có chuyện gì?"

"Thưa chí tôn đại nhân, thiên tôn biết ngài đã về, riêng phái nô tỳ lại đây ân cần thăm hỏi một chút, hy vọng ngài có thời gian sang chơi." Nàng kia nói xong lấy thiệp mời từ trong nhẫn không gian ra, nhân cơ hội đi đến trước người Tử Tiêu, nói: "Đây là thư thiên tôn đại nhân ân cần thăm hỏi ngài tín và thiệp mời."

Tiểu Đậu tử tiến lên ngăn nàng lại, không cho nàng tiếp tục tới gần Tử Tiêu, lấy thứ trong tay nàng, xoay người giao cho Tử Tiêu.

Tử Tiêu nhìn nhìn hai thứ đó, sau đó lại đưa cho tiểu Đậu tử, nói: "Tâm ý Thiên tôn bản tôn đã nhận được, phiền ngươi khi về thay ta ân cần thăm hỏi thiên tôn, nói Tiêu phi thường cảm tạ, nếu sau này có thời gian, ta sẽ đi tìm hắn chơi cờ. Đường về xa xôi, không chậm trễ hành trình của ngươi. Tiểu Đậu tử, tiễn khách!"

Tử Tiêu nói xong thì nhắm mắt lại không thèm mở nữa, tiểu Đậu tử nói với nữ tỳ kia: "Thị hầu đại nhân, mời."

"Ngươi..." Nữ tỳ không cam lòng liếc mắt nhìn Tử Tiêu một cái, phát hiện hắn thật sự không để ý tới mình, yêu kiều hừ, xoay người đi ra ngoài. Tiểu Đậu tử đi theo nàng ra.

Chỉ chốc lát sau, tiểu Đậu tử lại về, nói: "Chủ thượng, tin tức vừa mới truyền lại."

"Tin tức gì?" Tử Tiêu miễn cưỡng hỏi, mí mắt cũng không nâng một chút.

Tiểu Đậu tử lấy phong thư ra nhìn một chút, nói: "Ngô, hình như là nữ chủ nhân tương lai."

Tử Tiêu lập tức mở mắt, nhìn tiểu Đậu tử, nói: "Chuyện gì?"

Tiểu Đậu tử xem thư xong rồi, nói: "Cha mẹ nữ chủ nhân tương lai sắp đại hôn."

"Làm hôn lễ sao, ngươi đi chuẩn bị một phần danh mục quà tặng đưa qua, nói là hạ lễ con rể tương lai đưa!" Tử Tiêu suy nghĩ một chút, nói.

"Dạ, chủ thượng." Tiểu Đậu tử đi ra ngoài, nghĩ có thể cho hắn đi tặng lễ không, thuận tiện có thể nhìn nữ chủ nhân ! Hắc hắc.

"Thuận tiện nói cho bọn họ, ai tự tiện rời khỏi, sau khi về đi ngâm băng tuyền." Lời nói Tử Tiêu truyền đến từ phía sau, bóp chết tâm tư nho nhỏ của tiểu Đậu tử từ trong nôi.

Thành Mộng Uyển, thành thị bọn Mạc Chấn Đình làm việc, gần nhất đến đây không ít tân khách, đều là đến vì đại hôn Mạc Thu Thủy. Làm cho hị vốn định điệu thấp lại hấp dẫn ánh mắt mọi người.

Bởi vì ——

"Hội trưởng Công hội Luyện đan sư đến..."

"Hội trưởng Công hội Linh sư đến..."

"Phó hội trưởng Công hội Thuần thú sư đến..."

"Phó hội trưởng Công hội Luyện khí sư đến..."

"Gia chủ Trữ gia đến..."

"..."

Ngày mai là ngày Mạc Thu Thủy xuất giá, theo tập tục, hôm nay Mạc gia bày tiệc. Vốn mời phân gia Mạc gia khác, sau đó đưa thiệp cho Công hội Luyện đan sư và thế lực khác, không nghĩ tới Mạc Kính Xuyên và đại trưởng lão đều đi, Hắc Bạch Vô Thường tự mình đến, hơn nữa người những thế lực khác đến cũng đều là cấp quan trọng.

Không nghĩ tới một phân gia Mạc gia đi lên từ Huyền Nguyệt đại lục, gả con gái cư nhiên đến đây nhiều người có thân phận như vậy, còn là hôn lễ bổ sung mà thôi, làm cho không ít người chấn động. Mạc gia lâm thời bỏ cũ thay mới cấp bậc yến hội, cấp bậc hướng tăng lên không ít.

Đến thời gian yến hội, mọi người chuẩn bị khai tiệc, đột nhiên trên không trung trống rỗng xuất hiện vài người, sau khi bọn họ xuất hiện trực tiếp rớt xuống trong viện.

"Các ngươi là?" Mạc Trì làm người đón khách, đi đến trước mặt họ hỏi.

"Chúng ta phụng mệnh lệnh chủ thượng, vội tới đưa hạ lễ cho nhạc mẫu tương lai của hắn." Tu La với nói Mạc Trì, sau đó phất phất tay với phía sau. Người đằng sau lập tức lấy hạ lễ cua mình trong nhẫn không gian ra. Mấy người cùng một chỗ, cơ hồ ngồi toàn bộ cả sân, hơn nữa bọn họ còn đang không ngừng lấy ra bên ngoài.

Tân khách nghẹn họng nhìn trân trối, tặng lễ này đưa cũng nhiều quá rồi? !

Độc Cô Thiên Diệp khi Tu La vừa xuất hiện thì lập tức nhận ra hắn, nhìn thấy bọn họ có xu thế nhồi đầy sân, nàng trực tiếp mở miệng gọi hắn: "Tu La."

Tu la đang báo quà tặng mình chuẩn bị, nghe thấy Độc Cô Thiên Diệp kêu mình, tiến lên hai bước, nói: "Có thuộc hạ."

"Ngươi mang mấy thứ này bỏ vào nhẫn, trực tiếp đưa nhẫn không gian cho cậu là được, không cần đưa từng cái." Độc Cô Thiên Diệp nhìn mấy thứ trước mặt, nói.

"Thuộc hạ tuân mệnh." Tu La nói xong, lại phất phất tay, người phía sau lại thu tất cả vào, sau đó Tu La giao nhẫn cho La Sát, La Sát lại giao cho Mạc Trì. Thuận tiện đưa danh mục quà tặng thật dày vào trong tay hắn.

Độc Cô Thiên Diệp nghe La Sát trả lời, nói: "Ngươi không cần xưng mình hạ, các ngươi cũng không phải thuộc hạ của ta!"

"Chủ thượng yêu cầu chúng ta phải xưng hô như vậy. " La Sát giải thích.

Nghe thấy là ý của Tử Tiêu, Độc Cô Thiên Diệp buông tha cho khuyên bảo. Bởi vì nàng biết phương diện cố chấp và tử triền lạn đánh của mình không so được với hắn !

Mạc Trì nhận lấy này nọ, hô với bọn họ: "Ha ha ha, đa tạ đa tạ! Ngồi xuống cùng dùng cơm đi!"

"Không cần, chủ thượng còn chờ chúng ta trở về phục mệnh, cho nên phải mau chóng chạy về." La Sát uyển chuyển cự tuyệt nói, hắn đi đến trước mặt Độc Cô Thiên Diệp, lấy một phong thư đưa cho nàng ra, nói: "Chủ thượng bảo thuộc hạ giao thứ này cho ngài."

Độc Cô Thiên Diệp cầm phong thư, từ trong nhẫn lấy một ít kẹo ra giao cho La Sát, nói: "Phiền ngươi đưa cho hắn, đã nói là mời hắn ăn bánh kẹo cưới. Cảm ơn!"

"Đây là thuộc hạ phải làm. Thuộc hạ cáo lui ." La Sát nói xong, mang theo người phía sau bay lên không trung, sau đó đột nhiên biến mất.

Bọn La Sát đến lại đi, trước sau chỉ hơn mười phút, lại để lại cho mọi người ấn tượng thật sâu: thực lực đối phương rất mạnh mẽ! Đồng thời phỏng đoán cuối cùng đối phương có thân phận gì!

Mạc Trì thu hồi này nọ, bưng một ly rượu lên, nói với mọi người: "Cảm ơn mọi người đến chúc mừng muội muội ta xuất giá, đêm nay mọi người ăn cho no, uống cho say! Không say không về nha!" Nói xong, hắn dẫn đầu uống hết rượu trong chén.

"Được ——" mọi người kêu to, giơ lên ly rượu của mình.

Độc Cô Thiên Diệp dùng cơm xong thì về phòng mình, lấy thư Tử Tiêu gửi cho mình ra xem. Thư không đài, lại làm cho nàng xem rất lâu mới xong. Trong thư cũng không nói cái gì, chỉ nói một chút lời nói bình thường, còn có nhớ nàng của nàng, còn có chờ đợi nàng thế nào.

Nàng xem thư mấy lần mới cất vào, sau đó ngồi trên giường tu luyện đến sáng sớm hôm sau mới chấm dứt. Rửa mặt một phen, nàng mở cửa đi ra ngoài.

Trời tuy chưa sáng hẳn, nhưng Mạc phủ nơi nơi đèn đuốc sáng trưng. Độc Cô Thiên Diệp đi vào phòng Mạc Thu Thủy, đi vào nhìn thấy Mạc Thu Thủy đã sắp trang điểm xong. Nàng phía sau nhìn một lát, thấy đã hoàn hảo mới đến đến ngồi bên cạnh nàng.

"Mẹ thật xinh đẹp! Khó trách làm cha mê xoay quanh!" Độc Cô Thiên Diệp cười nói.

"Ha ha, nha đầu ba hoa!" Mạc Thu Thủy bị con gái trêu chọc, hơi ngượng ngùng, oán trách nói.

Độc Cô Thiên Diệp cười cười, nói: "Lát nữa cha sẽ đón mẹ, tâm trạng có phải rất kích động không? Cảm giác làm tân nương tử thế nào?"

Mạc Thu Thủy kéo tay Độc Cô Thiên Diệp qua, nói: "Cho tới bây giờ mẹ cũng không nghĩ tới sẽ có một ngày này. Lúc trước bị trấn áp ở đáy biển lam hải, vốn không nghĩ tới sẽ được người cứu ra, càng không nghĩ tới sẽ là con. Mỗi ngày chỉ là nhớ cha con, nhớ con, nhớ ông ngoại các cậu con. Cảm thấy ngày như vậy vĩnh viễn chỉ tồn tại trong tưởng tượng. Chưa từng nghĩ tới, mẹ còn có một ngày mặc vào áo cưới. Hơn nữa con cũng lớn như vậy, mẹ cũng không nghĩ tới sẽ trải qua một lần cảm giác

lập gia đình."

"Loại cảm giác này có phải rất ngọt ngào không?" Độc Cô Thiên Diệp tiếp tục cười nói.

Mạc Thu Thủy không nghĩ bị con gái mình bóc trần, dời đi đề tài, nói: "Con tính khi nào thì đi?"

"Chờ mẹ và cha bái đường xong thì đi." Độc Cô Thiên Diệp nói, "Phù Thương cảm thấy ánh sáng tiến hóa sẽ biến mất rất nhanh, cho nên tình huống hơi khẩn cấp. Nhưng con hy vọng lần sau con về, hai người đã sinh đệ đệ muội muội cho con."

Ách ——

Lần này Mạc Thu Thủy mặt thật là đỏ đến không thể lại đỏ, nghĩ đến Độc Cô Thiên Diệp phải rời khỏi, lo lắng nói: "Con ở bên ngoài phải cẩn thận, an toàn quan trọng."

"Con biết mà, mẹ đừng lo lắng, đánh không lại con còn có Luyện Yêu Hồ a, còn có bộ tộc hắc ám mà? Cho nên, mẹ cứ để tâm vào trong bụng đi thôi! Hôm nay chỉ cần làm tân nương tử của mẹ là được !"

Mạc Thu Thủy bị lời nói của Độc Cô Thiên Diệp chọc cười , cười nói: "Con đó!"

Hừng đông, đội ngũ đón dâu của gia tộc Độc Cô đến, trên lưng siêu thần thú cấp chin là cỗ kiệu đỏ tươi, bốn phía cỗ kiệu phủ kín hoa hồng màu đỏ, thậm chí trên lưng tất cả siêu thần thú đều là hoa hồng, nhìn qua một mảnh lửa đỏ. Độc Cô Dật Hiên đứng phía trước, diện mạo hiên ngang, mê đảo không ít nữ tử. Phía sau là một hàng dài phi hành thú, trên đó ngồi những người đón dâu khác.

Khi đội ngũ siêu thần thú đứng trong giữa không trung, Độc Cô Dật Hiên mang những người khác đi tới trước cửa Mạc phủ, nhưng bị huynh đệ Mạc gia chặn lại, nói muốn hắn qua của của bọn họ mới có thể vào.

Độc Cô Thiên Diệp ở trong phòng với Mạc Thu Thủy, nghe thấy bên ngoài nói nhao nhao ồn ào thì biết Độc Cô Dật Hiên đến đây. Đối với khảo nghiệm của các cậu nàng cũng biết, cho nên, nàng bi ai thật sâu vì Độc Cô Dật Hiên 3 phút.

Qua một giờ, Độc Cô Dật Hiên còn chưa đi vào viện Mạc Thu Thủy. Hai tay Mạc Thu Thủy không ngừng khép lại lại buông ra, biểu hiện ra nàng rất khẩn trương. Độc Cô Thiên Diệp nhìn, nói: "Mẹ, mẹ yên tâm đi, cha nhất định có thể tới được!"

Độc Cô Thiên Diệp vừa dứt lời, cửa bị đẩy ra. Người săn sóc dâu nhìn thấy tình cảnh này, nhanh chóng nói: "Cô gia, giờ không được, ngài không thể tùy tiện vào, ngài..."

Độc Cô Dật Hiên đi vào trong phòng, nhìn thấy Mạc Thu Thủy ngồi ở bên giường, chạy tới lập tức ôm nàng lên, làm nàng bị dọa.

"Cha, cha xông qua cửa ải khó khăn của các cậu?" Độc Cô Thiên Diệp nhìn Độc Cô Dật Hiên hỏi.

"Không có. Cậu con quá lợi hại, cho nên cha quyết định —— cướp dâu!" Độc Cô Dật Hiên hào khí tuyên bố, sau đó ôm Mạc Thu Thủy lập tức ra phòng, phi thân đến trên người siêu thần thú, đưa Mạc Thu Thủy vào trong kiệu hoa, ra lệnh với siêu thần thú: "Đi!"

Những người đón dâu khác đi theo nhanh chóng phi thân lên phi hành thú của mình, vội vàng bay đi theo Độc Cô Dật Hiên.

Độc Cô Thiên Diệp ở trong sân nhìn, lập tức bật cười. Không nghĩ tới phụ thân bị sợ tới mức trực tiếp đến cướp người ! Nhưng cười thì cười, nàng vẫn kêu Tiểu Hỏa ra, mang theo Hác Bằng Du vừa mới tới cùng đuổi theo.

Đối với phản ứng của Độc Cô Dật Hiên, người Mạc gia đã sớm đoán được. Cho nên khi Độc Cô Dật Hiên ôm Mạc Thu Thủy chạy trốn, một đám người đi cùng Độc Cô Thiên Diệp và Hắc Bạch Vô Thường tạo thành đội ngũ đưa dâu bay lên từ Mạc phủ rất nhanh, đuổi theo bọn Độc Cô Dật Hiên.

Đón dâu này biến thành cướp cô dâu, thực làm cho mọi người vui vẻ một phen!

Có lẽ là gia tộc Độc Cô muốn nhanh chút cưới con dâu này về, cho nên hôn lễ sau đó không xuất hiện vấn đề gì, sau khi đến gia tộc Độc Cô lập tức bái đường thành thân, sau đó đưa vào động phòng.

Khi Phượng Tam Muội và Độc Cô Vân Hằng thấy bọn họ bái đường, ánh mắt cười thành một đường chỉ, nghĩ cuối cùng cũng cưới cháu dâu này về tay rồi!

Tiệc cưới giằng co ba ngày ba đêm, nhưng ngày hôm sau, Độc Cô Thiên Diệp bái biệt cha mẹ mình, ông nội bà nội, ông cố bà cố, sáng sớm ngồi Tiểu Hỏa rời gia tộc Độc Cô, bay tới cửa không gian.

Cửu Thiên Huyền Giới, La Sát nhìn Tử Tiêu cầm một phen đường thần sắc không rõ, ho khan hai tiếng, nói: "Nữ chủ nhân nói, mời ngươi ăn bánh kẹo cưới !"

Nhìn thấy Tử Tiêu vẫn không phản ứng như cũ, La Sát tiếp tục nói: "Thứ này tuy rằng không quý giá, nhưng là cũng là bánh kẹo cưới trong lễ cưới của nhạc mẫu!" La Sát nói lời hay trấn an hắn.

"Khi nào thì ta nói ta ghét bỏ ? Chỉ cần là thứ tiểu Diệp nhi đưa ta đều thích." Tử Tiêu nói.

Tiểu Đậu tử tiến vào từ bên ngoài, nhìn thấy Tử Tiêu cư nhiên bóc vẻ một viên đường, ném vào miệng ăn. Hắn đi tới nói: "Chủ thượng, tin tức truyền đến, giờ nữ chủ nhân đang trên đường đi Phượng Vũ đại lục..."

Lời editor: Vậy là đã hết quyển 5, hoàn thành việc cứu cha mẹ.

Quyển 6 mở ra với những không gian mới, những con người mới, và cả những trận chiến mới.

Thân phận thật sự của Độc Cô Thiên Diệp là gì ? Vì sao chiến trường lại trải dài vạn dặm ? Giữa sinh mệnh của ngàn ngàn vạn vạn sinh linh trong thiên hạ, kết cục nào cho đôi bích nhân ?


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.