Tiểu Thư Phế Vật Thật Yêu Nghiệt

Quyển 5 - Chương 4: Đằng hoàng



Mấy người Độc Cô Thiên Diệp bay đến sơn mạch Vô Vọng, trên đường đi Bạch Vô Thường nói quan hệ giữa bọn họ và Thì Hoằng Quy, còn có mục đích đi sơn mạch Vô Vọng.

Hóa ra, sư phó của Thì Hoằng Quy và Hắc Bạch Vô Thường không phải người của đại lục này, mà là một vị kỳ nhân của không gian rất cao, tinh thông cả trận pháp, luyện đan, luyện khí, nhân mấy đồ đệ, sau khi xuất sư thì tự mình ra ngoài xông pha. Giờ cũng không chỉ có ba người họ, những người khác cũng rất lợi hại, lại nhận đồ đệ đều là người nổi bật.

"Sư công của các con không cho chúng ta tùy tiện nhắc tên hắn, có cơ hội sẽ mang các con đi gặp." Bạch Vô Thường nói.

"Vậy hai vị sư bá đi sơn mạch Vô Vọng làm gì ?" Độc Cô Thiên Diệp nói.

Nói đến này, Bạch Vô Thường chuyển thành vẻ mặt tức giận, nói: "Còn không phải lão bất tử kia muốn tổ chức trận đấu gì đó quyết định ai làm tổng công đoàn, bọn ta đi tìm một ít dược liệu."

"Lão bất tử?" Độc Cô Thiên Diệp hỏi, "Sao lại thế này ?"

"Ta không nói, vừa nói sẽ tức giận, con bảo Hắc lão nhân nói cho con." Bạch Vô Thường nói.

Hắc vô thường nhận mệnh, nói: "Ban đầu Công hội luyện đan sư của đại lục Vũ Linh chỉ có một, là tổng công đoàn ở Đông đại lục. Nhưng là gần trăm năm nay, công hội Tây đại lục kêu gào muốn độc lập, không nhận tổng công đoàn bên này, còn nói muốn chúng ta thừa nhận bên kia là tổng công đoàn."

"Nói cách khác, bọn họ muốn đoạt quyền ." Độc Cô Thiên Diệp nói.

Hắc Vô Thường gật gật đầu, có thể nói như vậy.

"Vậy trận đấu kia lại là chuyện gì xảy ra ?" Hác Bằng Du hỏi.

Hắc Vô Thường thở dài, nói: "Bên Tây đại lục có một luyện đan sư cấp 9, bởi vậy nói bọn họ mới là tổng công đoàn. Nhưng vì bọn họ là phân ra, không thể trực tiếp tự lập, cho nên muốn tổ chức một trận đấu luyện đan, để luyện đan sư hai bên tham gia, người của bên nào luyện ra đan dược cao cấp hơn, thì bên đó là tổng công đoàn. Lần này bọn ta đến tìm một ít dược liệu hi hữu, chuẩn bị cho trận đấu."

Độc Cô Thiên Diệp hiểu rồi, chính là đan dược của ai cấp cao, thì người đó là lão đại."Sư bá, các ngươi và Tây đại lục, cấp bậc luyện đan bên nào cao hơn?"

"Ta và Bạch lão đều chỉ có thể luyện chế đan dược cấp 9 sơ cấp, nghe nói người kia của Tây đại lục có thể luyện chế cấp 9 trung cấp. Hơn nữa, những người cấp trưởng lão không thể tham gia." Hắc Vô Thường nói.

"Trừ hai người ra, cao nhất là bao nhiêu vậy?" Hác Bằng Du tiếp tục hỏi.

"Cấp 8 trung cấp."

"Phốc, hai người không thể tham gia, cao nhất lại mới cấp 8. Chậc chậc, sư bá, xem ra các ngươi sẽ chết rất thảm !" Hác Bằng Du nằm trên người Lam Mân, tay phải chống đầu nói.

Bạch Vô Thường nói đến chuyện này thì giận đầy một bụng, giờ lại bị Hác Bằng Du nói như vậy, một cước đạp hắn.

Hác Bằng Du nghiêng thân, né vô ảnh cước của Bạch Vô Thường, nói: "Có hạn chế tuổi không ?"

"Không có, chỉ cần là luyện đan sư thì có thể tham gia. Chẳng qua phải xác minh là đại biểu bên nào." Hắc Vô Thường nói.

"Hắc hắc, vậy các ngươi cần phải cảm tạ ta, chậc chậc, ta sẽ tìm một người giúp đỡ cho các ngươi, ha ha!" Hác Bằng Du nói.

"Ai?" Bạch Vô Thường phác lại đây hỏi.

"Hắc hắc, xa tận chân trời." Hác Bằng Du nói.

Bạch Vô Thường khinh bỉ liếc mắt nhìn Hác Bằng Du một cái, nói: "Ngươi sẽ không nói là ngươi chứ?"

Mà Hắc Vô Thường nhìn Độc Cô Thiên Diệp, trong mắt là không dám tin. Bạch Vô Thường cũng phản ứng lại, nhìn Độc Cô Thiên Diệp hỏi: "Thiên Diệp, con là cấp mấy ?"

"Con có thể luyện chế đan dược cấp 9." Độc Cô Thiên Diệp nói.

Bạch Vô Thường thiếu chút nữa rớt xuống từ trên lưng Lam Mân, thật vất vả ổn định thân thể lại, hỏi: "Cấp bậc gì?"

"Ách, cao cấp." Độc Cô Thiên Diệp nói, thật ra nàng có thể luyện chế đan dược cấp 9 cực phẩm, nhưng sợ làm bọn họ kinh hãi, bảo thủ nói.

Tuy rằng nói rất bảo thủ, nhưng vẫn như cũ khiến Hắc Bạch Vô Thường sợ không nhẹ. Bạch Vô Thường dùng ánh mắt hoài nghi nhìn nàng, không xác định hỏi: "Thiên Diệp, con không phải là lão yêu quái thích giả bộ trẻ con chứ?"

"Phốc..." Hác Bằng Du ôm bụng cười ha hả, Tử Tiêu cũng ha ha cười ra tiếng.

"Kìa, nhị sư bá, con không có." Độc Cô Thiên Diệp nói.

"Ha ha, nhị sư bá, tiểu sư muội mới hai mươi tuổi." Hác Bằng Du cười nói, "Làm sao thoạt nhìn giống lão yêu quái ?"

"Hai mươi tuổi? !"

Hác Bằng Du vừa nói ra tuổi của Độc Cô Thiên Diệp, Hắc Bạch Vô Thường cảm thấy càng kinh tủng, ban đầu họ nghĩ nàng cho dù không phải lão yêu quái hơn một ngàn tuổi, ít nhất cũng mấy trăm tuổi, đi lên từ đại lục Huyền Nguyệt, ít nhất đạt đến huyễn tôn mới có thể linh hóa, mà nàng giờ đã là thần vương ...

"Đương nhiên là hai mươi tuổi, hai tháng trước tiểu sư muội còn đi bí cảnh Không Linh ngây người một tháng mà!" Hác Bằng Du nói.

Có thể đi bí cảnh Không Linh, phải dưới năm mươi tuổi, vậy nàng thật sự chỉ có hai mươi tuổi ! Hai mươi tuổi luyện đan sư cấp 9 cao cấp! Kinh tủng ! Lúc hai mươi tuổi bọn họ thế nào? Giống như mới có thể luyện chế ra đan dược cấp 3, cấp 4, đây đúng là Trường Giang sóng sau đè sóng trước, song trước bốc hơi trên bãi cát!

"Vậy Thiên Diệp, con có bằng lòng đại diện Đông đại lục chúng ta đi tham gia trận đấu không ?" Bạch Vô Thường hỏi, "Ha ha, nếu con đi, chúng ta không cần đau khổ nữa!"

Độc Cô Thiên Diệp cười nói: "Nếu có thể giúp hai vị sư bá, con tự nhiên nguyện ý."

Hắc Vô Thường nghĩ nghĩ, cau mày nói: "Nhưng như vậy con sẽ bại lộ trong tầm mắt thần điện. Phong gia thì không đáng sợ, nhưng thần điện thì cần bận tâm một chút."

"Chuyện này không cần lo lắng." Độc Cô Thiên Diệp lấy huyễn giới ra mang lên, xoay xoay huyễn giới mấy vòng, sau đó lại mang mặt nạ thiên huyễn vào, một nam tử hoàn toàn xa lạ xuất hiện trước mặt mọi người.

"Cái này không tệ!" Bạch Vô Thường nhìn nói, "Ừ, như vậy đi, sẽ không có người nhận ra con đâu."

Hắc Vô Thường cũng tỏ vẻ khen ngợi, đây đúng là biện pháp tốt. Giờ thần điện và Phong gia đều đang tìm nàng, hai thế lực này lần tìm trên toàn bộ đại lục, cho nên chiêu ẩn thân này là tốt nhất vào lúc này. Bọn họ muốn tìm thì cứ tìm, nàng thì mang mặt nạ đi tham gia trận đấu.

Nếu Độc Cô Thiên Diệp đi tham gia trận đấu, nàng cũng nói mình có dược liệu, vậy bọn họ không cần vội vã đi tìm dược liệu, mà đi theo bọn Độc Cô Thiên Diệp đi bắt linh thú.

Bay vài ngày mới đến sơn mạch Vô Vọng, Lam Mân hạ cánh trên một đỉnh núi.

"Ngươi nói ta bên cưỡng bức hay lợi dụ thì tốt hơn?" Độc Cô Thiên Diệp nói.

"Ta thích ngươi đối ta cưỡng bức cộng thêm lợi dụ." Tử Tiêu nói.

Độc Cô Thiên Diệp đổ mồ hôi lạnh, nói: “Xem như ta chưa nói gì." Sau đó kêu Thanh Loan Tiểu Hỏa Tiểu Cửu cấp bậc cao ra, bảo bọn họ đi tìm linh thú.

"Cưỡng bức lợi dụ đều được, tốt nhất là thú phi hành." Độc Cô Thiên Diệp nhấn mạnh.

Bọn Tiểu Hỏa đi tìm thú thú, mấy người Độc Cô Thiên Diệp thì đi khắp nơi nhìn xem có dược liệu gì không. Tuy dược liệu cho trận đấu nàng có thể tự ra, nhưng căn cứ nguyên tắc muốn nuôi sống một đám người phải biết tiết kiệm, nên mang theo mọi người tìm bảo bối thôi.

Bởi vì Hắc Bạch Vô Thường có vẻ quen thuộc nơi này, trực tiếp mang Độc Cô Thiên Diệp đi hái một ít dược liệu có vẻ trân quý. Bọn họ đi đến một đỉnh ngọn núi, có thiệt nhiều dược liệu, sinh sống tươi tốt dị thường.

"Thiệt nhiều Ngưng Hương thảo, chúng ta cùng nhau hái đi." Độc Cô Thiên Diệp nói, sau đó mọi người bắt đầu hái thảo dược.

Hác Bằng Du đứng ở chỗ xa nhất bên ngoài hai thảo dược, đột nhiên phát hiện giữa Ngưng Hương thảo xanh biếc có lẫn một đóa hoa màu đỏ. Hắn một phen hái hoa xuống, còn tưởng rằng là dược liệu trân quý gì, đứng lên, cầm trong tay hỏi: "Thiên Diệp, muội có biết đây là hoa gì không ?"

Độc Cô Thiên Diệp ở cách Hác Bằng Du không xa, ngẩng đầu nhìn sang, sau khi thấy rõ đóa hoa trong tay Hác Bằng Du thì hô to: "Mau ném xuống!"

"Vì..." Cái gì ? Nói còn chưa nói xong, hắn đột nhiên ngã ra phía sau, phía sau hắn là vực sâu vạn trượng !

Hác Bằng Du rớt xuống vực, Độc Cô Thiên Diệp nhanh chóng bay xuống theo, bởi vì phía dưới vực là sương mù dày đặc, nàng mất một hồi lâu mới đuổi tới phía dưới Hác Bằng Du đón được hắn, sau đó thuận thế rơi vào trong khe núi.

Độc Cô Thiên Diệp thả Hác Bằng Du trên mặt đất, nhìn hắn không thể nói chuyện, chỉ có tròng mắt chuyển động qua lại, trong tay còn cầm đóa hoa kia, đột nhiên cười ra tiếng, nói: "Đóa hoa huynh vừa mới hái này tên là Tái Ngũ độc, sờ qua nó trong 1 phút toàn thân tê liệt, nếu sau nữa giờ không có giải dược, sẽ tê liệt mãi mãi. Không có cách nào cứu được."

Độc Cô Thiên Diệp lấy ra một vật giống cái nhíp, rút Tái Ngũ độc từ trong tay Hác Bằng Du ra, đựng vào trong một cái hộp, thu vào.

Lúc này Tử Tiêu và Hắc Bạch Vô Thường bay xuống, nhìn thấy hai người, phi thân hạ xuống.

"Thế nào?" Tử Tiêu hỏi.

Độc Cô Thiên Diệp không nghĩ tới bọn họ đều đi xuống, nói: "Tái ngũ độc. Con không có giải dược, sư bá có giải dược không?"

"Tái Ngũ độc? Vậy không phải cần Bích Tỳ đan mới có thể giải? Ta không có, Hắc lão nhân, ngươi có không?" Bạch Vô Thường hỏi.

"Ta cũng không có." Hắc vô thường nói.

"Vậy chỉ có lập tức luyện chế." Độc Cô Thiên Diệp nói, "Sư bá, các ngươi trước nghĩ biện pháp kéo dài thời gian cho sư huynh, con cần một giờ luyện chế Bích Tỳ đan."

"Một giờ?" Bạch Vô Thường kinh ngạc nói.

Bích Tỳ đan là đan dược cấp 5, phẩm chất không tính cao, nhưng trong quá trình luyện chế lại phải chú ý rất nhiều chi tiết, luyện đan sư bình thường luyện chế Bích Tỳ đan đều phải cần hơn hai giờ, cho dù là hai người bọn họ cũng phải một giờ rưỡi, mà nàng lại chỉ cần một giờ !

Độc Cô Thiên Diệp lấy một cái đan lô ra, lấy dược liệu ra, đánh ra một đạo hỏa diễm bắt đầu động thủ luyện chế, lưu loát ngắn gọn, không có động tác xinh đẹp, lại có thể làm mỗi một bước chuẩn xác hoàn mỹ.

Hắc Bạch Vô Thường nhìn Độc Cô Thiên Diệp luyện chế đến nhập thần, thiếu chút nữa quên Hác Bằng Du nằm trên mặt đất, vẫn là Tử Tiêu nhắc nhở, bọn họ mới nhớ lại người bị thương, ngô, nếu Độc Cô Thiên Diệp luyện chế đan dược xong mà Hác Bằng Du lại treo (chết ý), vậy vui đùa quá mức rồi!

Hắc vô thường cầm một viên đan dược cho Hác Bằng Du ăn, sau đó tiếp tục nhìn Độc Cô Thiên Diệp luyện đan.

Một giờ trôi qua rất nhanh, Độc Cô Thiên Diệp nhốt linh lực đánh vào trong đan lô, khống chế quá trình kết đan chậm rãi, cảm thấy vừa vặn thì vỗ dược lô, hai viên đan dược bay ra ra, một mùi hương nhẹ nhàng hòa vào không khí.

Độc Cô Thiên Diệp cất một viên đan dược vào bình ngọc, một viên thì trực tiếp đút cho Hác Bằng Du, sau đó chờ độc trong thân thể hắn chậm rãi thải ra. Chậm rãi, Hác Bằng Du cảm thấy có một chút cảm giác.

"Tuôn rơi, tuôn rơi."

"Mọi người có nghe thấy tiếng gì hay không?" Độc Cô Thiên Diệp hỏi.

"Giống như có." Tử Tiêu nói, sau đó đứng vững bên người Độc Cô Thiên Diệp, cảnh giác nhìn bốn phía. Nhưng bốn phía trừ bỏ một ít dây leo, cũng không nhìn thấy linh thú gì.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.