Tiểu Thư Phế Vật Thật Yêu Nghiệt

Quyển 6 - Chương 22: Luyện đan sư học xào rau



Edit: Yết Vạn Dương (Mặc Doanh)

"Tiểu Diệp Nhi bây giờ đang ở đâu?" Tử Tiêu hỏi Tiểu Đậu đỏ.

"Tới chỗ của Niên Hoa đại sư." Tiểu Đậu đỏ nói.

Tử Tiêu nhìn Mộng Thiên Quân, nói: "Ngươi đi nói cho Tiểu Diệp Nhi, kêu nàng đi vào Luyện Yêu Hồ ngốc một thời gian ngắn. Không thể để cho Ngu

Hành nhìn thấy nàng! Thân thế của nàng bây giờ không thể phơi bày, chỉ cần hắn không nhìn thấy người, chúng ta có thể chống chế."

Mộng Thiên Quân gật gật đầu, thân hình vừa động, biến mất trong phòng.

Tử Tiêu nhìn ngoài cửa, nói: "Bọn họ đến lúc nào?"

"Vừa tới cửu thiên huyền giới, người của chúng ta liền phát hiện, hẳn là lập tức đến." Tiểu Đậu đỏ nói.

"Hẳn là nhanh, chúng ta đi bên ngoài nghênh đón thiên tôn đại nhân đi!" Tử Tiêu nói, mang theo Tiểu Đậu đỏ đi ra ngoài. Khi ra ngoài nói với thị vệ: "Đi báo với Thất Nguyệt và Hắc Tử."

"Dạ, chủ thượng." Một thị vệ lĩnh mệnh rời đi.

Tử Tiêu nhìn trời, chờ khi bọn Thất Nguyệt đến nói: "Chúng ta đi thôi."

"Tại sao Ngu Hành lại đến đây?" Thất Nguyệt hỏi.

"Vì Tiểu Diệp Nhi mà tới." Tử Tiêu nói xong, dẫn đầu bay đi, Thất Nguyệt và Hắc Tử theo sát sau đó.

Mộng Thiên Quân đi vào sân viện của Niên Hoa, lúc đi vào thì thấy hai người một thú đang ăn vui vẻ không biết trời trăng trong sân, hai vò rượu ngã qua một bên. Nhìn thấy Mộng Thiên Quân, Niên Hoa hô: "Mộng Vương sao lại rảnh rổi đên đây chơi vậy?"

"Ta tìm Thiên Diệp." Mộng Thiên Quân nhìn Độc Cô Thiên Diệp, nói.

Đây là đầu tiên sau ngày đó hắn nhìn thấy nàng. Hắn biết Độc Cô Thiên Diệp không thích bị trở thành người khác, nhưng hắn lại không thể buông tha áp lực trăm vạn năm tình cảm. Đến bây giờ hắn cũng không biết nên đối mặt với nàng thế nào, đành phải không xuất hiện trước mặt.

Độc Cô Thiên Diệp buông ly rượu, hỏi: "Xảy ra chuyện tình?"

Mộng Thiên Quân điều chỉnh tâm trạng, nói: "Ngu Hành tới, Tiêu nói ngươi vào Luyện Yêu Hồ tránh một chút, tránh Ngu Hành."

"Ngu Hành tới ?" Độc Cô Thiên Diệp kinh ngạc, nghĩ tới khi Hỏa Linh Châu nhận chủ động tĩnh lớn như vậy, bị hắn biết cũng không phải không thể.

"Ngu Hành tới, Thiên Diệp vì sao phải né tránh?" Niên Hoa hỏi.

"Một hồi ta sẽ nói cho ngươi biết." Độc Cô Thiên Diệp nói xong, thu dọn đồ trong viện, mang theo Mộng Thiên Quân và Niên Hoa, Tiểu Bạch Cầu đang say rượu vào Luyện Yêu Hồ.

Lần đầu tiên Niên Hoa đi vào Luyện Yêu Hồ, nhìn cảnh tượng bên trong, chậc chậc tán thưởng. "Đây là Luyện Yêu Hồ? Không nghĩ tới ta còn có cơ hội đến Luyện Yêu Hồ."

"Đô Đô, ngươi chú ý tình huống bên ngoài, Ngu Hành đi khỏi thì cho chúng ta biết." Độc Cô Thiên Diệp nói với Đô Đô đột nhiên xuất hiện trong lòng mình.

"Dạ chủ nhân." Đô Đô gật đầu, mặt béo nút làm cho Độc Cô Thiên Diệp nhịn không được nhéo vài cái.

"Đây là?" Niên Hoa nhìn Đô Đô hỏi.

Buông mặt bị mình niết có chút đỏ lên của Đô Đô ra, Độc Cô Thiên Diệp nói: "Đây là khí linh của Luyện Yêu Hồ, là đại quản gia nơi này. Đến đến đến, chúng ta tiếp tục uống! Thiên Quân ngươi cũng đến đây đi, ta lại đi làm đồ ăn nhắm rượu."

Độc Cô Thiên Diệp rất nhanh lại nướng hai bàn lớn thịt nướng, xào vài món ăn. Nguyên liệu nấu ăn bọn hắn vẫn chưa gặp qua, cho nên khi Độc Cô Thiên Diệp vẫn chưa làm thì hai người đã bắt đầu chờ mong.

Niên Hoa vừa mới nhìn thấy tay nghề Độc Cô Thiên Diệp, biết nàng làm gì cũng rất ngon, đứng ở một bên chãy nước miếng nhìn.

Độc Cô Thiên Diệp nhìn hai mắt Niên Hoa biến hóa, vừa xào rau vừa nói: "Nơi chúng ta có một cách nói, muốn bắt được nam nhân, trước tiên phải nắm được bao tử của hắn."

"Còn có cách nói như vậy?" Niên Hoa hỏi.

"Có!" Độc Cô Thiên Diệp để đồ ăn ra dĩa, Niên Hoa đến lấy đặt lên bàn, sau đó lại bắt đầu làm tiếp.

"Thật hả? Ta đây cũng thử xem, nhưng ta không biết nấu ăn, hay là ngươi dạy ta đi được không?" Niên Hoa nói, có chút dáng vẻ của mình khi xuống bếp.

"Tốt!" Độc Cô Thiên Diệp cười đáp.

"Cảm ơn ngươi, Thiên Diệp!" Niên Hoa nói xong, nhìn dáng vẻ Độc Cô Thiên Diệp từ thưởng thức biến thành học tập, thỉnh thoảng hỏi cái này hỏi cái kia.

Mộng Thiên Quân ngồi ở bàn bên cạnh, nhìn Độc Cô Thiên Diệp mặc tạp dề xào rau si ngốc ngẩn người. Trước kia nàng đoan trang đại khí, sẽ không có chuyện xuống bếp nấu ăn! Rõ ràng tưởng niệm trăm vạn năm, vì sao lúc này nàng lại càng làm cho hắn có càng thêm ấm áp, làm cho hắn càng thêm động tâm đây? Bóng dáng nhỏ nhắn thản nhiên kia, làm cho hắn cảm thấy nhờ có nàng mà cuộc sộng hắc ám của hắn được thấy ánh mặt trời. Tay hắn, muốn bắt được mặt trời, lại cảm thấy nàng vẫn như trăm vạn năm trước xa xôi như vậy.

Độc Cô Thiên Diệp xào một mâm đồ ăn thật ngon, đặt lên bàn, lấy một vò rượu trái cây Đô Đô ủ ra, nói: "Vừa mới uống rượu ngon của ngươi, bây giờ cho ngươi nếm thử rượu trái cây của đại quản gia chúng ta nhưỡng."

Niên Hoa ngồi xuống bên cạnh Độc Cô Thiên Diệp, nói: "Không thể tưởng được xào rau đơn giản còn phải biết nhiều như vậy."

"Không biết Ngu Hành ở chỗ này ngốc bao lâu, chúng ta nếu không có việc gì, ngươi có thể học một ít, xào rau, nấu canh, thức ăn đa dạng đều rất nhiều. Nhìn ngươi cái nào cũng thích kia mà."

"Ừ thế nào, ta muốn học hết. Ha ha!"

Tiểu Bạch Cầu chổng vó ngủ ở trên bàn, Độc Cô Thiên Diệp cho mỗi người một ly rượu, mọi người khoái trá vui chơi giải trí, thỉnh thoảng có tiếng cười hoan hô.

Trong Luyện Yêu Hồ hoà thuận vui vẻ, người bên ngoài cũng không thể có tâm tình như vậy.

Tử Tiêu, Thất Nguyệt và Hắc Tử đứng ở không trung, nhìn ba người từ xa tới.

"Thiên tôn đích thân tới cửu thiên huyền giới của ta, làm cho Tử Tiêu thụ sủng nhược kinh!" Tử Tiêu chấp tay với Ngu Hành nói.

Ngu Hành đứng ở trước mặt Tử Tiêu, cười to nói: "Ngu không mời mà tới, xin chí tôn không cần để ý."

"Ha ha, làm sao có thể, mời!" Tử Tiêu xua tay với Ngu Hành, đưa hắn đến cung điện của mình.

"Thiên tôn đại nhân là người bận rộn, sao lại tới chỗ này của ta?" Tử Tiêu ngồi vào ghế chủ vị, Ngu Hành ngồi xuống bên cạnh hắn.

"Ta nghe nói trước đó không lâu ngài dẫn theo một nữ tử trở về, mọi người đều đồn đãi là thê tử của ngài. Nghĩ chúng ta cũng là bằng hữu lâu như vậy, đến xem là nữ nhân như thế nào mới nhận được sự ưu ái của ngài." Ngu Hành cười nói.

"Ha ha, ngài nói nàng a! Chỉ là duyên phận, muốn cản cũng không được. Theo lý ta hẳn là mang theo nàng đi bái phỏng ngài và Mộng Vương, nhưng ngài hẳn là cũng biết, nàng bị thương, cho nên mới thất lễ." Tử Tiêu nói.

"Bị thương? Chúng ta đây càng phải vấn an nàng." Ngu Hành nói.

"Có sự quan tâm của thiên tôn, tin tưởng nha đầu chắc chắn cao hứng nhảy dựng lên!" Tử Tiêu nói.

Lúc này Tiểu Đậu đỏ từ bên ngoài đi vào, hành lễ với người đang ngồi, sau đó nói với Tử Tiêu: "Chủ thượng, nữ chủ nhân đã không còn ở cửu thiên huyền giới."

"Cái gì?" Tử Tiêu ra vẻ kinh ngạc nói, "Nàng đi đâu?"

"Ngày hôm qua Niên Hoa đại sư tháo băng gạc trên chân cho nữ chủ nhân, nàng liền lôi kéo Niên Hoa đại sư đi ra ngoài. Nói là buồn mấy tháng nên muốn đi chơi một chuyến. Còn cắt đuôi thị vệ đi theo, hiện tại đã không biết đi nơi nào."

"Không có ở cửu thiên huyền giới?" Tử Tiêu hỏi.

"Thị vệ trở về nói nhìn thấy các nàng vào thông đạo, nhưng không biết đi đâu." Tiểu Đậu đỏ nói.

Ngu Hành nghe Tử Tiêu và Tiểu Đậu đỏ nói, nói: "Không ở cửu thiên huyền giới? không phải là chí tôn luyến tiếc không muốn cho chúng ta gặp, dấu nàng đi rồi chứ?!"

"Thiên tôn đại nhân, nữ chủ nhân thật sự không có ở đây, không tin ngài có thể tự mình đi kiểm tra." Tiểu Đậu đỏ vẻ mặt mất hứng nói.

Tử Tiêu quát Tiểu Đậu đỏ: "Tiểu Đậu đỏ, không thể không quy củ, lui ra!"

Tiểu Đậu đỏ dậm dậm chân, mất hứng nói: "Thuộc hạ cáo lui!" Sau đó khuôn mặt nhỏ nhắn nhăn nhó lui xuống.

Tử Tiêu cười cười nhìn Ngu Hành, nói: "Tiểu Đậu đỏ không có ý gì, thiên tôn không cần để ý. Nhưng mà hắn nói nha đầu không ở trong này, thì chắc là thật sự không có. Thiên tôn nếu không tin, có thể giống Tiểu Đậu đỏ nói, tự mình đi kiểm tra."

Ngu Hành nhìn Tử Tiêu, cho Thao Thiết một ánh mắt, Thao Thiết gật đầu, bắt đầu phóng ý thức bao trùm cả cung điện, tiếp theo phóng ra bên, một lát sau, lắc đầu với Ngu Hành.

Tử Tiêu nhìn động tác của bọn họ, cũng không nói gì, chờ Thao Thiết làm xong, hắn cười cười, nói: "Tiểu Đậu đỏ nói là sự thật, nếu hắn dám giấu giếm các ngươi, ta sẽ không tha hắn!"

Ngu Hành tiếc hận nói: "Xem ra lần này không có cơ hội nhìn thấy thê tử của ngươi."

"Ha ha, cái nha đầu kia, cả ngày chỉ biết ngoạn, nếu không phải lần này bị thương, nàng sẽ không ở chỗ của ta ngốc lâu như vậy đâu! Aizz, khi nào thì nàng mới ngoan hơn một chút cũng, tu luyện thật tốt. Cấp bậc của nàng hiện tại, aizz, nói tới thật ngượng ngùng." Tử Tiêu bất đắc dĩ nói.

Ngu Hành cười cười, Thao Thiết đột nhiên mở miệng nói: "Chí tôn đại nhân, tại sao ta lại ngửi được mui của Hỏa Linh Châu? Hỏa Linh Châu không phải đang ở Lạp Mã Hỏa Diệm Sơn sao, chí tôn đại nhân khi nào thì chiếm được chí bảo này? Nói ra cũng tốt làm cho chúng ta vui mừng dùm ngài!"

Hai hàng lông mài của Ngu Hành nhíu lại, nói: "Chí tôn lấy được Hỏa Linh Châu, thật là đáng mừng! Đây chính là viên châu đầu tiên thần sáng thế tạo ra, nó rất cuồng bạo, lần trước ta đi núi Lạp Mã còn bị nó tổn thương. Không biết chí tôn đại nhân dùng biện pháp gì để thu phục nó, có thể lấy ra cho chúng ta chiêm ngưởng không?"

"Ha ha ha, Hỏa Linh Châu không phải ta thu phục, là nha đầu tự mình đi lấy. Chính là vì đi thu phục Hỏa Linh Châu, nàng mới có thể bị thương nghiêm trọng như vậy." Tử Tiêu đau lòng nói.

"Nga? Hỏa Linh Châu này chỉ nhận thần sáng thế, chẳng lẽ thê tử của ngài là thần sáng thế chuyển thế sao?" Thao Thiết ra vẻ kinh ngạc nói.

"Phốc ——" Thất Nguyệt phun một ngụm trà, cười to nói: "Đoán như vậy cũng được nữa hả? Nếu như là thần sáng thế, có thể bị hạt châu của nàng đốt thành như vậy sao?"

Thao Thiết bị Thất Nguyệt nói, mặt lập tức kéo xuống i, nhưng mặt hắn vốn cũng rất lạnh, nên không thấy được quá rõ, vì thế Tử Tiêu Thất Nguyệt và Hắc Tử đều xem nhẹ bỏ qua.

Ngu Hành đối với lời Tử Tiêu nói vẫn không quá tin tưởng, nói: "Nói mới nhớ, đã lâu rồi ta không có đến đây, không biết có thay đổi gì không."

Tử Tiêu vỗ vỗ tay, nói: "Đúng là đã lâu chưa tới, có một ít thay đổi, nếu không chúng ta đi ra ngoài ạo, gọi bọn họ chuẩn bị chút rượu và thức ăn, chúng ta uống mấy chén như thế nào?"

"Tốt, ha ha!" Ngu Hành đồng ý nói.

Vì thế một hàng mấy người đi ra bên ngoài, nói là đi thăm, thật ra chính là Ngu Hành muốn Thao Thiết xác nhận xemĐộc Cô Thiên Diệp có ở đây hay không mà thôi.

Bọn Tử Tiêu đối hành vi của Thao Thiết coi như không thấy, không để cho bọn chúng xem, bọn chúng sẽ không chết tâm! Dù sao Độc Cô Thiên Diệp ở trong Luyện Yêu Hồ, bọn chúng cũng không có khả năng tìm được!

Đi một vòng, cuối cùng Thao Thiết vẫn lắc đầu với Ngu Hành. Tử Tiêu nhân cơ hội nói rượu và thức ăn chuẩn bị xong, mang theo bọn Ngu Hành tới nhà ăn, giả ý ăn mấy miếng, uống vài ly rượu, Ngu Hành mang theo thao thiết và Cung Sử rời khỏi. Mặc dù trên đường rời đi, Ngu Hành cũng không quên kêu thao thiết tiếp tục cảm nhận sự tồn tại Độc Cô Thiên Diệp và Hỏa Linh Châu.

"Chủ thượng, ngài có tin lời Tử Tiêu là thật không?" Cung Sử hỏi Ngu Hành.

"Lời của Tử Tiêu sao có thể tin?! Thao Thiết ngửi được hương vị của Hỏa Linh Châu, nhất định là hắn đã dấu nàng đi." Ngu Hành âm ngoan nhìn hướng hoàng cung của Tử Tiêu.

"Nữ nhân kia là chuyển thế của thần sáng thế sao?" Thao Thiết hỏi.

"Mặc kệ có phải hay không, chúng ta cũng không có thể để nàng sống. Không sợ nhất vạn, chỉ sợ vạn nhất." Ngu Hành nói: "Nữ nhân kia khẳng định còn ở đây, liên hệ với người của Cùng Kỳ ở đây, phái người nhìn thật kỹ, tìm thời cơ chặn giết!"

"Dạ, chủ nhân!"

"Dạ, chủ thượng!"

Ba người nói xong, biến mất ở cửu thiên huyền giới.

Trong vương cung, Thất Nguyệt nhìn Tử Tiêu, nói: "Ngươi nghĩ Ngu Hành hắn có tin lời chúng ta nói hay không?"

Tử Tiêu chắp tay sau lưng nhìn hướng Ngu Hành biến mất, nói: "Theo tính tình của hắn, làm sao có thể tin tưởng lời chúng ta nói? Nhưng mà hắn cũng không phát hiện Tiểu Diệp Nhi ở đây, hắn không thể không làm bộ như đang tin tưởng. Hiện tại không chừng đã an bài người theo dõi đi! Hãy chờ xem, lập tức hắn sẽ có hành động. Hai người các ngươi, thông báo người phía dưới chú ý."

"Đã biết." Thất Nguyệt và Hắc Tử trăm miệng một lời đáp.

Trong Luyện Yêu Hồ, Độc Cô Thiên Diệp và Mộng Thiên Quân nhìn thức ăn đen thùi lùi trước mặt, khó xử, nói: "Niên Hoa, còn muốn ăn?"

Niên Hoa bưng một mâm cuối cùng lên, nói: "Nếm thử thôi, có lẽ hai phần đồ ăn này ta làm đã ngon hơn?"

"Mấy lần trước ngươi cũng nói vậy, kết quả không phải mặn quá, thì là quá chua, nếu không chính là nấu không chín. Chúng ta ăn không bị tiêu chảy đã là kỳ tích. Ngươi lại kêu chúng ta ăn nữa, sẽ chết người!" Độc Cô Thiên Diệp thảm hề hề nói.

Hiện tại nàng hoàn toàn buông tha ý niệm dạy Niên Hoa nấu ăn. Vốn cảm thấy dạy nấu ăn rất đơn giản, nhưng khi Niên Hoa làm thì giống như đang đại chiến vậy, phòng bếp bị thiêu hai cái, làm được đồ ăn vốn không thể đút vào miệng. Mộng Thiên Quân ở một bên nhìn cũng học được, mà nàng không học được gì hết! Điều này làm cho Độc Cô Thiên Diệp không chỉ một lần cảm thán, rõ ràng nàng luyện đan lợi hại như vậy, tại sao ngay cả xào rau cũng không biết, không khống chế tốt độ lửa?!

Nhưng Niên Hoa lại hưng trí dào dạt, muốn Độc Cô Thiên Diệp dạy nàng làm nhiều đồ ăn, mấu chốt là, nàng còn muốn hai người bọn họ thử đồ ăn nàng làm! Rõ ràng là dựa theo Độc Cô Thiên Diệp giáo đến làm, Độc Cô Thiên Diệp làm ra là mỹ vị, nàng làm ra lại là đồ ăn có thể giết chết người!

"Mấy lần trước là mấy lần trước, lần này nhất định ăn ngon hơn." Niên Hoa nói, đặt đồ ăn ở bàn trước mặt mọi ngươi, chờ mong nói: "Hai người các ngươi giúp ta nếm thử."

Độc Cô Thiên Diệp và Mộng Thiên Quân khổ hề hề liếc mắt nhìn nhau, chậm rãi cầm lấy chiếc đủa bên cạnh, thay phiên giơ đủa, không biết biết phải hạ đủa như thế nào.

"Có thể không ăn được không?" Độc Cô Thiên Diệp cầm chiếc đũa gắp một miếng giống khoai tây, không biết cái đen xì phía trên là gì, ngẩng đầu hỏi Niên Hoa.

Niên Hoa lắc đầu, nói: "Không thể không ăn!"

"Được rồi!"

Ngay khi Độc Cô Thiên Diệp chuẩn bị hy sinh vì nghĩa, Đô Đô đột nhiên xuất hiện ở phòng bếp, nói: "Chủ nhân, bọn Ngu Hành đã rời khỏi cửu thiên huyền giới!"

"Thật không?" Độc Cô Thiên Diệp lập tức buông chiếc đũa trong tay, nói, "Chúng ta đi ra xem tình huống bên ngoài." Nói xong liền mang theo Niên Hoa và Mộng Thiên Quân ra Luyện Yêu Hồ. Sau khi đi ra Độc Cô Thiên Diệp và Mộng Thiên Quân đều thở phào nhẹ nhõm một hơi.

"Chúng ta về hoàng cung trước đi." Mộng Thiên Quân nói.

Độc Cô Thiên Diệp gật đầu, nhìn Niên Hoa hỏi: "Ngươi có muốn cùng đi hay không đi?"

Niên Hoa lắc đầu, nói: "Ta muốn đi tìm người cho ta ý kiến, sau đó tiếp tục nấu đồ ăn. Ngươi cho một chút nguyên liệu đi."

"Được." Độc Cô Thiên Diệp để gia vị và nguyên liệu nấu ăn vào nhẫn không gian rồi đưa cho Niên Hoa, sau đó cùng Mộng Thiên Quân trở về hoàng cung.

"Các ngươi nhanh như vậy đã trở lại!" Bọn Thất Nguyệt vừa đi ra, vừa vặn gặp hai người.

"Hắn có không nói gì thêm?" Mộng Thiên Quân hỏi Thất Nguyệt.

"Nói, cụ thể các ngươi hỏi Tiêu đi." Sắc mặt Thất Nguyệt có chút ngưng trọng.

Nhìn thấy Thất Nguyệt như vậy, bọn Độc Cô Thiên Diệp đi nhanh hơn. Hai người Hắc Tử nhìn họ vội vã rời khỏi, nói: "Coi chừng Tiêu chỉnh chết ngươi!"

"Hắc hắc, ngươi không biết là chơi đùa bọn họ như vậy tốt lắm sao?"

"Tiêu, tình huống hiện tại thế nào?" Độc Cô Thiên Diệp vội vàng chạy tới trong chính điện, lôi kéo tay Tử Tiêu lo lắng hỏi.

"Tình huống gì?" Tử Tiêu nhìn dáng vẻ lo lắng của Độc Cô Thiên Diệp, cười cười, nói: "Chuyện Ngu Hành sao? Vẫn tốt mà? Sao nàng lại lo lắng như vậy!"

Độc Cô Thiên Diệp nhìn ý cười trong mắt Tử Tiêu, biết mình bị Thất Nguyệt lừa, oán hận nói: "Thất Nguyệt này!"

"Ha ha ha!" Tử Tiêu cười to, ôm Độc Cô Thiên Diệp, ở trên mặt nàng hôn một cái.

Mộng Thiên Quân đang muốn vào nhìn thấy tình cảnh bên trong, mặt tối sầm lại, yên lặng lui ra.

Độc Cô Thiên Diệp lấy tay ngăn ở miệng, hỏi: "Bây giờ là tình huống như thế nào? Chàng nói cho ta nghe một chút đi."

Tử Tiêu ôm Độc Cô Thiên Diệp trở lại vương tọa ngồi xuống, để Độc Cô Thiên Diệp ngồi trên đùi, nói: "Chuyện với Ngu Hành nói không xong cũng không phải mà nói xong cũng không phải. Mặc kệ thế nào, hắn cứ giao cho ta là được. Nàng chỉ cần tu luyện thật tốt, sớm một chút trưởng thành là được!"

Độc Cô Thiên Diệp mở tay hắn ra, ngón tay ở bên trong vuốt, nói: "Chàng muốn ta khôi phục trí nhớ, trở thành thần sáng thế sao?"

Tử Tiêu tựa đầu vào vai nàng, nói: "Nàng muốn thế nào, thì cứ thế đó! Ta tôn trọng lựa chọn của nàng."

"Nếu ta nói ta không muốn trở thành thần sáng thế?" Độc Cô Thiên Diệp hỏi.

"Nàng chính là nàng, cho dù có một ngày, nàng khôi phục trí nhớ và thực lực, nàng cũng là nàng, nàng có tình cảm mà ‘nàng’ không có, nàng có thân tình hữu tình và tình yêu, có rất nhiều thứ ‘nàng’ không có, ‘nàng’ đã là quá khứ, còn nàng mới là tương lai!"

"Ừ!" Độc Cô Thiên Diệp nặng nề gật đầu, nàng chính là nàng, cũng sẽ chỉ là nàng!

"Cho nên, yên tâm ở trong này tu luyện. Chuyện đó giao cho ta là được rồi!" Tử Tiêu chậm rãi hôn lên cổ nàng cổ.

Độc Cô Thiên Diệp bị hắn làm cho ngứa, muốn rời khỏi, lại bị hai tay hắn nắm chặt, nàng cười khanh khách, nói: "Ta muốn đi tìm các Linh Châu khác."

Đây là việc nàng muốn làm, cũng là lựa chọn của nàng. Nàng vẫn lựa chọn mình cường đại, tuy rằng, đây là thực lực của nữ tử kia.

Tử Tiêu trầm mặc trong chốc lát, lấy một cái hộp ra cho nàng. Nàng nhận lấy, vừa mở ra thấy, kêu lên: "Thổ Linh Châu!"

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.