Tiểu Thư Phế Vật Thật Yêu Nghiệt

Quyển 6 - Chương 24: Dung hợp lĩnh vực



Băng Tinh thẳng tắp rơi xuống, một màn này làm cho những người khác không kịp hồi phục tinh thần. Độc Cô Thiên Diệp lắc đầu, ngồi xổm xuống thu Băng Tinh vào trong LuyệnYêuHồ.

Tử Tiêu nở nụ cười, nói: "Nó cũngthậtđủ không hay ho !"

Độc Cô Thiên Diệp trừng mắt nhìn Tử Tiêu một cái, đi đến bên ngườitiểuĐậu tử, hỏi Niên Hoa: "Tình huống của hắn thế nào?"

"Bụng không có việc gì, hàn khí trong thân thể đã tiết ra ngoài, tin tưởng không lâu sẽ tốt lên. Chờ hàn khí trong thân thể hắn tiết ra hết, hắn hẳn là sẽ bắt đầu lớn lên như bìnhthường." Niên Hoa nói, "Mấy năm nay thân thể hắn không lớn, là vì vậy sao?"

Độc Cô Thiên Diệp gật gật đầu, nói: "Băng Tinh nói, trước kia nó là sống trong băng tuyền, sau đó vẫn sống nhờ trong thân thểtiểuĐậu tử, hấp thu sinh mệnh hắn để trưởng thành, hàn khí phóng xuất ra làm thân thể chotiểuĐậu tử không thể sinh trưởng bìnhthường, vẫn dừng lại ở giai đoạn lúc đó."

"Thì ra là thế." Mọi người bừng tỉnh đại ngộ.

Thất Nguyệt nói: "NămTiểuĐậu tử mười hai tuổi đúng là rơi vào trong băng tuyền. Lúc ấy ta dẫn hắn đi băng tuyền chơi, hắn không cẩn thận rơi vào. Ta đã đi xuống cứu hắn lên rất nhanh, nhưng hắn vẫn là bị đông lạnh mê man, sau lại thân thể mà bắt đầu ngừng lớn. Ta vẫn tưởng hắn bịthương, hóa ra là do thứ này tiến vào thân thể hắn."

Một lát sau,tiểuĐậu tử sâu kín tỉnh lại, mở mắt thì nhìn thấy mình bị một đám người vây quanh. Còn chưa nói, thì cảm thấy bụng đau đớn một trận.

"TiểuĐậu tử, cảm giác ngươi thế nào?" Niên Hoa hỏi.

"Đau."TiểuĐậu tử tái nhợt nghiêm mặt nói.

"Biết đau thì không thành vấn đề." Niên Hoa thở dài nhẹ nhõm một hơi, nói.

TiểuĐậu tử nhờ Niên Hoa nhắc tới như vậy, mới nhớ tới vừa nãy mình nói gì, kích động nói: "Ta có thể cảm thấy đau ! Ta có thể cảm thấy đau ! Cơ thể của ta có tri giác !"

Bởi vì thân thể bị Băng Tinh đông lạnh, hắn vẫn không thấy đau đớn, chỉ có thể khống chế mà thôi, giờ Băng Tinh ra ngoài, tự nhiên hắn cũng khôi phục tri giác.

"Ha ha ha,tiểuĐậu tử khỏe rồi, sau này có thể lớn lên bìnhthường, qua vài năm là có thể thành người lớn!" Mọi người đều vui vẻ vìtiểuĐậu tử , "Nữ chủ nhânthậtlợi hại, lập tức thu phục hắn!"

"Cảm ơn nữ chủ nhân!"TiểuĐậu tử cảm kích nhìn Độc Cô Thiên Diệp, nếu không nhờ nàng, cả đời hắn chỉ có thể như thế này.

"Có thể trị cho ngươi, ta cũng rất vui vẻ." Độc Cô Thiên Diệp cười nói.

Tử Tiêu đi xuống từ chỗ ngồi, kéo tay Độc Cô Thiên Diệp qua, nói: "Được rồi,tiểuDiệp nhi cũng mệt mỏi. Niên Hoa ngươi phụ trách chữa khỏithương tích chotiểuĐậu tử, những người khác đều lui đi." Nói xong kéo Độc Cô Thiên Diệp đi về.

Lúc đi ngang qua hoa viên, Độc Cô Thiên Diệp nhìn thấy lương đình trên hồ, kéo Tử Tiêu đi vào trong đó ngồi xuống, tựa vào lan can lương đình, kinh ngạc phát hiện trong nước cư nhiên có cá.

"Nhưngthậtra không chú ý ngươi nơi này còn có cá!" Độc Cô Thiên Diệp lấy một ít thức ăn ra ném vào trong nước, các bên trong ngư chen chúc đi lên, "Nhớ rõ khi đó chúng ta ở gặp nhau ở đế quốcThương Khung, cũng làtiểuđình bên hồ, chàng giả bộ ra dáng thần điện thánh tử nữa."

Nhớ đến tình cảnh lúc đó, Tử Tiêu cũng cười , nói: "Lúc ấy nàng còn hố ta vàThương Cách rất nhiều kim tệ! Nói là trong lúc vô ý có được rượu ngon,thậtlà do đại quản gia Đô Đô của nàng ủ."

"Hắc hắc, một người nguyện đánh, một người nguyện chịu, lúc ấy ta cũng không có bức các ngươi mà! Hơn nữa Đô Đô nhà của ta nhưỡng rượu uống rất ngon, bằng không các ngươi cũng sẽ không cam tâm tình nguyện ra máu đúng không?" Độc Cô Thiên Diệp cười đến vô lương, không có một chút ngượng ngùng nào.

"Nhưng nàng cũng không nên chào giá cao như vậy chứ? !" Tử Tiêu oán giận nói.

"Ta thiếu tiền!" Độc Cô Thiên Diệp nói, "Haizzz, cũng không biết bọn đại ca ở đại lục Huyền Nguyệt thế nào ? Hắn,Thương Lan, Hạ Nham, Long Tường, bọn họ là bằng hữu đầu tiên ta quen biết khi ở đại lục Huyền Nguyệt, nhất là dáng vẻ ham ăn của đại ca, giờ nghĩ đến thì cảm thấy buồn cười. Ta chỉ là mời hắn ăn thịt nướng ở sơn mạch Miễn Miễn, lập tức kiếm được một người ca ca. Hắn chỉ ăn thịt nướng của ta, sau đó mọi người sóng vai chiến đấu một hồi, thì nhận ta làm muội muội, còn cho ta lệnh bài Công hội Lính đánh thuê của hắn."

Độc Cô Thiên Diệp lấy lệnh bài lúc trước Đan Kinh Thiên cho nàng ra, hoài niệm: " Chàng biết không, lệnh bài này có thể điều động một nửa lực lượng của Công hội Lính đánh thuê, hắn cứ không hề phòng bị cho ta như vậy. Còn cho người Công hội Lính đánh thuê thành Kỳ Phong chăm sóc ta."

"Tên kia quảthậtcó vẻ ngốc, nhưng là người vẫn là không tệ." Ấn tượng của Tử Tiêu với Đan Kinh Thiên không tệ.

"Đúng vậy, không biết giờ bọn họ thế nào? Cũng không biết Tạ gia gia có còn còn dáng vẻ hồi trước không. Hiệu trưởng trở lại, Tạ bà bà hẳn là không cần phí nhiều tinh lực như vậy trong trường học, bà ấy cũng không cần giả bộ cũ kỹ trước mặt đệ tử." Độc Cô Thiên Diệp ghé vào lan can, nhìn con cá trang ăn bên dưới, hoài niệm những ngày vừa mới đi đến thế giới này.

Còn nhớ rõ khi đó, nàng bị phản bội, chết đi, xuyên qua đến nơi đây, tuy không có nói với người khác, nhưng trong lòng vẫn cảm thấy đoạn thời gian kia là những ngày khó khan nhất cuộc đời, nghĩ rằng cả đời cũng sẽ không nhớ đoạn thời gian đó, không nghĩ tới bây giờ cư nhiên có thể hoài niệm.

Cuộc đờithậtra vốn là như thế, khi ngươi tuyệt vọng thống khổ có thể nghĩ mình không bao giờ nữa sẽ nhớ lại, sau khi đi qua cũng chỉ là một bộ phận trong cuộc đời mình. Ở một năm một thắng một ngày nào đó, ngươi cũng sẽ mặt mang mỉm cười nhớ lại, sau đó nói một câu: hóa ra mình cũng có thể kiên cường như thế!

Tử Tiêu đi đến ngồi xuống bên cạnh Độc Cô Thiên Diệp, tựa vào lan can, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của Độc Cô Thiên Diệp, nói: "Nàng và Bách Lý Như Yên là bằng hữu?"

"Chúng ta là đồng bọn có thể phó thác sau lưng cho đối phương!" Nói đến Bách Lý Như Yên, hai mắt hơi mỏi mệt của Độc Cô Thiên Diệp lập tức tỉnh táo.

"Nàng có thể nói cho ta nghe chuyện trước kia của nàng không?" Tử Tiêu hỏi.

"Trước kia? Kiếp trước hả?" Độc Cô Thiên Diệp quay sang, đặt mặt trên mu bàn tay, nói, "Kiếp trước ta và Như Yên là đồng đội, người khác thổi phồng, cho chúng ta một danh hiệu hắc ám song tuyệt."

"Sao các nàng lại đến nơi đây ?" Tử Tiêu hỏi.

Kiếp trước các nàng hẳn là cũng là người phong hoa tuyệt đại, sao có thể đến nơi này?

Nhớ tới chuyện kiếp trước, trong lòng Độc Cô Thiên Diệp vẫn còn phẫn hận, nói: "Bằng hữu ba mẹ ta, vì cứu họ mà chết, vì thế ba mẹ ta thu dưỡng nữ nhi bọn họ. Sau đó..."

Độc Cô Thiên Diệp nói này cuộc sống kiếp trước của mình, có lẽ là lúc trước mình cũng khôngthương hắn, hoặc là Tử Tiêu làm nàng cảm nhận được ấm áp, nói đến lúc bị bạn trai phản bội, lòng của nàng cũng không còn đau nữa.

"... Cho nên người ta muốn xin lỗi nhất là Như Yên, nếu không phải vì ta, nàng ấy cũng sẽ không chết, còn xuyên qua đến chỗ hắc ám như địa ngục Vô Gian." Độc Cô Thiên Diệp nói, "Cũng không biết giờ nàng ấy sống ở đó thế nào."

Tử Tiêu nghe Độc Cô Thiên Diệp giảng thuật xong mới hiểu vì sao lúc trước nàng có tâm lý mâu thuẫn với tình cảm, may mà lúc trước da mặt mình dủ dày, bằng không cũng không thể tiến vào lòng của nàng.

"Bách Lý Như Yên trở về nơi này vốn là ý trời, tựa như nàng trở về vậy." Tử Tiêu nói.

"Ta suy nghĩ Như Yên có phải là Hà Hi chàng nói không." Độc Cô Thiên Diệp nói, "Đáng tiếc giờ nhìn không ra."

"Chờ nàng hồi phục trí nhớ và thực lực thì sẽ biết." Tử Tiêu nói, "Thời gian sau này nàng đi bế quan trước, ta phái người đi tìm hai viên Linh Châu còn lại."

"Hắc ám Linh Châu hẳn là ở địa ngục Vô Gian của ta." Giọng của Mộng Thiên Quân truyền từ bên ngoài vào.

Bọn Độc Cô Thiên Diệp nhìn theo giọng nói, nhìn thấy Mộng Thiên Quân đang nằm trên một thân cây bên bờ. Thấy hai người nhìn hắn, thì phi thân đi tớitiểuđình.

"Ta vốn ngủ trên đó, vô tình nghe thấy các ngươi nói chuyện." Mộng Thiên Quân nói, "Không nghĩ tới ngươi và muội muội ta có cảm tình sâu nặng như vậy, khó trách nàng lúc nào cũng nhớ ngươi, ca ca như ta cũng không biết quăng tới góc xó nào."

"Thiếu khóc." Tử Tiêu nhìn Mộng Thiên Quân nói.

"Ta đâu có!" Mộng Thiên Quân kêu to, nói, "Ta chỉ cảm thán thôi."

"Hừ!" Tử Tiêu rõ ràng không tin lời hắn.

Mộng Thiên Quân cũng không để ý tới thái độ Tử Tiêu, nói: "Ta đang định lát nữa đi tìm các ngươi, không tới các ngươi đã tới trước rồi."

"Có chuyện gì hả?" Độc Cô Thiên Diệp hỏi.

"Cũng không có gì. Chỉ là nói cho các ngươi, ta phải đi về. Mấy lão già kia lại không an phận, phỏng chừng Đinh Đông và muội muội ta xử lý không tốt, ta phải đi về xem." Mộng Thiên Quân nói, "Các ngươi biết mà, đám lão già kia vẫn cho rằng ta lựa chuyện, gặp được ngày nào đó tâm trạng ta không tốt, xử lý toàn bộ,thậtlà! Thử thách kiên nhẫn của ta !"

"Ngươi có kiên nhẫn với bọn họ hả ? Ngươi lười thì có? ! Ngươi mặc kệ bọn họ!" Tử Tiêu không lưu tình chút nào chọc thủng lời Mộng Thiên Quân.

"Ai nha, chuyện này ngươi biết là được, đừng có nói ra chứ Ảnh hưởng hình tượng của ta ở trong lòng Thiên Diệp!" Mộng Thiên Quân bất mãn trừng Tử Tiêu một cái, sau đó nói với Độc Cô Thiên Diệp: "Hắc ám Linh Châu luôn luôn ở địa ngục Vô Gian, từng gây ra động tĩnh không nhỏ, chẳng qua bây giờ không biết đã chạy đi đâu. Lần này ta về cũng sẽ tìm hiểu một chút tin tức cho ngươi."

"Được, cảm ơn ngươi!" Độc Cô Thiên Diệp cảm tạ.

"Dù thế nào ta cũng là ngươi sáng tạo ra mà, giờ làm chút chuyện cho ngươi là phải !" Mộng Thiên Quân nói.

Độc Cô Thiên Diệp lấy ba ly rượu một vò rượu ra, rót đầy, bưng lên một ly rượu nói: "Ngươi đã phải rời khỏi, ly rượu này kính ngươi!"

Mộng Thiên Quân và Tử Tiêu cũng bưng lên ly rượu uống một hơi cạn sạch.

"Được rồi, lời cáo biệt cũng nói, rượu ly biệt cũng uống, ta cũng nên đi. Ta không thể làm hộ vệ của ngươi, ngươi nhớ cẩn thận." Mộng Thiên Quân nói xong liền chuẩn bị rời khỏi, đi hai bước lại trở về, lấy ra một mảnh ngọc thạch màu đen mượt mà, nói: "Cái này giống với cái của sư huynh ngươi, muốn đi địa ngục Vô Gian kêu gọi nó là được."

Tử Tiêu nhìn thấy ngọc thạch Mộng Thiên Quân lấy ra, ánh mắt lóe lóe, cái gì cũng không nói. Độc Cô Thiên Diệp cầm ngọc thạch, nói: " Được. Ta nhất định sẽ đi địa ngục Vô Gian."

Mộng Thiên Quân thấy nàng chịu cầm ngọc thạch, trong lòng thở phào nhẹ nhõmthậtdài, nói: "Được rồi, lần này tathậtsự đi nhé! Các ngươi đừng nhớ ta nha!" Nói xong hắn đứng dậy bay đến giữa không trung, liếc mắt nhìn phía dưới một cái, sau đó thân hình chợt lóe, biến mất.

Ta tìm được nàng, lại bỏ lỡ thời gian chính xác. Nàng đã không cao không thể chạm như trước, nhưng lòng đã có người khác. Ta muốn nói với nàng lòng ta như trước, nhưng ngay cả dũng khí mở miệng cũng không có, bởi vì ta sợ nếu như vậy thì ngay cả cơ hội ở bên cạnh nàng cũng không có .

Tử Tiêu nhìn ngọc thạch màu đen trong tay Độc Cô Thiên Diệp, nói: "Nàng phải bảo vệ mảnh ngọc thạch này cho tốt, không thể làm vỡ."

Thấy biểu tình Tử Tiêu trịnh trọng, Độc Cô Thiên Diệp biết ngọc thạch này bất phàm, thu nó vào LuyệnYêuHồ, trịnh trọng gật gật đầu. Nàng ngẩng đầu nhìn nơi Mộng Thiên Quân biến mất, đôi mắt hơi buông.

Có một số việc, không phải không biết, chỉ là làm bộ như không biết, như vậy sẽ tốt cho tất cả mọi người.

Những ngày sau Độc Cô Thiên Diệp bắt đầu bế quan, nghĩ làm thế nào mới có thể mấy dung hợp lĩnh vực vào nhau. Nhưng trước khi bế quan nàng kêu Đản Đản lên.

"Chuyện gì?" Đản Đản xoa mắt nhập nhèm buồn ngủ, hỏi.

"Đản Đản, thực lực của ta tăng lên hai cấp, vì sao Hiên Viên kiếm còn chưa giải phong? Ta rõ ràng cảm thấy phong ấn đã buông lỏng." Độc Cô Thiên Diệp hỏi.

Đản Đản ngáp một cái, nói: "Ngươi không nói ta cũng quên nhắc ngươi, Hiên Viên kiếm kia phải chời Kim Linh Châu nhận chủ mới có thể giải phong."

"Vì sao? Lúc trước giải phong đâu có cần thứ khác đâu ?" Độc Cô Thiên Diệp khó hiểu.

"Bởi vì Hiên Viên kiếm đứng đầu thập đại thần khí, kim chi đế vương, không có Kim Linh Châu, phong ấn của nó là không giải trừ được." Đản Đản nói, " Nhưng nếu ngươi tìm kiếm Kim Linh Châu cũng có thể tìm theo hướng này."

"Phương diện luyện khí sư hả?" Độc Cô Thiên Diệp hỏi.

Đản Đản gật gật đầu, sau đó tiến vào bụng Độc Cô Thiên Diệp. Độc Cô Thiên Diệp còn chưa nghĩ ra sau đó nên làm thế nào, nó lại xông ra, nói: "Nhìn dáng vẻ ngây ngốc này của ngươi, ngươi muốn dung hợp lĩnh vực cũng không thể nghĩ ra phương pháp. Ngũ hành linh lực gắn bó tương khắc, ngươi suy nghĩ đi. Còn có thể vận dụng ngũ hành Linh Châu,thậtlà, thiệt nhiều thứ bị ngươi lãng phí !" Nói xong lại quay về ngủ.

Độc Cô Thiên Diệp nghe thấy lời nói Đản Đản, suy tư: "Ngũ hành linh lực, gắn bó tương khắc... Kim khắc mộc, thổ sinh mộc, thổ sinh mộc..." Đột nhiên hai mắt tỏa sáng, loá ra ánh sáng chói mắt, kích động nói: "Thổ sinh mộc, vậy thử dùng mộc lĩnh vực và thổ lĩnh vực trước!"

Nói xong nàng ngồi xếp bằng trên giường, nhắm mắt liên hệ các lĩnh vực.

Khi Tử Tiêu đi vào, nhìn thấy Độc Cô Thiên Diệp đã bắt đầu, lui ra ngoài nói với người bên ngoài: “Canh giữ nơi này, ai cũng không thể vào."

Thị vệ đã thấy gặp Độc Cô Thiên Diệp chữathương chotiểuĐậu tử, càng thêm tôn kính nàng, biết nàng bế quan, đều cam đoan nói: "Thuộc hạ hiểu!"

Những ngày sau nếu Tử Tiêu không có chuyện cần xử lý sẽ ở trong phòng, im lặng nằm trên ghế quý phi chợp mắt hoặc là người trên nhìn giường.

Độc Cô Thiên Diệp không biết mình ngây người trong lĩnh vực bao lâu, ngay từ đầu nàng cảm nhận lĩnh vực thổ thuộc tính, sau đó còn cần lĩnh vực mộc thuộc tính, nghĩ làm thế nào có thể dung hợp hai lĩnh vực. Ngay khi nàng cảm thấy mình sắp suy nhược thần kinh, cuối cùng nàng tìm được liên hệ giữa hai lĩnh vực, triển khai lĩnh vực, biến mất trong phòng.

Tử Tiêu đang đọc sách trên ghế quý phi, nhìn thấy Độc Cô Thiên Diệp biến mất, biết nàng tìm được phương pháp rồi, chuẩn bị dung hợp lĩnh vực. Hắn biết, chờ nàng đi ra, lại sẽ là một tiến bộ lớn !

Độc Cô Thiên Diệp đứng trong lĩnh vực thổ thuộc tính, nhắm mắt cảm nhận toàn bộ lĩnh vực, sau đó Mộc Linh Châu đi ra từ trong thân thể nàng, bắt đầu tản mát ra ánh sáng màu lục, ánh sáng đi qua nơi nào, trên đất nâu mọc ra thảm thựcvậtmàu lục, tiếp theo thảm thựcvậtbắt đầu lớn lên, toàn bộ đất đai đều là dây leo rậm rạp, còn có cao lớn cây cối. Suy nghĩ nàng vừa động, dây leo bay múa đầy trời, lá cây trên cây đều biến thành vũ khí sắc biến, dày đặc như mưa rào.

Nhìn thấy hiệu quả như vậy, Độc Cô Thiên Diệp nở nụ cười. Cuối cùng nàng thành công bước đầu tiên, dung hợp lĩnh vực mộc thuộc tính và lĩnh vực thổ thuộc tính vào nhau!

"Thành công bước đầu tiên, sau đó sẽ dễ dàng hơn!" Độc Cô Thiên Diệp lẩm bẩm.

Tiếp theo nàng tiếp tục chậm rãi dung hợp hỏa thuộc tính và thủy thuộc tính vào, khi dung hợp hỏa thuộc tính xong, đất nâu biến thành màu lửa đỏ. Sau khi thủy thuộc tính tiến vào, thành một con sông rộng.

Chờ hoàn thành dung hợp lĩnh vực, Độc Cô Thiên Diệp vừa lòng nhìn cảnh tượng trước mắt, một lĩnh vực hoàn toàn mới như vậy, uy lực nhất định lớn hơn trước!

"Giờ chỉ còn thiếu lĩnh vực hệ kim!" Độc Cô Thiên Diệp nói, nàng rất chờ mong, không biết sau khi dung hợp lĩnh vực hệ kim vào sẽ thế nào !

Độc Cô Thiên Diệp thu hồi lĩnh vực, người lại xuất hiện trong phòng. Trong phòng không có ai, nàng chuẩn bị đi ra ngoài tìm Tử Tiêu.

"Nữ chủ nhân, ngài xuất quan ?"

Khi đến tới cửa nhìn thấy thị vệ, biết là Tử Tiêu phái tới thủ vệ giúp nàng, Độc Cô Thiên Diệp cười cười với bọn họ, nói: "Vất vả các ngươi! Ta đã xuất quan, các ngươi không cần lại giữ thay ta nữa!"

"Thủ vệ cho ngài là vinh hạnh của chúng ta!" Thị vệ nói.

"Tử Tiêu đâu?" Độc Cô Thiên Diệp hỏi.

"Đangthương nghị với Thất Nguyệt đại nhân và Hắc Tử đại nhân ở chính điện." Thị vệ trả lời.

"Cảm ơn. Các ngươi về đội ngũ các ngươi đi." Độc Cô Thiên Diệp nói xong xoay người đi đến chính điện.

Tử Tiêu, Thất Nguyệt Hắc Tử ở chính điện phân tích hành động của Ngu Hành từ khi Độc Cô Thiên Diệp bế quan tới nay,tiểuĐậu tử đứng một bên, nhìn thậy Độc Cô Thiên Diệp tiến vào từ bên ngoài, hắn vui vẻ nghênh đón.

"Nữ chủ nhân, ngài xuất quan hả?"TiểuĐậu tử kích động nhìn Độc Cô Thiên Diệp. Khi hắn khỏithương thì muốn tỏ vẻ cảm tạ với Độc Cô Thiên Diệp, mới biết nàng bế quan, hơn nữa vừa bế là hai năm.

"Ngươi làtiểuĐậu tử?" Độc Cô Thiên Diệp nhìn người trước mắt rõ ràng trưởng thành không ít, kinh ngạc nói.

"Đúng vậy, ta bắt đầu cao lên !"TiểuĐậu tử vui vẻ nói.

"Sao ngươi cao nhiều như vậy?"

"Đã hơn hai năm, đương nhiên ta cao không ít !"TiểuĐậu tử nói.

"À——" Độc Cô Thiên Diệp nhớ tới lúc trước Mạc Phong cũng vậy, khi hơn mười tuổi thân thể cũng cao có vẻ nhanh.

Tử Tiêu bọn họ dừng nói chuyện, nhìn Độc Cô Thiên Diệp hỏi: "Thành công ?"

Độc Cô Thiên Diệp gật gật đầu, nói: "Đúng vậy."

"Ngươithậtsự dung hợp lĩnh vực vào nhau ?" Thất Nguyệt tò mò hỏi.

"Ta mang các ngươi đi xem." Độc Cô Thiên Diệp nói, sau đó triển khai lĩnh vực, đưa bọn họ đi vào.

Người bìnhthường chỉ có lĩnh vực một thuộc tính, lĩnh vực nhiều thuộc tính cơ hồ chưa từng thấy qua, dung hợp lĩnh vực vào nhau như nàng càng không có. Bọn Thất Nguyệt nhìn lĩnh vực của Độc Cô Thiên Diệp dung hợp mấy loại thuộc tính, sợ hãi than không thôi.

"Trời ạ, cư nhiên còn có lĩnh vực như vậy! Một chút cũng không kém cái của Tiêu !" Thất Nguyệt nói, "Ta có thể thử một chút không?"

Độc Cô Thiên Diệp gật gật đầu đầu, nói: "Vậy ngươi chú ý !"

Thất Nguyệt bay sang một bên, nói: "Đến đây đi!"

Tử Tiêu và Hắc Tử,tiểuĐậu tử đứng bên người Độc Cô Thiên Diệp, nhìn nàng suy nghĩ vừa động, nói: "Chú ý !"

Theo tiếng nói nàng vừa dứt, lĩnh vực vừa nãy còn bình tĩnh lập tức động, dây leo một sợi tiếp một sợi công tới Thất Nguyệt, lá cây sắc bén lại giống như mưa rào dày đặc đánh úp lại hắn. Hắn phi trong không trung tránh né dây công kích phía dưới, nhìn thấy lá cây, vừa tránh né vừa ngưng ra linh lực công tới lá cây, đánh tất cả lá cây rơi xuống. Sau đó lại hóa linh lực thành vũ khí, chém dây leo đuổi theo mình thành mảnh nhỏ. Dây bị chém đứt thì hóa thành linh lực biến mất.

Còn chưa cho Thất Nguyệt thở, một con rồng nước và một con rồng lửa giáp công từ hai bên đến, Thất Nguyệt vừa thấy, nói: "Không phải chứ ?"

Chờ rồng nước và rồng lửa sắp công kích đến trên người hắn, thân hình hắn chợt lóe, né qua, sau đó rơi xuống đất, còn chưa phản ứng lại, hai chân đã lún vào trong đất, dây bốn phía toàn bộ vây quanh hắn, dệt thành một cái lưới lớn, mắt thấy sẽ vây khốn Thất Nguyệt, hắn nhanh chóng đánh một đạo linh lực qua, sau đó lại đánh linh lực xuống đất, mượn lực rút mình từ bùn đất ra.

Biết dưới đất có nguy hiểm, Thất Nguyệt lại nhớ tới không trung, lúc này nước mưa như kim châm trên trời giáng xuống, trước sau có rồng nước rồng lửa, dây leo bay tới trói chặt hai chân hắn, một đóa thực nhân hoa lớn lên ở chính giữa, mắt thấy sẽ ăn Thất Nguyệt vào, hắn nhanh chóng công kích, vừa mới làm thực nhân hoa biến mất, ngẩng đầu, rồng nước và rồng lửa đã dừng không đến mộtthước trước mặt hắn, mà mưa và lá cây đều ngừng lại xung quanh hắn.

Thất Nguyệt liếc mắt nhìn Độc Cô Thiên Diệp một cái, nàng vung tay lên, mấy thứ kia biến mất.

"Thất Nguyệt, ngươi không dùng thực lựcthật." Độc Cô Thiên Diệp nói.

Thất Nguyệt trở lại bên người bọn họ: "Ta đặt thực lực ở thần tôn cao nhất, muốn nhìn xem thực lực như vậy ở trong này thế nào, không nghĩ tới hoàn toàn không có đường sống phản kích !"

"À, ta đã đột phá thần cấp, ngươi dùng thực lực thần tôn cao nhất vốn thấp hơn ta." Độc Cô Thiên Diệp nói.

Dọa? !

Trừ Tử Tiêu, ba người khác đều có vẻ mặt không thể tin, nàng cư nhiên đột phá thần cấp ? !

"Khụ khụ, tuy rằng ta đè thấp thực lực, nhưng lĩnh vực này của ngươi quảthậtlợi hại, người bìnhthường ở trong này không lực hoàn thủ !" Thất Nguyệt cảm thán.

Độc Cô Thiên Diệp lấy Linh Châu ra, nói: "Đều là bọn nó giúp ta, ta mới có thể thành công dung hợp lĩnh vực. Nếu không có bọn họ, ta cũng không làm được. Ta rất vừa lòng với lĩnh vực bây giờ, đến lúc đó lĩnh ngộ được kim lĩnh vực, dung hợp nó vào, vậy rất tốt !"

"Chờ ngươi có Kim Linh Châu, có thể trực tiếp lĩnh ngộ kim lĩnh vực!" Thất Nguyệt nói.

" Ừ, bước tiếp theo ta tính đi tìm Kim Linh Châu. Hỏa Linh Châu nói, giữa Linh Châu chúng nó có cảm ứng, có thể chỉ dẫn phương hướng tìm kiếm." Độc Cô Thiên Diệp nói, sau đó thu hồi lĩnh vực của nàng, mọi người lại về tới chính điện.

" Được." Thất Nguyệt và Hắc Tử gật gật đầu, bọn họ biết giữa Linh Châuthậtsự có cảm ứng, tỷ lệ nàng tìm được Kim Linh Châu cao hơn những người khác nhiều.

Tử Tiêu nhìn Độc Cô Thiên Diệp, đột nhiên thần niệm vừa động, nói: " Chuyện hôm nay nói tới đây, các ngươi đi về trước."

Thất Nguyệt bọn họ lẫn nhau nhìn thoáng qua, biết Tử Tiêu có chuyện nói cho Độc Cô Thiên Diệp, liền trước ly khai.

"Sao lại cho bọn hắn đi về? Chuyệnthương nghị xong chưa?" Độc Cô Thiên Diệp hỏi.

" Chưa." Tử Tiêu trả lời nói, sau đó kêu Thứ Hồn ra.

Thứ hồn vừa ra tới, nhìn thấy Độc Cô Thiên Diệp, lập tức quỳ xuống. Sợ tới mức Độc Cô Thiên Diệp lập tức nhảy lên, kêu lên: "Thứ Hồn, ngươi làm cái gì vậy?"

Ai chẳng biết bộ tộc Kỳ Lân vô cùng cao ngạo, giờ lại quỳ xuống với nàng!

Thứ Hồn nhìn Độc Cô Thiên Diệp, gằn từng tiếng nói: "Xin ngươi, cứu cứu bộ tộc Kỳ Lân!"

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.