Tiểu Thư Phế Vật Thật Yêu Nghiệt

Quyển 6 - Chương 29: Thầy trò gặp lại



"Sao vậy?" Nhìn dáng vẻ Giản Ước Chi cười ngây ngô, Độc Cô Thiên Diệp nhịn không được hỏi.

"Hắc hắc." Giản Ước Chi cười nói: "Ta phát hiện chúng ta có chỗ giống nhau, cho nên ta vui vẻ, sau đó nở nụ cười!"

Độc Cô Thiên Diệp bị đáp án Giản Ước Chi biến thành không nói gì, vừa nãy bọn tiểu Hỏa cũng nói cho nàng, trên người Giản Ước Chi có hơi thở Bạch Hổ, hẳn là hắn khế ước Bạch Hổ. Quan hệ của tứ đại thần thú không tầm thường, cho nên hai khế chủ là bọn họ mới có thể cảm thấy thân thiết. Nhìn phong cảnh nhanh chóng xẹt qua phía dưới, nàng hỏi: "Chúng ta còn phải bay bao lâu nữa?"

Giản Ước Chi lấy bản đồ ra nhìn nhìn, nói: "Còn vài ngày nữa thôi!"

Ra khỏi nhà mang theo bản đồ? !

Độc Cô Thiên Diệp nhìn bản đồ trong tay Giản Ước Chi thật là không nói gì, hỏi: "Ngươi cũng không biết đường, vì sao còn một mình ra ngoài ?"

Giản Ước Chi cất bản đồ vào, nói: "Không phải ta một mình ra ngoài! Ta và mấy sư huynh muội trong tông môn cùng đi. Chẳng qua ta không thích nữ nhân nịnh nọt, nam nhân a dua, vì thế ta cắt đuôi bọn họ, tự mình đi." Giản Ước Chi kẻ lại hành động của mình lúc đó còn dào dạt đắc ý.

"Ngươi nói muốn đi tặng quà, là tặng cho ai đưa vậy?" Độc Cô Thiên Diệp hỏi.

"Một thành chủ tổ chức đại thọ nghìn tuổi, cố ý mời hai đại thiên tài. Ta không muốn đi, nhưng hắn đã đi, ta cũng chỉ có thể đi. Haizzz, bằng không người ta sẽ nói ta sợ hắn, đến lúc đó ông nội của ta sẽ lải nhải bên tai ta. Ngươi không biết, ông nội của ta nếu mà lải nhải á hả, có thể một năm ba trăm sáu mười lăm ngày không gián đoạn. Ta tình nguyện đi xem tên cùng xưng Thiên Linh giới hai đại thiên tài với ta có hình dáng thế nào, cũng không muốn nghe nói chuyện bên tai ta, tuy rằng ta không thích ra cửa." Dáng vẻ Giản Ước Chi rất buồn rầu.

"Hai đại thiên tài? Một là ngươi, còn có một là ai?" Độc Cô Thiên Diệp tò mò hỏi.

Giản Ước Chi nghe thấy Độc Cô Thiên Diệp nói mình là thiên tài, nghĩ đến nàng mới 25 tuổi có thể luyện chế thánh khí cao cấp, mình so với nàng thì cái gì cũng không phải rồi.

"Còn có một là Tông môn Luyện đan sư Hạ Hầu Thanh Đế. Hắn không đến trăm tuổi có thể luyện chế đan dược cấp chín, mà ta không đến trăm tuổi có thể luyện chế thần khí, cho nên hai người chúng ta luôn bị người khác lấy đến nói." Giản Ước Chi thuyết, "Nếu bọn họ biết ngươi, thì sẽ không nói ta là thiên tài !"

"Ta không muốn để cho người khác biết ta, chỉ muốn đến Tông môn Luyện khí sư học tập luyện khí, ngươi có thể không nói ra ngoài không?" Độc Cô Thiên Diệp hỏi.

" Được!" Giản Ước Chi một ngụm đồng ý.

Độc Cô Thiên Diệp đối hắn cảm kích cười, trong lòng lại nghĩ về lời nói của Giản Ước Chi vừa nãy. Hạ Hầu Thanh Đế trong miệng hắn, sẽ không là tên nhận mình làm sư phụ kia chứ ?

"Ước Chi, ngươi nói cho ta nghe về Hạ Hầu Thanh Đế được chứ?"

Giản Ước Chi nghĩ rằng Độc Cô Thiên Diệp là vì cùng với mình đi tham gia thọ yến cho nên khẩn trương, suy nghĩ về những người tham gia, giới thiệu cho nàng: " Hạ Hầu Thanh Đế kia là thiếu tông chủ Tông môn Luyện đan sư, lớn bằng ta, nghe nói gần đây hắn đã đột phá cấp chín, thăng cấp đến luyện đan sư cấp mười. Nghe nói hắn chạy đến một không gian thấp đi tham gia đại tái luyện đan sư gì đó, còn bái một nữ nhân làm sư phụ. Chuyện này bị người Thiên Linh giới nói chuyện say sưa đã lâu ! Nhưng thật ra ta cảm thấy không có gì, người không gian khác thì không nhất định kém người Thiên Linh giới, như thiên phú của ngươi, cả Thiên Linh giới đều kém."

Nghe Giản Ước Chi nói như vậy, Độc Cô Thiên Diệp có thể khẳng định thiên tài Thiên Linh giới này đúng là tên đồ đệ rối loạn kia của nàng. Nghĩ hai người đã lâu như vậy không gặp, trong lòng của nàng có chút nho nhỏ chờ mong. Nhưng không biết hắn còn nhớ rõ hắn có một sư phụ không?

Trong phòng tầng cao nhất của một khách sạn trong Thành Đà, Hạ Hầu Thanh Đế đứng bên cửa sổ, nhìn cảnh sắc phía dưới, trong tay cầm một quyển bản chép tay đã cũ, suy nghĩ không biết bay tới nơi nào.

Điền Bá tiến vào từ bên ngoài, nhìn thấy dáng vẻ Hạ Hầu Thanh Đế, thở dài. Từ khi lão gia phu nhân bắt Hạ Hầu Thanh Đế phải đoạn tuyệt quan hệ thầy trò với Độc Cô Thiên Diệp, hơn nữa cưỡng chế hắn không thể rời khỏi Thiên Linh giới, hắn vẫn thế này .

Đi đến phía sau Hạ Hầu Thanh Đế, Điền Bá nói: "Thiếu gia, chúng ta đã đến thành Đà ba ngày, khi nào thì tặng lễ vật cho hắn đây? Theo ngày hôm sau chúng ta đến nên đưa lễ vật qua."

Hạ Hầu Thanh Đế xoay người lại, nhìn Điền Bá, lấy một bình ngọc từ trong nhẫn ra, nói: "Ngươi đi tặng lễ đi, nói thân thể ta không khoẻ, không thể tự đến."

Nói xong hắn lại chuyển mắt, nhìn bên ngoài không nói gì.

Điền Bá nặng nề thở dài, xoay người đi ra ngoài. Tuy rằng hắn cũng hiểu việc nhận Độc Cô Thiên Diệp vi sư là thiếu gia lỗ mãng, nhưng lão gia phu nhân cũng quả thật hơi quá đáng. Hắn nhìn ra thiếu gia là thật sự rất thích Độc Cô Thiên Diệp, hơn nữa Độc Cô Thiên Diệp luyện đan cũng lợi hại, chỉ là thân phận kém một chút. Làm cho thiếu gia đoạn tuyệt quan hệ thầy trò Độc Cô Thiên Diệp, quả là...

"Điền Bá." Ngay khi Điền Bá vừa muốn ra cửa, Hạ Hầu Thanh Đế xoay người gọi lại hắn, nói: "Quên đi, vẫn là ta và ngươi cùng đi."

"Tốt, tốt!" Thấy Hạ Hầu Thanh Đế muốn ra ngoài, Điền Bòavui vẻ đáp, đi trở về đến trả bình ngọc lại cho Hạ Hầu Thanh Đế.

Hạ Hầu Thanh Đế cầm bình ngọc, nhìn hoa án Thần Nông đỉnh trên đó, ánh mắt lóe lóe.

"Đúng rồi, thiếu gia, ngày hôm qua thiếu tông chủ Tông môn Luyện khí sư cũng đến thành Đà, hẳn là bọn họ hôm nay đi tặng lễ, chúng ta có cần tránh đi bọn họ không?" Điền Bá nói ra tin tức mình thu được.

"Không cần, chúng ta buổi chiều đi, nếu có thể đụng tới, vừa vặn có thể nhìn người nổi danh cùng ta vài thập niên nhân."

"Dạ, thiếu gia."

Thành chủ Thành Đà Cung Đà Tử trời sinh là người lưng còng, cấp bậc cũng không tính rất cao, nhưng vì hắn là dòng họ của Cung Sử - thân tín Ngu Hành, cho nên lăn lộn được chức thành chủ, còn đổi tên ban đầu thành thành Đà. Lần này đại thọ nghìn tuổi, không ít người nhìn mặt mũi Cung Sử đều vội tới tặng lễ. Hai ngày này hắn ở trong phòng của mình kiểm hạ lễ mình thu được, thiếu chút nữa ngay cả miệng cũng cười lệch!

Giờ ngọ, Cung Đà Tử ở trong phòng xem danh mục quà tặng hôm qua, thỉnh thoảng vừa lòng gật gật đầu. Quản gia bên ngoài vội vàng chạy tới, nói: "Lão gia lão gia!"

Đánh gãy thời gian tốt đẹp của mình, Cung Đà Tử mở cửa, nhìn quản gia quát: "Ngươi không ở bên ngoài quản chuyện, chạy vào làm gì? Yến hội ngày kia, ngươi đều chuẩn bị tốt chưa ? Đi đi đi, đừng quấy rầy lão gia ta kiểm lễ vật."

Cung Đà Tử nói xong muốn đóng cửa đi vào, bị quản gia quần áo kéo lại."Lão gia, thiếu tông chủ Luyện khí sư và thiếu tông chủ Luyện đan sư đến tặng lễ !"

"Tặng lễ ngươi nhận lấy là được. Cái gì? thiếu tông chủ Tông môn Luyện khí sư và Tông môn Luyện đan sư đều đến đây?" Cung Đà Tử không để ý nói, người tặng lễ nhiều như vậy, sao phản ứng của quản gia còn lớn như vậy, đột nhiên phản ứng lại người đến là ai, nhanh chóng xác nhận.

Quản gia lau mồ hôi, nói: "Đúng vậy, hai thiếu tông chủ cùng đến, ngồi ở đại sảnh phía trước đó!" Quản gia nói, "Lão gia vẫn là nhanh đi tiếp đón đi."

Đột nhiên Cung Đà Tử cười ha hả, nói: "Không nghĩ tới mặt mũi Cung Đà Tử ta lớn như vậy! Ha ha ha, vốn chỉ là ý tứ ý tứ mời bọn họ, không nghĩ tới bọn họ thật sự đều đến, ha ha ha!"

Quản gia giữ chặt Cung Đà Tử, nói: "Lão gia đừng cười, nhanh chóng đi đại sảnh tiếp đón bọn họ đi. Bằng không bọn họ nói ngươi chậm trễ, trở về nói cho hai tông chủ, chúng ta ăn không xong đâu!"

"Ha ha ha, đi một chút đi, hôm nay hai đại thiên tài Thiên Linh giới lần đầu tiên gặp mặt,dù thế nào ta cũng phải đi vô giúp vui !" Cung Đà Tử cười lớn đi đến đại sảnh.

Trong đại sảnh, Hạ Hầu Thanh Đế và Giản Ước Chi ngồi đối diện nhau, Điền Bá đứng sau Hạ Hầu Thanh Đế, Độc Cô Thiên Diệp ngồi bên cạnh Giản Ước Chi, nhìn Hạ Hầu Thanh Đế gầy yếu thành bộ xương, nhíu mày.

Giản Ước Chi nhìn Hạ Hầu Thanh Đế, hai người khách sáo một phen rồi tự im lặng uống trà.

Quá nhàm chán, Giản Ước Chi nhìn bốn phía một vòng, lại nhìn Hạ Hầu Thanh Đế ngồi ở chỗ đó không nhúc nhích, ngoắc cho Độc Cô Thiên Diệp nghiêng người lại đây, tiến đến bên tai nàng nói: " Hạ Hầu Thanh Đế này lớn lên giống y như sào trúc, không có đẹp như ta, có phải không?"

Độc Cô Thiên Diệp nhìn Hạ Hầu Thanh Đế uống trà giống hũ nút, gật gật đầu. Hắn xác thực không có tinh thần phấn chấn như lúc trước, cũng không đẹp như lúc trước!

Tuy rằng Giản Ước Chi nói rất nhỏ, nhưng người đang ngồi ai mà không cao thủ, dù giọng hắn lại nhỏ, bọn họ cũng nghe thấy.

Điền Bá nghe thấy Giản Ước Chi nói như vậy, cơn tức lập tức dâng lên, nói: "Giản thiếu tông chủ nói chuyện xin chú ý một chút!"

Giản Ước Chi nhìn thấy Điền Bá nghiêm mặt, cũng không sợ, cười hì hì nói: "Ta nói là lời thật mà? Hắn giống y như sào trúc thật là khó coi! Gương mặt lại lạnh như khối băng lớn vậy, đông chết ta. Đúng không, muội muội?"

Trước khi vào thành Đà, Giản Ước Chi đã nói nhận Độc Cô Thiên Diệp làm muội muội, như vậy nàng tham gia thọ yến mới danh chính ngôn thuận.

"Muội muội?" Chén trà Hạ Hầu Thanh Đế không rời tay, nhìn Giản Ước Chi và Độc Cô Thiên Diệp, nói: "Nghe nói tông chủ Tông môn Luyện khí sư chỉ có một con trai độc nhất, không biết khi nào thì lại có thêm nữ nhi? Chẳng lẽ có chuyện gì chúng ta không biết sao?"

Dù Giản Ước Chi ngốc cũng hiểu được ý tứ Hạ Hầu Thanh Đế, nói: "Đây là muội muội từ trên trời rơi xuống của ta, là muội muội ông trời ban cho ta! Ngươi đang nghĩ cái gì hả?"

"Muội muội từ trên trời rơi xuông 1?" Hạ Hầu Thanh Đế và Điền Bá đều nhìn Độc Cô Thiên Diệp.

"Đúng vậy!" Giản Ước Chi nghĩ đến tình cảnh mình và Độc Cô Thiên Diệp gặp nhau thì cảm thấy mình và nàng đúng là có duyên, hắc hắc cười nói: "Trên đường ta đến thành Đà là ngồi Tiểu Bạch cáp nhà chúng ta đến, nàng rơi xuống từ không trung, vừa vặn bị Tiểu Bạch cáp đón được, còn rơi lên người ta, làm đau ta đó ! Thiên Linh giới này rộng lớn như vậy, vừa vặn ta đón được nàng, ngươi nói đây có phải muội muội từ trên trời rơi xuống không?"

Hạ Hầu Thanh Đế nhìn ánh mắt đơn giản của Giản Ước Chi, nghe lời nói vui vẻ hắn, cảm giác không vui khi hắn nói mình giống sào trúc biến mất.

"Đúng là muội muội từ trên trời rơi xuống. Vầy nàng cùng họ với ngươi sao?" Điền Bá âm dương quái khí nói.

"Điền Bá!" Hạ Hầu Thanh Đế quát lớn một tiếng.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.