Tiểu Thư Phế Vật Thật Yêu Nghiệt

Quyển 6 - Chương 5: Nhị tôn gặp lại



Tử Tiêu nhìn Mộng Thiên Quân, nói: "Ngươi thật đúng là hiểu ta!"

"Đương nhiên!" Mộng Thiên Quân dùng biểu tình ta rất muốn không biết ngươi, nói: "Chuyện gì thì nói nhanh lên, lát nữa hắn đến đây, ngươi muốn nói cũng không có cơ hội."

"Hai chuyện." Tử Tiêu nói, "Giúp ta kiềm chế hắn, giúp ta tìm một người."

"Hôm nay ngươi sẽ không động thủ với hắn chứ? Chuyện này không thể được, hắn khách nhân hôm nay ta mời đến." Mộng Thiên Quân lắc đầu nói.

"Ta sẽ sao?" Vẻ mặt Tử Tiêu khinh bỉ nói.

"Ta thấy có thể." Mộng Thiên Quân gật đầu khẳng định cách của nói mình, sau đó hỏi: "Chuyện này ta đã biết. Còn có một việc thì sao ? Tìm ai?"

"Giúp ta tìm một người ở địa ngục Vô Gian của ngươi, nàng tên Nam Cung Phỉ Phỉ." Tử Tiêu nói.

"Nam Cung Phỉ Phỉ? Nữ nhân! Sẽ không là tình nhân lúc trước của ngươi chứ? !" Mộng Thiên Quân kêu to, "Ngươi lừa nha đầu nhà ngươi trộm hương bên ngoài? Ta muốn đi tố giác ngươi!"

Vẻ mặt Tử Tiêu hắc tuyến nhìn Mộng Thiên Quân, nói: "Không phải tình nhân của ta, ta có nữ nhân không ngươi còn không biết sao? Ngươi nghĩ rằng ta giống ngươi hả?"

"Đó là ai ?" Mộng Thiên Quân tò mò, lần đầu tiên ở trong miệng của hắn nghe thấy tên nữ nhân khác.

"Nữ nhân sư huynh nàng thích. Bởi vì phản bội lời thề, bị kéo đến chỗ ngươi." Tử Tiêu nói.

Mộng Thiên Quân trừng mắt nhìn Tử Tiêu, một tay bắt lấy tay Tử Tiêu kiểm tra cho hắn, miệng nói: "Không phải chứ? Ngươi tẩu hỏa nhập ma rồi hả ? Không giống ngươi chút nàoa ả? Cư nhiên ngay cả chuyện của người khác cũng để bụng !"

Tử Tiêu vuốt ve tay Mộng Thiên Quân, nói: "Đừng tưởng rằng ta nghe không ra ngươi đang mắng ta."

"Hắc hắc." Mộng Thiên Quân bị vạch trần cũng không ngại, cười nói: "Trước kia ngươi thật sự sẽ không làm chuyện như vậy mà! Sao lại muốn tìm nàng? Ngươi và sư huynh nàng quan hệ tốt lắm hả? Sẽ không là ngươi sinh ra với hắn khụ khụ, cái loại cảm tình này chứ?"

Tử Tiêu đã lười mắng hắn , nói: "Theo tính tình tiểu Diệp nhi, tuy rằng giờ nàng chưa nói với ta, nhưng lúc nàng đến nơi này chắc chắn sẽ đi tìm nữ nhân kia. Chẳng qua ta cho ngươi làm chuyện này trước mà thôi."

"Được rồi. Ta quay lại phái người đi thăm dò, nhưng tình huống như nàng tỷ lệ còn sống không lớn." Mộng Thiên Quân nói, "Người vi phạm lời thề ở tầng cuối cùng, hoàn cảnh nơi đó là ác liệt nhất. Hơn nữa một nữ nhân, trừ phi nguyện ý làm chuyện này, nếu không..."

Tử Tiêu cũng biết tình huống nơi đó, nói: "Ngươi tận lực đi thăm dò đi, ít nhất có kết quả."

"Được." Mộng Thiên Quân gật đầu, "Vốn tính lần này theo ngươi đi Cửu Thiên Huyền Giới chơi đùa, giờ ta thay đổi ý định, ta muốn đi đại lục Phượng Vũ, đi gặp gặp nha đầu kia của ngươi, hắc hắc, nghe nói ở bên người nàng chắc chắn có chuyện vui xảy ra."

"Ta khuyên ngươi đừng đi, tiểu Diệp nhi đã là của ta. Nếu ngươi đánh mất tâm mình, ta không phụ trách tìm lại cho ngươi đâu." Tử Tiêu nói.

"Ta làm sao có thể đánh mất tâm mình chứ? Ngươi nói như vậy là không đúng, nói như ta từng có tâm vậy." Mộng Thiên Quân không cho là đúng nói. Ai chẳng biết hắn là chủ nhân trò chơi nhân gian, sao có thể có lúc đánh mất tâm? !

Nhưng là bọn họ không biết, bánh xe vận mệnh là chuyển động thế nào. Giống như trước Tử Tiêu, chưa từng nghĩ mình sẽ yêu một nữ nhân như thế.

Ngay lúc bọn họ nói chuyện, một bóng người xuất hiện ở không trung, nhìn thấy bọn họ, mới hạ xuống. Mộng Thiên Quân thấy hắn, đi lên đón, cười lớn nói: "Thiên tôn đến làm hãnh diện nơi này của ta, Thiên Quân thật vinh hạnh!"

Người tới đúng là thống trị giả hiện tại—— thiên tôn Ngu Hành.

Ngu Hành mặc quần áo màu đen, khuôn mặt gầy yếu, mũi ưng, đôi mắt dài nhỏ cất dấu tia sáng thô bạo. Nghe thấy lời nói Mộng Thiên Quân, nói: "Có Mộng vương mời, ta có thể nào không đến. Nhưng không nghĩ tới Tử Tiêu cũng ở đây."

Tử Tiêu nhìn Ngu Hành, nói: "Ta cũng không nghĩ lại gặp ngươi ở chỗ này."

"Ha ha, hôm nay là ngày lành, các ngươi một người khôi phục thực lực, một cái chấm dứt trò chơi, cởi bỏ phong ấn, khôi phục thân phận ban đầu. Đều là chuyện thật đáng mừng. Ta chuẩn bị rượu ngon đặc biệt của địa ngục Vô Gian, để chúc mừng chúc mừng cho nhị vị." Mộng Thiên Quân đùa cười nói, "Đi, mời vào trong, ta đã cho người chuẩn bị tốt rượu và thức ăn, ba người chúng ta đã lâu không tụ hội, có vài vạn năm chứ ? Hôm nay nhất định phải không say không về!"

Ba người đi đến cung điện của Mộng Thiên Quân, khi đi vào thấy bên trong đã dọn xong rượu và thức ăn, thị nữ mặc hắc sa thống nhất đứng hai bên, chờ bọn họ nhập tòa.

Tuy Ngu Hành thống trị các không gian, mà Mộng Thiên Quân chỉ có địa ngục Vô Gian, Tử Tiêu cũng vẫn sống tại Cửu Thiên Huyền Giới, nhưng thân phận ba người cũng là không hơn kém gì. Khách tùy chủ, Mộng Thiên Quân ngồi vào chủ vị của mình, Tử Tiêu và Ngu Hành một người ngồi một bên.

Rượu quá ba tuần, đột nhiên Ngu Hành mở miệng nói: "Ta vừa bế quan đi ra, chợt nghe nói thủ hạ của ta có một tướng quân bị ngươi giết, gần đây luôn xử lý chuyện chồng chất mấy năm nay, cũng chưa kịp hỏi một chút tình huống lúc đó. Tử Tiêu, ngươi có thể nói cho ta biết, vì sao ngươi phải giết Lục Viễn Hồng?"

Tử Tiêu biết Ngu Hành sẽ nói chuyện này, cầm ly rượu trong tay thưởng thức, nói: "Cũng không có nguyên nhân gì, chỉ là đắc tội ta mà thôi."

"Ha ha, ta quản chế cấp dưới luôn luôn nghiêm khắc, không nghĩ tới như vậy hắn còn dám va chạm ngươi, đến, ly rượu này xem như ta nhận lỗi với ngươi. Ta kính trước." Ngu Hành sắp sửa uống xong rượu trong tay, nhìn Tử Tiêu cũng không uống, sắc mặt trầm xuống."Ngươi không muốn uống với ta?"

Tử Tiêu nở nụ cười, nói: "Ngươi hiểu lầm , ta chỉ là đột nhiên nghĩ tới đến lúc trước Thất Nguyệt nói về rượu này."

"Nói cái gì?" Mộng Thiên Quân hỏi.

"Hắn nói rượu nơi này của ngươi đen tuyền, sẽ không dùng máu yêu quái quỷ quái ủ chứ?" Tử Tiêu nói, "Vừa nãy ta nghĩ xem hắn nói có phải thật không."

Rượu trong miệng Mộng Thiên Quân lập tức phun ra, ho khan hai cái, nói: "Thất Nguyệt chết tiệt kia sao có thể nói như vậy? Sao ta có thể dùng mấy thứ kia ủ rượu!"

"Nhưng ta thấy rượu này thật là rất giống, màu rượu đen tuyền." Tử Tiêu lại xác nhận.

"Ngươi yên tâm, ta cam đoan, rượu này sẽ không dùng mấy thứ kia ủ !" Mộng Thiên Quân bất đắc dĩ nhìn Tử Tiêu, còn kém vỗ bộ ngực mình đảm bảo.

Nhưng tuy hắn nói như vậy, nhưng Ngu Hành lại không còn uống ly rượu nữa, vội vàng chấm dứt liên hoan sau nói mình vừa bế quan ra, công việc bề bộn, đi về trước. Hắn cười cáo biệt với hai người, nhưng sau khi xoay người, tươi cười trên mặt biến mất, thân hình chợt lóe, biến mất ở trong cung điện.

Chờ Ngu Hành rời đi sau, Mộng Thiên Quân nhìn Tử Tiêu, nói: "Ta nói, ngươi cố ý chứ gì ? !"

"Thì sao?" Tử Tiêu dựa vào lưng ghế dựa, nói: "Lúc đó chẳng phải ngươi cố ý sao?" Cố ý cùng gọi hai người bọn họ tới. Sau đó từ nhẫn không gian lấy ra một vò rượu ném cho hắn, nói: "Hơn nữa, rượu của ngươi quả thực giống, ta chỉ là ăn ngay nói thật thôi. Nhưng ta hơn ngươi, ta mời ngươi uống rượu."

Mộng Thiên Quân mở ra vò rượu, rót một ly rượu cho mình, uống một ngụm, khen: "Rượu này uống ngon thật, ngươi làm sao có?"

"Quản gia Tiểu Diệp nhi ủ. Một vò này là mời ngươi, nhớ kỹ chuyện đồng ý với ta." Tử Tiêu nói, sau đó liên hệ với Thứ Hồn, bọn họ quay lại.

Mộng Thiên Quân cười cười, nói: "Ngươi bảo ta giúp ngươi tìm người, tốt xấu cấp chứ phí vất vả chứ ? Nhìn phân lượng chúng ta quen thuộc như vậy, cho ta vài hũ rượu là được."

Tử Tiêu khinh thường nhìn hắn một cái, nói: "Muốn rượu thì nói rõ, nhìn đức hạnh kia của ngươi!" Nói xong lấy ra một cái nhẫn không gian ném cho hắn, "Vốn là chuẩn bị cho ngươi."

Mộng Thiên Quân nhận nhẫn, tìm tòi bên trong, vui vẻ, nói: "Đạt đến một trình độ nào đó, còn nhớ rõ tìm rượu ngon cho ta. Chuyện của ngươi ta nhất định làm giúp ngươi. Ha ha ha!"

Đinh Đông mang theo bọn Thất Nguyệt họ tầng thứ năm địa ngục Vô Gian, Thất Nguyệt nói muốn trực tiếp xem Bách Lý Như Yên huấn luyện, Đinh Đông dẫn bọn họ đi đến một đỉnh núi, nơi này có thể thấy rõ ràng chuyện dưới đáy cốc.

Bách Lý Như Yên đang ở trong vòng vây một đám yêu quái quỷ quái ra sức chiến đấu, thay phiên sử dụng đại đao trong tay và công kích tử khí, có lẽ là bởi vì đã chiến đấu thật lâu, thân thể Bách Lý Như Yên hơi cứng ngắc, động tác cũng hơi chậm chạp, vài lần bị thương đến, váy cũng rách không ít. Nhưng dù vậy, nàng cũng không ngừng lại, mà là huơ đại đao tiếp tục chém. Máu tươi màu đen nhiễm lên quần áo của nàng, phân không rõ nào là của nàng, nào là người khác .

Thất Nguyệt nhìn Bách Lý Như Yên huấn luyện ma quỷ, nuốt nuốt nước miếng, hỏi: "Nàng huấn luyện đã bao lâu?"

"Lần này mới năm ngày." Đinh Đông trả lời, trong lời nói lộ ra đau lòng.

"Mới năm ngày?" Thất Nguyệt bị Đinh Đông kinh ngạc một chút, nói "Mỗi lần nàng huấn luyện có bao lâu ?"

"Này không chừng. Lúc bắt đầu nàng chỉ có thể kiên trì ba ngày, sau càng ngày càng dài, giờ đã có thể kiên trì mười ngày. Mỗi lần nàng huấn luyện xong rồi đều trực tiếp mệt té xỉu." Đinh Đông nhìn người ra sức huơ đao phía dưới, trả lời vấn đề Thất Nguyệt.

"Vương nhà ngươi không đau lòng muội muội của mình? Cho nàng huấn luyện như vậy!" Thất Nguyệt nhìn cũng cảm thấy đau lòng.

"Vương nói, đây là đường công chúa tự lựa chọn, cho nàng tự đi. Hơn nữa ra lệnh chúng ta không đến một khắc cuối cùng, không được cứu nàng."

Thứ Hồn nhìn bóng dánh mình vừa ghét vừa nhớ, xem nàng không thương thân thể của mình như thế, trong mắt hiện lên không hờn giận. Nghe thấy lời nói Đinh Đông, nhịn không được nhíu mày. Đột nhiên một bóng dáng lẻn đến sau lưng Bách Lý Như Yên, chuẩn bị đánh lén nàng, hắn nhịn không được đánh ra một chưởng.

"Phanh!"

Yêu quái quỷ quái bên người Bách Lý Như Yên bị nổ không còn một mảnh, ánh mắt mọi người chuyển dời đến trên người Thứ Hồn.

"Ngươi làm cái gì?" Hắc Tử vẻ mặt hắc tuyến hỏi người động kinh.

"Nhìn chướng mắt." Thứ Hồn trả lời.

Bách Lý Như Yên phi thân đi lên, vừa vặn nghe thấy lời nói Thứ Hồn, sắc mặt trầm xuống, nói với Đinh Đông: "Đinh Đông, không phải ta đã nói chỗ ta huấn luyện không thể mang bất kì ai tới sao? Nhất là kẻ vướng bận!"

Đinh Đông lấy ra một cái áo choàng phủ thêm cho Bách Lý Như Yên, sau đó mới trả lời: "Vương bảo ta dẫn bọn họ đi thăm khắp nơi một chút. Bọn họ muốn nhìn chỗ ngài huấn luyện một chút địa. Thuộc hạ vi phạm ý tứ công chúa, xin công chúa trách phạt."

Bách Lý Như Yên dùng áo choàng bọc mình lại, nói: "Đinh Đông, ta không phải nói rồi sao, trước mặt ta đừng tự xưng thuộc hạ, ngươi biết ta không xem ngươi trở thành thuộc hạ." Sau đó nhìn bọn Thất Nguyệt, nói: "Ngươi đã là khách của ca ca, quên đi. Ta biết ngươi là thụy thú, nhìn vật dơ bẩn này của chúng ta rất là khó chịu, vậy phiền toái ngươi hạ mình rời khỏi. Đinh Đông, làm một đám đến cho ta đi."

Ngữ khí Bách Lý Như Yên nói chuyện với Thứ Hồn cũng không tốt, hoàn toàn không giống với khi nói chuyện với Đinh Đông. Nàng không thích nhất người khác quấy rầy mình nàng khi huấn luyện, rất bất hạnh, Thứ Hồn trúng đạn rồi.

"Ta thích ở nơi nào thì ở nơi đó ! Ta chính là không quen nhìn mấy thứ kia, chính là muốn bị hủy chúng nó, thế nào?" Thứ Hồn vô lại nói, cảm giác trong lòng là lạ, rất không thoải mái.

"Ngươi? ! Không nói lý!" Bách Lý Như Yên nhìn Thứ Hồn, oán hận nói một câu sau đó bay đi .

"Nàng đi nơi nào vậy?" Thất Nguyệt hỏi.

Đinh Đông nhún nhún vai, nói: "Công chúa tức giận, nhìn phương hướng nàng rời đi, hẳn là về cung điện của nàng. Công chúa không thích người khác đánh gãy huấn luyện của nàng, cho nên cơn tức lớn một chút. Các ngươi đừng để trong lòng. Các ngươi còn muốn đi thăm chỗ kháckhông?"

"Không cần, chúng ta trở về đi." Thất Nguyệt lắc đầu nói, hôm nay bọn họ đến vì thăm Bách Lý Như Yên, giờ thấy được, thì muốn đi về.

"Được, mời." Đinh Đông nói xong mang bọn họ đi về, vừa về cung điện thì thu đến tin tức Tử Tiêu bảo bọn họ về.

Tử Tiêu vừa mới liên hệ Thứ Hồn, thì nhìn thấy bọn họ đã trở lại, nói: "Tốc độ các ngươi thật là nhanh."

Thứ Hồn cái gì cũng không nói, sưu một tiếng trở về trong thân thể Tử Tiêu.

"Hắn làm sao vậy?" Tử Tiêu hỏi Thất Nguyệt.

"Phỏng chừng là đem đắc tội công chúa người ta, cảm thấy không mặt mũi gặp Mộng vương." Thất Nguyệt tự ngồi xuống, Hắc Tử ngồi xuống bên cạnh hắn.

Đinh Đông đi vào đứng sau Mộng Thiên Quân.

"Nga? Sao hắn đắc tội công chúa người ta? Nói nghe một chút, nếu chuyện nghiêm trọng, ta cũng đễ nói xin lỗi với Thiên Quân." Tử Tiêu mỉm cười nói.

"Vui sướng khi người gặp họa thì có ? !" Thất Nguyệt nói, sau đó nói chuyện vừa nãy một chút.

Mộng Thiên Quân nghe xong, cười to nói: "Muội muội ta từ khi tỉnh lại, không thích nhất là khi nàng huấn luyện người khác quấy rầy nàng, nói là sẽ ảnh hưởng hiệu quả huấn luyện, làm cho nàng không có cách nào đột phá cực hạn. Có lần ta nhìn không được, đi kéo nàng lên, còn bị nàng cho sắc mặt xem. Nhưng cũng không gì, dù sao Thứ Hồn là thụy thú, không thích nơi này cũng là chuyện thường."

"Uh, tên không hiểu chuyện này trở về ta sẽ thu thập hắn một chút. Chúng ta đây đi về trước." Tử Tiêu nghe xong cũng buồn cười, quả nhiên gần đây Thứ Hồn rút!

Mộng Thiên Quân nghe Tử Tiêu nói phải đi, vẫy tay nói: "Đi đi, đi đi, ăn cũng ăn, rượu cũng uống, ta sẽ không giữ ngươi ."

Dáng vẻ thúc giục người rời đi kia làm cho Thất Nguyệt và Hắc Tử nghĩ có phải Tử Tiêu đắc tội hắn không, mà Đinh Đông thì hiểu, vương muốn đi chơi .

Quả nhiên, chờ bọn Tử Tiêu rời khỏi, Mộng Thiên Quân nói với Đinh Đông: "Đinh Đông, ta đi ra ngoài chơi, ngươi nhìn mấy lão già không an phận kia cho ta. Ừm, thuận tiện đi an ủi an ủi muội muội đang tức giận của ta nữa."

"Dạ, vương." Đinh Đông gật đầu trả lời.

Mộng Thiên Quân nhìn nhẫn trong tay mình cười cười, lắc mình biến mất trong cung điện.

Trong Ngô Đồng Lâm, Độc Cô Thiên Diệp không chú ý tới phía sau có người tới gần, bị quát lớn thì kinh hách một chút, sau đó xoay người, nhìn đến một thấy con siêu thần thú cao cấp híp mắt nhìn nàng, để lộ ra hơi thở nguy hiểm.

Độc Cô Thiên Diệp tìm tòi một chút trí nhớ Kim An, không biết người này là ai, nhưng nhìn cấp bậc của hắn, địa vị hẳn là sẽ không thấp.

"Đại nhân, ta là đội tuần tra, Đội trưởng chúng ta bảo ta và Mao Tử cùng nhau tuần tra bên này, Mao Tử luôn bảo ta một mình tuần tra, trước kia ta không phụ trách khu vực này, cho nên không biết giới hạn ở nơi nào." Độc Cô Thiên Diệp đi qua, đưa thể tuần tra của Kim An cho hắn.

Người nọ nhận thẻ nhìn, đúng là thể của đội tuần tra, nghe hơi thở trên người hắn cũng đúng hơi thở kim hoàng, sắc mặt dịu lại, trả thẻ lạ cho nàng, nói: "Nơi này là cấm khu, không phải ngươi có thể đến, nhanh chóng đi ra bên ngoài đi."

Độc Cô Thiên Diệp nhận lại thể, vừa đi về, vừa nói: "Được, được." Khi đi ngang qua bên người người nọ, thân hình vừa động, đưa người nọ vào Luyện Yêu Hồ.

Ban đầu người nọ nghĩ Độc Cô Thiên Diệp rồi khỏi sẽ không truy cứu nữa, không nghĩ tới mình vừa không chú ý, hoàn cảnh lập tức thay đổi. Chờ hắn phản ứng lại không thích hợp, muốn bắt Độc Cô Thiên Diệp, phát hiện mình đã không động đậy được.

"Ngươi là ai?"

Độc Cô Thiên Diệp nhìn hắn, nói: "Ta là ai không quan trọng, quan trọng là ngươi giờ ở địa bàn của ta."

"Chủ nhân." Lam Mân nghe thấy Độc Cô Thiên Diệp kêu gọi thì bay lại, nhìn thấy người bị cố định ở nơi đó, kinh ngạc hô: "Vi thúc thúc? !"

Kim Vi nhìn thấy Lam Mân, hơi không xác định hỏi: "Ngươi là?"

"Vi thúc thúc, con là Lam Mân, nữ nhi Lam Thanh !" Lam Mân đi vào bên người hắn nói.

"Đúng là con? ! Ta ngửi mùi còn không dám xác định, con còn sống? Thật tốt! Thật tốt!" Kim Vi nhìn thấy Lam Mân, trong nháy mắt lão lệ tung hoành.

"Chủ nhân, đây là Vi thúc thúc, ngài có thể thả hắn ." Lam Mân nói.

"Đô Đô." Độc Cô Thiên Diệp hô một tiếng, Đô Đô xuất hiện ở trong lòng nàng, đồng thời cũng giải trừ không gian cố định Kim Vi.

Kim Vi được tự do, nhìn Lam Mân cao thấp vài lần, sau đó vuốt đầu nàng, nói: "Con đã lớn như vậy, lúc trước còn là một Tiểu Phượng hoàng thội!"

"Vi thúc thúc, sao thúc lại ở chỗ này? Nương con đâu? Còn có cái thúc thúc a di khác đâu?" Lam Mân vội vàng hỏi.

Nghe thấy vấn đề Lam Mân, sắc mặt Kim Vi lập tức trầm xuống, nói: "Nương con nàng... Haizzz!" Hình như không biết nên nói thế nào, Kim Vi nặng nề thở dài.

Lam Mân nhìn thấy phản ứng Kim Vi, người lập tức mềm, may mắn có tiểu Hỏa đỡ nàng.

"Nương con, nương con có phải đã chết không?"

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.