Tiểu Tứ, Tiến Công Đi

Chương 1: Gặp gỡ hệ thống



“Đây là đâu?” Lâm Tiên Đậu mơ màng mở mắt, xoa xoa cái đầu đau nhức, quan sát không gian mênh mông sương mù, cô nhớ rõ trước khi mất đi ý thức, mình đang đứng trong thang máy. Lâm Tiên Đậu nhíu mày hồi tưởng, thang máy xảy ra trục trặc... chẳng lẽ cô đã chết? Vậy đây là đâu? Thiên đường hay địa ngục?!

“Kiểm tra thân phận. Tên kí chủ: Lâm Tiên Đậu. Giới tính: Nữ. Thuộc tính: lòng dạ đen tối. Thể lực: 5. Trí lực: 20. Tinh thần: 10. Nhan sắc: 30. Pháp lực: 0. Mị lực: không rõ. May mắn: không rõ. Kỹ năng thiên phú: ngụy trang (cao cấp), quyến rũ (sơ cấp), độc miệng (không rõ), lừa gạt (trung cấp). Cấp độ: 0 (Nụ sen mới nhú). Kinh nghiệm: 0.”

Khi Lâm Tiên Đậu đang quan sát xung quanh, trong không gian bỗng phát ra một chuỗi âm thanh máy móc.

“Đang nhập dữ liệu... kích hoạt hệ thống Vợ cả báo thù số 101.”

“Chào kí chủ, Vợ cả báo thù số 101 xin vì cô phục vụ.” Trước mắt Lâm Tiên Đậu đột nhiên xuất hiện một điểm sáng, nơi đó phát ra âm thanh kì dị dọa cô giật mình lùi hai bước, quan sát một lúc mới mở miệng hỏi, “Anh là ai? Đây là đâu?”

“Tôi là hệ thống Vợ cả báo thù, nơi đây là không gian trong hệ thống.” Tia sáng lóe lên trả lời.

“Hệ thống Vợ cả báo thù?” Thân là một con mọt sách, Lâm Tiên Đậu có thể hiểu được đôi chút về “hệ thống”. Vì vậy cô trực tiếp bỏ qua hai chữ này, tập trung nghi vấn vào cụm từ “Vợ cả báo thù”.

“Bản hệ thống là một hệ thống cài cơ thể người do nữ tiến sĩ Tiểu Tam Đi Chết Đi chế tạo, chuyên môn tác động lên các thế giới, thông qua oán niệm của vợ cả mà đưa ra nhiệm vụ, lấy danh nghĩa vợ cả báo thù để chen vào tình yêu của tiểu tam, trở thành tiểu tiểu tam, còn gọi là ‘tiểu tứ’.”

“À!” Lâm Tiên Đậu đã hiểu, đây là một hệ thống đại diện vợ cả đi diệt tiểu tam, nhưng mà, “Tại sao tôi lại ở đây?”

“Ở thế giới gốc, kí chủ đã chết vì bị kẹt trong thang máy, bây giờ cô đang trong trạng thái linh hồn.”

“Đã chết?” Lâm Tiến Đậu tự lẩm bẩm, tuy rằng cô đã sớm chuẩn bị tâm lý nhưng vẫn chưa thể chấp nhận ngay tin tức này. Hai mươi sáu năm cuộc đời của cô cứ thế kết thúc, ngay cả thân thể cũng không còn, chỉ sót lại một mảnh linh hồn?!

Thế nhưng Lâm Tiên Đậu thông suốt rất nhanh, trong cái thế giới kia, cô có rất ít ràng buộc, không cha mẹ, không người yêu, không bạn bè, bây giờ lại bị vây trong trạng thái linh hồn nên cảm giác của cô đối với cái chết cũng không quá lớn, chỉ tiếc công sức mấy năm kiếm tiền của mình đã đổ sông đổ biển.

Sau khi lấy lại tinh thần, điều đầu tiên Lâm Tiến Đậu nghĩ đến là tại sao mình lại đi tới nơi này? Chẳng lẽ ai bị kẹt trong thang máy cũng thế sao?

Như biết được nghi vấn của Lâm Tiên Đậu, hệ thống chủ động giải thích, “Giá trị đàn ông ái mộ của cô rất cao, đạt tới tiêu chuẩn đề ra, được bản hệ thống chọn trúng, trở thành kí chủ số 10384...09.”

“Giá trị đàn ông ái mộ?” Lâm Tiên Đậu hiểu được nôm na, nhưng nhìn từ mặt chữ thì vẫn có chút mơ hồ.

“Đơn giản mà nói, tức là cô quyến rũ đàn ông quá nhiều, được yêu nhiều, nên giá trị ái mộ mới cao, giá trị ái mộ càng cao thì khi bắt đầu tư chất càng tốt.” Điểm sáng chớp lóe giải đáp.

Nghe xong, Lâm Tiên Đậu theo thói quen cúi đầu trầm tư, cô đại khái đã hiểu hệ thống Vợ cả báo thù số 101 này muốn cô làm gì rồi, tiếp theo nên quyết định thế nào đây?

“Cô không có lựa chọn nào khác đâu, chỉ khi hoàn thành hết nhiệm vụ được giao thì cô mới có thể lấy được cơ thể. Nếu nhiệm vụ thất bại, cô sẽ bị loại bỏ.” Hệ thống lại một lần nữa xem trộm suy nghĩ của Lâm Tiên Đậu.

Lâm Tiên Đậu liền nở nụ cười, trong đôi mắt đen lúng liếng chợt lóe lên ánh nhìn ngạo nghễ, khiến cho khuôn mặt nhỏ nhắn thanh thuần của cô trở nên đẹp đẽ lạ thường, “Chưa một ai có thể uy hiếp được Lâm Tiên Đậu tôi, anh…” Cô đưa ngón tay chọc nhẹ vào điểm sáng trước mặt, “Cũng vậy!”

“Hì hì, nhột quá!” Điểm sáng trước mặt khẽ run rẩy, ho nhẹ một tiếng rồi mới hỏi, “Chẳng lẽ cô không sợ bị loại? Khi đó thế giới này sẽ không còn dấu vết cô đã từng sinh sống.”

“Không còn dấu vết đã từng sinh sống?” Lâm Tiên Đậu nhẹ nhàng nỉ non.

“Ha!” Cô cười tự giễu, “Đã không ai nhớ đến thì tồn tại hay không cũng có gì khác biệt đâu.” Lâm Tiên Đậu nhớ lại hai mươi sáu năm cuộc đời mình, mười bốn năm đầu sống ở cô nhi viện, cực khổ đấu đá với đám trẻ con xảo quyệt thất thường; mười năm sau thì vội vàng kiếm tiền trả học phí, quen phải những kẻ chẳng ra gì, mối tình đầu tan vỡ chóng vánh, cô mất đi niềm hy vọng cuối cùng về hơi ấm tình người; hai năm cuối được công ty giải trí nhìn trúng, cô trở thành ngôi sao giải trí dự bị, ngày ngày tìm hiểu xem phải làm thế nào để mình xinh đẹp hơn, làm thế nào để hấp dẫn hơn, làm thế nào để người khác thích mình. Không thể không công nhận, nhờ khoảng thời gian ở cô nhi viện, cô đã có được rất nhiều kinh nghiệm trong phương diện này, nếu không thì chết đói từ lâu rồi.

Cô cũng không quan tâm có người nhận nuôi mình hay không, bởi vì cô biết, cô bị chính cha mẹ ruột vứt bỏ, cha mẹ ruột còn như thế thì nói gì đến cha mẹ nuôi, cô chẳng dám ôm nhiều hy vọng. Thay vì đến một chốn xa lạ mạo hiểm, chi bằng cứ sống bình thường ở cô nhi viện, ít nhất ở đó, cô có thể bình an lớn lên.

“Có điều, trước giờ tôi không có sống vì ngườikhác.” Cuộc sống là của chính mình, cô đã rất hưởng thụ hai năm dễ chịu cuối cùng ấy, cho nên, “Cho tôi một lý do.” Thứ này hẳn biết cô muốn cái gì!

“Chỉ cần thăng đủ cấp thì cô sẽ lấy lại được cơ thể mình, lên đến cấp cao nhất cô còn có thể thoát khỏi hệ thống để chọn một cuộc sống tự do ở bất kỳ thế giới nào, mọi thuộc tính từ nhiệm vụ vẫn được giữ nguyên vẹn. Theo cách nói ở thế giới của các cô tức là, hoàn thành nhiệm vụ đồng nghĩa với việc tự kiếm cho mình một bảo hiểm dưỡng già. Và, tôi không phải là ‘thứ này’, tôi là hệ thống Vợ cả báo thù số 101, cô có thể trực tiếp gọi tôi là 101.”

“Nghe có vẻ không tồi.” Lâm Tiên Đậu nghiền ngẫm câu trả lời của hệ thống, “Phân chia cấp bậc ra sao?”

Điểm sáng loé lên một cái, trước mặt Tiên Đậu lập tức xuất hiện một màn hình 3D, trên đó phân chia cấp bậc:

Cấp 0, kinh nghiệm 0: Nụ sen mới nhú.

Cấp 1, kinh nghiệm 100: Chờ phút khai hoa.

Cấp 2, kinh nghiệm 1.000: Phù dung chớm nở.

Cấp 3, kinh nghiệm 2.500: Thuở đầu ngát hương.

Cấp 4, kinh nghiệm 10.000: Cốt cách yêu kiều.

Cấp 5, kinh nghiệm 25.000: Tư thái diễm lệ.

Cấp 6, kinh nghiệm 50.000: Nghiêng nước nghiêng thành.

Cấp 7, kinh nghiệm 100.000: Ngàn hoa khoe sắc.

Cấp 8, kinh nghiệm 500.000: Hoa nhường nguyệt thẹn.

Cấp 9, kinh nghiệm 1.000.000: Bốn phương đố kị.

Cấp 10 (cấp cao nhất), kinh nghiệm 10.000.000: Trăm họ si mê.

“Đến cấp 4, kí chủ sẽ có được thân thể mới.” Cuối cùng hệ thống còn bổ sung thêm

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.