Tiểu Tỳ Trùng Sinh

Chương 5: Phương Ngọc Dung



Bùi Hành khoan thai nói: "Tào huynh hôm qua thật phong lưu thật diễm phúc, huynh đệ hâm mộ, nếu như thế Tào huynh làm sao cam lòng trở lại lúc này, nên thành thực sống trong kỹ viện thêm mấy ngày."

Nghe vậy, Tào Lập Hiên ngượng ngùng thu hồi nụ cười hì hì, nói: "Cũng không nên, phải về nhà nói một tiếng."

Bùi Hành ra vẻ không biết, "Ngươi về nhà làm sao lại tới nơi này của ta?"

Tào Lập Hiên lau mặt, đứng thẳng thân thể chắp tay hành lễ với Bùi Hành, "Hảo huynh đệ, giúp ta một lần, huynh đệ cám ơn ngươi nhiều."

Bùi Hành mặt không chút thay đổi cầm một quyển sách xem.

Tào Lập Hiên thấy chưa đủ, gấp rút cong người hành đại lễ, "Huynh đệ ngàn vạn đừng buông tay mặc kệ, ngươi nếu là mặc kệ, ta thì thôi, nhưng hoa tỷ muội kia không khóc chết sao... Tử Trọng* ngươi không phải là yêu thích phó tông Bắc Sơn cư đồ ở thư phòng kia sao, huynh đệ đem đồ hiếu kính cho ngươi, chỉ cầu ngươi đi theo giúp ta một lần."

* Ta không biết đây có phải là tên tự của Bùi Hành hay không, bản convert khó hiểu quá, nên ta để tạm, sau này nếu sai ta sẽ sửa lại

Bùi Hành nói: "Tào huynh nói khách khí, hai chúng ta giao tình, chuyện nhỏ mà thôi, ngươi cứ ở chỗ này của ta rửa mặt một phen, đổi thân y phục của ta, ta cùng ngươi trở về Tào phủ, chỉ nói đêm qua đọc sách muộn, huynh đệ chúng ta ngủ chung, chúng ta còn làm văn, nên ngươi ở ngay ngoại thư phòng ngủ lại mấy ngày."

Tào Lập Hiên lập tức vui vẻ ra mặt, "Đúng đúng, cứ nói như vậy."

Bùi Hành gật đầu, "Sau đó chúng ta thuận tiện đi thư phòng của ngươi đem phó tông Bắc Sơn cư đồ ngươi mới được mang tới."

Tào Lập Hiên ngây người, hắn mới vừa nói bất quá là lời nói khách khí, trước kia Bùi Hành đều là không cần, nhưng ý Bùi Hành hôm nay đây là giúp đỡ nói một câu, đã thực muốn lấy đi danh họa cổ hắn mới có được?

Bùi Hành cười lạnh, "Làm sao, mới vừa nói cái này đã quên? Tào huynh mau về nhà đi, giải thích thật tốt với biểu di, ở nhà lo phòng bị với biểu tẩu, đừng nghĩ tới trộm chuồn ra ngoài gặp hoa tỷ muội của ngươi."

Tào Lập Hiên chỉ là suy nghĩ một chút mẫu thân hắn, Tào gia đại phu nhân càu nhàu, trong nhà thê thiếp không thú vị khô khan, đã cảm thấy ngày gian nan vô cùng. Trong nhà đã nhận mệnh với tính hoa tâm của hắn, cũng cấp cho hắn không ít nha hoàn xinh đẹp, chỉ là với việc hắn bên ngoài uống hoa tửu, ôm ấp Hoa nương, vẫn chưa cách nào tiếp nhận. Nếu là nói hắn đêm qua ở trong kỹ viện, khẳng định non nửa tháng cũng đừng nghĩ ra ngoài chơi. Nếu nửa tháng không ra cửa, vậy mụ mụ kỹ viện còn không vội mà cho hai nữ nhi của bà ta xem xét tân con rể.

Tào Lập Hiên lại không bỏ được hoa tỷ muội này, trong sạch đều dâng cho hắn, hắn rất có hứng thú, vì vậy khẽ cắn răng nói với Bùi Hành: "Huynh đệ, ngươi muốn cái gì cứ việc mang đi, chỉ là hôm nay nhất định phải dụ dỗ mẹ ta, bảo ta ở bên ngoài mấy ngày."

Thấy vậy, Bùi Hành mới để cho người nấu nước lấy y phục, chờ Tào Lập Hiên rửa mặt một phen, hai người xuất phát đi Tào gia.

Tào gia không xa Bùi gia, cách hai con đường mà thôi, đất đai hai nhà đều cực kỳ rộng lớn, cho nên đường phố chung quanh vô cùng thanh tịnh, cũng không có người ngoài ra vào.

Đến Tào gia, Bùi Hành liền chiếu theo lời nói lúc trước, nói Tào Lập Hiên gần nhất dốc lòng học vấn, mất ăn mất ngủ, đêm qua ngủ ở nhà hắn.

Bùi Hành đứng đắn hơn so với Tào Lập Hiên, là người biết suy nghĩ, Tào gia đại phu nhân cũng không nghĩ tới Bùi Hành sẽ giúp con trai lừa gạt bà. Vừa nghe lập tức tin, kéo tay Tào Lập Hiên nói: "Con của ta, dù hiểu được phải ra sức, cũng không cần khổ đọc như thế. Chả trách sắc mặt ngươi hôm nay tiều tụy như vậy, khiến cho nương đau lòng. Như ta nói, gia đình chúng ta, ăn uống hưởng dụng vô tận, tội gì đi tranh danh tiếng kia. Nếu thật muốn làm quan, thì chuẩn bị một ít bạc vừa dễ dàng, lại không khổ mình. Ta xem ngươi vẫn nên ở nhà đọc sách cho tốt, đừng đi nhà huynh đệ ngươi, ở nhà vợ của ngươi chiếu cố ngươi ta mới an tâm."

Bùi Hành đã nói qua, Tào Lập Hiên vẻ mặt đau khổ gấp rút bổ sung, "Nương, ở đâu khổ cực, đầu bếp trong nhà Tử Trọng làm hợp khẩu vị ta, thư phòng cũng thanh tịnh hơn so với nhà chúng ta, ta đúng là ở đó mới có tâm tư đọc sách làm văn, cũng sắp thi đồng sinh, ta thêm chút sức khảo cái tú tài trở lại cho ngài."

Sau đó lại là dụ dỗ, lại là nói đùa, lại là hứa hẹn, chọc cho Tào đại phu nhân vui mừng, nói: "Được được được, ngươi muốn đi thì đi thôi, Bùi gia cũng không phải là người ngoài, hai người các ngươi từ nhỏ thân như huynh đệ, ta còn ngăn không cho các ngươi thân mật sao. Đừng lừa gạt ta, chuyên tâm đọc sách thì chuyên tâm đọc sách, cũng đừng lại chạy đi tư hỗn."

Thuyết phục Tào đại phu nhân, Lý Diệu Dung bên kia cũng chỉ giao đãi một câu. Hai người đi ra, Tào Lập Hiên mặt mày hớn hở, nói với Bùi Hành: "Ta đi chỗ chị dâu ngươi một chuyến, để nàng gói ghém mấy bộ y phục, ngươi ở trong hoa viên dạo vài bước, ta một lát sẽ tới."

Bùi Hành đợi một lát, Tào Lập Hiên quả nhiên nhanh chóng đi ra, đằng sau hai người bà tử mang một cái rương, chính là tạ lễ của Tào Lập Hiên.

Hai người sau đó giả vờ ra cửa, trên thực tế mới ra phố lớn liền tự phân ra.

*****

Về đến nhà, Bùi Hành thấy trên mặt bàn đặt một chén canh.

Hắn nhìn chén canh kia vài lần, vốn có chút âm trầm, tâm thoáng khoan khoái một chút.

Phòng bếp không có người phân phó sẽ không đưa thức ăn, gần đây Phù Dung ban ngày không dám tới ngoại thư phòng, vậy đưa canh chắc chắn là Lý Diệu Quỳnh.

Bùi Hành ngồi xuống mở nắp chén, thầm nghĩ Diệu Quỳnh còn biết quan tâm người. Hắn vừa nghĩ vừa mở cái nắp nếm thử một miếng, không khỏi kinh ngạc phát hiện canh ngoài dự đoán hợp khẩu vị của hắn.

Từng miếng từng miếng uống xong, chỉ cảm thấy dạ dày ấm lòng cũng ấm áp. Hương vị canh này trước kia không có nếm qua, phu thê nhiều năm như vậy nhưng không thể tưởng được Diệu Quỳnh còn có tài nấu nướng tốt như vậy.

Gã sai vặt giữ cửa Vĩnh Thọ thăm dò nhìn sắc mặt Tứ gia bên trong buông lỏng, trong lòng không khỏi thở ra một hơi, tiểu nha đầu đáng thương ở nội viện khẩn cầu hắn, hắn nhất thời mềm lòng mang vào, may mà không có chọc giận Tứ gia.

Bùi Hành mới uống xong canh, thì nghe một giọng nói nhẹ nhàng ôn nhu vang lên ở cửa.

"Biểu ca có ở bên trong không?"

Vĩnh Thọ đáp: "Tứ gia bên trong, tiểu nhân thông báo giúp biểu tiểu thư."

Gã sai vặt nhanh chóng vào cửa, Bùi Hành đã nhận ra giọng nói của ai, lộ ra mỉm cười nói: "Để cho biểu cô nương vào."

Bùi Hành ngoại trừ anh chị em họ biểu tỷ muội Lý gia, trong nhà còn một vị quan hệ di biểu muội sống nhờ, họ Phương, gọi Ngọc Dung, năm nay mười bảy tuổi. Phương Ngọc Dung vóc người cao, ngũ quan nho nhỏ. Cái mũi nhỏ miệng nhỏ, lông mày nhỏ nhắn, con mắt xếch dài, không được coi là xinh đẹp, nhưng một thân váy nguyệt sắc lộng lẫy, áo ngoài cộc tay hồng phấn, chải búi tóc phi xà, mới nhìn cũng là nữ tử khuê các văn nhã tuấn tú.

Nàng tạ ơn gã sai vặt vào nhà, trong tay bưng một chén canh. Đợi nàng nhìn thấy chén không trên bàn, không khỏi sững sờ, nhưng rất nhanh liền cười hoạt bát nhẹ chế giễu, "Đây là không khéo trùng hợp với tỷ tỷ, đều đưa canh, Tứ ca có lộc ăn."

Bùi Hành khẽ cười một tiếng nói: "Để đó đi, ta ăn chưa no, ngươi đưa kịp lúc."

Phương Ngọc Dung đưa chính là một chén canh hạt sen, Bùi Hành ăn vài miếng, cảm thấy quá ngọt, buông xuống, ôn hòa hỏi nàng: "Gần đây thân thể khỏe chưa, vào thu gió lớn, ra cửa nhớ mặc thêm áo choàng."

Phương Ngọc Dung ho hai tiếng, nói: "Chỉ bệnh nhẹ mà thôi, trong phòng nằm mấy ngày, khó chịu cực kỳ."

Thanh âm Bùi Hành hơi trách cứ, "Ngươi chính là quá không coi trọng thân thể của mình, thuốc không cho ghét đắng, nên uống thì uống. Nếu là ở trong phòng khó chịu, thì kêu tỷ muội trong nhà bồi ngươi."

Phương Ngọc Dung phị mặt, bất mãn cáu giận nói: "Biểu ca thiệt là, ta hảo tâm đưa canh cho ngươi, ngươi cũng chỉ biết dạy dỗ ta. Lại nói... Nhu muội muội, Hà muội muội mới là chủ tử đứng đắn, ta tính là cái gì, có thể bảo các nàng đến chỗ ta một bệnh nhân, đầy phòng vị thuốc ai ngồi được lâu." Nói càng về sau, trong thanh âm của nàng lộ ra ai oán.

Bùi Hành đột nhiên thấy thương tiếc.

Phương Ngọc Dung bảy tuổi mẫu thân chết, cha ruột là tay ăn chơi không tiếc tiền, cưới mẹ kế lại không biết điều. Vẫn là Bùi nhị phu nhân nhìn không được phái người tiếp Phương Ngọc Dung về nhà, ở lại một lần liền ở mười năm, nuôi như con gái.

Bùi Hành cũng coi Phương Ngọc Dung là thân muội muội của mình, thân hơn so với hai thứ muội của hắn. Dù sao Phương Ngọc Dung là dưỡng trong phòng Bùi nhị phu nhân , hai thứ muội và di nương, vú nuôi khép cửa sống qua ngày một năm gặp mặt không đến mấy lần.

Phương Ngọc Dung uyển chuyển lộ ra tình cảnh, thấy đã được như ý liền thu liễm, ngược lại điềm nhiên như không nói đến Lý Diệu Quỳnh, "Nói cũng lạ, ta vừa rồi đi tìm Lý tỷ tỷ, thì bị Vương mụ mụ ngăn cản ở cửa, đây là khách nhân trọng yếu gì, tại sao không có đi bái phỏng dì trước?"

Bùi Hành trong nội tâm vừa động nghĩ tới điều gì, sắc mặt bỗng dưng chìm xuống, hắn thoáng cái không có tâm tình cùng Phương Ngọc Dung tán gẫu, phân phó nàng có cái gì cần cứ việc nói cho hắn biết, đứng dậy đi nội viện.

Chờ nhìn thấy sân nhỏ của thê tử quả nhiên như lời biểu muội, Vương mụ mụ trông coi bên ngoài, trong sân trang nghiêm một mảnh, trong lòng hắn liền có dự cảm.

Mà bên kia Vương mụ mụ tự đuổi đi biểu cô nương trong lòng cũng có chút nói thầm, Phương cô nương này rõ ràng cùng cô nương nhà mình là cữu cô chí thân, nhưng quan sát qua những năm này, Phương cô nương thế nhưng đối với tiểu thư nhà mình có chút không hợp nhau. Cho nên xem nàng như có điều suy nghĩ mà đi, trong lòng bà cũng có chút thấp thỏm bất an.

Quả nhiên sợ điều gì sẽ gặp điều đó, lúc này mới thời gian vài chung trà, cô gia làm sao đã tới rồi. Thường ngày cô gia vào ban ngày đều là thích ngây ngốc trong thư phòng, buổi tối mới có thể trở về nội viện.

Vương mụ mụ trong lòng thẳng chửi má nó, nghĩ đến bên trong phòng Mã Tiên Cô vẫn còn, nói không chừng bà phải ngăn đón lại. Trong bụng khó chịu, trên mặt lại mang theo tươi cười, lớn tiếng chào đón thỉnh an, "Ai yêu Tứ gia làm sao lại đến lúc này, thật là không khéo, tứ nãi nãi đêm qua ngủ không ngon sáng nay có chút đau đầu, ngủ thiếp đi, người xem nếu không thì đi bên phu nhân trước đi."

Bùi Hành trừng mắt, lạnh lẽo quét Vương mụ mụ một cái, "Ngươi tránh ra cho ta, đừng cho là ta không biết rõ chủ tớ các ngươi có thủ đoạn gì." Dưới chân bước chân không ngừng, tiến lên đẩy cửa.

Vương mụ mụ nhanh chóng cản lại, "Tứ gia, ngài nói cái gì vậy, tứ nãi nãi thật sự là không thoải mái, ngài cần gì phải ầm ĩ nàng..."

Vương mụ mụ thể béo, tương đối có vài phần khí lực, bình thường bắt tiểu nha hoàn thoải mái như bắt gà. Nhưng Bùi Hành là một thanh niên trưởng thành, lại là thân cao thể tráng, Vương mụ mụ đuổi đi lên cản, hắn không chút khách khí vung tay một cái, Vương mụ mụ bắt lấy cạnh cửa suýt nữa không có ngã xuống.

Động tĩnh lớn như vậy bên trong làm sao sẽ không nghe được, Lý Diệu Quỳnh gấp đến thẳng giậm chân, trong miệng nhắc tới: "Bình thường không phải ban đêm mới trở về nội viện sao, trời hôm nay sớm như vậy đã đến."

Một nữ nhân trung niên khoảng bốn mươi năm mươi tuổi đứng bên cạnh, bà ta lộ ra một khuôn mặt hơi béo, tràn đầy hòa khí tươi cười, cầm phất trần trong tay, trên đầu chải búi tóc đạo cô, có mấy phần dáng vẻ xuất trần.

Bà ta nhìn Lý Diệu Quỳnh gấp, mình ngược lại trấn định.

Lý Diệu Quỳnh nói với đạo cô: "Tín nữ thất lễ, chỉ là vị hôn phu là người lỗ mãng, thỉnh tiên cô tìm một chỗ trốn, tránh va chạm với nhà tôi."

Mã Tiên Cô luôn miệng nói: "Không sao không sao." Trên mặt bà ta mặc dù trấn định, kì thực cũng sợ vị Bùi Tứ gia này, cũng không muốn đối đầu với hắn.

Nhưng là không còn kịp rồi, Bùi Hành đã xông tới, ánh mắt của hắn lạnh lùng liếc mắt nhìn Mã Tiên Cô, lại liếc mắt nhìn hộp tân dược và hoàng phù trên bàn, cuối cùng là Lý Diệu Quỳnh đứng thẳng bất an.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.