Tiểu Tỳ Trùng Sinh

Chương 7: Ngừng uống thuốc



Bùi Hành lại đem Nguyệt Thược thả lại độ cao bình thường trong ngực mình, không tốn sức chút nào đại xoải bước đi đến ngoại thư phòng. Trên đường Nguyệt Thược cầu xin mấy lần để cho hắn buông xuống, Bùi Hành không để ý tới.

Nguyệt Thược thấy không có biện pháp, cuối cùng lặng lẽ vùi đầu ở trong lòng hắn, lỗ tai khả nghi phiếm hồng, cả người nho nhỏ một đoàn, trong nháy mắt khiến nam nhân cho là mình ôm con mèo nhỏ Bàn Tuyết trong thư phòng của hắn. Bàn Tuyết là gã sai vặt Vĩnh Thọ tìm được ở đâu đó, đến hiếu kính hắn, hắn cũng không nói có thu hay không, Vĩnh Thọ liền đem mèo nhỏ đặt ở thư phòng. Mèo nhỏ rõ ràng là Vĩnh Thọ nuôi nấng, lại cực kỳ thông minh, thường xuyên đi đến dưới chân hắn dựa vào giày của hắn co rút thành một cục làm nũng, ngây ngô hướng hắn "Meo meo".

Bùi Hành để người ở trên giường, trong đầu không biết nghĩ cái gì, một cái tay đem Bàn Tuyết xách lên đặt ở bên cạnh đầu Nguyệt Thược, mặt không chút thay đổi so sánh hai cái đầu ngơ ngác. Hắn hồn nhiên không có phát hiện trải qua chuyện quấy rầy này, phẫn nộ và uất khí Lý Diệu Quỳnh mang đến cho hắn đã bị hắn ném đến trong góc.

Nguyệt Thược nhìn mắt to tròn trịa của Bàn Tuyết, Bàn Tuyết vốn là ổ ở trong góc thật tốt đột nhiên bị đổi vị trí làm cho sợ hãi, nhìn Nguyệt Thược không ngừng "Meo meo". Nguyệt Thược nghe được giọng non nớt như thế, giống như kiếp trước đưa tay đi sờ đầu Bàn Tuyết.

Bàn Tuyết là con mèo nửa người dưới tuyết trắng, trên lưng và đỉnh đầu màu hổ phách, tuổi còn nhỏ bị bắt đến, ngoài chủ tớ trong thư phòng cơ hồ không có người để ý tới nó, bởi vậy tính tình rất tốt, bị sờ soạng còn nịnh nọt đem đầu cọ Nguyệt Thược.

Nguyệt Thược lộ ra lặng lẽ e lệ cười, nhẹ giọng nói: "Mèo nhỏ ngoan."

Bùi Hành thoáng giật mình,tiểunha đầu mới vừa rồi còn khóc con mắt hốc mắt còn đỏ lên, lúc này ôm lấy mèo nhỏ chơi. Hơn nữa vừa rồi đối mặt hắn căng thẳng, sợ hãi, thẹn thùng như thế hiện tại đã hồn nhiên quên hắn còn đứng ở bên giường.

Lang trung trị thương là một lão tiênsinhrâu ria hoa râm, nhìn thương của Nguyệt Thược xong thì lưu lại một chai dầu thuốc, dặn dò nàng ở trên giường dưỡng thương vài ngày, tốt nhất không nên để cho chân bị thương hoạt động.

Nguyệt Thược biết chân mình không có việc gì nên cũng không lo lắng.

Bùi Hành gọi người đưa lang trung đi, xem trời đã tối, hôm nay không cần phải nói sẽ không trở lại nội viện ăn, liền phân phó gã sai vặt Minh Kỳ gọi phòng bếp đưa một bàn món ăn thanh đạm. Trở về trong nhà, chỉ thấy Nguyệt Thược nhấc lên một chân từ trên tháp bò xuống, một chân để xuống đất.

"Ngươi đang làm gì?"

Nguyệt Thược đỡ giường, xoay người ngẩng đầu nhìn Bùi Hành, cái miệng nhỏ nhắn mấp máy, cúi đầu nói: "Ta không thể ngủ trên giường của Tứ gia."

Kiếp trước nàng cũng làm như vậy, có điều khi đó nàng là vì nằm mà nghĩ đến chuyện bị Bùi Hành ấn ở trên giường “bắt nạt”, xấu hổ khó nhịn mới nhịn đau xuống giường. Kiếp này chẳng qua là cảm thấy hành vi kiếp trước của nàng có thể đả động Tứ gia, nên nàng làm một lần để đạt được tâm Bùi Hành.

Bùi Hành cho rằng Nguyệt Thược sợ hãi Lý Diệu Quỳnh, uy nghiêm mệnh lệnh nàng: "Ngươi nằm xuống, không cần lo lắng tứ nãi nãi, nàng ta không dám tới thư phòng tìm ngươi."

Bùi Hành đem Nguyệt Thược ấn trở về trên giường, đem một tấm thảm đắp lại cho nàng.

Thức ăn rất nhanh đưa tới, Vĩnh Thọ và Vĩnh Tuyên hai người mang hộp cơm giữ ấm do dự xem một chút ngoài thư phòng lại xem một chút bên trong phòng, châu đầu ghé tai nói: "Này, Tứ gia là muốn ở nơi nào dùng bữa?"

Vĩnh Tuyên tương đối lớn gan cơ trí, nói: "Có một tỷ tỷ nội viện ở đây, nhất định là ăn bên trong." Nói xong hai người sụp mi thuận mắt không dám nhìn Nguyệt Thược, một người tiến đến ở trên bàn nhỏ xếp đồ ăn, tràn đầy tổng cộng sáu món ăn một canh.

"Tứ gia chậm dùng." Hai gã sai vặt cúi chào hỏi tốt liền lui ra ngoài, Vĩnh Thọ vốn là muốn lưu lại hầu hạ dùng cơm, bị Vĩnh Tuyên nháy mắt lôi đi.

Nguyệt Thược nhìn Bùi Hành ngồi xuống thong thả ung dung ăn cơm, cảm thấy trong bụng trống trơn. Đối với mộttiểunha đầu mười ba tuổi đang ở tuổi trưởng thành mà nói, đó là ăn bao nhiêu cũng mau thấy đói, không thể so vớitiểukhẩu vị của cô nương khuê các trưởng thành. Nguyệt Thược buổi trưa ăn không ít, nhưng là trong chốc lát, dạ dày đã đói nhuyễn động.

Bùi Hành đang muốn ăn canh, chợt nghe một tiếng bụng kêu "ục ục", hắn động tác ngừng lại, lại tiếp tục ăn canh. Kết quả tiếng kêu "ục ục" lại vang lên, không có yên tĩnh.

Bùi Hành mặt không chút thay đổi để đũa xuống, giương mắt nhìn lại. Người khởi xướng đã đem mặt chôn ở trong tấm thảm, co người lại thành một con tôm, người bên ngoài tiến đến còn thật nhìn không ra dưới thảm ẩn dấu một người nho nhỏ như vậy.

Bùi Hành cảm thấy cũng no rồi, đứng dậy đem Nguyệt Thược ôm đi ra đặt ở trên ghế, "Gia dùng đủ rồi, còn dư lại ngươi ăn, ăn xong thì cho Vĩnh Thọ đi vào thu thập."

Vĩnh Thọ là nhỏ tuổi nhất, vẫn chưa tới lúc kiêng kỵ cùng nha hoàn.

*****

Bùi nhị phu nhân cũng họ Lý, lúc ở nhà mẹ đẻ là trưởng nữ, Lý Diệu Quỳnh chính là nữ nhi của đệ đệ Bùi nhị phu nhân, mà Phương Ngọc Dung lại là nữ nhi củatiểumuội muội nhỏ nhất của Bùi nhị phu nhân.

Bởi vì Bùi nhị phu nhân không có nữ nhi, đối với mấy ngoạisinhnữ đều đặc biệt thích, chỉ nhìn bà đem nữ nhi nhà đệ đệ cưới vào cửa, nhà muội muội thường xuyên đến ở, còn tính toán gả Phương Ngọc Dung ngay ở Bùi gia cũng biết.

Phải nói trong hai người Lý Diệu Quỳnh và Phương Ngọc Dung, Bùi nhị phu nhân trong lòng nhất định là thiên vị Phương Ngọc Dung. Này còn không đơn giản sao, một người là từ trong bụng muội muộisinhra, một người là em dâusinh. Đặc biệt là thân nương Phương Ngọc Dung gả không tốt tuổi còn trẻ đã qua đời, Bùi nhị phu nhân trong lòng vẫn bao hàm thương cảm, đem một lòng yêu thươngtiểumuội toàn bộ dành cho Phương Ngọc Dung.

Nếu không phải Phương Ngọc Dung kém tuổi Bùi Hành, hiện tại làm Bùi tứ nãi nãi nên là Phương Ngọc Dung mới đúng.

Phương Ngọc Dung không nói trắng ra với Bùi nhị phu nhân chuyện Bùi Hành và Lý Diệu Quỳnh gây gổ, mà là trong lúc hai người đang nói đến việc nhà, quan tâm thân thể của đối phương, giọng điệu thoáng mang theo do dự, ấp a ấp úng thổ lộ: "Dì, có chuyện không biết có nên nói cho ngài biết hay không."

Bùi nhị phu nhân cười: "Ngươi nha đầu kia, với dì còn có cái gì mà khó nói ?"

"Là về biểu ca và Lý tỷ tỷ...Lúc ta mới đi ngang qua sân nhỏ của bọn họ thấy Mã đạo bà đi ra, biểu ca cùng Lý tỷ tỷ lại ầm ĩ."

Chỉ nghe hai chữ “đạo bà”, Bùi nhị phu nhân mặt liền trầm xuống, thậm chí không hỏi thăm nhiều đã đoán được là chuyện gì, vỗ một cái trên bàn nhỏ trên giường La Hán bằng gỗ lê mắng: "Cái đồ không chịu thua kém kia, ta sớm muộn gì cũng có một ngày bị nàng ta làm cho tức chết." Lâm mụ mụ hầu hạ bên cạnh và hai nha hoàn đều cúi đầu xuống, không dám thở mạnh.

Phương Ngọc Dung lộ ra vẻ mặt thấp thỏm, "Dì đừng tức Lý tỷ tỷ, nếu không ta lại thành người châm ngòi ly gián. Ta chẳng qua là lưu tâm chuyện Lý tỷ tỷ làm sai chọc giận tứ biểu ca, tổn thương tình cảm, nghĩ tới nói cho ngài một tiếng, cũng miễn cho hai người huyên náo không thể tách rời ra mà không có người ở giữa hòa giải."

Bùi nhị phu nhân thở dài, "Con của ta, làm khó ngươi tâm tính thiện lương còn nhớ đến Lý tỷ tỷ. Nàng ta chính là người vô dụng, Nhị tẩu tử ngươi cũng biết ngày ngày đến chỗ của ta thỉnh cái an, nói chuyện nhà, nàng ta chỉ biết cách mặc quần áo, ăn mặc, ăn uống hưởng lạc, may là ngoạisinhnữ của ta, nếu không bà bà nào dung hạ được nàng loại con dâu này. Hành ca nhi không cần phải nói, ngươi xem những năm này đối đãi nàng ra sao, không phải là ta khen hắn, dõi mắt xem một chút người lui tới, thật không có một ai trong phòng sạch sẽ như Hành ca nhi. Lý tỷ tỷ ngươi cứ mắt mù tâm mù không nhìn thấy, tin vào những lời của tam cô lục bà kia, tình cảm phu thê dù bao nhiêu cũng không đủ lăn qua lăn lại."

Phương Ngọc Dung dù sao cũng là khuê trung đợi gả nữ, Bùi nhị phu nhân lúc nói đến đạo bà không tỉ mỉ, có điều Phương Ngọc Dung cũng không như Bùi nhị phu nhân nghĩ rằng đơn thuần như vậy, nàng ta đối với chuyện này không chỉ biết một, hai, mà còn là biết quá tường tận.

Đến buổi chiều, Bùi nhị phu nhân đuổi Phương Ngọc Dung đi, gọi Lâm mụ mụ đi mời Lý Diệu Quỳnh. Lý Diệu Quỳnh đầu đeo khăn nằm trên giường La Hán, vẻ mặt tái nhợt tiều tụy.

Lâm mụ mụ tiến đến thỉnh an, Vương mụ mụ bồi cười: "Lão tỷ tỷ như thế nào đến đây, mau mời ngồi."

"Miễn ngồi, chịu trách nhiệm sai sử không dám ở lâu."

Vương mụ mụ ân cần đến đỡ Lâm mụ mụ, "Đây là không khéo, nãi nãi chúng ta thân thể không thoải mái, phu nhân là có gì phân phó?"

Lâm mụ mụ cười như không cười, né tránh tay Vương mụ mụ, nói: "Không khéo như vậy, nhị phu nhân đúng lúc muốn gặp tứ nãi nãi, tứ nãi nãi liền bị bệnh."

Vương mụ mụ đang còn lôi kéo, Lý Diệu Quỳnh lại không kiên nhẫn nhìn sắc mặt Lâm mụ mụ.

Lâm mụ mụ là mẹ của thông phòng Phù Dung, nàng gần đây mới phạt Phù Dung, lúc này Vương mụ mụ khỏi phải nghĩ đến theo người hỏi thăm ra cái gì. Liền gọi Thải Bạch nâng đỡ nàng đứng dậy, "Cô cô bảo ta, ta nên đi một chuyến."

Bùi nhị phu nhân nhìn thấy Lý Diệu Quỳnh câu nói đầu tiên là: "Đi đem Phù Dung thả ra, cho nàng ta ngừng uống thuốc."

Lý Diệu Quỳnh thân thể đang không thoải mái, nghe được một câu này đứng cũng đứng không vững, thoáng cái tê liệt ngã xuống ở trên ghế, hốc mắt rưng rưng ủy khuất gọi, "Cô cô."

Bùi nhị phu nhân lạnh lùng nói: "Đừng gọi ta cô cô, nhiều năm như vậy cũng nên đổi giọng, gọi mẫu thân."

Bà trầm mặc một hồi, thở dài một hơi sâu kín, nói: "Diệu Quỳnh, ngươi gả vào Bùi gia cũng đã bốn năm, trong bốn năm này ta không có thúc giục qua ngươi, nhưng là ngươi nên biết bổn phận của mình. Ngươi lén lút tìm lang trung xem có thể lừa gạt được ai, trong nhà từ trên xuống dưới chỉ không dám nhận mặt ngươi nói, sau lưng nghị luận cũng không thiếu, lão phu nhân kia nếu không phải là ta giúp ngươi ngăn đón, ngươi cho rằng bằng Hành ca nhi một người đẩy được người bên kia đưa? Nhưng ngươi bị ma quỷ ám ảnh, làm việc càng ngày càng không có cố kỵ, thật không có đem một mảnh tâm ý của ta đối với ngươi để ở trong lòng, Hành ca nhi nếu là xảy ra chuyện gì, ngươi không phải là phụ lòng ta sao?"

Lý Diệu Quỳnh đứng dậy quỳ rạp xuống dưới chân Bùi nhị phu nhân, ủy khuất cầu khẩn: "Cô cô, ngài thương ta như thế, thì tha cho ta một lần."

Bùi nhị phu nhân nhìn con dâu cố chấp dưới chân, chỉ tiếc rèn sắt không thành thép gõ cái bàn mắng: "Ngươi vì sao cứ như vậy không làm, ngươi để cho nha hoànsinhcho ngươi một đứa thì thế nào, còn không phải là gọi ngươi mẫu thân, xem sắc mặt của ngươi sống qua ngày. Ngươi xem một chút Nhị ca Nhị tẩu tử ngươi, cũng là từ trong bụng di nương bò ra tới, nhiều năm hầu hạ ta, ngươi và Hành ca nhi thân mật như vậy."

Lý Diệu Quỳnh nghẹn ngào, ủy khuất nói: "Không phải là tasinh, gọi ta một tiếng mẫu thân có cái gì hiếm lạ."

Bùi nhị phu nhân cười lạnh, "Được được được, lời ta nói đều là vô ích, ngươi không chịu nghe ta, ta cũng không ép ngươi, tự ngươi về nhà khóc lóc kể lể với nương ngươi, để cho mọi người cho là ta ủy khuất ngươi. Chỉ là lão phu nhân, lão gia mà lên tiếng, chỉ sợ không những bắt nha hoàn ngưng thuốc, mà là bắt Hành ca nhi cưới nhị phòng."

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.