Tiếu Vấn Hà Nhân Cộng Dữ Tuý

Chương 19



"Hoàng thượng! Thống lĩnh ngự lâm quân lưu thuyên lưu đại nhân cầu kiến!"

Hắn tới làm gì? Hoàng Phủ Thiếu Hoa cau lại mày kiếm, hắn không phải canh giữ ở tống phủ sao?

"Ngươi suy nghĩ thật kỹ, " Hoàng Phủ Thiếu Hoa lạnh lạnh kéo dài thanh âm, "Dù sao trẫm có rất nhiều thời gian cùng kiên nhẫn!"

Nói xong hắn bước nhanh ra điện, thấy đến lưu thuyên tràn ngập vẻ hoảng hốt.

"Xảy ra chuyện gì? Thế nào hoảng thành như vậy?" Hoàng Phủ Thiếu Hoa bất mãn khi thấy hắn thất thố như vậy.

"Hoàng thượng!" Lưu thuyên thấp giọng nói, "Đã xảy ra chuyện —— Tống phu nhân nàng —— qua đời!"

"A! ?" Hoàng Phủ Thiếu Hoa kinh ngạc, "Ngươi không tính sai? !"

"Thiên hạ chỉ có một Tống phu nhân khuynh quốc khuynh thành, thuộc hạ sao sẽ tính sai! ?" Hắn từng tự mình nghiệm qua thi thể a.

Hoàng Phủ Thiếu Hoa đã cảm giác không ổn, trong lòng có chút phát lạnh.

"Nàng là... Chết bệnh sao?"

"... Thuộc hạ đã phong tỏa tin tức, chỉ nói Tống phu nhân là chết bệnh!"

Hoàng Phủ Thiếu Hoa trợn to mắt, kì lạ nói, "Sao cơ? Lẽ nào nàng không phải chết bệnh?"

"Hoàng thượng, " lưu thuyên cũng không hiểu, "Tống phu nhân là uống thuốc —— tự sát mà chết!"



Hay cho Tống phu nhân! Hoàng Phủ Thiếu Hoa ngơ ngác nhìn mặt đất, thế mà biết dùng loại thủ đoạn này đến bức bách trẫm! Trẫm quá coi thường ngươi! Sớm phải biết... nữ nhân có thể khiến phụ vương bất đắc dĩ như vậy, lại há là ứng phó dễ dàng như vậy? Nhưng thế nào cũng không nghĩ tới nàng thế mà biết dùng tính mạng mình...

"Chuyện này còn có ai biết?" Hoàng Phủ Thiếu Hoa thanh âm khô khốc.

Lưu thuyên lộ ra biểu cảm khó xử.

"Sao cơ?" Thanh âm không tự chủ được nâng lên cao nhất.

"Hoàng thượng, tống phủ đã treo lên cờ trắng ở trong ngoài phủ, thuộc hạ vô lực ngăn cản, lúc này trong kinh thành sợ rằng đều đã biết được tin tức Tống phu nhân qua đời!"

Quả nhiên! ! !

Hoàng Phủ Thiếu Hoa vô lực phất phất tay lệnh cho lưu thuyên lui ra.

Hắn phải như thế nào giao phó với Ly Tiêu? Vừa nói yêu hắn, một bên vừa bức tử mẫu thân của hắn? Ly Tiêu nếu biết, sao còn có thể trở lại bên cạnh mình lần nữa?

Huống chi... Phí Trung Nguyên lập tức sẽ lấy Tống phu nhân qua đời làm cớ để đòi người! Mình ngăn cản thế nào được?

Ha ha! Tống phu nhân a Tống phu nhân, ngươi dùng cái chết để đổi về tự do của trượng phu cùng nhi tử... tự do ngắn ngủi! Đáng giá không?

Hoàng Phủ Thiếu Hoa mò đến đồ vật bên tay, cũng bất kể là cái gì, hung hăng ném xuống đất! Lần này, trẫm chịu thua!

Nhưng mà, Tống phu nhân, ngươi đã không có lần sau!



Vẻn vẹn nửa nén nhang, Phí Trung Nguyên quả nhiên tập hợp các vị trọng thần khác hướng hoàng đế đòi người.



Không để ý Ly Tiêu kinh ngạc, Hoàng Phủ Thiếu Hoa tự mình cởi ra dây thừng trói hắn.

"Ngươi đi đi." Trong thanh âm đầy bất đắc dĩ.

Ly Tiêu không phải đồ ngốc, bình tĩnh hỏi hắn: "Nói cho ta, xảy ra chuyện gì?"

"..." Hoàng Phủ Thiếu Hoa trầm mặc hồi lâu.

Ly Tiêu cảm giác bất an.

"Đến cùng xảy ra chuyện gì?" Ly Tiêu lớn tiếng hỏi, "Ngươi... Lẽ nào ngươi thật sự giết... Giết hắn?" Giọng nói đều có chút phát run.

"Không có!" Hoàng Phủ Thiếu Hoa vội phủ nhận, nhưng lập tức buồn bã, Tống phu nhân chết, sợ rằng càng làm cho hắn khó mà tiếp nhận.

"Vậy ngươi nói a!" Ly Tiêu nói, "Nếu không phải xảy ra đại sự gì, ngươi sao sẽ vô duyên vô cớ thả ta?"

"... Ly Tiêu, " Hoàng Phủ Thiếu Hoa hít một hơi, "Mẫu thân ngươi, Tống phu nhân nàng —— qua đời!"

Ly Tiêu ngây người, đột nhiên một tiếng hét thảm —— "Nương —— "



Ly Tiêu không biết mình là như thế nào cùng phụ thân cùng xuất cung về nhà.

Mà phụ thân chỉ là ngồi lẳng lặng.

"Nàng sẽ không chết!" Khiếu Hải thanh âm trống rỗng, "Nàng sao có thể chết? Ha ha, nàng là thần tiên trên trời... Trở về mà thôi."

Ly Tiêu hiểu phụ thân đau đớn đã đến cực điểm, trong lòng càng là thê lương.



Ta ở trước linh đường chờ bọn họ quay về.

Ta không thể không nói, Tống phu nhân ra chiêu này ở ngoài dự đoán của ta.

Khi người hầu trong phủ xông vào phòng của ta, đối với ta kêu khóc "Tống phu nhân chết", toàn thân ta liền giống rơi vào hải dương sâu không thấy đáy, hồn không biết trừ nước còn có vật gì.

Ta suy nghĩ phương pháp giải quyết khác, nếu như nàng nói cho ta nàng muốn dùng cái chết tới cứu về người mình thương nhất, ta có thể sẽ nghĩ biện pháp giả chết. Nhưng mà, ta lắc đầu, dược liệu làm ra thuốc giả chết vừa đắt lại ít, coi như ta ra ngoài tìm thuốc, chế thuốc, chỉ sợ cũng muốn đi tìm ba, bốn tháng, khi đó, Ly Tiêu khẳng định không nhịn được vì người nhà miễn cưỡng cầu toàn.

Nếu như, nếu như ta sớm chút chạy ra, tiến cung len lén đem Ly Tiêu đoạt đi ra —— ta vẫn lắc đầu.

Sao có thể?

Hoàng Phủ Thiếu Hoa khẳng định sắp xếp xong xuôi tất cả, nói không chừng đang chờ ta tự chui đầu vào lưới tự tìm đường chết.

Ta chỉ có thể nói, cái chết của Tống phu nhân, là phương pháp duy nhất vừa đơn giản lại có thể giải quyết sự việc.

Chỉ là, chỉ là, ta phải hướng Ly Tiêu giao phó thế nào?

Ta chẳng thể giúp gì, trái lại khiến mẫu thân của hắn chết oan.



Cửa bị đẩy ra, ta ngẩng đầu nhìn lại, Ly Tiêu cùng Khiếu Hải đứng đó.

Ta hướng bọn họ đi mấy bước, lại dừng lại.

Bọn họ nhìn bố trí linh đường, nhìn miệng quan tài kia, bọn họ khẳng định không thể tin được, Tống phu nhân tuyệt mỹ kia, Tống phu nhân nhìn như nhu nhược thật ra so ai cũng cứng cỏi, thế mà nằm ở trong quan tài thật to như vậy!

Ai có thể tin tưởng.

Ly Tiêu vọt tới bên cạnh mẫu thân hắn, cắn môi rơi lệ.

Ta đem hắn ôm vào trong ngực, thấp giọng nói, "Muốn khóc cứ khóc ra đi!"

Ly Tiêu vùi đầu ở trước ngực ta, rốt cuộc lên tiếng khóc lớn.

Ta liếc nhìn Tống Khiếu Hải, lại thấy vẻ mặt hắn bình thường.

"Nàng đi như thế nào?" Khiếu Hải hỏi ta. Lấy sự bén nhạy cùng với tình phu thê nhiều năm với Tống phu nhân của hắn, ít nhiều gì đoán được một chút.

"Xin lỗi!" Ta xin lỗi hắn, "Ta không thể cứu được phu nhân."

Ly Tiêu toàn thân run lên, "Chuyện thế nào?"

"Tống phu nhân nàng uống..."

"Uyên ương cẩm!" Khiếu Hải mỉm cười, "Ta biết." W.e.b.T.r.u.y.e.n.O.n.l.i.n.e.c.o.m

Uyên ương cẩm là do gan một đôi khổng tước cùng hạc đỉnh hồng cùng độc tố rắn cạp nong tinh luyện mà thành, song song mà chết, cùng nhau chết. Tên cổ là "Uyên ương cẩm" .

Uyên ương cẩm không có thuốc chữa.

"Các ngươi đi mau!" Khiếu Hải đột nhiên nói với ta, "Nàng khẳng định đã nói cho ngươi biết mật đạo ở đâu! Ngươi mau dẫn Ly Tiêu rời đi kinh thành!"

"Cha!" Ly Tiêu sợ hãi kêu, "Muốn đi cùng đi!"

"Hừ!" Khiếu Hải lạnh lùng nhìn nhi tử, "Mẫu thân ngươi lấy cái chết đổi chúng ta quay về, lẽ nào ngươi muốn cho nàng chết không nhắm mắt?"

"Tống đại nhân!" Ta khuyên hắn, "Ta có thể mang bọn ngươi cùng nhau chạy trốn! Tuyệt không vấn đề."

"Đều đi ai tới thu xếp hậu sự của nàng?" Khiếu Hải nhìn khuôn mặt ngậm cười của thê tử."... Yên tâm, sau khi sự việc giải quyết, ta sẽ tự tìm đến các ngươi!"

Hắn đang nói láo! Ta biết rõ, Tống Khiếu Hải hắn đang nói láo! Hắn...

Ngoài cửa bỗng truyền đến thanh âm lanh lảnh: "Bệ hạ giá lâm —— "

Khiếu Hải đối với chúng ta quát lên: "Các ngươi còn không mau đi?"

Ta cùng Ly Tiêu đều có chút chần chờ.

Khiếu Hải hướng về phía ta giận dữ nói, "Lẽ nào ngươi không đáp ứng thê tử ta phải bảo vệ tốt Ly Tiêu sao? Ngươi muốn thê tử ta chết vô ích?"

Việc này không nên chậm trễ! Ta lập tức đánh bất tỉnh Ly Tiêu, ôm hắn hướng mật đạo đi đến.

Mật đạo rất dài, ta tính toán thời gian cùng phương hướng, biết mật đạo này nối thẳng ngoài thành. Nếu như tất cả thuận lợi, hẳn là có thể trước khi Hoàng Phủ Thiếu Hoa phát hiện chạy không còn thấy bóng dáng tăm hơi.

Ly Tiêu trong vòng tay vẫn đang ngủ mê, ta một chưởng kia ra tay đủ tàn nhẫn... Ta áy náy nhìn vệt nước mắt chưa khô của hắn. Nếu như sau khi hắn tỉnh lại biết được, phụ thân của hắn... Ta không khỏi lòng sinh lo âu.

Đột nhiên nhớ tới câu nói tính trước mọi việc của Tống phu nhân: "... Ta tự có sắp xếp."

Đúng vậy, nàng đều an bài tốt. Nàng an bài cái chết của mình, an bài ta cùng Ly Tiêu trốn đi, cũng sắp xếp trượng phu của nàng —— Tống Khiếu Hải chết!

Hay cho Tống phu nhân! Nàng có thể vì cứu người yêu không tiếc mạng sống, tính cách cương liệt quyết đoán, ngay cả ta đều cảm thấy không bằng ..., nhưng khiến ta thương cảm chính là tình cảm phu thê bọn họ: Nàng đều ngờ tới trượng phu sẽ theo nàng mà đi! Có lẽ nàng hi vọng mình dưới lòng đất có trượng phu yêu sâu đậm bầu bạn nàng; cũng có lẽ nàng biết Tống Khiếu Hải không muốn liên lụy con trai mình. Vì vậy, nàng không nghĩ biện pháp ngăn cản Tống Khiếu Hải tự sát.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.