Tiếu Vấn Hà Nhân Cộng Dữ Tuý

Chương 5



CHƯƠNG 5

Sau khi nghĩ cách biết được ngọn nguồn, ta hận không thể lập tức giết Hoàng Phủ Thiếu Hoa, nhưng mà nếu như giết hắn, Ly Tiêu cũng đừng hòng sống!

Ta hiểu rõ, muốn khiến hắn không hề bị loại tổn thương này, chỉ có khiến hắn trở nên mạnh mẽ.

Thế là, ta bắt đầu len lén dạy hắn võ công.

Hắn thế mà một chút liền thông, còn không ngu ngốc nha! Ta cười hắn, "Không bằng theo ta đi đi? Ta mang ngươi lưu lạc giang hồ được không? Bao ngươi một đêm thành danh!"

"Tốt!" Hắn thế mà gật đầu đồng ý, tròng mắt ta suýt nữa rơi ra.

"Cái gì?" Ta nghẹn ngào.

"Ngẫm lại ở hoàng cung không thú vị, đâu có như ngươi ở trên giang hồ qua lại tự do vừa ý!" Trong mắt của hắn thật sự có hướng tới.

Nhưng là, ta mới không muốn mang đứa trẻ động một chút là khóc chạy khắp nơi. Ta là đại nam nhân, cũng không phải bảo mẫu.

"Như vậy Hoàng Phủ Thiếu Hoa của ngươi ni?" Ta nói thẳng tên hoàng đế. Ai bảo hắn trong lúc đang ngủ mê đều là gọi "Thiếu Hoa, Thiếu Hoa".

Vẻ mặt hắn trầm xuống, trong đôi mắt sáng ngời thoáng qua bất đắc dĩ cùng vài phần ai oán.

Ôi, vẫn không nỡ rời đi hoàng đế a! Ta lắc đầu.

Mấy ngày trước đây, sau khi Ly Tiêu bị thương, Hoàng Phủ Thiếu Hoa xem qua hắn một lần.

Lúc ấy Ly Tiêu thụ sủng nhược kinh, cảm thấy chịu một kiếm này cũng là đáng giá. Một lần kia, Hoàng Phủ Thiếu Hoa đối với hắn rất dịu dàng, hắn cũng say mê trong đó.

"Ngươi thích ta sao?" Chỉ là lúc Hoàng Phủ Thiếu Hoa rời đi, Ly Tiêu hỏi một câu thế này.

Hoàng Phủ Thiếu Hoa lạnh lùng nhìn hắn, bên môi có tia cười lạnh.

Hắn hiểu. Cắn môi không nói thêm gì nữa.

Trong lòng hắn biết, một kiếm này, coi như là Hoàng Phủ Thiếu Hoa tự tay đâm vào. Vốn dĩ, chính mình bị hắn chán ghét đến mức muốn một kiếm đâm chết! Hắn cũng học được cười lạnh, hắn nhìn bóng lưng Hoàng Phủ Thiếu Hoa biến mất trong tầm mắt mình, bật cười, cười đến không thể dừng.

Từ đó về sau, ta phát hiện, tình cảm Ly Tiêu đối với hoàng đế dường như có chút biến hóa.

Hắn không tiếp tục mỗi ngày nhìn thư phòng của hoàng đế ngóng trông hắn đến, cũng không tiếp tục nhắc với ta chuyện của hoàng đế, hắn dùng trái tim học kiếm với ta, dường như kiếm có thể khiến hắn quên hết mọi thứ, loại cảm giác này —— gọi là hết hy vọng.



"Thật ra, " ta đột nhiên cười, "Phí Trung Nguyên kia không tệ."

"A?" Ly Tiêu bị lời của ta lấy làm lạ.

Ta mỉm cười, đúng a, Phí Trung Nguyên nhưng là vì Ly Tiêu chết mê chết mệt ni!

"Lúc trước ngươi bị hắn ngộ thương, ta tận mắt trông thấy hắn không chỉ một lần nhét bạc cho thái giám trong cung, hỏi thăm tình huống của ngươi ni."

Ly Tiêu có chút hoang mang, có chút kỳ quái, "Ta lại không trách hắn. Không phải lỗi của hắn."

". . ." Ta liền biết, trong lòng của hắn, trừ Hoàng Phủ Thiếu Hoa, vẫn là Hoàng Phủ Thiếu Hoa. Không khỏi dâng lên một cổ vị chua, ta hừ một tiếng."Kẻ ngốc."

"Ngươi mắng ta kẻ ngốc?" Ly Tiêu mày liễu dựng ngược.

"Ngươi thật sự là kẻ ngốc nha!" Ta gật đầu.

"Ta là kẻ ngốc, sao học được kiếm pháp của ngươi, võ công của ngươi?" Ly Tiêu đã đứng dậy lấy kiếm.

Xem hắn không tiếp tục đau lòng, không tiếp tục khóc lóc, trái tim chiến đấu, tâm tình của ta tốt vô cùng! Bạn đang

"Tốt, hôm nay sẽ dạy ngươi một bộ kiếm pháp!" Ta cười khẽ, "Ngươi trong vòng một tháng học được coi như ta mới vừa nói sai, không học được, liền là tiểu bạch ~~~" lời còn chưa dứt, trường kiếm của hắn đã đâm về phía ta. . .

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.