Tìm Kiếm Nam Chính

Chương 1: Tổng giám đốc đại nhân yêu tôi (1)



“Về sau, Lê Phong cùng Mạnh Lộ lên núi dạy học. Công ty Lê thị bị đối thủ cạnh tranh là công ty Phùng thị thu mua, toàn bộ nhân viên trong công ty bị giảm biên chế. Trong đó, có đến 700 người mất đi công việc và ba người vì áp lực cuộc sống quá lớn đã tự sát.

Năm ngày sau, Lê Phong chết trong núi sâu do bị rắn độc cắn.

Cha của Lê Phong biết tin, cứ như thế mất đi đứa con trai duy nhất liền uất ức đến sinh bệnh, ba năm sau thì qua đời.”

“Bad end.”

Hạ Lưu gấp lại cuốn sách vừa mới đọc xong, có chút đăm chiêu.

Cái cô vừa xem không phải là một cuốn tiểu thuyết bình thường mà là kịch bản nhiệm vụ thu phục kế tiếp.

Luôn luôn có nhiều nam chính không lo làm phú nhị đại cho tốt lại thích cùng nữ chính chơi trò bỏ trốn. Loại hành vi vô trách nhiệm này trực tiếp dẫn đến vô số tình trạng thất nghiệp, thậm chí là cái chết ở các thế giới song song. Nghiêm trọng nhất có thể làm thế giới đó sụp đổ.

Thân là một nhân viên chuyên nghiệp chuyên tìm kiếm và mang nam chính bỏ trốn trở về, cách giải quyết đơn giản nhất là chia rẽ nam chính và nữ chính.

“Chuẩn bị tốt chưa?”

Thanh âm trí tuệ của hệ thống quân đột nhiên xuất hiện bên tai Hạ Lưu, cô gật đầu, trước mặt liền xuất hiện một quầng sáng.

Hệ thống quân phát bệnh thời kì cuối hét lên đầy nhiệt huyết : “Cô gái, mau đi cứu vớt thế giới đi!”.

Không thèm để ý đến lão, Hạ Lưu từ từ đi vào quầng sáng đó, trong nháy mắt không gian phảng phất như bị xé rách, biến thành vô số hình ảnh khác nhau.

Hệ thống thông báo: “Chúc mừng cô! Cô hiện tại là nữ thư kí xinh đẹp Hạ Lưu của nam chính Lê Phong. Mời vui vẻ bắt đầu mối tình công sở! Phòng làm việc không nên chơi trò Play yêu đương quá khích đâu nha ~ Nhiệt tình nhắc nhở: Độ hảo cảm hiện tại là 12”.

Trong nháy mắt Hạ Lưu nhận được thông báo của hệ thống, nghe xong, khóe môi khẽ giật giật.

“Làm sao vậy?”

Nhìn thấy bộ dáng nhíu mày của Lê Phong. Hạ Lưu nhanh chóng điều chỉnh lại biểu cảm, cô lắc đầu tỏ ý không có việc gì, thuận tiện đưa ánh mắt mờ mịt liếc nhìn anh ta một lượt.

Không hổ danh là nam chính tổng giám đốc trong tiểu thuyết, khuôn mặt lạnh lùng, eo thon chân dài, đến cả Hạ Lưu nhìn thấy cũng muốn huýt sáo đùa giỡn.

“Lịch trình?”

“8 giờ sáng, hội nghị tuyên bố về sản phẩm mới. 10 giờ, thảo luận kế hoạch cùng công ty Lam Tinh. 12 giờ, dùng cơm trưa với Trương tổng. 3 giờ chiều, ra sân bay sang Đức.

Lúc nói tới mốc thời gian cuối cùng, nháy mắt, trong đầu Hạ Lưu liền hiện ra một đoạn trong tiểu thuyết…

Chính là chiều nay trên đường đi đến sân bay, xe của Lê Phong sẽ đụng phải nữ chính Mạnh Lộ, hơn nữa còn bởi vậy mà bắt đầu con đường đi tìm cái chết.

Loại tổng giám đốc lãnh khốc như Lê Phong y hệt là người máy vậy, thủ đoạn mạnh mẽ quyết liệt và tính cách thay đổi thất thường như một tên bệnh nhân tâm thần khiến hắn hay bị nghi ngờ rằng từ nhỏ đã thiếu vắng tình thương.

Không thể không nói ánh mắt quần chúng quả thực quá sáng suốt, Lê Phong mất mẹ từ nhỏ nên hiện tại mới tạo thành kết cục bi thảm cho hắn ---- bởi vì nữ chính Mạnh Lộ là một giáo viên nông thôn tràn đầy tình yêu và tình mẫu tử.

Mà thư kí của Lê Phong – Hạ Lưu là nữ số 2, vẫn luôn thầm yêu Lê Phong, vì Lê Phong làm vô số chuyện ngu xuẩn, đáng tiếc mãi cho đến khi Lê Phong chết cũng đều không nói ra, điển hình là loại nữ phụ khổ vì tình.

Nhiệm vụ của Hạ Lưu chính là xoát độ hảo cảm của vị tổng giám đốc này, cuối cùng trở thành phu nhân tổng giám đốc!

Lê thị là một công ty rất lớn, làm thư kí của tổng giám đốc, bình thường Hạ Lưu đều bận đến mức bước đi như bay. Chỉ là hôm nay có chút không thích hợp, sau khi báo cáo xong, Hạ Lưu đứng bên bàn làm việc của Lê Phong, chậm chạp không rời đi.

Ngón tay thon dài vuốt chéo tóc, Lê Phong giương mắt nhanh chóng liếc nhìn Hạ Lưu một cái rồi cúi xuống xem phần tài liệu trong tay, lạnh nhạt đặt câu hỏi:

“Còn có việc gì?”

Hạ Lưu dứt khoát nói:

“Lê tổng, chiều nay tôi muốn xin nghỉ.”

“Ừ?”

Lê Phong không ngẩng đầu, tiếp tục xem tài liệu, thờ ơ bật ra một âm tiết coi như hỏi.

“Hôm nay….. là ngày giỗ của mẹ tôi, tôi muốn đi thăm bà.” Giọng nói của Hạ Lưu hơi trầm xuống.

Nghe xong câu này, cuối cùng Lê Phong cũng ngẩng đầu lên, nhìn đến Hạ Lưu.

Cô nhìn Lê Phong, ánh mắt hồng hồng, miễn cưỡng tươi cười xin lỗi với Lê Phong:

“Xin lỗi, Lê tổng. Chiều nay không thể bay sang Đức cùng ngài.”

“Không có việc gì.”Lê Phong lại cúi đầu, xem ra không định lại đáp lời Hạ Lưu nữa.

Chính là không hiểu vì sao, lúc Hạ Lưu nhắc tới mẹ của cô, nụ cười bi thương nhưng lại che giấu hạnh phúc kia khiến Lê Phong không khỏi nhớ đến mẹ của mình.

Trong trí nhớ, mẹ là một người nhu nhược, từ lâu cha đã có người phụ nữ khác ở bên ngoài. Mỗi ngày trong nhà chỉ có một mình bà, vậy mà bà cũng không có nửa câu oán hận, chỉ toàn tâm toàn ý chăm sóc tốt cho bản thân mình.

Có đôi khi hắn thấy bà lén lén khóc thầm, Lê Phong còn nhớ rõ dáng vẻ mẹ nắm tay hắn, lòng bàn tay gắt gao siết chặt. Mà lúc bà bệnh nặng qua đời, bàn tay trắng bệch không chút huyết sắc ấy vẫn đặt bên giường, tựa như đang đợi hắn tới nắm lấy.

Nghĩ đến những điều này khiến trong lòng hắn có chút phiền muộn, nhìn thấy Hạ Lưu vẫn đứng ở đó, Lê Phong vốn định chuẩn bị khiển trách cô, nhưng không hiểu ma xui quỷ khiến thế nào lại dịu giọng nói:

“Ra ngoài đi.”

Cùng lúc đó, thanh âm của hệ thống cũng vang lên:

[Chúc mừng cô đạt được 1 điểm độ hảo cảm, hiện tại độ hảo cảm là 13.]

Hạ Lưu rất thức thời bước ra, chung quy thì loại việc như xoát độ hảo cảm này cũng phải từ từ mới được, cũng may vừa rồi đã kiếm được một chút điểm cảm giác tồn tại.

Đợi đến 2 giờ chiều, Hạ Lưu đúng giờ rời khỏi công ty. Tuy nhiên lại không phải đi tới nghĩa trang công cộng mà bắt taxi cho xe trực tiếp chạy thẳng tới góc đường cạnh sân bay.

Trong sách, nữ chính lần đầu tiên lên sàn chính là ở chỗ này, do đó cũng không phải là không có biện pháp ngăn cản.

Nhìn điện thoại, màn hình hiển thị thời gian là 2 giờ 15 phút, còn 10 phút nữa đến lượt nữ chính xuất hiện. Trong lòng cô yên lặng đếm ngược, dưới chân cũng nhanh chóng bước đi, cô đã có thể nhìn thấy một người đang tỏa ra hào quang nữ chính.

Hạ Lưu rất muốn phỉ nhổ, không thể chấp nhận tình tiết Mạnh Lộ đột nhiên xuất hiện ở giữa đường một cách thần kỳ giống như dịch chuyển tức thời vậy được.

Chính là lúc này!

Cô gái đột nhiên xuất hiện bỗng kinh hoảng ngoái đầu nhìn lại, thời điểm mắt thấy sẽ bị xe ô tô đụng phải, một bóng dáng khác nhanh chóng kéo cô ra, hai người ngã mạnh xuống đất.

Tiếng phanh xe bén nhọn vang lên, tài xế vội quay đầu lại giải thích với người ngồi sau mà không có một chút ý định chuẩn bị xuống xe kiểm tra.

“Tự mình xử lý cho tốt. Mặt khác, cuối tuần đi kết toán tiền lương.”

Nét mặt Lê Phong không vui mở cửa xe ra, cũng không có ý định tiến lên xem xét, nhấc theo hành lý chuẩn bị đi về phía sân bay.

Lúc đi ngang qua hai người liền liếc mắt một cái, xem ra cũng không xảy ra vấn đề gì lớn. Chỉ là lúc nhìn thấy một trong hai cô gái đó, Lê Phong có chút ngạc nhiên.

“Sao lại ở đây?”

Hạ Lưu vẫn luôn che chở cho cô gái trẻ tuổi kia, dường như lúc này mới phát hiện ra Lê Phong, nét mặt rõ ràng có hơi dịu xuống.

“Lê tổng, tôi…” Hạ Lưu vừa định mở miệng, cô gái trong lòng đã chật vật giãy giụa muốn đứng dậy, động tác có hơi mạnh, không tránh khỏi chạm phải Hạ Lưu.

Bi đụng tới chân, Hạ Lưu hít sâu một hơi, sắc mặt lập tức trở nên trắng bệch.

“Thật xin lỗi, tôi không cố ý, tôi chỉ là…” Mạnh Lộ thoáng chốc trở nên luống cuống, vội vàng nâng cô dậy.

“Không sao” Hạ Lưu lắc đầu, lại nhìn về phía Lê Phong, trước buông tay Mạnh Lộ rồi khập khiễng đi về phía hắn.

“Tôi đến sân bay chờ ngài, ngài quên cái này.” Hạ Lưu mang ra một cái túi nhỏ từ trong túi xách của mình đưa cho Lê Phong, cũng không giải thích đây là cái gì.

Lê Phong cũng không hỏi, nhận lấy túi rồi chuẩn bị rời đi.

Sắc mặt Hạ Lưu vẫn trắng bệch như cũ, tuy nhiên trong lòng Hạ Lưu đã bắt đầu vui vẻ đếm ngược.

“Ba…”

“Hai…”

“Tiểu Hạ.” Đôi chân dài của Lê Phong ngừng lại một chút, hơi nghiêng người quay lại nhìn, sắc mặt vẫn lạnh nhạt như cũ. Chỉ là lời nói nói ra lại khiến Hạ Lưu nghe xong cảm thấy vui sướng.

“Để lái xe đưa cô tới bệnh viện.”

Trên mặt Hạ Lưu lộ ra biểu tình kinh ngạc, qua một lúc mới phản ứng lại được, dáng vẻ tươi cười sáng lạn nói lời cảm ơn với Lê Phong: “Cảm ơn Lê tổng.”

Lê Phong vẫn cho rằng Hạ Lưu quên đưa tài liệu cho mình, xuống máy bay tới Đức thì trời đã tối.

Cơm trên máy bay đương nhiên không hợp khẩu vị của hắn, cho nên gần 12 tiếng rồi Lê Phong vẫn chưa ăn cơm, lúc này dạ dày đã có vẻ bắt đầu đau.

Lái xe đã chờ sẵn, nhanh chóng đưa Lê Phong tới khách sạn đã đặt trước.

Bụng càng ngày càng đau, Lê Phong theo bản năng dùng tay trái ôm bụng, tay phải lấy di động ra mở máy.

Màn hình chợt sáng lên, thông báo có tin nhắn mới.

“Lê tổng, chú ý dùng cơm.”

Là thư kí của hắn gửi tới.

Loại tin nhắn không liên quan tới nội dung công việc này trái lại là lần đầu tiên cô gửi đến cho hắn.

Lê Phong cũng không trả lời lại, mặc dù thời gian tin nhắn gửi đến là lúc hắn vừa xuống khỏi máy bay, chứng minh giờ này cô vẫn còn chưa ngủ.

Mãi cho đến chiều hôm sau, Lê Phong mới nhớ ra Hạ Lưu đưa cho hắn một cái túi nhỏ.

Tiện tay mở túi ra, ngoài dự đoán của hắn, bên trong túi không phải là tài liệu như hắn nghĩ, mà là mấy cục giấy trắng nho nhỏ.

Mở một cục giấy nhìn thử, là mấy viên thuốc màu trắng bình thường.

Từ trong túi hé ra một mảnh giấy ghi chép, khi nhìn thấy nội dung, trên khuôn mặt trước nay vốn lạnh lùng của Lê Phong không khỏi có chút thay đổi.

Trên đó cũng không có nội dung đặc biệt gì, chỉ là đơn giản giải thích mấy viên thuốc này là thuốc dạ dày với cách dùng thuốc.

Chữ viết thanh tú quen thuộc.

Là Hạ Lưu viết.

[Chúc mừng cô đạt được 10 điểm độ hảo cảm, hiện tại độ hảo cảm là 23.]

Thời điểm nghe thấy âm thanh thông báo của hệ thống, Hạ Lưu – bởi xương bánh chè bị thương mà phải nằm trên giường bệnh liền nở nụ cười càng thêm hiền hòa.

Quả nhiên, đối với loại hình từ nhỏ đã thiếu vắng yêu thương này, chỉ cần nắm chắc thời cơ là có thể xoát hảo cảm rất dễ.

Sau khi “được” Hạ Lưu “cứu”, Mạnh Lộ khăng khăng ở trong bệnh viện chăm sóc cho cô.

Hạ Lưu cũng không tỏ vẻ phản đối, dù sao cô cũng muốn hiểu rõ hơn nữ chủ, tìm phương pháp để thuận lợi tiến hành nhiệm vụ.

Lại nữa, ràng buộc giữa nam nữ chủ đã định trước bọn họ sẽ lại chạm mặt.

Chẳng qua khi nghe Mạnh Lộ nói về nguyện vọng của bản thân là muốn lên vùng núi dạy học, Hạ Lưu mới dùng sắc mặt cổ quái đánh giá cô ta một lúc rồi hỏi vấn đề mà bản thân từ lâu không hiểu.

“Nhà cô rõ ràng rất giàu có, vì sao không quyên tiền để xây trường mà muốn tự mình đi dạy học vậy?” Hơn nữa chuyên ngành cô ta học hoàn toàn chẳng có chút liên quan nào với ngành sư phạm.

Phải biết rằng rất nhiều học sinh miền núi còn không có nổi một ngôi trường tử tế, một đại tiểu thư như Mạnh Lộ đi dạy học, thực ra nhìn lại giống như là một loại trói buộc hơn.

Không bằng trước tiên kiếm nhiều tiền một chút để sửa chữa lại phòng học không an toàn còn tốt hơn.

Mạnh Lộ lập tức phản bác ý kiến của Hạ Lưu:

“Không được! Chỉ có làm như vậy, cuộc sống của tôi mới có thể trôi qua một cách có ý nghĩa!”

Nghe xong câu trả lời loại trung nhị bệnh* này, Hạ Lưu lại cảm thấy bi ai thay cho Lê Phong.

*Trung nhị bệnh: (gọi là chứng mồng hai) là tục ngữ của người Nhật Bản – chỉ sơ trung năm hai (tương đương với lớp 8 bên mình), thanh thiếu niên ý thức về cái tôi quá lớn đặc biệt là trong lời nói và hành động, tự tưởng coi mình là trung tâm. Mặc dù gọi là “bệnh” nhưng nó không cần thiết phải chữa, y học cũng không cho vào “bệnh tật”.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.