Tìm Kiếm Nam Chính

Chương 10: Vương gia phúc hắc trộm tâm kế (4)



Trọng Hoa cung.

Trước cửa tẩm cung của Phong Yến có vô số thị vệ đứng canh gác.

Còn tên thích khách dám cả gan lẻn vào hành thích đương kim thái tử kia, đang được cẩn thận trông giữ trụ, chờ ngày thẩm vấn.

Trong điện, Họa Ảnh quỳ gối trước mặt Phong Yến, ánh mắt rưng rưng khẩn cầu nhìn hắn.

“Điện hạ, xin ngài làm chủ cho Hạ Lương Viện.”

Phong Yến hơi nhíu mày, nghiêng đầu liếc nhìn Họa Ảnh, thờ ơ mở miệng nói:

“Ngươi là người của ta, hay là người của nàng?”

Họa Ảnh luôn làm việc rất tốt, nhưng lại có một khuyết điểm, đó chính là dễ mềm lòng. Nếu người nào đối với nàng tốt một chút, nàng sẽ nhịn không được muốn hồi báo đối phương.

Đối với một cơ sở ngầm mà nói, đây chính là khuyết điểm trí mạng của Họa Ảnh.

Họa Ảnh lại không để ý sự bất mãn trong lời nói của Phong Yến, nàng dập đầu thật mạnh, quỳ hoài không dậy: “Họa Ảnh không dám có nhị tâm. Chỉ là tình cảm Hạ lương viện đối với điện hạ, Họa Ảnh đều nhìn thấy tường tận, Hạ lương viện vì ngài mà nói lời chống đối với Nhiếp chính vương, khối ngọc bội tối nay Hạ lương liện dâng lên tặng cũng là chính tay nương nương điêu khắc, vì hai khối ngọc bội này mà trên ngón tay của lương viện đã chồng chất vết thương. Hiện giờ Hạ lương viện còn không tiếc thân đứng ra thay điện hạ đở kiếm, tấm chân tình này quả thật khiến nô tỳ cảm động, nô tỳ chỉ là...”

“Ta khi nào nói qua muốn bỏ qua cho hung thủ kia?”

Con mắt hẹp dài của Phong Yến hơi giương lên, mang theo cảm giác yêu dã tà mị, ngón tay lộ rõ khớp xương vuốt ve cái chặn giấy, tư thái nhàn nhã.

“Việc này đương nhiên là phải tra rõ tra rõ, đem người ẩn sau màn...Mạnh mẽ kéo xuống.”

Một chữ cuối cùng hạ xuống lại mang theo hàn khí làm người nghe vô thức kinh sợ.

Sau đó Phong Yến đích thân đi tới chỗ ở của Hạ Lưu, quan sát nàng, cũng không biết đến tột cùng là bị Họa Ảnh những lời kia làm cảm động hay là chỉ giả bộ ra vẻ cảm tạ Hạ Lưu.

Thấy Hạ Lưu đến bây giờ còn chưa tỉnh, Phong Yến hạ lệnh cho Thái y viện cho đám thái y tới Lưu Vân các xem bệnh, lại ban thưởng thêm rất nhiều dược liệu bỗ dưỡng trân quý, thậm chí sau đó còn trấn an mấy tì nữ vẫn đang khóc lóc rồi mới trở về Trọng Hoa cung.

Mặc dù sự ra vẻ quan tâm của Phong Yến không bằng lúc hắn quan tâm đối với Liễu Mộc Lâm, nhưng cũng đã khiến người khác hâm mộ.

Ai cũng suy đoán rằng vị Hạ lương viện chắc chắn giữ một vị trí đặc biệt trong lòng Thái tử, trong lúc nhất thời Lưu Vân các trở nên náo nhiệt, ngay cả vài vị cung phi thường ngày giễu cợt Hạ Lưu cũng không tiếc hạ mình đi tới Lưu Vân các thăm bệnh.

Đáng tiếc Hạ Lưu vẫn còn hôn mê, Họa Ảnh nói hai ba câu liền đuổi các nàng về.

“Lần này Thái tử xảy ra chuyện, chỉ sợ mấy lão hồ ly trong triều sẽ hoài nghi đến ngài.”

“Không cần lo lắng, bản vương tự có kế hoạch.” Đôi môi màu hạnh nhẹ nhàng hé mở, nhấp một ngụm trà xanh.

Hắn tựa hồ không chút để ý. Bên ngoài đã bắt đầu ầm ĩ, các loại đồn đãi bất lợi đối với hắn đã từ từ lan truyền trong cung, thậm chí có người còn thả ra suy đoán “Nhiếp chính vương muốn trở thành Hoàng đế” nữa. Tình hình bây giờ thật không dễ nghe.

“Nhưng mà Vương gia...”

“Còn chưa tỉnh lại sao?”

Phong Húc hạ mắt nhìn thái y đang quỳ trên mặt đất, trong thanh âm nghe không ra cảm xúc.

“Hành động lần này của số hai mươi năm thật sự quá mức liều lĩnh, dưới loại tình huống này chỉ cần hơi sơ xuất liền có thể mất mạng. Vương gia, ngài suy xét xem có nên đổi người khác tiếp nhận nhiệm vụ của số hai mươi năm hay không?”

Hai mươi năm là số hiệu của nàng trong đám người do Phong Húc dạy dỗ. Và cũng là người nhỏ tuổi nhất.

“Hoàn toàn ngược lại, lần này nàng làm rất tốt.” Phong Húc nở nụ cười không rõ ý tứ, con ngươi trong suốt, đen như mực khẽ cong thành hình bán nguyệt khiến người xem kinh diễm.

“Vương gia...”

Thái y đang quỳ trên mặt đất há há nhưng lại không nói gì, chỉ có thể lại cúi đầu như không có việc gì.

Bởi vì Phong Húc cười như không cười nhìn hắn, sau đó mới nhẹ giọng nói: “Ngươi trở về Thái Y viện đi. Còn nữa, mấy ngày nay phải cẩn thận chăm sóc nàng.”

“Vâng, Vương gia.”

Trên người hắn và Phong Yến cùng chảy một dòng máu, bọn họ đều đa nghi như nhau. Đã từng vô số lần hắn sắp đặt người ở bên cạnh đối phương nhưng đều thất bại, có điều Hạ Lưu... Rất có khả năng trở thành một bước đột phá.

Vừa nghĩ đến Hạ Lưu, đột nhiên lại nhớ tới bộ dáng bất lực khi đó của nàng và thời điểm hắn mới gặp nàng giống nhau như đúc.

Tóc của Phong Húc tản trên vai, trông giống như cuộn gấm đen tuyền, dưới ánh mặt trời mùa Xuân chiếu xuống ngoài cửa sổ, phát ra ánh sáng nhu hòa.

--- ------ ------ ---------

Có một mùi hương nhàn nhạt quen thuộc từ người bên cạnh truyền đến, giống như hương thơm của hoa Thủy Tiên vào buổi sáng, từng chút từng chút xâm nhập vào khứa giác, đánh thức tri giác.

Phong Húc rốt cuộc đã tới, trong lòng Hạ Lưu liền cảnh giác, lại như cũ giả vờ hôn mê tiếp.

Hương khí kia càng thêm nồng đậm, hình như người đó đến gần Hạ Lưu một chút.

Họa Ảnh canh giữ ở bên cạnh Hạ Lưu đã bị hắn điểm ngủ huyệt, lúc này đã ngủ say giống như chết.

Phong Húc lẳng lặng nhìn Hạ Lưu nằm ở trên giường, thật lâu sau, nhẹ nhàng sờ sờ đầu nàng, nhẹ giọng nói: “Còn không mở mắt?”

Mí mắt hơi hơi rung động, Hạ Lưu chậm rãi mở mắt.

“Không giả vờ nữa, hửm?” Âm cuối cất lên, trong thanh âm của Phong Húc tự nhiên mang theo ý tứ mê hoặc, cùng lúc đó, ngón tay thon dài của hắn cũng thay đổi phương hướng, nhẹ nhàng nâng cằm Hạ Lưu, khiến cho nàng cùng mình đối diện.

Hạ Lưu nhìn hắn, cắn môi không nói lời nào, qua một hồi lâu, lại yên lặng chảy nước mắt.

“Ta nhớ rõ, từ sau khi ngươi mười hai tuổi liền chưa từng trẻ con như vậy, sao gần đây lại càng ngày càng thích trở về tính tình đó?”

Ngón tay Phong Húc mang theo nhiệt độ cơ thể xẹt qua mí mắt của Hạ Lưu, động tác cực kỳ dịu dàng lau đi nước mắt.

Hạ Lưu nhìn hắn, thật lâu sau, mở miệng khàn khàn nói: “Đau.”

“Nơi này?” Ngón tay hắn chuẩn xác đặt trên miệng vết thương của Hạ Lưu, khóe miệng nụ cười như có như không, tựa hồ không biết bàn tay đang đặt trên vị trí miệng vết thương là ngực của nàng.

“...” Hạ Lưu nhịn không được hít một ngụm khí lạnh, tay Phong Húc không nhẹ không nặng ở nàng trên ngực ấn một cái, vết thương vừa mới băng bó kỹ lập tức truyền đến từng cơn đau rát.

Hắn từ trên cao nhìn xuống nàng, ánh mắt ôn hòa, tựa như ánh nắng ngày xuân ánh nắng khiến người ta thoải mái.

Nhấc tay ra khỏi ngực nàng, không có một chút ý tứ dâm loạn, đây chỉ là sự trừng phạt của hắn.

“Biết sai rồi sao?”

Hạ Lưu nâng khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệt nhìn hắn, im lặng thật lâu mới chậm chậm mở miệng, có điều lại quật cường đáp: “A Lưu không biết.”

“Không biết những thứ ngươi đã học bảy năm nay đều đi đâu cả rồi.” Con ngươi híp lại, giọng nói không chút để ý của Phong Húc vang lên, “Thân là một cái đinh tử (nằm vùng), lại chủ động vì đối phương đở kiếm, chẳng lẽ ngươi đã thật sự thích Thái tử?”

Rõ ràng những lời cuối cùng này mang theo giọng điệu hài, lại làm lòng Hạ Lưu phát lạnh. Vị Nhiếp chính vương này... Không hổ là cấp S khó khăn , tùy tiện một câu đều là đang khảo nghiệm lòng người.

“A Lưu là người của Vương gia.” Nàng lập tức kích động nhìn chằm chằm Phong Húc, nhanh chóng nói tiếp, “Vụ việc lần này, A lưu biết người này tuyệt không phải do Vương gia sai khiến, Vương gia không có ý muốn giết Thái tử.”

Vẻ mặt Phong Húc liền thả lỏng, cũng không có tỏ vẻ tán đồng lời nói của Hạ Lưu, mà hỏi ngược lại: “À? Ngươi xác định?”

“A Lưu tin tưởng Vương gia.”

Nàng không có nửa phần do dự đáp.

Nhìn thấy Phong Húc cười khẽ, nàng hơi ngượng ngùng rồi mới nhỏ giọng nói nguyên do mình hành động như vậy: “A Lưu cảm thấy, đây là cơ hội tốt để lấy được sự tín nhiệm của Thái Tử. Nếu còn không ra tay, chỉ sợ sau này Thái tử chỉ một lòng với Thái tử phi, A Lưu sẽ không có cơ hội làm việc vì Vương gia.”

“Thật là một đứa trẻ ngoan.” Đôi mắt đen như mực của hắn chợt hạ xuống, cười nói dịu dàng khen ngợi nàng.

Không, còn chưa đủ. Hạ Lưu cảm thấy phải cố gắng hơn nữa để khiến người nam nhân sâu không lường được trước mắt cảm động. Nàng cố ý ngừng thở làm cho khuôn mặt mình chuyển đỏ.

“Quan trọng nhất là... A Lưu lo lắng ngài.”

Nàng nhắm chặt mắt, không dám nhìn Phong Húc, lông mi liều mạng run rẩy, vẻ mặt tái nhợt, thân thể nho nhỏ ẩn trong áo ngủ bằng gấm khiến người trìu mến.

“A Lưu suy đoán đây là kế hoạch mà Thái tử thiết kế để hãm hại ngài, nếu Thái tử thật sự bị thương, A Lưu sợ những lão già trong triều kia sẽ kịch liệt gây cản trở cho ngài.”

Phong Húc ngẩn người, hắn biết Hạ Lưu sở dĩ đỡ kiếm cho Thái tử là vì muốn lấy được sự tín nhiệm của Phong Yến. Nhưng điều quan trọng nhất khiến nàng làm như vậy lại là...

Là ngu ngốc muốn bảo hộ hắn.

[Chúc mừng cô đạt được 10 điểm hảo cảm, độ hảo cảm hiện tại là 42.]

Quả thực là kỳ tích, thật không ngờ lần này lại kiếm được mười điểm hảo cảm từ vị Boss cấp S này, thật là không uổng phí nàng chảy nhiều máu như vậy .

“Không cần lo lắng.”

Khóe môi Phong Húc nở một nụ cười tỏa nắng, nháy mắt Hạ Lưu như bị gió xuân quất vào vào mặt, làm người xem vô cùng thư thái.

“Tuy rằng hắn cũng rất có năng lực, nhưng hiện tại vẫn còn chưa đủ sức đấu với bản vương.”

Ánh mắt Phong Húc thâm trầm, lẳng lặng nhìn thoáng qua phương hướng Trọng Hoa cung rồi lập tức quay đầu nhìn Hạ Lưu, dịu dàng hỏi: “Ngủ lâu như vậy có khát không?”

Hạ Lưu ngượng ngùng gật đầu.

Môt khi Phong Húc dịu dàng, có thể làm cho người ta hoàn toàn không đề phòng rơi vào, tay trái của hắn vòng qua sau lưng Hạ Lưu, nhẹ nhàng dùng sức nâng Hạ Lưu ngồi dậy, tay phải cầm một chén sứ trắng đưa đến bên môi Hạ Lưu, dịu dàng nói, “Ngoan, há mồm.”

Có thể được đích thân Nhiếp chính vương hầu hạ, đây cũng coi như một lần trải nghiệm khó có được.

Hạ Lưu thuận theo uống hết nước trà, ánh mắt tròn vo vô tội nhìn Phong Húc.

“Hửm? Làm sao vậy?”

“Khi nuốt trà xuống, miệng vết thương liền đau.”

Phong Húc giúp Hạ Lưu nằm xuống, đặt ly trà trên bàn, ôn thanh nói: “Nghe lời, chịu đựng qua vài ngày thì sẽ đỡ hơn.”

“Đã nhiều năm , Vương gia...” Bởi vì thân mang thương tích, nàng có chút mỏi mệt, lại vẫn chậm rãi nói tiếp.

“Bị một lần đau như thế này, chính là lúc A Lưu đang ăn xin thì vô ý làm bẩn quần áo của một vị quan gia, sau đó liền bị người ta hung hăng đánh đến hộc máu.”

Ngón tay khẽ động, cẩn thận nắm chặt góc áo của Phong Húc, thấy hắn không có cự tuyệt, liền len lén lộ ra một nụ cười vui vẻ.

“Sau này...”

“Vương gia tới, ngồi xổm xuống hỏi A Lưu có muốn về nhà cùng ngài hay không. Khi đó ngài cũng mới hơn mười tuổi, lại làm cho A Lưu cảm thấy rất an tâm.”

Nàng nói xong, nước mắt không nhịn được rơi xuống.

“Nhưng mà năm ấy, khi A Lưu mới mười hai tuổi, ngài lại đưa A Lưu vào thanh lâu. Lúc đó, A Lưu thật sự rất khổ sở. Cho nên mấy năm nay mới vẫn... Vẫn luôn không thân thiết với ngài.”

“Có điều, bất kể là ở trong thanh lâu hay là đang ở trong cung này, A Lưu phát hiện, trừ bỏ ngài ra A Lưu đã không biết nên nghĩ đến ai .”

Trong thế giới của nàng, chỉ còn lại một mình hắn.

Bàn tay hắn đặt trên đỉnh đầu của nàng, dịu dàng vuốt vuốt mái tóc tóc.

“Thời điểm tối qua, khi bị thích khách kia đâm trúng... A Lưu còn thật sự cho rằng bản thân sẽ chết , liền liều mạng tìm ngài, nghĩ muốn được ngài liếc mắt nhìn mình một lần cuối cùng.” Nàng khụt khịt mũi, nhìn thấy người giống như bước ra từ trong tranh kia liền nín khóc rồi cười, “Đêm nay tỉnh lại còn có thể nhìn thấy ngài, thật sự là quá tốt.”

Phong Húc nhẹ nhàng thở dài, ngón trỏ hơi cong, không nhẹ không nặng gõ một cái lên trán Hạ Lưu.

[Chúc mừng cô đạt được 2 điểm hảo cảm, đô hảo cảm hiện tại là 44.]

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.