Tìm Kiếm Nam Chính

Chương 5: Tổng giám đốc đại nhân yêu tôi (5)



Hạ Lưu tới thế giới này đã được 3 tháng, từ buổi tối hôm đó cô xoát độ hảo cảm đạt tới 75 xong, vị tổng giám đốc lạnh lùng kia tuyệt nhiên không chịu bố thí cho cô thêm chút hảo cảm nào nữa.

Hạ Lưu cũng không lo lắng, mỗi ngày vẫn công tác như bình thường, cũng thường nhắn tin cho Lê Phong nhắc nhở hắn mặc thêm áo ấm, hoặc khi hắn tăng ca thì mang đồ ăn khuya tới. Hạ Lưu không cho rằng những việc này đều là vô ích, cô chỉ đang chờ cơ hội để hạ gục tổng giám đốc đại nhân.

“Lê tổng, vừa rồi chủ tịch gọi điện thoại tới…”

Còn chưa nói xong, Hạ Lưu nhìn thấy ánh mắt càng ngày càng lạnh lẽo của Lê Phong liền lập tức im lặng, lo lắng nhìn anh ta.

Thật không uổng phí công sức mấy tháng này cô bỏ ra, nhìn thấy khuôn mặt lo lắng của Hạ Lưu, sắc mặt Lê Phong cũng dịu xuống, nhưng giọng nói vẫn khó nén sự tức giận:“Ông ta còn nói gì nữa?”

Nhìn thấy ánh mắt của Lê Phong, Hạ Lưu thấp giọng nói: “Lê tổng, hôm nay là sinh nhật của chủ tịch, chủ tịch muốn anh tới tham gia buổi tiệc tối nay.”

Sinh nhật…

Trong đầu hiện lên một đoạn kí ức, Lê Phong cắn môi, trong phòng bỗng nhiên trở nên im lặng một cách đáng sợ.

Qua một lúc lâu, Lê Phong mới bình tĩnh nói: “Tôi không sao, em trở về chỗ tiếp tục làm việc đi.”

Mãi cho tới khi tan tầm, mọi người trong công ty đều đã về hết, Hạ Lưu vẫn như cũ ngồi tại bàn làm việc.

Bởi vì, người kia vẫn còn chưa rời khỏi phòng.

Lê Phong vẫn đang xem tài liệu, thậm chí một vài báo cáo nhỏ không cần thiết cũng bị hắn lôi ra xem. Thông qua một phần bức tường phòng làm bằng thủy tinh Hạ Lưu cứ như vậy nhìn anh ta, mặt tường bao phủ bởi lớp kính trong suốt hướng ra thế giới bên ngoài, từ trong văn phòng nhìn ra, từng ngọn đèn cũng đã bắt đầu vụt tắt, thế nhưng trời đêm thành phố lại không mang đến cho người ta cảm giác yên tĩnh. Suốt đêm, đều là náo nhiệt.

Ngoại trừ anh ta.

Lê Phong ngồi quay lưng về phía mặt tường thủy tinh, cảnh sắc bên ngoài không những không thể khiến bóng dáng ấy vui vẻ, ngược lại càng tăng thêm sự cô độc của người đó.

Đêm đã khuya, thế nhưng hắn vẫn chăm chú xem báo cáo. Di động đã tắt nguồn từ lâu, dây điện thoại trong văn phòng cũng bị rút ra, làm như thế mới khiến Lê Phong an tâm, ít nhất… cũng không có ai sẽ lại quấy rầy hắn.

Chỉ là vừa mới nghĩ như vậy, một bàn tay trắng nõn đã rất nhanh lấy đi tài liệu trong tay hắn. Chưa đợi hắn lấy lại tinh thần, chủ nhân của bàn tay đó lại vô cùng dứt khoát nắm lấy tay hắn, mạnh mẽ lôi kéo hắn rời khỏi văn phòng.

Thế nhưng lại là thư kí Hạ luôn - cô gái bình thường hắn nói gì nghe đấy. Tuy rằng Lê Phong không quen Hạ Lưu bỗng nhiên trở nên cường thế, nhưng do có hảo cảm với cô, vì thế Lê Phong cũng không quá mức phản đối hành động này.

Dọc theo đường đi, Lê Phong không nói chuyện, khó có dịp lại ngoan ngoãn đi sau Hạ Lưu ra khỏi công ty.

“Ăn cháo được không?” Tới gần một nhà ăn gần công ty, Hạ Lưu hỏi, giống như vốn đã hẹn với Lê Phong cùng đi ăn khuya.

“Mất vệ sinh.” Thái độ Lê Phong thật xấu, đúng là giọng điệu của nhà tư bản khinh thường cuộc sống của dân chúng bình thường. Hạ Lưu cũng không tức giận, lại đưa Lê Phong đến vài chỗ, thế nhưng người kia hoặc không nói gì tỏ ra ghét bỏ, hoặc tích chữ như vàng thốt ra hai chữ “Không được”.

Rõ ràng là một vị tổng giám đốc đại nhân lạnh lùng như vậy...Thế mà tối nay lại tùy hứng như một đứa trẻ.

“Như vậy mãi cũng không được, hay anh nói cho tôi biết anh thích ăn gì, tôi đi mua?” Hạ Lưu đau đầu nhìn Lê Phong, nhưng cũng không tức giận mà kiên nhẫn hỏi anh ta.

Lê Phong nhìn Hạ Lưu một hồi lâu mới nói ra tên một loại món ăn.

“Mì trứng.”

Bởi vì Lê Phong muốn ăn mì trứng. Nên Hạ Lưu suy nghĩ một hồi liền dẫn Lê Phong trở về nhà mình .

Sau khi vào cửa, Lê Phong giống như trở về nhà của mình, quen cửa quen chỗ đi đến sô pha, dùng tư thế thoải mái ngồi xuống chờ Hạ Lưu nấu bữa tối cho hắn.

“Cho dù tâm trạng không vui, cũng không nên lấy sức khỏe ra đùa chứ.” Hạ Lưu vừa lấy trứng trong tủ lạnh, vừa trách móc: “Vốn đã bị đau dạ dày, lại tiếp tục như vậy làm sao khỏe được.” Ở chung thời gian lâu như vậy khiến hai người sau khi hết việc đã xem nhau như bạn bè bình thường mà nói chuyện.

Tựa như không nghe thấy lời của Hạ Lưu, Lê Phong vẫn thản nhiên xem tivi không hề ngẩng đầu lên, cũng không có ý định trả lời.

Hạ Lưu thấy vậy nhưng cũng không thể trách, cầm trứng gà vào phòng bếp vắt đầu nấu mì. Đợi đến lúc cô nấu mì xong mang lên phòng khách mới phát hiện Lê Phong đã ngủ trên sô pha từ lúc nào.

Hạ Lưu buông bát, ngồi bên cạnh hắn. Nhưng khi nhìn thấy lông mi hắn hơi rung rung thì cô biết hắn đã tỉnh.

Cô nhỏ giọng thở dài, vừa như đau lòng lại vừa như oán giận nói: “Đồ ngốc.”

Trên bàn, mùi hương của mì và trứng hòa quyện cùng một chỗ còn kèm theo hương thơm tươi mát của đóa kim cương bách hợp tạo thành hỗn hợp khiến lòng người an tâm. Còn có một mùi hương nữa…

Cô cúi đầu, đặt một nụ hôn nhẹ lên môi Lê Phong, vừa chạm vào đã lập tức rời đi, mái tóc mềm nhẹ lành lạnh kia khẽ lướt qua cánh mũi, mùi hương thanh thuần trên mái tóc của cô vẫn lưu lại, chạm tới đáy lòng hắn.

Chiếm được tiện nghi của tổng giám đốc đại nhân, Hạ Lưu thỏa mãn liếm môi, thiếu chút nữa còn định huýt sáo ăn mừng.

“Cô gái, liêm sỉ! Mau nhặt liêm sỉ rơi đầy đất của cô lên!”

Đối với hệ thống quân thì không cần dùng thái độ dịu dàng săn sóc như đối với mục tiêu thu phục, vì thế, Hạ Lưu cười lớn nói: “Khi tôi theo lão, liêm sỉ cũng theo đó mà biến mất từ nhiều năm trước rồi, chẳng nhớ nó trông như thế nào nữa.”

Thành công đánh bại hệ thống quân, Hạ Lưu thỏa mãn ngồi bên cạnh bàn, chờ mĩ nam đang ngủ tỉnh lại.

Lê Phong bị Hạ Lưu hôn trộm, kìm nén một lúc lâu mới “tỉnh lại”, sau khi tỉnh vẫn mang dáng vẻ cao lãnh không chút thay đổi, chỉ là lúc này vô luận thế nào cũng không chịu nhìn thẳng vào mắt Hạ Lưu.

“Mau ăn đi, trông anh ngủ ngon như vậy nên tôi không nỡ đánh thức, nếu lại không ăn nhanh sẽ mất ngon.” Hạ Lưu vô cùng tự nhiên đưa đũa cho Lê Phong rồi lại vội vàng vào phòng lấy ra mấy gói thuốc: “Đợi sau khi ăn xong nhớ uống thuốc đau dạ dày, tôi đi lấy nước cho anh.”

Hết thảy đều giống như bình thường, chỉ có điều, lúc này Lê Phong lại cảm thấy hoàn toàn khác, nụ hôn trộm kia như đang nhắc nhở hắn vì sao người kia đối với hắn thật tốt. Không phải bởi vì hắn là cấp trên, cô là cấp dưới, mà là bởi vì…

Hắn nhìn đồng hồ, đã qua 12 giờ. Cúi đầu ăn bát mì đã hơi nguội, bên tai lại truyền đến thanh âm của cô, nhẹ nhàng nhưng đủ nghe rõ.

“Chúc mừng sinh nhật.”

Hắn ngẩng đầu nhìn cô, ánh mắt vẫn bình tĩnh như cũ, nhưng bên trong lại ẩn chứa cảm xúc nào đó.

“Đây là quà tặng, vốn tôi định ngày mai đến công ty…ừm… tặng anh.” Cô nhẹ nhàng đem món quà được bao bọc cẩn thận đến trước mặt hắn, ngượng ngùng cúi đầu. “Chỉ là món quà bình thường… ừm… mong anh không chê.”

Lê Phong cầm món quà, cũng không nói gì, chỉ dùng ánh mắt ý hỏi Hạ Lưu mình có thể bóc ra xem không.

“Ừ”

Bóc lớp giấy gói đẹp đẽ ra, một đóa hoa cầu bình thường xuất hiện.

“Đây là đóa hoa cầu kim cương bách hợp. Thực ra, lúc trước thu dọn bàn làm việc của anh tôi có thấy bức ảnh chụp một người phụ nữ ôm đóa kim cương bách hợp. Tôi đoán anh rất thích loại hoa này, đúng lúc tôi có loại hoa cầu này…”

Cho nên lúc trước cô mới đưa cho hắn loại hoa này, cho nên cô thường cắm loại hoa này trên bàn làm việc của hắn.

“Đây là loại hoa mẹ tôi thích, người phụ nữ cô nhìn thấy trong bức ảnh là mẹ tôi.” Hắn buông đũa xuống, ánh mắt thản nhiên nhìn Hạ Lưu.

“Lúc tôi còn nhỏ, cha tôi…mang theo người phụ nữ bên ngoài kia về nhà ở. Vốn sức khỏe của mẹ tôi không tốt, sau khi chịu kích thích này, liền sớm qua đời.”

“Hôm đó là sinh nhật cha tôi, buổi tối ông ta ở dưới nhà chúc mừng sinh nhật với người phụ nữ kia. Tôi cùng mẹ ở trên tầng, tôi ở bên cạnh mẹ, chờ qua 0 giờ để đón sinh nhật cùng tôi, tôi còn cố ý mua bánh ngọt cất đi chuẩn bị ăn với bà, bà cũng đồng ý với tôi, sáng hôm sau sẽ dậy sớm làm mì trường thọ cho tôi.”

Lê Phong cúi đầu nhìn bát mì trước mặt, hơi nhíu mi, không biết có phải là đang nhớ tới mẹ đã đồng ý làm mì cho mình hay không.

“Chỉ là chưa đợi tới sinh nhật tôi, bà đã rời đi rồi.”

Ngày hôm qua là sinh nhật của cha hắn, cũng là ngày giỗ của mẹ hắn.

Mẹ chưa ăn bánh ngọt, cũng chưa thổi nến với hắn, ngay cả lời hứa làm mì trường thọ cũng không thể thực hiện, thậm chí một câu sinh nhật vui vẻ cuối cùng….

Bà ấy cũng đều chưa nói với hắn.

Một cậu thiếu niên nho nhỏ, nắm chặt bàn tay của người mẹ đã mất, không chịu buông.

Thật khó tưởng tượng một người luôn ít nói như hắn lại có lúc nói ra nhiều như vậy, Hạ Lưu đi qua, đứng trước mặt hắn, ánh mắt hơi đỏ lên.

“Không sao. Ngày mai chúng ta sẽ đi mua bánh kem, tôi sẽ thổi nến với anh, sáng mai tôi sẽ làm mì trường thọ cho anh, còn nữa… hàng năm tôi sẽ nói với anh sinh nhật vui vẻ.”

Giọng nói của cô run run, một dòng chất lỏng ấm áp chảy xuống, rơi xuống trên tay hắn.

Cô khóc, hắn cũng không khóc, vì sao cô lại khóc?

Khuôn mặt Lê Phong không chút thay đổi nhìn cô, thản nhiên hỏi: “Em khóc cái gì?”

“Biết anh rất sĩ diện, tôi khóc hộ anh.”

Hiếm khi bị cô giễu cợt, hắn cũng không có cảm giác thẹn quá hóa giận, thậm chí ngay cả áp lực cùng đau khổ vừa rồi cũng trôi đi theo nước mắt của cô.

Lưu lại, đều là hạnh phúc yên bình.

“Nước mắt là biểu hiện của yếu đuối.” Hắn ngưng lại một lúc, cuối cùng vẫn đưa khăn tay ra, nhét vào lòng bàn tay Hạ Lưu: “Lau.”

“Xin lỗi, Lê tổng…”

Lê Phong khẽ thở dài, nhưng một bên khóe môi lại khẽ nhếch, lộ ra một nụ cười.

Cho dù là người dũng cảm vĩ đại nhất thì cũng có lúc cần ấm áp.

Huống hồ, hắn cũng chỉ là người bình thường, sẽ vì những thương tổn cùng kí ức này mà đau khổ, cũng sẽ bởi vì những ấm áp nho nhỏ này mà cảm động.

Càng là người lạnh như băng, càng có một trái tim khao khát ấm áp.

[Chúc mừng cô đạt được 20 điểm độ hảo cảm, độ hảo cảm hiện tại là 95.]

_________Tiểu kịch trường vô trách nhiệm (ngoài chính văn)________

“Thư kí Hạ, em thích tôi?”

Lê Phong ngẩng đầu nhìn Hạ Lưu, đột nhiên hỏi.

“Tôi…Tôi không có….”

“Không có? Vậy, thư kí Hạ, vì sao em hôn trộm tôi?”

Trong nháy mắt, Lê Phong ngồi trong nhà trọ đơn sơ nhưng lại giống như đế vương ngồi trên vương tọa, khí chất của tổng giám đốc toàn bộ bộc phát.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.