Tìm Lại Chính Mình (Airhead)

Chương 23



Cuối cùng mình cũng khệ nệ bưng được đống đồ vào thang máy và bấm nút lên nhà, thầm mong không phải gặp ai, bởi vì giờ cũng hơn 9 giờ tối rồi. mình cứ đinh ninh là Lulu sẽ không có nhà, và có thể đang tiệc tùng ở đâu đó với đám bạn thân cơ.

Vì thế khỏi nói cũng biết mình đã bất ngờ như thế nào khi vừa bước ra khỏi thang máy đã nghe thấy tiếng cậu ấy la lên thất thanh gọi tên mình.

“Nikki ơi!” – cô nàng nghển cổ lên từ cái bàn mát-xa đặt giữa phòng khách. Toàn thân cậu ấy đang được đắp khăn trắng tinh, một phụ nữ mặt khá lạnh lùng đang đứng bên cạnh tẩm quất cho cậu ấy.

“Ơ” – mình giật nảy mình, gật đầu chào người phụ nữ kia – “Chào chị!”.

“Chào cậu” – Lulu lại ngẩng lên nói tiếp – “Mình quên mất. Nikki, đây là chị giúp việc nhà mình, Katerina. Chị Katerina, cậu ấy không phải Nikki. Trông bề ngoài giống thật đấy nhưng thực ra không phải. Cậu ấy bị hoán đổi linh hn và giờ cậu ấy đã là người khác. Nhưng chị vẫn có thể gọi cậu ấy là Nikki”.

Chị Katerina ngừng tẩm quất cho Lulu, đứng trơ ra như phỗng nhìn mình: “Cô nói đây không phải là cô Nikki sao?”.

“Thôi đi, Lulu” – mệt mỏi với cái màn giải thích vòng vo của cô nàng quá đi – “Mình vẫn là mình. Mình chỉ không còn nhớ ai với ai hết. Bởi vì mình bị mất trí nhớ, cậu quên rồi? Chào chị, Katerina”.

Chị ấy nhíu mày nhìn mình thêm một lượt nữa rồi cúi xuống tiếp tục mát-xa hai bên vai của Lulu. “Hai cô! Đúng là tôi đầu hàng với hai cô rồi đấy! Suốt ngày nghĩ ra những trò nghịch ngợm để đùa thôi”.

“Mình biết hôm nay tới lượt chị Katerina mát-xa cho cậu, Nikki ạ” – giọng Lulu vọng ra từ bên dưới cái lỗ trên bàn mát-xa – “Nhưng mình vừa kết thúc cuộc họp với công ty sản xuất đĩa hát của mình và nó không khác gì địa ngục ý. Họ nói mình phải dùng lại hai bài mà Lindsay Lohan đã gạt ra khỏi album của cô ta – đừng có hòng – và đầu mình vẫn còn ong ong sau trận tối qua. Mình hình như đã phải nốc tới 15 ly cốc-tai mojito và xơi sạch một hộp sô-cô-la Milk Duds. Chỉ có chị Katerina mới giúp mình lấy lại tinh thần thôi. Mà này, cả ngày hôm nay anh Brandon gọi cho mình suốt. Anh ấy nói điện thoại của cậu tắt và cuộc gọi của anh ý bị chuyển hết vào hộp thư thoại. Có chuyện gì thế? Cậu mở điện thoại lên đi chứ. Anh ta có vẻ rất hối lỗi về vụ tối qua và đang muốn mượn phi cơ của bố đưa bọn mình đến Antigua để đền bù đấy. Cậu cũng biết cứ khi nào có lỗi là anh ta lại giở bài đó ra mà. À, và mình đã phải khoá con Cosy lại trong phòng đấy, nó cứ nhảy bổ vào người mình ý. Mình không chịu được nên nhốt nó vào trong phòng mình rồi. Con chó đó đúng là một cơn ác mộng mà!”.

Mình đặt đống hộp giấy xuống và đi vào phòng ngủ của Lulu. Cosabella lao vụt tới quấn ngay lấy chân mình, nhẩy cẫng lên đầy sung sướng. Mình nhấc bổng nó lên và bế ra ngoài phòng khách ngồi trong lòng mình.

“Hôm nay nó đi dạo rồi” – Lulu lại ngẩng đầu lên – “Chú Karl đưa nó đi. Và mình đã cho nó ăn rồi. Á, mặt cậu dính cái gì thế kia?”.

“Đâu?” – mình ngơ ngác hỏi.

Lulu nhảy bổ xuống khỏi bàn mát-xa, ôm cái khăn quấn quanh người, lao thẳng tới chỗ mình ngồi và lấy móng tay miết một dọc lên má mình.

“Á! Đau!” – mình hét ầm lên, né người sang một bên.

Lulu nhìn xuống móng tay của mình, thở dài cái thượt: “Mình biết ngay mà. Là da chết. Da của cậu lâu nay luôn rất khô mà. Cậu đã bôi cái gì lên da thế hả?”.

“Nghe này” – mình vẫn giơ tay bưng lấy hai má – “Mình rất biết ơn cậu đã chăm sóc Cosy hộ mình lúc mình đi học và đi chụp hình. Nhưng cậu không thể vô duyên vô cớ cào người khác như thế được…”

“Cậu. Đã. Bôi. Gì. Lên. Da. Thế” – Lulu gằn từng tiếng một, chìa tay giơ cho mình xem.

“Khổ quá… Xà phòng chứ còn gì nữa”

Lulu tá hoá kêu ầm lên: “Xà… XÀ PHÒNG á? Cậu rửa mặt bằng XÀ PHÒNG á?”.

“Ơ thế không bằng gì?”.

Lulu lắc đầu tỏ vẻ bất lực. “Chị Katerina. Áo của em đâu. Chúng ta có vấn đề lớn cần giải quyết rồi”.

Chị Katerina gật đầu tán thành, với tay lấy cái áo khoác dài mặc vào cho Lulu.

“Nghe này, mình không hiểu tại sao cậu phải làm lớn chuyện lên như thế nhưng mình không cần ai làm đẹp cho nữa đâu. Giờ đầu mình có nhiều thứ phải nghĩ lắm, mình chỉ muốn…”.

“Xin lỗi” – Lulu lạnh tanh nói – “Nhưng Nikki Howard bạn tôi tặng cho cậu cơ thể này – như một MÓN QUÀ của thượng đế ban cho – vì thế ít ra cậu cũng nên có chút tôn trọng chăm sóc nó cho tử tế một chút chứ”.

“Mình vẫn chăm sóc nó tử tế mà” – mình khăng khăng cãi lại – “Mình không dám ăn gì ngoài trà xanh và ăn đậu phụ, kể từ khi nhận được cơ thể này bởi vì đó là thứ duy nhất không khiến dạ dày mình…”.

“Nhưng cậu đã gội đầu bằng cái gì?” – Lulu hỏi tiếp – “Cậu ủ dầu xả trong bao lâu? Cậu dùng loại kem tẩy da chết hiệu gì? Không cần phải trả lời, mình cũng có thể đoán được thừa: cậu đã không hề sử dụng những thứ đó. Đành rằng Nikki Howard bẩm sinh đã đẹp rồi nhưng không phải TỰ NHIÊN mà được như thế. Cậu ấy đã phải NUÔI DƯỠNG và CHĂM SÓC nó hằng ngày một cách cẩn thận và theo một chế độ nghiêm khắc. NHƯNG CẬU LẠI CHẲNG CHỊU LÀM THEO GÌ HẾT”.

Mình liếc sang chị Katerina cầu cứu nhưng vô ích, bởi chị ý đã vớ được cái điều khiển đa năng – không chỉ dùng để điều khiển cái TV màn hình phẳng treo phía tren lò sưởi mà cả cái lò sưởi, hệ thống đèn trong nhà, màu kính cửa sổ (mình có thể chuyển màu kính ra mùa tím sẫm hoặc màu trong suốt), dàn âm thanh stereo, và thậm chí là cái camera theo dõi trong thang máy. Chị ấy đang giảm bớt ánh sáng của cái đèn chùm giữa phòng khách, khiến cho bầu không khí trong phòng trở nên ấm áp hơn. Mình nói: “Lulu, giờ mình còn nhiều vấn đề quan trọng cần suy nghĩ hơn là cái vụ da khô da chết này, ok? Nói cho cậu biết, chúng ta đang bị ai đó theo dõi đấy. Không chỉ có mình, mà cả cậu nữa. Máy tính xách tay của cậu chứa đầy phần mềm gián điệp. Mình không muốn làm cậu sợ đâu nhưng mình gần như chắc chắn 100% chuyện này cóhúng tay của Stark Enterprises. Tất nhiên, mình không có bằng chứng gì hết… nhưng ngoài họ ra thì còn ai vào đây nữa? Bây giờ thì tạm yên bởi vì mình đã sửa cho cậu rồi. Nhưng tốt nhất cậu nên đi mua một cái máy tính mới không phải hiệu Stark, giống mình đây này. Còn nữa, cậu còn nhớ cái anh chàng ca sỹ người Anh, Gabriel Luna không? Người đèo mình sau cái vespa hôm nọ ý… Anh ấy sáng tác một bài hát viết về mình. Mà mình thì không hề có tình cảm với anh ta theo kiểu đó. Anh ấy nghĩ mình là một đứa nghiện ngập và suốt ngày tiệc tùng. Trong khi đó, người mình thực sự thích…” – tự dưng nước mắt mình cứ từ đâu tuôn trào ra – “… lại không thèm nhìn mình lấy một giây ở trường hôm nay. Vì thế cho dù là da mình có khô, hay nhờn, hay thậm chí là không có da đi nữa thì mình cũng không quan tâm. Xinh đẹp để làm gì khi mà đến anh chàng mình thích cũng không thèm ngó tới mình?”.

Lulu hít một hơi thật sâu sau đó quay sang ra hiệu cho chị Katerina: “Cần phải gọi điện thoại xin hỗ trợ gấp”.

Chị ấy lập tức quẳng cái điều khiển xuống ghế và móc điện thoại di động trong túi ra. Vừa thấy thế mình với ngay lấy cái gối bên cạnh và dúi chặt mặt vào: “Ối, không” – mình rền rĩ – “Không muốn ai động vào mặt mình nữa đâu. Không, không, không, và không!”. Cứ sau mỗi một tiếng không mình lại đập mặt vào gối một cái.

“Cậu bình tĩnh đi nào” – Lulu nhẹ nhàng lấy cái gối ra khỏi tay mình là ngồi xuống bên cạnh vỗ về – “Chị Katerina chỉ là gọi tới tiệm kem yêu thích của bọn mình và gọi cho mỗi đứa một phần “Banana split” thôi mà. Cậu quên rồi à, kem va-ni-la, dâu tây, kem bánh quy sô-cô-la cùng với hạt hạnh nhân và chuối khô ý. Mỗi khi có vấn đề với tụi con trai bọn mình lại gọi món này còn gì. Đành rằng nó không hề tốt cho cái dạ dày của cậu nhưng trước khi ăn cậu cứ làm một viên thuốc phòng trừ là được. Nào, giờ thì kể chi tiết cho mình nghe về vụ Stark Enterprises, Gabriel Luna và anh chàng nào đó không thèm nhìn cậu xem nào”.

Mình ngoan ngoãn kể lại cho Lulu những gì mình biết về chuyện cái máy tính, sau đó là anh Gabriel và cuối cùng là Christopher cùng cái cách cậu ấy lạnh lùng với mình ở phòng máy tính.

“Thứ nhất, mình chẳng bao giờ dùng cái máy tính đó. Mình chỉ để đấy làm cảnh vì nó đẹp thôi. Thứ hai, anh chàng Gabriel đó rõ ràng là đang yêu cậu chứ sao” – Lulu nghe xong tưng tửng phán.

Mình bỗng dưng “ợ” lên một tiếng, có thể dạ dày mình dnag cố chống chế những điều Lulu nói.

“Lulu! Không… làm gì có…”.

“Thôi đi cô, chuyện đó rõ ràng thế rồi còn gì!”.

“Thật á?” – mình mở to mắt nhìn Lulu – “Sao cậu biết?”.

“Anh ta đang sợ hãi với chính tình cảm của mình dành cho cậu. Vì thế anh ấy chỉ đang cố giấu nhẹm nó đi, không để lộ ra thôi”.

“Lulu. Anh ấy thậm chí còn không hề biết Nikki Howard là ai. Làm sao anh ấy có thể yêu cô ấy được?”.

Lulu gác hai bàn chân nhỏ nhắn của mình lên bàn cà-phê trước mặt, đầu ngửa ra sau ghế, mắt nhìn chằm chằm lên trần nhà: “Ôi giời ơi, không thể tin được phải nhắc lại những lời này với cậu. Tháng trước mình vừa mới thuyết giáo cho cậu một bài rồi còn gì. Nhưng thôi được rồi, vì cái vụ hoán đổi linh hồn nên mình sẽ nói lại cho cậu nghe thêm một lần nữa. Lần này thì làm ơn tập trung nghe cho kĩ nhá. Bọn con trai bình thường (không tính dân đồng tính đâu nhá) chỉ có 3 cách thể hiện tình cảm với đám con gái” – cậu ấy giơ 3 ngón tay lên, sau mỗi luận điểm lại cụp xuống một ngón – “Loại thứ nhất, họ yêu cậu và thể hiện điều đó bằng cách sáng tác bài hát về cậu, giống như anh chàng Gabriel kia làm, sau đó sẽ ngỏ lời mời cậu đi chơi và làm theo mọi điều cậu thích. Loại thứ hai, họ yêu cậu nhưng lại cảm thấy sợ hãi với chính thứ tình cảm đó bởi nó quá mạnh, giống như anh chàng Christopher của cậu, vì thế họ quyết định chôn vùi nó đi xuống tận sâu thẳm thâm hồn mình, và lờ cậu đi, hoặc làm những trò ngốc nghếch kiểu như lấy cậu ra làm trò cười… bởi vì họ không biết phải thể hiện nó ra như thế nào, họ hành động giống như những đứa trẻ con, quá ngượng ngùng để thổ lộ hay sáng tác một bài hát, một bài thơ tặng cho cậu. Hoặc loại thứ ba, toàn một lũ có vấn đề. Mới đầu thì tỏ ra yêu quý và săn đón cậu hết lòng nhưng sau đó lại quay lưng làm những trò ấu trĩ như là đi cặp kè với các cô gái khác sau lưng cậu, mà Justin Bay là một điển hình. Nói thì nói vậy thôi nhưng chúng ta sẽ không bao giờ hiểu hết được suy nghĩ của bọn con trai đâu vì đến bản thân họ còn không biết mình đang làm gì. Vì thế mấy chuyện đó không đáng phải đau đầu đâu. OK? Đó, mình nói xong rồi đó!”.

Lulu hạ tay xuống. “Còn câu hỏi nào không?’.

“Có” – mình hỏi lại lần nữa cho chắc – “Cậu đang nói thật đấy à?”.

Lulu thở dài cái thượt. “OK, mình có thể thấy là cậu vẫn chưa giải toả được vấn đề. Nikki, đừng nói với mình là mẹ cậu chưa bao giờ nói với cậu những điều này nhá?”. “Ừ, chưa bao giờ” – mình lắc đầu.

“Chúa ơi!” – Lulu đảo mắt một vòng ra chiều ngán ngSao mẹ cậu có thể không nói những chuyện như thế với cậu? Thật là vô trách nhiệm! Làm sao có bà mẹ nào có thể để cho con gái mình dấn thân vào thế giới phức tạp này mà không được trang bị chút kiến thức nào thế hả giời? Cậu không xem phim Người nhện à? “Quyền lực càng lớn thì trách nhiệm càng cao!” Chúng ta không chỉ nên ăn diện đẹp và khiến bao anh chàng ngẩn ngơ mà không có chút thận trọng gì, đúng không chị Katerina?”.

“Ờ” – chị Katerina vừa là quần áo vừa gật gù tán thành.

“Mẹ mình – cũng giống như mẹ chị Katerina, từ năm mình mới 11 tuổi đã dạy rằng: “Lulu, sự thực tất cả các chàng trai bình thường – và cũng có thể là một vài chàng trai đồng tính không biết chừng, vì thế con phải rất cẩn thận nếu không mối quan hệ của con sẽ có kết cục vô cùng bi đát – sẽ khó mà cưỡng lại trước sắc đẹp và vẻ quyến rũ của con. Có thể họ không chịu thừa nhận đâu nhưng đấy là sự thực. Vì thế con phải tự chịu trách nhiệm với chính bản thân mình và không nên có những hành động khiến cho họ nghĩ rằng họ có cơ hội với mình – tất nhiên, trừ phi con muốn người đó yêu con. Bởi vì đùa giỡn với tình cảm người khác như thế là rất tàn nhẫn, hơn nữa dẫu gì thì đàn ông cũng đa cảm và yếu đuối hơn phụ nữ chúng ta”. Mẹ cậu chưa bao giờ nói những lời này với cậu sao?”.

Lần đầu tiên trong đời mình mới nghe có bà mẹ nào đi khuyên con gái mình những chuyện như thế đấy. Nếu là mẹ mình, mẹ sẽ chỉ khuyên “Đừng bao giờ đi đâu mà không mang đủ tiền để đi taxi về nhà” và “Đừng có quan hệ tình dục, nhưng nếu có thì luôn luôn phải nhớ dùng bao cao su”.

“Mặc dù trong cuộc đời mình mẹ mình đã làm nhiều việc sai trái – ví dụ như mời thầy dạy trượt tuyết cho mình vào Giáng sinh năm 12 tuổi để rồi sau đó bỏ nhà theo ông ta luôn – nhưng mẹ mình đã đúng khi nói về bọn con trai. Tất cả những anh chàng mà mình gặp – một vài trong số đó là người đồng tính – đều yêu mình. Không ít thì nhiều. Tất nhiên ko phải tất cả đều muốn dọn về sống chung hay cưới xin gì với mình… đôi khi, giống như trường hợp với ông thầy dạy trượt tuyết của mình, họ lại quay ra muốn cưới mẹ mình. Họ không phải lúc nào cũng chung thuỷ với mình (mà đáng ra là phải như vậy) bởi tình yêu họ dành cho mình quá lớn khiến bản thân họ sợ hãi, và mình lại quá đỗi tuyệt vời, khiến họ luôn cảm thấy thấp kém hơn và cuối cùng họ không còn cách nào là trốn chạy… giống như Justin”.

Mình vẫn không nói lời nào, chỉ nhìn chằm chằm vào mặt cậu ấy.

“Mình nói thật đấy. Cậu cứ đợi mà xem” – Lulu thấy thế liền nói tiếp – “Lát nữa khi anh chàng giao hàng tới, hãy quan sát lúc mình ra trả tiền cho anh ta. ám cá là anh ấy sẽ rủ mình đi chơi”.

Không biết phải trả lời lại sao cho không làm tổn thương tới Lulu, mình đành ậm ừ cho qua chuyện: “Ừm… Cảm ơn cậu… về lời cảnh báo. Mình cũng tin là mọi chàng trai khi gặp cậu trong lần đầu tiên đều đổ gục trước cậu, nhưng với mình thì có lẽ không phải. Ít ra với mình trước đây. Sự thật là, thế giới thực, không phải đứa con gái nào cũng tối ngày lo lắng về mỗi chuyện làm sao để ngăn không cho các chàng trai đổ nghiêng đổ ngả dưới chân mình trong lần gặp mặt đầu tiên. Mặc dù giờ sau khi đã là Nikki Howard, mình hiểu mình sẽ cần phải chú ý tới điều đó, nhưng…”.

Lulu ngồi bật dậy cãi ngay lại: “Xin lỗi cậu, nếu có đứa con gái nào nói với cậu rằng chẳng lo lắng về điều đó thì là đang nói dối thôi. Họ đang chơi với lửa đấy. Con gái ai cũng vậy thôi. Đúng không chị Katerina?”.

“Chính xác” – chị Katerina giờ đang chuyển sang gấp quần áo – “Cô nên gặp mấy gã chồng cũ của tôi”.

“Thấy chưa?” – Lulu đắc thắng nói – “Cho dù cậu bao nhiêu tuổi hay về ngoài trông cậu thế nào – em không nói chị, chị Katerina. Cậu xinh đẹp hay xấu xí, cậu gầy gò hay béo ú. Bọn con trai không biết kiềm chế tình cảm của mình đâu. Miễn cậu là con gái, chuyện đó sẽ xảy ra. Họ có thể không muốn thừa nhận là họ thích cậu. Họ thà làm ra những chuyện rất ấu trĩ còn hơn là phải thừa nhận điều đó, nhưng những gì mẹ mình nói hoàn toàn là sự thật và áp dụng cho tất cả nữ giới. Vì thế có thể nói bọn mình phải gánh một trách nhiệm vô cùng nặng nề. Mọi hành động và lời nói của chúng ta phải cực kì cẩn trọng để không làm tổn thương tới trái tim của những anh chàng đa cảm kia. Trái tim của bọn con trai mong manh dễ vỡ lắm. Chứ không cứng rắn được như con gái chúng mình đâu. Đúng không chị Katerina?”.

“Chuẩn” – chị Katerina giơ ngón tay cái lên.

“Mình không biết chuyện gì đang diễn ra trong đầu cậu bạn nhỏ Christopher của cậu” – Lulu nói – “Nhưng mình nghĩ cậu ấy đang đè nén tính cảm của mình thôi, bởi cậu ấy sợ… Chuyện như thế xảy ra nhiều lắm. Cậu có nghĩ ra được lý do tại sao cậu ta phải làm như vậy không?”.

Mình cúi xuống mình Cosabella, đang cuộn tròn trên đùi mình thiu thiu ngủ. Không hiểu sao mình vẫn có thể ngồi đây tham gia vào câu chuyện điên khùng này với cô bạn cùng nhà hâm hâm nữa.

Có lẽ bởi Lulu có cái gì đó rất ngọt ngào, mong manh dễ vỡ khiến mình cũng mong những điều cậu ấy đang nói là sự thực. Dù sao đó cũng là một giả thuyết khá hay ho, giúp cho các lấy lại được sự tự tin với chính mình. Ai mà biết được, có khi nó là thật thì sao? Riêng Lulu thì môt mực tin vào cái thuyết đó rồi.

Mình không lấy gì làm lạ, nếu mọi chàng trai cậu ấy gặp đều yêu cậu ấy, không ít thì nhiều.

Và mình cũng tin là điều đó xảy ra với cả Nikki Howard… trừ ông bố già của Brandon Stark.

Nhưng sau sự vụ xảy ra trưa hôm qua với Christopher… niềm tin đó của mình lại bắt đầu lung lay.

“Mình cũng không biết nữa” – mình thở dài – “Em gái mình nói có thể là do Christopher lâu nay vẫn thầm yêu Em Watts, cái người đã bị chết hôm khai trương trung tâm thương mại Stark ý. Chỉ có điều cậu ấy đã không nhận ra được điều đó cho tới khi quá muộn, cô ấy đã… chết. Mình chẳng hiểu em mình nói có thật không. Có thể nó đã đoán sai. Nhưng Christopher và Em là hai người bạn thân với nhau. Cậu ấy thậm chí còn chứng kiến tận mắt lúc Em qua đời. Nên em mình nghĩ là có thể giờ trái tim cậu ấy đang bị tổn thương nghiêm trọng”.

Cả căn phòng đột nhiên im lặng như tờ, bên cạnh mình Lulu đang giơ tay lên ôm ngực, mắt ngấn lệ: “Ôi, đó là điều lãng mạn nhất mà mình từng được nghe. Chị có nghĩ thế không, chị Katerina?”.

“Ờ” – chị Katerina vẫn đang lúi húi dọn dẹp cái tủ lạnh trong bếp, vứt ra một đống sữa chua đã hết hạn sử dụng.

“Mình bảo này” – Lulu ngoài người ra nắm lấy tay mình – “Chuyện cũng chưa phải là đã hết hy vọng. Giờ điều quan trọng nhất là cậu phải thiết lập một mối quan hệ mới với cậu ấy. Cho cậu ấy thấy cậu hiểu và thông cảm với sự mất mát to lớn ấy như thế nào. Rằng cậu cảm nhận được sự mất mát đó”.

Mình lắc đầu quầy quậy: “Nhưng Lulu ạ… làm sao mình có thể làm điều đó? Giờ trong mắt cậu ấy mình là một kẻ xa lạ. Tệ hơn nữa… mình là một siêu mẫu, khuôn mặt đại diện của Stark Enterprises, người phải chịu phần lớn trách nhiệm cho cái chết của bạn gái cậu ta – và làm biết bao điều xấu xa với những người khác. Mình là hình ảnh đại diện cho tất cả những gì Christopher căm thù nhất. Christopher và mình vẫn thường xuyên cười nhạo những người như Nikki Howard. Làm sao mình có thể làm bạn với cậu ấy khi mà mình là người mẫu cậu ấy ghét nhất?”.

“Chẳng có gì là vô vọng khi nói đến tình yêu chân chính hết” – Lulu nắm chặt lấy tay mình – “Hãy cho cậu ấy chút thời gian. Cậu ấy vừa phải trải qua một sự mất mát quá lơn. Trái tim cậu ấy đang tan vỡ làm đôi. Cần phải c tình yêu và sự kiên trì để chữa lành vết thương cho cậu ấy, đưa cậu ấy trở lại hoà nhập với thế giới… giống như mình đã dùng tình yêu và sự kiên trì để đưa cậu trở lại với mình… mặc dù giờ cậu nhiều lúc cư xử vẫn hơi kì quặc. Kỳ quặc nhưng dễ chịu hơn nhiều so với cậu trước đây”.

“Ôi mình cũng chẳng biết nữa, Lulu ạ… Mình muốn tin rằng cậu nói đúng lắm chứ nhưng… nếu giả thuyết của cậu là chính xác, quyền lực càng cao thì trách nhiệm càng lớn, mình nghĩ cách tốt nhất là để cậu ấy yên.

Lulu nhoài người nhìn sâu vào mắt mình: “Trái tim của cậu đang nói gì, Nikki?”.

Nước mắt của mình bắt đầu rơi. Mình nhớ lại những lời người đại diện của Stark Enterprises nói hôm trước trong phòng làm việc của bác sỹ Holcombe: “Một người được coi là sống dựa trên tiêu chuẩn gì? Là bộ não? Hay là trái tim và thân xác? Đúng là não của Nikki Howard không còn hoạt động nhưng trái tim của cô ấy vẫn tiếp tục đập”.

Mình nhớ hôm đó mình đã đưa tay lên cảm nhận trái tim đang đập thình thịch trong lồng ngực của Nikki Howard. Có gì đó thật lạ lẫm và mình đã tự hỏi không biết rồi mình có làm quen được với trái tim đó không.

Nhưng giờ mình có cảm giác đây chính là trái tim của mình. Bởi nếu không nó đã không nhức nhối như thế này. Sự thật là…

… trái tim mình đang như vỡ ra thành trăm mảnh.

“Trái tim mình mách bảo rằng mình yêu Christopher” – mình đau khổ nói – “Nhưng vô ích thôi, Lulu ạ. Cơ hội để mình trở lại làm bạn với cậu ấy như trước đây gần như bằng không… chứ đừng nói là có gì đó xa hơn”.

Chuông cửa rung lên khiến cả hai đứa giật nảy mình.

“Để tôi” – tiếng chị Katerina vọng ra từ bếp.

“Nghe này, nếu mình khiến anh chàng giao hàng mời mình đi chơi được, thì cậu tin lời mình về cơ hội cậu với Christopher chứ?”.

Mình giơ tay lên quệt nước mắt nói: “Lulu, cậu đang khoác áo bông tắm, chân đi dép lê thế này… Làm sao có chuyện anh chàng giao hàng…”

“Anh ta sẽ đổ dưới tay mình thôi” – Lulu nháy mắt đứng dậy – “Mình nói cho cậu biết, mặc dù hiện giờ mình không hề hứng thú mấy chuyện hẹn hò cho lắm, bởi vì mình chỉ vừa mới chia tay với J và mình còn chưa có thời gian hỏi bà thầy bói xem người tiếp theo mình nên hẹn hò thuộc cung tuổi nào. Nhưng mình sẽ vẫn làm, để chứng minh cho cậu thấy. Cậu sẽ tin mình chứ?”.

“Được rồi” – mình phì cười đầu hàng – “Thử xem nào”.

Cửa thang máy bật mở, anh chàng giao hàng bước ra, trên tay là một cái túi ni-lông khá to.

“Tổng cộng là 11 đô 50 xu” – anh ta đưa túi đồ ăn cho chị Katerina,

“Tôi không trả tiền” – chị Katerina chỉ về phía Lulu – “Cô ấy là người trả”.

Lulu đứng dậy, thắt chặt cái đai áo khoác và tiến về phía cửa, mặt cười rõ tươi.

Chỉ có thể thôi cũg đủ khiến anh chàng giao hàng đứng thẳng người ngay ngắn nơi cửa ra vào.

“Chào anh” – giọng cô nàng ngọt như mía lùi – “Anh nói 11 đô 50 xu đúng không? Chờ em một lát nhé, để em lấy cái ví đã. Ô mà sao anh ướt hết thế kia? Ngoài trời mưa ạ? Anh có cần mượn cái khăn lau qua đầu đi không? Đây, đợi em lấy cho anh mượn tạm một cái khăn. Trời càng lúc càng lạnh anh nhỉ? Nói thật em cũng không hề muốn bắt anh phải giao hàng trong thời tiết mưa gió thế này đâu nhưng chẳng còn cách nào khác. Ai bảo bọn em mê món kem này ở cửa hàng anh quá cơ. Đấy, 20 đôla. Anh cứ giữ tiền thừa đi ạ. Còn đây là cái khăn tắm mới tinh, anh cứ dùng tự nhiên đi. Mà anh tên là gì?”

“Roy” – anh chàng tội nghiệp nhận cái khăn tù tay Lulu, mặt đầy cảm kích.

“Roy ạ? Tên anh hay thế. Anh là người Hungary đúng không?”.

“Tôi cũng không rõ nữa” – giọng anh ta bắt đầu hơi lạc đi rồi – “Tên em là gì?”.

“Lulu” – cô nàng nói đầy vẻ e dè – “Hai chữ L và hai chữ U”.

“Tên em đẹp thật” – anh chàng tên Roy gật gù – “Em có muốn đi chơi với anh hôm nào đó không?”

Mình há hốc mồm ra kinh ngạc.

“Thế thì còn gì tuyệt vời bằng!” – Lulu nói – “Em sẵn sàng thôi. Nhưng phải để em xin phép chồng em cái đã”.

“Chồng em á?” – mặt anh ta cắt không còn giọt má

“Nhanh lên anh ơi” – nhân viên trực thang máy bắt đầu sốt ruột – “Chúng ta đi thôi”.

“Tạm biệt anh, Roy” – Lulu giơ tay vẫy – “Cẩn thận đừng để bị cảm lạnh!”.

Cửa thang máy khép lại, nét mặt anh chàng Roy vẫn còn chưa hết sốc.

Ngay sau đó, Lulu chạy về phía mình đầy đắc thắng: “Đấy nhá! Mình đã nói rồi mà!”.

Mình chỉ biết lắc đầu không dám tin vào những gì mình được chứng kiến.

“Cậu giỏi thật đấy!” – mình trầm trồ thán phục – “Nhưng sau cậu làm được điều đó? Trong khi chỉ mặc một cái áo bông tắm kín mít, đơn giản như vậy!”

“Nhưng mình lại tỏ ra thân thiện với anh ta” – Lulu giải thích – “Ở mình toát ra vẻ tự tin và quyến rũ. Đó là điều mình đang muốn nói cho cậu hiểu. Ai cũng có thể làm được hết. Điều quan trọng không phải ở việc cậu mặc gì hay trông cậu thế nào, mà là nội tâm của cậu có đẹp hay không” – Nói rồi cô nàng đi vào bếp nhảy lên ngồi vắt vẻ trên kệ bếp, chờ chị Katerina lấy kem ra.

“Chịu thôi” – mình đứng dậy đi theo cậu ấy – “Mình không tự tin được như cậu đâu”.

“Tất nhiên là cậu làm được, Nikki” – Lulu lấy thìa múc một muỗng kem to đùng cho vào miệng – “Cậu vẫn thường làm thế mà, trước khi xảy ra vụ hoán đổi linh hồn ý. Mặc dù nhiều lúc cậu làm thế chỉ để thoả mãn cái tôi kiêu kỳ của mình thôi. Nên mình lúc nào cũng phải nhắc đi nhắc lại chuyện “Quyền lực đi đôi với trách nhiệm” với cậu cũng là vì lẽ đó. Vấn đề với anh chàng Christopher kia dễ như trở bàn tay thôi. Cậu chỉ cần lấy lại tự tin là được. Hãy cứ làm như mình nói, trước tiên cứ thiết lập một mối quan hệ đi đã”.

“Thôi được rồi” – mình thở dài – “Mình sẽ thử xem sao”.

Lulu cười khúc khích vẩy một thìa kem về phía mình, nhưng mình đã nhanh mắt né được. Cosabella là người hưởng lợi từ miếng kem rớt trên sàn nhà.

“Ê!” – mình trợn mắt nhìn Lulu – “Cậu làm gì đấy?”.

“Hi hi, không thể tin được” – Lulu vẫn khúc khích cười – “Cậu lại đi yêu một anh chàng trung học”.

“Ừ” – mình nhắm thẳng thìa kem vào mặt Lulu – “Còn cậu là một đứa dở hơi chuyên tin vào mấy chuyện hoán đổi linh hồn” – nhưng rút cuộc lại bị chệch vào tường. Cosabellate te tởn lao ngay ra đó để liếm bằng sạch.

“Chưa biết đứa nào dở hơi hơn đâu” – cô nàng nhặt ngay lấy quả sơ-ri trong cốc kem phi về phía mình nhưng chỉ trúng vào cánh cửa sổ đằng sau lưng mình. Cosabella sủa ầm ỹ ra chiều thích thú với cuộc chiến kem vani, dâu tây, và chuối khô này của bọn mình… bởi vì nó là người được hưởng lợi nhiều nhất.

“Hai đứa có thôi đi không” – chị Katerina kêu lên thất thanh – “Chị vừa mới lau sạch trong này! Cứ thế này thì dừng có mát-xa mát-xiếc gì nữa nhá!”.

Và chị ấy bắt bọn mình phải tự dọn dẹp bãi chiến trường trong bếp cho đến khi nó bóng loáng trở lại mới thôi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.