Tìm Lại Tình Yêu

Chương 16



Giọng nói nam tính quen thuộc này, Quan Trí Đàn cũng không lạ, là người bạn duy nhất trên đời này của anh, người duy nhất không tiếp cận anh vì anh là con của "Quan Hữu Đạt", Giang Văn Khôn, bạn tốt của anh.

"Anh nói cho em biết phải làm sao bây giờ? Anh ấy đối xử với em càng tốt, em lại càng khổ sở, nghĩ đến việc lừa dối anh ấy, em rất khổ sở… A Khôn, cứu em, anh phải cứu em…"

Cô ấy đang nói gì? Vì sao anh nghe không hiểu gì? Sao lại chột dạ? Lừa dối anh cái gì?

Quanm Trí Đàn nhẹ nhàng mở cửa phòng, nhìn thấy khuôn mặt cô ướt đẫm nước mắt, cầm ống tay bạn tốt, khóc cầu cứu.

Tiểu Trinh gặp chuyện, chưa bao giờ than vãn cầu cứu anh, nhưng lại cầu xin bạn tốt nhất của anh cứu cô.

"Tiểu Trinh." Giang Văn Khôn thở dài, nhẹ nhàng nắm bả vai co, giọng nói nhẹ nhàng ôn nhu, khó xử nhìn khuôn mặt ướt nước mắt của cô: "Anh không muốn nói cho cậu ấy biết, vì cuộc sống hiện tại là cuộc sống cậu ấy tự lựa chọn, cứ duy trì như vậy được không?"

"Nhưng em phát điên rồi!" Nước mắt không ngừng trào ra, Tiểu Trinh nghẹn ngào khóc khàn cả giọng. "Em không muốn sống tiếp những ngày như thế này nữa, xin anh đồng ý với em, chúng ta xin A Đàn cho chúng ta bên nhau…."

Rất khoa trương, cô ấy đang nói cái quỷ gì vậy? Cô ấy và A Khôn bên nhau? Sao có thể?

Nhất định là vì thùng dụng cụ đập vào đầu, đáng lẽ phải nghe lời bác sĩ theo dõi sáu giờ, não anh có dấu hiệu bị chấn động, mọi thứ trước mắt đều là ảo giác, ảo giác!

"Tiểu Trinh, anh không nghĩ đó là ý kiến hay". Giang Văn Khôn nhíu mày phủ quyết, "A Đàn sẽ giết anh… Cậu ấy sẽ không thah thứ cho chúng ta."

Thế giới sụp đổ dưới chân anh…

Nếu trong lòng còn nghi ngờ, lời nói ấy đã chứng thực cho anh.

A Khôn không phủ nhận, còn nói anh sẽ không tha thứ cho bọn họ, chứng minh họ thật sự đã phản bội anh!

Không khỏi nhớ lại mấy ngày nay, anh tin tưởng A Khôn như vậy, phó thác vợ cho anh ta, để mình đi công tác xa nhà, kết quả thì sao?

Anh đã tự tay cho họ cơ hội lâu ngày sinh tình!

A Khôn mang cho cô bữa sáng, hiểu rõ sở thích của cô… Vô cùng thân thiết vò tóc cô, cô ngây ngô cười, không kháng cự động tác của A Khôn.

Lúc ấy không nghi ngờ gì, bây giờ nghĩ lại, anh không khỏi tự cười nhạo chính mình quá tin tưởng, chưa một lần hoài nghi!

"Nhưng em sợ, A Khôn, bây giờ em… sợ A Đàn chạm vào em…" Tiểu Trinh khcó không ngừng, cầm tay anh ta, nói cái gì không muốn buông tay. "Anh đồng ý đi, anh đồng ý được không? Giải quyết hết mọi thứ, em chịu đủ rồi, em không muốn tiếp tục nữa, em đã chịu đựng đủ rồi…"

Cô khóc đến khó chịu, hô hấp khó khăn, đột nhiên sắc mặt trắng nhợt, choáng váng ngã xuống.

Trước tình thế cấp bách, Giang Văn Khôn đưa tay đỡ cô, đề phòng cô ngã xuống, động tác lại thân mật như một cái ôm.

"Tiểu Trinh, cơ thể em…" Sức nặng của cô khiến anh cả kinh, Giang Văn Khôn đang muốn truy vấn tình trạng sức khỏe của cô, lập tức nghe thấy tiếng bạo rống.

"Hai người đang làm gì?"

"Rầm" một tiếng, Quan Trí Đàn đá văng cửa phòng, trừng mắt nhìn hai người , ánh mắt giống như dã thú bị chọc giận.

Anh đã thấy tất cả, nhìn bạn tốt ôm lấy thắt lưng của vợ mình, lộ ra vẻ chột dạ, né tránh ánh mắt anh.

"A Khôn…" Cô không gọi tên anh mà gọi tên người khác, cầu cứu nhìn Giang Văn Khôn. "Cứu em…."

Sắc mặt Giang Văn Khôn ngưng trọng, thấy ánh mắt kiên quyết của cô, lại nhìn về phía người bạn tốt đang giống như mãnh sư thịnh nộ, thở dài, trầm giọng nói: "A Đàn, xin lỗi cậu…"

Cái gì cũng không thể nói, hai người ấy, cùng nhau phản bội sự tin tưởng của anh.

Trước mắt hiện lên một mảng màu hồng, không cam lòng và sự đố kỵ làm lòng Quan Trí Đàn đau đớn, đau đến mức muốn ngất đi.

Muốn hủy diệt cái gì đó, diống như năm đó rời khỏi nhà, không như ý thì tính tình lại bộc phát, thấy cái gì phá hủy cái đó, nhưng cho dù phá hủy bao nhiêu cũng không thể làm tan đi ngọn lửa giận trong lòng!

"A…." Mắt anh đỏ ngầu, nắm chặt tay, ra sức đánh vào bạn tốt.

Anh không nghe thây gì, không nhìn vào người phụ nữ đang thét chói tai muốn anh ngừng tay, liều mạng ngăn cản anh.

Cho đến khi trên nắm tay dính đầy máu bạn tốt, anh mới dừng lại.

"A Khôn, xin lỗi, sao lại như vậy…."

Vợ anh khóc lóc chạy về phía tình nhân của cô, bạn tốt nhất của anh, vội vàng lau máu trên mặt anh ta, không hề liếc mắt nhìn chồng cô một cái.

Cô thậm chí không chú ý tới việc anh bịt hương…. Từ phòng khách chạy ra đến phòng tắm, anh đã rất chật vật, tiều tụy, tự làm chính mình bị thương.

Quan Trí Đàn đột nhiên cất tiếng cười to, cười đến mức thê lương tự giễu, anh không nhịn được tự hỏi: Quan Trí Đàn, mày tại sao lại trở nên như vậy?

Anh lại vì một người phụ nữ mà bất chấp tất cả, không màng đến bất kì thứ gì, mà cô đáp trả lại anh, chỉ là sự phản bội!

"Kỉ Tiểu Trinh, chúng ta ly hôn, tôi thành toàn cho hai người."

Nói xong, Quan Trí Đàn không quay đầu, đi ra khỏi nơi anh từng nghĩ là nhà của mình, không bao giờ quay trở lại.

***

Tám năm sau…

Ngồi trên sofa đen là một người đàn ông mặc tây trang, bộ quần áo làm tôn lên dáng người cao tráng của anh. Ngũ quan anh tuấn, quý khí mười phần, nhưng lại có một vết sẹo nho nhỏ dưới trán, khiến anh mang vẻ lãnh khốc vô cùng.

Anh gác chân, tay phải đặt nhẹ trên tay vịn sofa, mặt không thay đổi nhìn người phụ nữ khổ sở ngồi trước mặt, giống như vị đế vương tàn khốc vô tình ngồi trên ngai vàng, đang thẩm phán một nữ nô sai phạm.

"Chúng tôi…. đã yêu nhau ba năm." Trước mặt anh, người phụ nữ có ngũ quan tinh tế, làn da trắng nõn, dáng ngồi đoan chính, mặc một bộ đồ hợp lễ nghi, hai tay đặt trên đầu gối, mười ngón tay cắt tỉa gọn gàng, ánh lên lớp sơn móng trong suốt, bàn tay nõn nà, vừa nhìn đã biết là một thiên kim tiểu thư được che chở.

"Tôi rất yêu anh ấy, không thể không có anh ấy, tôi không thể tưởng tượng được cuộc sống không có anh ấy…" Người phụ nữ này đang nói với người đàn ông trước mắt, cô yêu một người khác. "Tôi không thể kết hônv ới anh, anh có thể…. hủy bỏ hôn lễ không?"

Cô cầu xin bố mẹ không gả cô cho một người cô không quen biết cũng không yêu thương, nhưng bố mẹ nhận định đây là một cuộc hôn nhân môn đăng hộ đối, ép cô phải chia tay với người bạn trai đã yêu nhau ba năm.

Trong mắt họ, anh không phải đối tượng tốt, không bằng cấp, không gia cảnh, anh chỉ là một người bìnht hường, làm việc đến nơi đến chốn, tuy không có gia tài bạc triệu, nhưng nuôi được cô không thành vấn đề, vấn đề là bố mẹ không đồng ý chính là không đồng ý, yêu đương ba năm, cô không muốn đột nhiên lại kết hôn với một người lạ.

Bố mẹ cũng không để ý đến suy nghĩ của cô, tự mình định đoạt hôn nhân cho cô, cho dù cô cầu xin bố mẹ hủy bỏ hôn lễ, nhưng họ nói với cô, quyền quyết định không thuộc về nhà gái.

"Van xin anh…. đừng kết hôn với tôi." Trần Quan Phi cầu xin, xin đối phương buông tha cho cô.

Thân là con gái một, từ nhỏ ba ngàn sủng ái tập một thân[1], cô xuất thân giàu có, bố vô cùng cưng chiều cô, nhưng lại không đồng ý với người đàn ông cô yêu, nói gì cũng phản đối cô.

Nhưng cô không ngờ, bố lại đặt ra cuộc hôn nhân với Quan gia, Quan Trí Đàn — người thừa kế duy nhất của Quan gia.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.