Tìm Lại Tình Yêu

Chương 23



"Hoan Hoan, nhớ phải nói cám ơn, hiểu không?" Giang Văn Khôn gật gật đầu.

Bé vươn tay ra, sợ hãi nắm bàn tay ông nội thoạt nhìn có vẻ hung dữ. "Cám ơn ông nội." Quan Hữu Đạt cứng người, không rút tay ra, cứng ngắc để cho cô bé nắm, kéo bé rời khỏi phòng khách đến phòng bếp.

"Người nhà họ Quan làm cái gì cũng dùng tiền để giải quyết?" Giọng nói châm chọc, mỉa mai, một đấm lại một đấm tung về phía trước.

Quan Trí Đàn gọn gàng né, có chút kinh ngạc, không tưởng tượng được anh ta dám động thủ, sau đó nhớ đến những năm gần đây, người này lấy thân p hận chồng, thân phận bố, làm hết những chuyện mà đáng lẽ anh phải làm, ghen tị và không cam lòng, khiến anh không thể bình tĩnh mà phản công.

"Một trăm ngàn để mua chuộc Tiểu Trinh, cậu nghĩ cô ấy làm cái gì? Cắt thịt bán lấy tiền sao?!" Nhiều năm vẫn làm trên công trường, thể lực của Giang Văn Khôn tốt hơn người ngồi văn phòng Quan Trí Đàn nhiều.

Sau vài hiệp, anh đã chiếm được thế thượng phong, túm lấy áo Quan Trí Đàn, ép vào tường.

"Tám năm trước, bố cậu dùng một trăm vạn để ép buộc Tiểu Trinh, bắt cô ấy rời khỏi cậu, rồi tám năm sau, cậu dùng một trăm ngàn để mua con gái của co ấy, còn trưng ra vẻ mặt người ta nợ cậu… Quan Trí Đàn! Cậu cho là để có địa vị ngày hôm nay, là ai giúp cậu hả?!"

"Cô ta nhận tiền, không phải sao?" Anh lãnh huyết cười nhạo, "Còn cùng anh song túc song phi."

Sự cười nhạo và khinh miệt của anh đổi lấy một đấm của Giang Văn Khôn, anh lau khóe miệng dính máu, nổi giận!

Khi đang định đánh trả, đột nhiên nghĩ đến lời của Giang Văn Khôn, nhất thời cảm thấy không thích hợp.

Bố anh đưa cho Tiểu Trinh một trăm vạn, muốn cô rời khỏi anh? Chuyện này không giống với lời bố anh nói, năm đó bố anh đón anh đang suy sút về, nhục nhã anh, nói tình yêu của anh chri đáng giá một trăm vạn.

"Không phải cô ấy mở miệng đòi một trăm vạn sao?" Lúc ấy đả kích khi bị vợ và bạn phản bội còn chưa bình phục, lại nghe bố nói, cô cầm tiền của ông, khiến anh cảm thấy sỉ nhục.

Chẳng lẽ, cô chưa bao giờ chủ động?

"Cậu còn không hiểu Tiểu Trinh sao? Đúng vậy, mặc kệ là ai chủ động, cô ấy nhận một trăm vạn kia, muốn tôi giúp cô ấy diễn một vở kịch, để cậu trở lại cuộc sống giàu có của mình — Quan Trí Đàn, cậu cho là cậu có thể có ngày hôm nay, là ai hy sinh?"

Choáng váng, ngây người, anh thật không ngờ, năm đó cô khóc lóc kể lể với Giang Văn Khôn, chỉ là một vở kịch?

"Hai người…. chưa từng….?" Chẳng lẽ anh hiểu lầm? Họ chưa bao giờ phản bội anh?

Vấn đề Quan Trí Đàn hỏi chọc giận Giang Văn Khôn, mắt anh đỏ lên, nắm chặt tay.

"Cậu nghĩ tôi là cậu sao? Biết rõ Tiểu Phi là người yêu của tôi đã nhiều năm, còn nhất quyết kết hôn với cô ấy, kẻ vô tâm vô phế như cậu, tôi nhất định không tha!"

Thù mới hận cũ, hai người đàn ông lao vào nhau.

***

"Muốn gặp con gái thì tự mình đến nói chuyện."

Đây là lời nhắn Quan Trí Đàn gửi cho Tiểu Trinh thông qua Giang Văn Khôn.

Một ngày trước, cô từng cầu xin Giang Văn Khôn đến Quan gia, giúp cô đưa con gái về, cô không tiện xuất hiện trước mặt Quan gia.

Cô không được hoan nghênh, bố mẹ anh không tha thứ cho cô, vĩnh viễn cũng không, cô là người…. Hại đứa con trai duy nhất của họ chịu khổ bên ngoài, cũng là người đã vứt bỏ gia đình của chính mình.

"Mẹ, mẹ đã hứa mà…."

Tiếng khóc ủy khuất của con gái vang lên trong điện thoại, khiến cô rất đau lòng.

"Mẹ đã hứa sẽ đến đón con, sao lại không đến? Mẹ giận ạ? Vậy nên không đến thăm con, cũng không đón con về nhà, mẹ, con muốn về nhà…."

"Không phải, mẹ không giận con, không giận…." Tiểu Trinh bên đầu dây này, cố nén tiếng sụt sịt.

Ngày ấy, con gái đại náo hôn lễ, lập tức bị Quan Trí Đàn đưa đi, bảy ngày cô không hề gặp con.

Từ khi Hoan Hoan sinh ra đến nay chưa từng xa cô, mới bảy ngày không gặp con gái, cô sống một ngày mà thấy dài như một năm.

"Vậy mẹ đến thăm con đi….. Mẹ, con rất nhớ mẹ…."

Tiểu Trinh nắm chặt điện thoại, nhịn tiếng nghẹn ngào vào cổ.

Quan gia đã sắp xếp luật sư, chuẩn bị đến gặp cô.

Chỉ biết Quan gia muốn Hoan Hoan nhận huyết thống, dù chưa làm xong thủ tục nhận nuôi, nhưng có thể xác nhận, Quan gia muốn Hoan Hoan, không hề có ý định sẽ trả lại con gái cho cô.

"Mẹ cũng rất muốn gặp con, tổ chức sinh nhật cho con, nhưng mà…. Mẹ không đến được."

"Vì sao không được ạ?"

"Bởi vì…." Sao một đứa trẻ mà lại dồn được người lớn vào đường cùng như vậy? "Đó là nhà của ông bà nội, mẹ không được mời, không thể đến được." Cô đành phải nói có lệ, trấn an con.

"Sao ạ? Không có đâu, bố đã đưa con rời khỏi nhà ông bà rồi! Mẹ, con hỏi bố nhé? Bố đồng ý rồi, mẹ phải tới nha!" Cô bé lập tức nói, sau đó buông điện thoại, "Bố, bố, con hỏi này…."

"Không! Hoan Hoan…." Tiểu Trinh muốn ngăn con, nhưng không còn kịp nữa, chỉ nghe thấy tiếng buông điện thoại, rồi tiếng gọi bố.

Tai cô kề sát vào ống nghe, muốn nghe rõ tiếng nói ở đầu dây bên kia — tiếng nói của anh.

Không có, cô không thể nghe thấy, giọng anh rất nhỏ, chỉ có thể nghe thấy tiếng hỏi của con gái, "Có được không, có được không ạ?"

"Kỉ Tiểu Trinh?" Đột nhiên, trong ống nghe truyền đến giọng nói của anh, xa lạ, lãnh đạm, gọi đầy đủ họ tên cô.

Trái tim cô như bị rơi xuống, may mắn là qua điện thoại, anh không thể thấy được khuôn mặt thất kinh của cô.

"Em… em đây."

"Trong tay có bút không? Ghi lại." giọng anh lãnh đạm như đang nói với một kẻ râu ria nào đó, nói một dòng địa chỉ cho cô. "11 rưỡi sáng mai, có vấn đề gì không?"

"Ack?" Cô không hiểu. Có ý gì?

"Em không phải muốn tổ chức sinh nhật cho con sao?" Nghe giọng nói của cô là biết, cô lại ngây người.

"Vâng."

"Mai trực tiếp đến đây đi." Nói xong, Quan Trí Đàn ngắt máy.

Tiểu Trinh ngơ ngác ôm ống nghe, thật vô dụng… nhớ lại giọng nói của anh.

Cô rất nhớ anh, Quan Trí Đàn, xa cách suốt tám năm, không một ngày nào cô không nhớ anh, nhớ giọng nói của anh, A Khôn nói cô yêu đến mù quáng, sự hy sinh của cô anh vĩnh viễn cũng không nhìn thấy, cười nhạo cô là nhân vật chính trong mấy vở bi kịch.

Không phải cô muốn làm nhân vật chính trong những vở bi kịch, cô chỉ là…. Tự ti.

"Anh nhất định hận em đến chết."

Tiểu Trinh cười khổ, nói với chiếc điện thoại đã ngắt, lầm bầm lầu bầu.

Cho dù là khi mới quen biết, anh cũng không dùng giọng nói lạnh lùng lãnh đạm ấy nói với cô, anh thật sự…. đã tuyệt vọng về cô sao?

"Ngu ngốc, còn hy vọng xa vời cái gì chứ?" Cô mắng chính mình. "Đã làm việc ấy, còn muốn anh ấy ôn hòa sao? Đừng mộng tưởng nữa, A Đàn…. A Đàn của mình, không phải người như thế."

Mặc cho nụ cười chua xót, mặc cho nước mắt đau đớn tràn đầy mi.

Cô đã khiến cho người đàn ông cô yêu nhất thất vọng, không thể làm con gái thất vọng nữa, chỉ sợ…. tương lai không thể gặp lại.

Tiểu Trinh quệt nước mắt, đi vào bếp, bắt đầu chuẩn bị sinh nhật cho con.

***

Căn phòng rộng mười lăm mét vuông, trên tường dán giấy hồng, trần nhà được trang trí bằng những phiến giấy nhỏ li ti như những ngôi sao, trên mặt đất bày đầy búp bê và gấu bông Teddy.

Trên mặt thảm, có một đống quà chưa mở, những món quà quây tròn giống như một quả khí cầu nhiều màu sắc.

"Mẹ, mẹ nhìn này, bố nói đây là phòng của con." Hoan Hoan nắm chặt tay mẹ đi vào phòng mới, "Còn có những món quà này, là bà nội mua, bà nội nói có quần áo, giày, mẹ nhìn này, còn có rất nhiều búp bê nữa!"

Tiểu Trinh khó có thể che dấu sự kinh ngạc, nhìn căn phòng tràn ngập hơi thở nữ tính, mỗi đồ vật đều được lựa chọn kỹ cường, ngay cả một món đồ chơi nhỏ đều rất đắt tiền.

Sinh nhật Hoan Hoan tám tuổi, nhận được rất nhiều quà, cô bé thuộc như lòng bàn tay số quà nhận được, nói cho mẹ biết, là ai tặng bé.

Bà nội, bố đưa nnhiều nhất, như muốn bù lại những năm sinh nhật của cô bé mà không thể tham dự, vô cùng yêu chiều bé.

Trái lại, cô là mẹ mà chưa một lần tặng được một món quà có thể làm cho cô bé vui vẻ như vậy.

"Nhận nhiều quà như vậy, có cám ơn không?" Tiểu Trinh che dấu sự chua xót trong lòng, mỉm cười nói với con gái.

"Đương nhiên là có ạ, bà nội nói con rất ngoan và lễ phép, bà nội rất thích con, mẹ!" Hoan Hoan bỏ lại đống quà, chạy lại phía cô, "Quà của con đâu? Mẹ có mang đến không? Có giống mọi khi không ạ? Có giống không ạ?"

Tiểu Trinh không có cách, mỉm cười. "Có mang đến, đói bụng chưa?"

"Ya! Con rất nhớ cơm mẹ nấu, rất ngon!" Cô bé lập tức ôm lấy mẹ, làm nũng. "Có ăn được không ạ? Ăn được không ạ?"

"Được, ra ngoài đi, đừng ăn trong phòng." Cô kéo con gái ra khỏi phòng.

Đi ra khỏi căn phòng tràn ngập màu sắc đồng thoại ấy, bước vào đại sảnh sáng sủa tĩnh lặng, đối mặt với cánh cửa phòng khách của phòng 101, cô ngây người một lúc.

Đây là nơi mà Quan Trí Đàn ở, chính anh để cô tới dự sinh nhật với con gái.

"Mẹ đi hâm nóng một chút, rồi sẽ ra ngay, con ra ngoài ghế ngồi, một lát là có thể ăn rồi."

"Vâng!" Cô bé vui vẻ trở lại phòng ăn, ngoan ngoãn ngồi ngay ngắn trước bàn, trông mong nhìn mẹ đang bận rộn trong bếp.

Sinh nhật bé mỗi năm, mẹ đều nghri việc, nấu đồ ăn cho bé, làm những món bé thích nhất. Hai mẹ con vui vẻ suốt ngày, bình thường cô bé không bao giờ ầm ĩ mẹ, chỉ có ngày sinh nhật sẽ bắt mẹ chú ý đến mình.

Tiểu Trinh mang theo hộp cơm, đứng trong phòng bếp lạnh lẽo, tán thưởng nhìn đồ dùng dầy đủ, cẩn thận lấy nồi đung nóng.

Mùi đồ ăn từ bếp tỏa ra, lan vào thư phòng của Quan Trí Đàn, vốn anh không định quấy rầy hai mẹ con, anh không thể quên biểu tình cứng ngắc của cô khi anh xuống lầu đón cô.

Nhưng mùi hương này….

Buông công việc đang xử lý, anh bị dụ hoặc đi ra khỏi thư phòng, nhìn thấy hai mẹ con ở trong nhà bếp.

"Mẹ, mẹ cũng ăn một miếng đi, a…." Hoan Hoan cầm một con tôm chiên, làm bộ muốn đút cho mẹ.

"Con ăn là được rồi, ăn nhanh lên." Tiểu Trinh cười lắc đầu, nhiìn con gái ăn.

Nồi cơm điện bật lên, nghe tiếng cô lập tức đứng dậy, đi ra ngoài bếp, lấy ra một đĩa kim chi Hàn Quốc.

"Ya! Con thích nhất cái này! Con đang đợi món này đấy!" Hoan Hoan vui vẻ vỗ tay, lập tức không ăn gì nữa, gạt món tôm chiên yêu thích sang một bên, lộ rõ một tiểu quỷ tham ăn, nhìn kim chi mẹ tự tay làm cho.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.