Tìm Thấy Nhau Trong Nỗi Cô Đơn

Chương 10



Hai giờ chiều ngày hôm sau, Hỷ Hỷ mua một ít tlần châu thủy tinh, đá quý giả và những miếng kim loại óng ánh trong khu chợ chuyên bán đồ nguyên liệu phụ kiện trang sức, bà chủ của một cửa hàng còn tặng cô hai cuộn dây xâu.

Năm giờ chiều, cô mua vài cuốn sách trong một tiệm sách.

Khi trả tiền, cô thoáng thấy một bóng áo jacket xanh mơ hồ vụt qua. Trên tay người đó hình như cũng đang cầm sách.

Tám giờ, cô mua một lọ thuốc nhuộm tóc ở cửa hàng thuốc.

Tám rưỡi, cô trở về khách sạn, lấy chìa khóa ở quầy lễ tân, anh chàng khuân vác với dáng người thấp béo mỉm cười chào hỏi cô.

Bước vào phòng, cô cởi hết quần áo, cầm kéo ra đứng trước gương, đưa tay cắt hẳn mái tóc dài ngang sát cổ, sau đó mở vòi hoa sen tắm gội.

Khi rời khỏi khách sạn lần thứ hai, mái tóc ngắn ngang vai của cô đã biến thành màu đỏ.

Cô muốn một mái tóc đỏ từ rất lâu rồi.

Liệu Lâm Khắc có không nhận ra cô?

Cô đi về hướng tây, đến một quán bar trên dãy phố tấp nập, ngồi xuống nhấp ly vodka vị đào và mở sách ra đọc.

Thi thoảng cô lại âm thầm đưa mắt tìm kiếm bóng dáng của Lâm Khắc.

Cô nhìn thấy anh ta rồi.

Anh ta khoác chiếc jacket màu xanh, ngồi ở một góc quầy cách xa chỗ cô ngồi, ẩn phía sau hai anh chàng thủy thủ đang vừa đứng uống rượu vừa tán gẫu.

Khi bạn đã biết có ai đó đang dõi theo mình, vậy sẽ không khó để bạn phát hiện ra anh ta.

Lâm Khắc hoàn toàn không nhìn về phía cô.

Khi cuộc chuyện của hai thủy thủ bắt đầu rôm rả, người của họ bỗng nhiên lay động một chút, cô mới trông thấy anh ta.

Nhìn anh ta có vẻ cô đơn, một mình ngồi nhâm nhi ly brandy và đọc một cuốn sách, thi thoảng còn lấy bút ghi chép gì đó.

Cuốn sách đó để ngụy trang hay sao? Rõ ràng anh ta trông chẳng có vẻ gì là đang theo dõi cô cả.

Hai anh chàng thủy thủ cao to chặn mất tầm nhìn của cô.

Ngày trước khi sống trong cô nhi viện, ở đó có một phòng đọc sách và cô thường đến đó để mượn quyển tập vẽ.

Cô thích dùng bút chì viết chi chít những dòng nhỏ xíu lên những chỗ trống trong sách. Những thứ cô viết đôi lúc sẽ mang ý nghĩa nào đó, có thể là chép lại từ trong sách, nhưng có lúc thì lại viết linh tinh, chẳng có nội dung gì cả.

Cô quản lý phòng đọc sách thì rất lười biếng, chẳng bao giờ buồn kiểm tra những cuốn sách được trả lại. Bởi dù sao rất nhiều sách ở đó đều là sách cũ được quyên tặng từ những tổ chức từ thiện.

Nhưng một hôm, đứa bạn cùng phòng bỗng dưng chạy đi mách tội cô, bảo Lộ Hỷ Hỷ phá hoại của công.

Cô quản lý nhận ra nét chữ của cô, phạt cô phải quét dọn phòng đọc sách.

Ngày hôm đó, anh lén đến đưa bánh bao cho cô ăn, hỏi cô vì sao lại làm như vậy.

Khi ấy cô chỉ mới sáu tuổi, không phải cô muốn phá hoại của công, mà chỉ thấy muốn chiếm lĩnh những cuốn sách đó.

Bao nhiêu năm sau, khi bất chợt nhớ về những cuốn sách đã bị cô viết lung tung lên từng trang giấy, cô luôn ngậm ngùi nhớ về sự chiếm lĩnh hạnh phúc của ngày xưa. Có lẽ, khi đó cô vẫn chưa thể hiểu được rằng, từ nơi sâu thẳm con tim, cô muốn lưu lại dấu vết của mình ở những nơi đã từng đi qua, giống như một chú chó vàng để lại bãi nước tiểu phía dưới ngọn đèn đường, lưu lại dấu ấn của mình.

Mười một giờ, cô trở về phòng khách sạn.

Cô bật đèn, nấp sau bức rèm và ngó xuống phía dưới.

Anh ta đã về nhà chưa? Nhà anh ta ở đâu?

Anh ta không nhìn lên, thế là cô bạo gan thò hẳn đầu ra ngoài để nhìn anh ta cho thỏa nỗi tò mò.

Cô dùng ánh mắt để chiếm lĩnh bóng dáng cô độc lẻ loi trong màn đêm kia.

Đêm hôm đó, cô không tài nào ngủ được, ngọn đèn nhỏ trằn trọc bật suốt đêm, cô uể oải ngồi dậy, đến bên chiếc bàn gỗ trong phòng, lụi cụi làm những chiếc vòng trang sức được kết bởi chuỗi nguyên liệu được mua hồi sáng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.