Tìm Thấy Nhau Trong Nỗi Cô Đơn

Chương 32



Hỷ Hỷ khoác chiếc áo gió màu trắng gạo và đi đôi bốt ngắn màu đỏ, ra khỏi khách sạn với một túi quần áo cũ trên tay.

Cô mang quần áo cũ đi quyên góp cho hội tình nguyện viên. Gần đến dịp Giáng sinh, người đem đồ đi tặng nhiều hơn bình thường, cô phải xếp hàng chờ đợi một lúc.

Cuối cùng cũng đến lựợt cô, nữ nhân viên kia nhận ra cô, cứ luôn miệng khen mái tóc đỏ tím của cô thật đẹp.

Hỷ Hỷ vuốt tóc và mỉm cười.

Tiếc là mái tóc này cũng chẳng thể quyên góp được!

Mục Chòm sao hôm nay viết rằng:

Gần đến Noel,

Khắp nơi tràn ngập niềm vui,

Đến gần với những điều thần thánh sẽ giúp ích cho bạn...

Cô đưa mắt nhìn lên bức tượng Chúa Jesu bị đóng đinh trên chữ thập ở trên tường, và quyết định đem quyên góp luôn cả túi đồ trang sức vốn định mang đến tiệm bán cho Tiểu Lục.

Hôm nay không đến tiệm của Tiểu Lục nữa.

Cô dạo bộ trên con phố lớn ồn ào náo nhiệt, ngắm nghía những ô cửa kính ngập tràn hàng mẫu của các shop thời trang. Dòng người đi mua quà giáng sinh đổ về từ tứ phía, hết người này đến người khác liên tục nhét vào tay cô những tờ rơi giảm giá và rút thăm trúng thưởng, tổng cộng cô nhìn thấy ba ông già Noel và năm cây thông treo đầy những món đồ trang trí bắt mắt, trong đó có một cây còn gắn đèn nhấp nháy.

Cô mua một đôi giày cao gót màu đỏ thẫm giảm giá, trên mũi giày có đính một bông hoa hồng màu đỏ tím.

Lúc bước ra từ cửa hàng cô đã đi luôn đôi giày mới, thỉ thoảng lại cúi xuống ngắm bông hoa hồng một cách thích thú.

Bốn giờ chiều, cô ngồi co đùi trong quán bar nhấm nháp vodka vị đào, đọc cuốn Mùi hương của Suskind trong im lặng.

Trong lúc đọc sách, cô thích đoán xem nhân vật chính thuộc chòm sao nào. Ví dụ như Grenaa, một chuyên gia điều chế hương liệu vì theo đuổi hương thơm nên đã ra tay mưu sát thiếu nữ sẽ thuộc cung nào?

Liệu anh ta có phải là cung Bọ Cạp, vị thần bảo hộ của quốc vương địa ngục Pluto?

Hay là Sư Tử, một cung luôn thích nắm giữ và khống chế tất cả?

Hay đó là Cự Giải, một cung luôn vương vấn nỗi nhớ nhà mà chẳng ai hay biết?

Hỷ Hỷ khẽ đưa mắt nhìn ra xung quanh, lòng chợt cảm thấy phiền muộn. Đã cả ngày hôm nay, cô không thấy bóng dáng Lâm Khắc đâu.

6 giờ 20 phút, cô đi bộ về khách sạn.

Một cây thông Noel nằm nổi bật giữa đại sảnh khách sạn, phía trên gắn những bóng đèn nhỏ sáng nhấp nháy, dưới gốc là những hộp quà đủ kích cỡ được bày la liệt.

Cô đi qua cây thông, bước vào thang máy và lên tầng ba.

Ra khỏi thang máy, cô dừng lại trước phòng 303, móc chìa khoá ra mở cửa.

Căn phòng tối om, cô cảm thấy hình như chân mình vừa đá phải thứ gì đó, bèn đưa tay mò mẫm công tắc trên tường. Đèn liền bật sáng, một phong thư màu trắng nằm ngay cạnh chân cô.

Cô bỏ đồ trên tay xuống, đóng cửa rồi nhặt phong thư lên.

Cô lật phong thư lại nhìn. Nét bút xanh gọn gàng viết ở phía trên: “Gửi cô Lộ Hỷ Hỷ.”

Cô tò mò lần sờ phong thư, ngồi xuống cạnh giường xé phong thư ra. Bên trong không có thư, chỉ có vài bức ảnh.

Cô chăm chú nhìn.

Bức ảnh đầu tiên, Mã Lâm đang âu yếm nắm tay một người phụ nữ trên đường. Người phụ nữ kia khoảng 30 tuổi, trông cũng khá xinh đẹp, cô ta mặc một chiếc váy dáng suông với cái bụng lồ lộ, chí ít cũng phải có bầu năm đến sáu tháng.

Bức ảnh thứ hai, Mã Lâm đang đi cùng người phụ nữ mang bầu, một bé trai khoảng 3, 4 tuổi đang ngồi giữa hai người. Đứa bé trai kia thực sự giống Mã Lâm như hai giọt nước. Ba người đang ăn cơm, và người phụ nữ kia đang xúc cho cậu bé ăn.

Bức thứ ba được chụp trộm bên ngoài một căn nhà. Vẫn là người phụ nữ kia đang đứng trước cửa sổ, gương mặt nở một nụ cười hạnh phúc, Mã Lâm vòng tay ôm lấy cô ta từ phía sau, đôi tay đặt trên chiếc bụng bầu, và người phụ nữ cũng nắm lấy tay anh ta.

Trong cả ba bức ảnh, trên cổ tay phải của người phụ nữ kia đều đeo chiếc vòng tay bạc đính đầy những ngôi sao nhỏ. Ngày đầu tiên khi Mã Lâm đến tiệm trang sức, chính Hỷ Hỷ đã giúp anh ta chọn chiếc vòng tay này cho người em gái đã mất lúc 3 tuổi do miệng anh ta nói ra.

Bức ảnh cuối cùng chụp hình Mã Lâm đang ngồi trên ghế phía trước của chiếc xe thể thao màu đen của anh ta, đang ôm hôn cuồng nhiệt một cô gái khác. Hỷ Hỷ nhận ra cô gái đó là fan của họ.

Tất cả những bức ảnh này đều được chụp gần đây.

Cô thẫn thờ ngồi bệt xuống giường, khuôn mặt méo mó một cách đau khổ. Sự phẫn nộ và hối hận như những con sóng lạnh lẽo cuồn cuộn dâng lên trong lồng ngực, cô cảm thấy đôi chân mình tê rần rần từng hồi, khiến cho bông hoa hồng dưới mũi giày cũng không ngừng run rẩy.

Cô cắn chặt môi, cánh mũi phập phồng từng hơi gấp gáp.

Lúc này, một tiếng nhạc nhẹ nhàng vang lên. Cô yếu ớt đưa tay ra đằng sau, với lấy chiếc túi đang vứt phía cuối giường, lấy điện thoại ra.

“Hỷ Hỷ, anh đến rồi, em vẫn chưa xuống à?”

Cô thẫn thờ đứng dậy, chầm chậm bước ra bậu cửa sổ, nhìn thấy chiếc xe thể thao đen của Mã Lâm đang dừng phía dưới.

Cô đáp một câu rồi cúp điện thoại.

Năm phút sau, cô từ khách sạn đi ra.

Mã Lâm đang ngồi trong xe, tay gác trên vô lăng, mắt nhìn về phía trước, đầu đang đung đưa theo tiếng nhạc nền.

Anh ta không nhìn thấy cô.

Hỷ Hỷ bước thẳng đến. Mã Lâm trông thấy, liền mỉm cười với cô.

Nhưng cô không lên xe.

Cô bước vòng qua cửa xe chỗ Mã Lâm ngồi, móc bốn bức ảnh trong túi ra, kẹp vào giữa cần gạt nước và kính chắn gió.

Cô không thèm ngoảnh lại nhìn Mã Lâm lấy một lần.

Đèn giao thông vừa chuyển xanh, dòng xe cộ bắt đầu di chuyển, cô lao qua đường, tiếng phanh tiếng còi vang lên inh ỏi không ngừng.

Cô sải bước men theo con đường bộ hành, băng qua những ô cửa trưng bày hỗn tạp của dãy cửa hàng.

Mã Lâm đã đuổi kịp theo, bực tức hỏi:

“Em thuê thám tử theo dõi anh?”

Cuối cùng, cô cũng nhìn anh ta một cái, nét mặt hằn vẻ đau đớn.

Thật nực cười! Người mà cô thuê thám tử để theo dõi chính là cô.

Cô tiếp tục bước về phía trước, những giọt nước mắt uất ức lăn dài trên gò má.

Mã Lâm chụp lấy tay cô, nhỏ giọng nói:

“Hỷ Hỷ, chúng mình lên xe rồi nói.”

Cô hất tay ra.

Nhưng anh ta vẫn bám lấy không buông.

Cô lạnh lùng nói:

“Anh chẳng có cô em gái nào cả, đúng chứ?”

Mã Lâm không đáp, vẫn thẳng tay lôi cô đi.

“Đi thôi! Chúng mình lên xe!”

“Bỏ tay ra!” Cô hét lên, vùng vằng thoát khỏi anh ta.

Lúc này, một ông già Noel to béo bỗng từ đâu nhảy ra chắn giữa hai người, liên tục múa may chặn tay Mã Lâm.

“Chào anh, giáng sinh vui vẻ nhé!”

Hỷ Hỷ thoát khỏi Mã Lâm, bước thẳng không thèm nhìn lại.

“Làm gì thế! Bỏ tôi ra! Hỷ Hỷ!”

“Chúa Gỉê-su yêu anh!”

“Yêu cái thằng cha ông!”

Cô đi ngày càng xa. Những dàn đèn trang trí bên ngoài các tòa nhà đã lần lượt thắp sáng, từng đợt từng đợt sóng người như những hình nhân vô cảm chen xô qua vai cô. Cô đút tay vào túi áo, cúi đầu lặng lẽ bước đi.

Nếu như có anh ở bên, nhất định anh sẽ không tha cho bất kỳ ai dám bắt nạt cô. Nếu như có ai đó bắt nạt cô, cô sẽ nói với người đó rằng:

“Hừ! Tôi sẽ đi mách anh tôi!”

Trên phố tràn ngập tiếng người, tiếng xe, tiếng cười. Có người hỏi đường, cô tiện tay chỉ ra sau lưng.

Một gã ăn mày xin tiền cô, nhưng cô không trông thấy. Vài người tay xách nách mang chẳng may va phải cô, nói lời xin lỗi. Cô vẫn chẳng buồn để tâm.

Bởi vì cô đang khóc.

Từng giọt ấm nóng lăn dài xuống gò má, rẽ vào kẽ môi khô khốc hoang lạnh.

Tiếng người, tiếng xe, tiếng cười đều đã bỏ lại ở phía xa. Cô bước tới một con ngõ dài tăm tối không một bóng người, bỗng nghe thấy tiếng hát tiếng đàn vang lên du dương trầm bổng.

Cô ngẩng đầu lên, trông thấy một tòa giáo đường vẫn chưa đóng cửa, ngọn đèn ấm áp chiếu tỏa từ bên trong.

Cô bước lên bậc cầu thang tam cấp, tò mò ghé vào.

Bây giờ đã 10 rưỡi đêm. Cô ngồi xuống ở băng ghế đầu tiên. Trong giáo đường vẫn còn hơn hai mươi người. Phía bục đài thắp đầy ánh nến, khoảng mười thành viên của dàn hợp ca mặc bộ áo dài trắng đang tập hát thánh ca, đôi tay của vị nữ tu sĩ bắt nhịp xinh đẹp bay lượn dặt dìu trên phím đàn đen trắng.

Trên lối đi dẫn tới bục đài, một thanh niên dáng cao dong dỏng đang cẩn thận dán những dải ruy băng và đồ trang trí giáng sinh đầy màu sắc lên trần nhà, vài chàng trai cô gái khác đứng bên dưới vừa giữ chiếc thang vừa ngước lên rì rầm chỉ bảo.

Một cụ bà tay cầm tràng hạt đang quỳ phía trước hàng ghế rầm rầm cầu nguyện.

Hỷ Hỷ ngước nhìn bức tượng Đức mẹ đồng trinh đặt ở trước sảnh giáo đường. Ánh mắt Đức mẹ nhân từ hiền hậu, mỉm cười ngắm nhìn hài nhi trong lòng. Trên đầu hài nhi có một chiếc vòng ánh sáng, đôi mắt tròn to, toát ra một nỗi cô liêu hằng cổ.

Đôi giày đò mới mua khiến gót chân cô bị mài xước, âm thầm rỉ máu. Hỷ Hỷ bèn cởi giày ra và đặt cạnh chân.

Cô đọc cuốn Kinh thánh trong làn nước mắt mơ hồ mụ mị. Một lúc sau, cô đặt lại cuốn sách lên lưng ghế phía trước, đứng dậy bước ra ngoài lối đi.

Cô nhìn thấy Lâm Khắc đang ngồi ở dãy ghế phía sau, gần cửa ra vào.

Anh ta vẫn mặc chiếc jacket xanh, hai tay đan vào nhau, nhắm mắt cúi đầu cầu nguyện.

Khi đi ngang qua, cô thoáng thấy chân anh ta đi đôi bốt cao su cổ tròn màu đen của ông già Noel.

Ra khỏi giáo đường, cô liền rẽ sang phải.

Cô thừa biết hôm nay ai đã nhét phong thư qua kẽ cửa phòng cô.

Lâm Khắc nghĩ mình là ai cơ chứ? Cô có bảo anh ta làm vậy không? Tại sao lại xen vào chuyện người khác như thế? Lẽ nào anh ta nghĩ rằng cô ngu si ngốc nghếch, sẽ chẳng bao giờ phát hiện ra bí mật của Mã Lâm? Hẳn là anh ta muốn giễu cô có mắt không tròng đây mà.

Anh ta dám coi thường người mà cô yêu thương.

Trái tim cô rừng rực lửa hận, chỉ muốn xông đến cho anh ta một trận ra trò.

Khi đi qua góc rẽ, cô bỗng dừng bước rồi đùng đùng quay ngược trở lại.

Quả nhiên Lâm Khắc không ngờ cô sẽ quay lại, suýt chút nữa anh ta đã không kịp tránh. Đúng lúc này, anh ta đột nhiên rẽ thẳng sang bên phải, ở đó vừa hay có một tòa chung cư nhỏ chỉ cao có vài tầng, anh ta đút tay trong túi, điềm nhiên bước thẳng vào bên trong.

Lúc đi ngang qua, cô liếc thấy anh ta quay lưng về phía mình, giả vờ là một vị khách thuê phòng vừa mới trở về, đang móc chìa khóa chuẩn bị mở cửa.

Vốn dĩ cô có thể bước thẳng tới, chờ xem bộ dạng lúng túng ngô nghê của anh ta khi không thể mở được cửa. Nhưng bỗng nhiên, cô không còn thấy hận anh ta nữa. Cô coi như không có chuyện gì, tiếp tục đi về phía sáng đèn.

Cô quay trở lại giáo đường, tìm thấy đôi giày đỏ mà cô bỏ quên ở đó.

Cô xách đôi giày, đi chân đất rời khỏi giáo đường.

Lúc này, cô bỗng nhìn thấy một khách sạn nhỏ trông rất tầm thường nằm ngay bên cạnh giáo đường, phía ngoài cửa không treo những món đồ trang trí Noel thường thấy. Nếu không có tấm biển quảng cáo, suýt chút nữa cô đã không nhận ra sự tồn tại của nó.

Tối hôm đó, cô xách theo đôi giày cao gót vào thuê phòng số 412 của khách sạn có tên Hà Tây này.

Khi bước vào phòng, cô cũng chẳng buồn đóng cửa, cởi phắt chiếc áo gió đang mặc trên người, tháo luôn áo ngực rồi co tròn trên giường, lặng lẽ chìm vào giấc ngủ.

Sáng hôm sau, sáu tiếng chuông của giáo đường lay tỉnh cô trong cơn mê.

Cô trở về khách sạn Hoa Lan để dọn dẹp đồ đạc.

Trong phòng không treo tranh ảnh gì, cũng chẳng có đinh vít, cô đành đặt bức Đêm đầy sao cạnh chiếc đèn chụp trên tủ đầu giường.

Cô nhuộm lại tóc đen, màu tóc thẳm tối tôn lên khuôn mặt nhợt nhạt sầu muộn.

Sau đó, cô ngồi trên giường đọc Chòm sao hôm nay.

Cô vô tình nhìn thấy một mẩu tin nhanh.

Tin lạ Noel,

Một ca sĩ quán bar bị một ông già Noel tấn công ngay trên hè phố,

Sau khi sự việc xảy ra, kẻ tình nghi lập tức bỏ chạy, chỉ vứt lại một chiếc bụng giả.

Ca sĩ kia chỉ bị thương nhẹ, không yêu cầu truy cứu.

Cô cười, nhưng đó không phải nụ cười vui.

Cô cười trong làn nước mắt lã chã.

Hôm nay là lễ Giáng sinh.

Đúng nửa đêm, chuông giáo đường ngân vang 12 tiếng. Cô ngồi trong quán bar nhỏ gần đó, nốc cạn nửa chai vodka vị đào.

Cô tính tiền, rồi đi bộ trở về khách sạn.

Cô lảo đảo bước đi trên con phố vắng không một bóng người.

Đi được một quãng, cô thấm mệt, bèn ngồi bệt xuống dãy cầu thang đá nhô ra cạnh vệ đường.

Khi Lâm Khắc đi qua trước mặt, cô khẽ nói:

“Đừng có bám theo nữa.”

Toàn thân Lâm Khắc như đông cứng.

Vài giây im lìm trôi qua, Hỷ Hỷ bỗng cúi người, ôm lấy chú chó vàng nhỏ đang luẩn quẩn cạnh chân. Sau khi rời khỏi quán bar, nó cứ lẽo đẽo theo sau cô một cách tội nghiệp. Trên chóp mũi nó có một vết sẹo, xem ra là một chú chó vô chủ.

Lâm Khắc thở phào, tiếp tục bước về phía trước.

Hỷ Hỷ đứng dậy, ôm theo chú chó nhỏ, đi sau Lâm Khắc.

Trên con phố vắng, chỉ có hai người im lìm sải bước dưới ánh đèn vàng, bóng Lâm Khắc hắt xuống nền đường, nghiêng ngả trước mắt cô.

Cô thả chú chó qua khung cửa gỗ đang hé mở của giáo đường, phía bên trong đèn vẫn sáng, tiếng người cười nói vẫn vang lên ấm áp.

Cô bước xuống cầu thang, bài thánh ca vẫn ngân lên du dương, dìu dặt phía sau lưng.

Cô vẫn luôn muốn nuôi một chú mèo.

Người khác tưởng rằng cô yêu mèo, không yêu chó. Nhưng thực ra cô nghĩ rằng, chỉ có chó mới có thể là bạn của cô, sẽ luôn trung thành đi theo cô đến cùng trời cuối đất mà chẳng cần phải buộc dây để dắt đi.

Cô bước dưới ánh đèn đường khuya muộn trở về khách sạn. Bỗng chợt nghĩ rằng, một người cũng có thể dắt theo hình bóng của chính mình, hoặc của người khác.

Cũng giống như đêm nay và vô số màn đêm lạnh lẽo trong quá khứ, cô đã dắt theo hình bóng của Lâm Khắc, và Lâm Khắc cũng dắt theo hình bóng của cô.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.