Tìm Thấy Nhau Trong Nỗi Cô Đơn

Chương 51



Cô thay quần áo, đi lại đôi bốt cao cổ, đặt chiếc vòng bạc vào trong túi rồi bước ra từ phòng hóa trang.

Viên thanh tra kia đã rời khỏi.

Cô đi xuyên qua dãy hành lang dài tối tăm của quán bar, lạc lõng vô định giữa tiếng nhạc sàn ồn ã vọng lại từ sau bức tường.

Cậy nhờ cái chết,

Chúng ta sẽ vươn tới những tinh cầu xa thẳm.

Cô đẩy cánh cửa nặng trịch, bước ra ngoài và ngẩng đầu nhìn lên. Bầu trời đêm nay không một gợn mây, những vì tinh tú lấp lánh giăng tràn khắp nơi.

Anh đang ở trên đó, nhìn cô mỉm cười.

Đây là chủ đề vĩnh hằng của cuộc đời cô.

Hỷ Hỷ bắt đầu cảm thấy nhẹ nhõm trở lại.

Cô nhìn qua, hướng về bóng dáng khoác chiếc jacket xanh đang đứng ở bên kia đường.

Anh vẫn luôn đợi cô.

Hỷ Hỷ mỉm cười, thả bước trên con đường về rải nhựa.

Lâm Khắc bước tới, không phải ở khoảng cách 100 mét nữa, mà là đến bên cạnh cô.

Hai người bước đi trong yên lặng và hạnh phúc.

Cô thì thầm, giọng mềm như gió:

“Nếu ngày mai anh đến nơi này, thì sẽ không gặp được em đâu.”

Anh ngạc nhiên:

“Em định đi đâu sao?”

“Ngày mai em sẽ kết hôn!”

Nét mặt anh ngưng đọng, hỏi một cách khẽ khàng, chua xót:

“Em kết hôn cùng ai?”

“Em sẽ kết hôn với người sẽ cùng em kết hôn thôi!”, cô nhàn nhã tiến về phía trước.

Đi được một đoạn, cô bỗng ngoảnh lại nhìn về phía anh, đôi mắt to đen láy mơ màng:

“Anh có biết người đó ở đâu không?”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.