Tìm Về Dấu Yêu

Chương 15



Thời điểm cửa bị đẩy ra, Vân Trạm đang định từ trên giường dời xuống xe lăn.

Nhìn thấy Dung Nhược bước vào phòng, động tác của anh khựng lại một chút, sau đó cánh tay dùng sức chống xuống mép giường, ngồi lên xe lăn. Bởi vì vừa rồi phải phối hợp với bác sĩ vận động phục hồi chức năng suốt hai tiếng, nên những hành động lúc này tốn khá nhiều sức lực của anh, thân thể sau khi đã ngồi vững, anh lặng yên phủ lên đôi chân đã mất tri giác………Tuy rằng anh luôn khước từ sự giúp đỡ của người khác, nhưng đây là lần đầu tiên, anh cảm thấy toàn bộ quá trình thật sự khó khăn mà chậm chạp, chậm đến nỗi anh không thể suy đoán được tầm mắt kia đã dừng lại trên đùi mình bao lâu……. Sắc mặt không đổi, anh lấy tấm thảm mỏng một bên qua, che kín lại một phần cơ thể khiếm khuyết——— một phần khiếm khuyết mà từ trước tới giờ anh vẫn không hề để tâm đến.

Hình ảnh Vân Trạm khó nhọc như vậy, từ khi cô bước vào cửa, đã hoàn toàn rơi vào mắt cô.Tayanh đang run, mà tay cô, cũng dường như đang run. Người giúp việc đứng bên cạnh giường, rất nghiêm túc im lặng, cho dù nghe thấy âm thanh thở dốc của Vân Trạm, cũng không hề tiến lên giúp đỡ. Đây chính là sự kiêu ngạo của anh sao? Cô than nhẹ trong lòng.

Đến khi Vân Trạm thành công ngồi vào xe lăn, Dung Nhược mới phát hiện, bản thân dường như đã thở một hơi nhẹ nhõm. Ngoài cửa sổ là ánh sáng chói mắt, cô nhẹ nhàng nhắm mắt lại, bước lên trước.

“Tìm tôi, có chuyện gì không?” Thực ra, khi nhận được cuộc gọi của Vân Trạm lúc trưa, cô đã có chút kinh ngạc. Dù sao thì cô cũng không nghĩ tới anh sẽ chủ động hẹn cô đến.

“Em hôm trước đã từng nói, muốn thích ứng với thân phận bạn gái”. Ngẩng đầu nhìn cô, Vân Trạm nhàn nhạt nhắc nhở. Ngụ ý là, nếu đã là bạn gái của anh, vậy việc gọi điện tìm cô, sẽ không cần phải có lý do.

Ừm?! Vô ý khẽ nhếch hàng lông mày xinh đẹp, Dung Nhược nhìn về phía anh. Thật sự không nghĩ tới Vân Trạm lại có thể trả lời cô như vậy! Khóe miệng kéo lên một nụ cười lạnh đạm. Dung Nhược vừa ngầm phản bác chủ nghĩa trọng nam của Vân Trạm, lại đồng thời hài lòng với tình huống hiện tại ——- dù sao, anh đã bắt đầu chủ động thừa nhận và tiếp nhận vị trí của cô, trước khi cô còn chưa hành động.

“Tôi có từng nói”. Cô lui về sau từng bước, ngồi xuống sô pha, nhìn thẳng vào Vân Trạm,”Nhưng cho dù là bạn gái, cũng sẽ không ngu muội tới mức để mặc người khác tùy tiện hô đến gọi đi! Hơn nữa, tôi nghĩ anh cũng không phải kiểu người nhàm chán như vậy, tìm đến tôi, nhất định sẽ có việc muốn nói”.

“Đúng là có chuyện”. Đối với những lời lẽ của cô, Vân Trạm tạm thời không bình luận, chỉ nở nụ cười nhẹ hiếm thấy,”Tuần sau anh muốn bay sang nước Anh công tác, không biết em có hứng thú muốn cùng đi hay không”.

Nước Anh?! Tim Dung Nhược bắt đầu nhảy loạn! Trước khi về nước, cô đã ở nơi đó chờ đợi hai năm.

“Nếu em không thích, anh sẽ không miễn cưỡng”. Thấy cô không nói gì, Vân Trạm tiếp lời.

Hơi nghiêng đầu, nhìn vào gương mặt anh tuấn, một loại cảm giác kỳ quái nảy lên trong đầu Dung Nhược. Không thể nói được là tại sao, nhưng cô cảm thấy, Vân Trạm hôm nay cùng với trước kia không quá giống nhau. Cố ý gọi điện thoại tìm cô, chủ động nhắc tới thân phận”bạn gái”, bây giờ lại còn muốn cùng cô đi nước ngoài……… Thế nhưng, mặc dù vậy, cô cũng không muốn bỏ lỡ một cơ hội bên nhau tốt như thế này, vậy nên, cô lập tức mở miệng: “Không thành vấn đề”. Vì muốn câu trả lời của mình thêm hợp tình hợp lý, cô lại bồi thêm một câu: “Dù sao tôi cũng đã nói rồi, tuy đã quên mất chuyện trước kia, nhưng tôi sẽ cố gắng thích ứng”.

“Vé máy bay anh sẽ chuẩn bị, thời gian cụ thể, anh sẽ báo cho em sau”. Gật gật đầu, không hề thừa lời vô nghĩa, Vân Trạm chuyển động xe lăn đi đến trước bàn đọc sách.

“Nếu anh bận việc, tôi đi trước”. Theo động tác của anh, Dung Nhược cũng đứng lên.

“Để anh nói tài xế đưa em về”. Không có ý giữ lại, Vân Trạm chỉ nhàn nhạt gật đầu.

“Cám ơn”.

Vân Trạm ngồi trước bàn, cho đến khi bóng lưng tao nhã kia hoàn toàn biến mất, sâu trong đôi mắt đen lộ ra một chút trầm tư.

——– đã quên mất chuyện trước kia.

Thật sự đã quên rồi sao……..Tiện tay mở ra tập tài liệu màu xanh nhạt trên mặt bàn, có khoảng hai trang giấy, ghi lại kết quả điều tra sáng nay.

Nước Anh…….. Bênh viện Ái Đinh Bảo

Có lẽ, chờ đến khi anh tự mình đến nước Anh, mọi thứ mới có thể sáng tỏ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.