Tìm Về Dấu Yêu

Chương 21



“Anh đã bao giờ nói qua em là người phụ nữ đẹp nhất mà anh từng gặp chưa?” Phục vụ mở cửa xe, Diệp Lăng Thu dùng ánh mắt cực kỳ kinh diễm nhìn người phụ nữ từ trên xe bước xuống.

“Rồi”. Nhẹ nhấc lên làn váy chạm đất, rất tự nhiên khoác lấy tay anh, Dung Nhược không để tâm đáp,”Ở nước Anh hơn một năm, anh gần như ngày nào cũng nói”.

“Xin em, sao lại nói anh như một kẻ háo sắc vậy?” Bất đắc dĩ nhìn thoáng qua người phụ nữ không hề để mắt đến lời ca ngợi cùng sức hấp dẫn của anh bên cạnh, Diệp Lăng Thu dẫn theo cô, rảo bước tiến vào đại sảnh xa hoa của bữa tiệc.

“Ông già nhà anh hình như để ý đến em đấy”.Nhận được cái nhìn của cha, Diệp Lăng Thu quay đầu cười nói, lại ngoài ý muốn phát hiện Dung Nhược dường như có điểm bất an.

“Em sao vậy?”

“Không sao”. Thu hồi tầm mắt nhìn quanh đại sảnh, Dung Nhược điềm nhiên tiếp nhận ly rượu bồi bàn đưa tới.

Có lẽ, phán đoán của cô đã sai ——- bữa tiệc mà Vân Trạm nói có lẽ cũng không phải là buổi tiệc do Diệp thị tổ chức này. Ít nhất là cho tới giờ, đã gần tới thời điểm tiệc tối bắt đầu rồi, mà cô vẫn chưa nhìn thấy Vân Trạm.

“Mời em nhảy cùng anh điệu nhảy đầu tiên của bữa tiệc tối nay”.

Điệu Walts du dương bất chợt vang lên, ngân nga trong phòng tiệc rộng lớn, Dung Nhược đưa mắt dừng lại trên gương mặt tuấn tú của Diệp Lăng Thu, lộ ra một nụ cười dịu dàng,”Được”.

Làn váy trắng kéo theo từng bước đi, hòa nhập vào đám người, tạo thành một độ cong duyên dáng. Cùng lúc đó, tại lối vào của cửa lớn khắc hoa nhũ vàng, xuất hiện một đôi nam nữ, thu hút sự chú ý của nhiều khách mời.

“Bác Diệp, đã lâu không gặp”. Vân Trạm ngồi ở xe lăn, vươn bàn tay thon dài bắt tay với người trước mặt.

“Ha ha. Đã lâu không gặp. Hi vọng bữa tiệc tối hôm nay sẽ không làm chậm trễ thời gian của cháu”. Diệp Thiêm Vinh phóng khoáng sang sảng cười.

“Chốc nữa bác sẽ dẫn đứa con trai của bác tới, sau này hi vọng cháu sẽ giúp đỡ nó nhiều hơn”.

“Khách khí rồi ạ”. Vân Trạm cười nhẹ, ánh mắt lơ đãng đảo qua trung tâm đại sảnh.

“Tiểu Hân à, các cháu cứ tự nhiên nhé, bác bên kia còn có mấy ông bạn phải tiếp đón”. Diệp Thiêm Vinh vỗ vỗ vai Vân Hân.

“Vâng, bác Diệp bác cứ tiếp khách đi ạ”

“Trạm, cậu sao vậy?” Ba người lui sang bên cạnh sô pha, Cao Lỗi để ý tới sắc mặt nặng nề của Vân Trạm.

“Dung Nhược đến đây”. Khẽ rũ mi mắt xuống, trên mặt Vân Trạm không biểu lộ cảm xúc.

Vân Hân nghe vậy sửng sốt, nhìn quanh bốn phía, lập tức bắt gặp một hình bóng nổi bật giữa đám người.

“Nhưng không phải cô ấy nói……..” Lời còn chưa dứt, Vân Hân nhíu mày nhìn Vân Trạm. Cô nhớ rõ hai ngày trước Vân Trạm nói cho cô biết, chủ nhật Dung Nhược đã có hẹn, không thể đi cùng bọn họ. Nhưng thật không ngờ, cái”hẹn” trong lời cô ấy cũng là một bữa tiệc tối. Hơn nữa, giờ phút này cô ấy còn đang khiêu vũ với một người đàn ông anh tuấn trẻ tuổi.

“Có cần qua chào hỏi không?” Thấy âm nhạc đã ngừng, Dung Nhược cùng người đàn ông kia đang đi đến hướng sô pha đối diện bọn họ, Vân Hân quay đầu hỏi.

“Anh thấy không cần đâu”. Không đợi Vân Trạm trả lời, Cao Lỗi đột nhiên lên tiếng.

“Có ý gì?” Nhìn theo ánh mắt của chồng, cô vừa vặn nhìn thấy ba người đang đi tới phía này, Vân Hân có chút kinh ngạc nhẹ kêu lên một tiếng”A”.

“Em sao vậy?” Một bên đi theo cha, cảm giác được bước chân người bên cạnh chựng lại một chút, Diệp Lăng Thu nghiêng đầu hỏi.

“Không có gì”. Dung Nhược lắc đầu, ánh mắt bất giác giằng co tại thân người mang lễ phục màu đen ở phía trước cách đó không xa.

Anh quả nhiên đến đây, hơn nữa cũng nhìn thấy cô…….. Tiếp nhận cái nhìn quen thuộc của anh, cô đồng thời theo bản năng thu hồi lại bàn tay đang khoác lên cánh tay Diệp Lăng Thu, cũng không để ý đến vẻ mặt khó hiểu của anh ta, bước nhanh về phía trước.

“Giới thiệu với Vân Trạm, đây là còn trai bác, Diệp Lăng Thu, lúc trước nó còn học quản lý bên nước Anh. Vị này là Dung tiểu thư, là bạn của nó”. Diệp Thiêm Vinh không hề che dấu ý cười trên gương mặt.

“Chào anh”. Diệp Lăng Thu thoải mái cười nói.

Tầm mắt lướt qua gương mặt Dung Nhược, Vân Trạm kéo xe lăn lùi về sau một chút, nhìn anh khẽ gật đầu,”Xin chào”

Nhìn phản ứng điềm nhiên như không của Vân Trạm, Dung Nhược nắm chặt túi xách trong tay, suy nghĩ không biết nên mở miệng như thế nào.

“Được rồi! Mấy đứa trẻ tuổi cứ ở trong này mà tâm sự đi, ông già này không làm phiền nữa”. Diệp Thiêm Vinh nhìn năm vị nam nữ trẻ tuổi ở đây, thông báo một tiếng, rồi cười tủm tỉm rời đi.

“Anh ở trong điện thoại nói về bữa tiệc, là chỉ bữa tiệc tối này sao?” Đợi Diệp Thiêm Vinh bước đi, Dung Nhược hít sâu một hơi, nở một nụ cười thanh nhã, nhìn về phía Vân Trạm.

“Ừ” Đối với nụ cười của Dung Nhược, Vân Trạm bí mật nhíu mày.

“Hai người biết nhau?” Diệp Lăng Thu khó nén nổi kinh ngạc nhìn hai người đang đối diện nhau, lại nhớ tới cuộc điện thoại hôm mình mời cô đi dự tiệc, dường như đã thông suốt được mấy phần. Anh lặng lẽ đánh giá Vân Trạm một phen, lại nghiêng đầu nhìn về phía Dung Nhược, trong mắt nhen nhóm ánh lửa tò mò cùng hứng thú.

“Đúng vậy”. Dung Nhược đáp lời, lại không có ý định nói thêm về mối quan hệ giữa mình và Vân Trạm.

Khẽ nhếch hàng lông mày, Diệp Lăng Thu cúi đầu trầm tư vài giây, đột nhiên ôm lấy bờ vai của Dung Nhược, dùng thái độ vô cùng thân thiết kề sát bên tai cô mà nói”……Anh ta chính là chủ nhân cuộc gọi trời giáng đó đúng không? Anh cảm thấy quan hệ của hai người hơi bị không bình thường à nha”. Lúc nói chuyện, anh rõ ràng cảm giác được sự kháng cự theo bản năng của cô, bên môi lại chậm rãi gợi lên ý cười.

Biết nhau đã lâu, anh cùng Dung Nhược trong lúc đó đã vô tình hình thành nên một sự ăn ý, mỗi khi anh ngẫu nhiên chạm vào cô, cô vẫn luôn phớt lờ không để tâm, bởi vì hai người đều xem nhau là bạn tốt, biết đó chẳng qua chỉ là vui đùa mà thôi. Nhưng mà hôm nay có thể thấy được, luôn luôn bình tĩnh như Dung Nhược, ở trước mặt cái người tên là Vân Trạm này, lại tỏ thái độ khác thường, thân hình cứng ngắc dưới cánh tay khiến anh cảm nhận được rõ ràng là cô đang khẩn trương. Vì thế, anh đối với Vân Trạm cùng với quan hệ của hai người bọn họ lại càng thêm tò mò.

“Cảm giác của một người đàn ông hay phiêu bạt chốn đào hoa, quả nhiên rất sâu sắc”. Hơi hơi nghiêng đầu, Dung Nhược cứng nhắc trả lời.

“Đa tạ sự khích lệ của em”. Càng thêm chứng thật suy đoán của mình, Diệp Lăng Thu buông tay ra, chỉnh lại tây trang, bí mật đưa mắt nhìn Vân Trạm, lại kinh ngạc khi bắt gặp gương mặt tái nhợt của anh.

“Có muốn về sớm một chút không?” Vân Hân vẫn bàng quan đứng một bên giờ đây cũng nhận thấy thần sắc không khỏe của Vân Trạm, không khỏi lộ vẻ lo lắng.

Hờ hững nhìn hành động thân mật của hai người trước mắt, Vân Trạm vẫn trong trầm mặc rốt cục mở miệng, anh nhìn Diệp Lăng Thu, trong giọng nói mang theo ủ rũ cùng cô đơn: “Thật có lỗi, tôi có chút mệt mỏi, đi trước một bước. Phiền Diệp tiên sinh lát nữa đưa cô ấy về”. Nói xong, nhìn sâu vào Dung Nhược một cái, chuyển động xe lăn, đi về phía cửa.

“Anh ta hình như không được vui cho lắm”. Đợi ba người kia rời đi, Diệp Lăng Thu khoanh hai tay, nghiêng đầu,”Em không định về chung với anh ta sao?”

“Cùng em nhảy một điệu nữa đi”. Dắt làn váy, Dung Nhược thu hồi ánh mắt vẫn đuổi theo bóng dáng Vân Trạm, lập tức đi về phía trong đại sảnh.

Tiếng nhạc nhẹ nhàng, mỗi bước nhảy lượn vòng, từng gương mặt lần lượt hiện lên….. Dung Nhược xoay những vòng tròn theo Diệp Lăng Thu, trong đầu lại không thể xóa đi đôi mắt đem thẳm kia. Cô không biết có phải là do mình bị ảo giác hay không, nhưng khoảnh khắc Vân Trạm rời đi, đôi mắt đó dường như thấp thoáng mang theo sự chua xót.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.