Tìm Về Dấu Yêu

Chương 25




“Cậu đã chuẩn bị xong chưa hả?” Vung vẫy túi xách tay, Dung Nhược đứng ở cửa”Lam dạ” thúc giục người còn đang thu dọn đồ đạc trong quầy.

Nhìn thoáng qua bầu trời bao la đang dần tối, rồi lại nhìn ra phía ngoài, cô một bên đem bảng hiệu”Tạm nghỉ bán” treo lên, một bên cao giọng nói: “Đã bốn giờ rồi, nếu cậu còn không nhanh lên, coi chừng tụi mình phải mò đường mà lên núi mất”

“Đến rồi đây!” Hà Dĩ Thuần từ trong quầy đi ra,”Chờ mình khóa kỹ ngăn kéo, vào phòng vệ sinh một lát đã nhé”

Bất lực nhìn trời, Dung Nhược thở dài,”Phụ nữ thật là bận rộn!”

“Chẳng lẽ cậu không phải phụ nữ?” Hà Dĩ Thuần buồn cười đi ra, trước khi vào phòng toilet quay lại hỏi cô.

“Bớt nói nhảm đi! Cho cậu hai phút, mình ra ngoài chờ trước”

Mang theo túi xách, vừa bước ra cửa tiệm, chuông điện thoại đã reo lên.

Thanh âm của Vân Trạm từ đầu dây bên kia truyền đến,”Em đang ở đâu thế?”

“Ở tiệm. Đang chuẩn bị đi ra”. Dung Nhược cúi đầu nhìn mũi chân,”Sao vậy? tìm tôi có việc à?”

“Không có, chỉ là đi ngang qua, thuận tiện sang đây nhìn em”

“…” Dung Nhược nghe vậy, theo bản năng ngẩng đầu, bắt gặp xe Vân Trạm đang đi ra từ góc đường, vững vàng dừng trước mặt cô.

“Muốn đi chơi sao?” Hạ cửa kính xe xuống, Vân Trạm nhìn Dung Nhược mặc chiếc áo gió màu trắng, đi đôi giày màu da, mái tóc dài phiêu bồng theo làn gió.

“Đúng vậy”. Dung Nhược tiến lên từng bước nói: “Chúng tôi muốn đến chùa Pháp Nguyên”

Vân Trạm nhìn đồng hồ,”Ngay bây giờ sao?”

“Thừa dịp hôm nay rảnh, Dĩ Thuần muốn đi lễ tạ ơn. Hai ngày nữa là đến Natividade rồi, chỉ sợ đến lúc đó càng thêm việc, không có thời gian”

Khi nói chuyện, Hà Dĩ Thuần đã đi ra, đang khóa cửa tiệm.

“Chúng tôi phải đi đây”. Dung Nhược vẫy vẫy tay.

“Đi đường cẩn thận”

“Ừm”

Chiếc xe Mercedes-Benz màu trắng lướt qua chiếc xe màu đen, chạy về hướng ngược lại.

Sau khi dâng hương cầu nguyện, Dung Nhược cùng Hà Dĩ Thuần ngồi trong quán ăn chay bên cạnh ngôi chùa, bất đắc dĩ nhìn nưa to ngoài cửa sổ.

“Đã bảo là cậu phải nhanh lên một chút. Bây giờ hay rồi, mưa thế này không biết đến khi nào mới chịu ngừng”

“Này! Đại tiểu thư! Cậu còn dám nói như vậy nữa à? Nếu không phải vì cậu cứ nằng nặc đòi ăn chay ở chỗ này, chúng ta bây giờ đã sớm về đến nội thành rồi”

“Vậy phải làm sao bây giờ?” Dung Nhược nhìn đồng hồ treo tường trong quán,”Hơn bảy giờ rồi. Chỉ sợ chậm chút nữa thì khó xuống núi lắm”

“Dù sao trời cũng tối rồi, trễ hay không trễ cũng có gì khác nhau”. Hà Dĩ Thuần chống cằm, nhìn bóng tối ngoài cửa sổ.

“Đoán chừng lát nữa mưa sẽ không ngừng phút nào đâu, tóm lại nhất định phải trúng mưa, ướt sớm hay ướt muộn cũng đâu có gì khác nhau, cậu nói đúng không?” Nói xong, Dung Nhược đứng lên.

Bất lực trợn mắt,”Vâng, rất có lý”. Hà Dĩ Thuần kéo khóa áo khoác, hai người cùng ra khỏi cửa tiệm.

Ngồi vào trong xe, Hà Dĩ Thuần xõa xõa mái tóc bị ướt sũng, mắt nhìn thấy người trên ghế phụ cũng thảm hại không kém,”mình biết ngay là không nên làm theo lời lẽ sai trái của cậu mà….”

Mang giày cao gót chạy 50m trong mưa đến bãi đỗ xe, chẳng những tóc tai ướt sũng, mặt mũi cũng dính mưa, và nhất là, chiếc áo bành lông dê mà cô mới mua cũng bị liên lụy.

“Làm ơn bật điều hòa trước, rồi cậu muốn oán trách gì cũng chưa muộn”. Dung Nhược một bên lau khô nước mưa trên mặt, một bên nói.

“Sau khi về nhà chuyện mình muốn làm đầu tiên là phải tắm nước nóng”. Cởi áo khoác ra, Hà Dĩ Thuần đạp chân ga khởi động xe, chạy xuống dưới chân núi.

Xe đang vững vàng chạy trên đường núi, điều hòa thổi ra những luồng khí ấm áp. Dung Nhược lau hơi nước bám trên cửa kính, nhìn màu đen ở phía ngoài, nói: “Chạy chậm một chút”

“Ừm”. Hà Dĩ Thuần gật đầu, hết sức chăm chú nhìn vào phía trước. Tuy rằng kỹ thuật lái xe không kém, nhưng đây cũng là lần đầu tiên lái xe trong đêm mưa tối như vậy, hơn nữa, phải chạy trên con đường núi nhỏ hẹp. Mấy tiếng trước lúc lái xe lên đây, cô đã chú ý đến, bởi vì độ ẩm trên núi thấp, ven đường vẫn còn đọng lại những vũng tuyết hai ngày trước, khiến cô càng thêm chú tâm điều khiển.

Kim đồng hồ đo lường đong đưa qua lại con số 20km/h, Dung Nhược tựa vào ghế cười nói,”Không biết chúng ta khi nào mới có thể lái về nội thành.”

“Lúc đến mất một tiếng, bây giờ cũng phải hơn mười giờ mới về nhà được”

Hà Dĩ Thuần vừa nói xong, Dung Nhược đang hơ tay trước lỗ thông gió điều hòa đột nhiên kêu”ơ” một tiếng. Cùng lúc đó, Hà Dĩ Thuần cũng phát hiện không đúng, hai người liếc mắt nhìn nhau, xe cũng từ từ dừng lại.

“Tắt máy rồi?” Nhìn Hà Dĩ Thuần đang thử chuyển động chìa khóa, lại vô ích, Dung Nhược bắt đầu ngồi thẳng thân thể.

“…….Hình như là vậy”. Hà Dĩ Thuần nhíu lông mày lại.

Thử lại lần nữa, vẫn không nghe thấy tiếng động cơ chạy, cô quay đầu nhìn Dung Nhược,”Làm sao bây giờ? Khởi động không được”

“Mình làm sao mà biết”. Bất đắc dĩ cười khổ, Dung Nhược một lần nữa đổ mạnh người vào ghế dựa.

Xe bãi công, ban đêm lại mưa to, gặp loại tình huống này ngay giữa sườn núi, quả là một chuyện cực kỳ xui xẻo.

“Trước tiên thử chờ xem có xe nào xuống núi không”. Cô thở dài.

Không còn điều hòa, cô đột nhiên cảm thấy lạnh.

Trong phòng ngủ ấm áp, người giúp việc bưng bữa tối vào.

“Mấy giờ rồi?” Buông tạp chí trong tay, Vân Trạm hỏi.

“Tám giờ một phút ạ”

Vân Trạm chống thân thể di động một chút.

Đặt bàn ăn trên tủ đầu giường, người giúp việc lại lấy đến một chiếc gối mềm lớn, đệm sau thắt lưng anh,”Tiểu thư vừa mới gọi điện tới, nghe nói bên này thời tiết không tốt, dặn dò ngài sớm nghỉ ngơi một chút”

“…….Ừ, không còn việc gì nữa, cô ra ngoài trước đi”

“Vâng”

Nghiêng đầu nhìn đến chiếc di động ở đầu giường, Vân Trạm đưa tay cầm lấy.

“Không có người tiếp”. Dung Nhược nghe thấy tiếng tút tút bên kia, lắc đầu,”Không biết cậu ấy với Đỗ Khải đã chạy đi đâu”

“Vậy tìm người khác thử xem”

“Ừm….” Dung Nhược cúi đầu, ấn xuống danh sách tìm kiếm.

Khi cái tên Vân Trạm xuất hiện, cô bỗng dừng một chút, ngón tay lại bấm vào nút trượt, màn hình chạy xuống tiếp.

Thực ra, đợi gần mười phút, phát hiện sẽ không có chiếc xe nào chạy qua, bọn họ đã quyết định gọi điện tìm người hỗ trợ. Mà cuộc điện thoại đầu tiên cô nghĩ đến, không phải là Điền Ngọc, mà là Vân Trạm! Chẳng qua, ý nghĩ này chỉ vừa xuất hiện trong đầu, đã bị cô nhanh chóng đè nén xuống.

“Ngày thời tiết xấu như vậy mà còn bị chúng ta gọi ra vùng ngoại thành, tuy là mình rất cảm kích người sắp sửa tới đón chúng ta, nhưng vẫn thấy khổ thay cho cái ‘người’ đen đủi đó”. Hà Dĩ Thuần nói giỡn.

Dung Nhược cười khẽ một tiếng, tìm được tên Diệp Lăng Thu, vừa định ấn cuộc gọi, di động đã sớm vang lên trước một bước.

“Cứu tinh!” Hà Dĩ Thuần gần như bắn người lên, mừng rỡ kêu một tiếng, lại thấy biểu tình Dung Nhược trở nên ngơ ngẩn trong nháy mắt.

“Sao lại không tiếp?” Cô khó hiểu hỏi.

Nhìn chằm chằm vào cái tên đang nhấp nháy trên màn hình, trái tim Dung Nhược không biết có cảm giác gì.

Thực sự lại có chuyện khéo như vậy sao! ——–trong lúc cô đang nghĩ đến anh, và đang cần đến anh, thì anh lại gọi tới.

“Alo”. Nhịp tim cô càng trở nên không hề có quy luật.

“Là anh”. Lại là âm thanh quen thuộc, vang lên trong không gian yên tĩnh, mang theo một chút trầm lạnh, lại làm cô cảm thấy ấm áp lạ thường.

. . . . . .

Trầm mặc một lát, Dung Nhược rốt cục thả lỏng thân thể, chậm rãi dựa vào ghế sau lưng ——– thanh âm chỉ được nghe thông qua di động, lại tựa như một bàn tay ấm áp, nhẹ nhàng mơn trớn những sợi dây thần kinh vì rét lạnh mà co lại của cô.

Quay đầu nhìn vào bóng đêm, nhìn những giọt mưa không ngừng tạt vào lớp kính thủy tinh, đôi môi duyên dáng khẽ gợi lên cười mỉm, trong đôi mắt sáng tràn đầy bình thản dịu dàng như nước.

“…….Chúng tôi đang bị kẹt trên núi”

Tại tình huống tưởng như là trùng hợp này, cô tin rằng, có một số việc đã được định trước.

Năm mươi phút sau, khi đèn xe ở đối diện chiếu vào, Dung Nhược đột nhiên cảm thấy mọi thứ xung quanh bỗng trở nên yên tĩnh lạ lùng, ấm áp lan tỏa trong đêm đông rét lạnh khiến cô đặc biệt an tâm.

Chiếc xe chạy lên trên rồi quay đầu lại dừng song song trước mặt bọn họ, cửa kính hạ xuống, dưới ánh sáng mờ nhạt, không nhìn rõ gương mặt Vân Trạm, Dung Nhược rất nhanh mở cửa xe ra, ngồi vào chỗ ngồi phía sau.

“Xe của cô, ngày mai tôi sẽ kêu người đến xử lý”. Trên đường xuống núi, Vân Trạm nói với Hà Dĩ Thuần đang ngồi trên ghế phụ.

“Làm phiền anh rồi”. Hà Dĩ Thuần quay đầu cười nói.

“Đùng khách khí”

Xe chạy nhanh chóng đều đều, nhưng địa hình đường núi vẫn gây cho Vân Trạm từng đợt choáng váng. Anh nghiêng đầu nhìn về phía người vẫn đang trầm mặc, sau đó lặng yên nhắm mắt tựa vào ghế nghỉ ngơi.

Anh may mắn là mình đã gọi cuộc điện thoại đó, đồng thời cũng biết, cho dù bản thân không đến, bọn họ cũng sẽ tìm được người khác hỗ trợ. Chỉ là, anh thật sự mong muốn từ tận đáy lòng, người đi đón Dung Nhược, chính là anh.

Có một loại đau lòng, dần dần sinh sôi trong thân thể. Dung Nhược quay đầu cẩn thận nhìn người đang nhắm mắt dưỡng thần bên cạnh, cho dù trong xe rất mờ ảo, cô cũng biết rõ, giờ phút này sắc mặt anh kém cỡ nào.

Vừa rồi, khi mở cửa xe, đèn phía trong xe sáng lên theo, cô bắt gặp Vân Trạm xoay đi gương mặt tiều tụy của mình; nhìn thấy nửa người dưới của anh được bao bọc chăn lông rất dày; nhìn thấy phía sau hông của anh rõ ràng có lót một cái đệm dựa, những anh vẫn phải cố sức lấy tay chống đỡ thân thể; cũng nhìn thấy khi cô và Dĩ Thuần ngồi vào trong xe, sự chấn động nhẹ đã khiến anh phải nhíu mày…….Có lẽ cô nên sớm nghĩ đến, ở loại thời tiết này, anh sẽ phải chịu vất vả thế nào. Vậy mà, khi vừa dứt cuộc gọi, anh đã lấy tốc độ của ngày bình thường mà chạy đến.

——- Đây là cách anh yêu một người sao? Vì sao từ trước đến giờ em không cảm nhận được?

Chạy xuống đường bằng, quang cảnh ngoài xe biến hóa, Dung Nhược nhìn hàng lông mi tạo ra bóng tối dưới mắt anh, tự hỏi trong lòng.

Hỏi anh, cũng hỏi mình.

Trên đường, cô nghe tài xế nói, ở ngã tư đường phía đi đến nhà cô cùng Hà Dĩ Thuần đang bị kẹt xe. Không đợi Hà Dĩ Thuần trả lời, cô đã mở miệng trước: “Về biệt thự luôn đi”

Vân Trạm nhíu mày rất chặt, cô âm thầm tính toán thời gian. Lần đầu tiên cảm thấy, mười lăm phút trở về biệt thự, lại dài đến như vậy.

Đến khi xe dừng trong ga-ra, Vân Trạm mới mở mắt.

Anh quay đầu, bình tĩnh dặn dò người giúp việc chờ ở ngoài cửa xe,”Cô mang họ vào trước”

Nhìn Vân Trạm một cái, Dung Nhược xuống xe đầu tiên, kéo theo Hà Dĩ Thuần cùng đi theo người giúp việc vào bên trong.

Đợi đến khi tiếng bước chân biến mất,Vân Trạm mới chậm rãi thả lỏng bàn tay đang nắm cứng, thân thể không được chống đỡ đã nghiêng về một phía.

Không có năng lực tự ngồi lên xe lăn, anh tùy ý để tài xế ốm lấy bản thân, rời khỏi xe.

“Thì ra người mà mình cho là ‘đen đủi’ chính là anh ta”. Tắm rửa song, Hà Dĩ Thuần nằm trên giường cùng Dung Nhược trò chuyện.

“Ừm”. Bất an lên tiếng, Dung Nhược vuốt vuốt viền áo ngủ, nhìn chằm chằm trần nhà.

Từ sau khi được người giúp việc mang vào phòng khách, Vân Trạm không xuất hiện nữa. Mà mới rồi, người giúp việc lại mang tới hai bộ đồ ngủ, chính là đồ cô mặc trước kia.

Cô không nghĩ tới, ở trong này, lại còn có thể tìm thấy dấu vết của cuộc sống quá khứ.

“Anh ta ngay cả quần áo của cậu mà cũng còn giữ lại”. Giống như đọc được suy nghĩ của Dung Nhược, Hà Dĩ Thuần nhẹ nhàng thở dài.

Quay đầu cười, Dung Nhược nhìn cô,”Hình như, cậu còn xúc động hơn mình nhỉ”.

“Mình là cảm động”. Trở mình, Hà Dĩ Thuần nhẹ giọng nói,”Ngay khoảnh khắc anh ta xuất hiện trong đêm, dưới một loại tình hình như vậy, mình đã cảm thấy, hạnh phúc của cậu có thể làm cho tất cả phụ nữ trên thế giới này phải ghen tỵ”

Ngẩn ra, Dung Nhược lại tiếp tục nói giỡn,”Bao gồm cả cậu sao?”

“Mình đang nghiêm túc đấy!” Hà Dĩ Thuần thở dài,”Ai cũng có thể thấy được, tình trạng của anh ta yếu ớt thế nào. Chẳng lẽ cậu không lo lắng gì sao?”

“……..Cậu không mệt hả?”

“Đồ cứng đầu!”

“Ngủ đi”

“. . . . . .”