Tìm Về Dấu Yêu

Chương 4



Mây đen bao trùm bầu trời, lại một trận mưa lớn chuẩn bị kéo đến.

Vân Trạm ngồi trong văn phòng không có ánh đèn, rèm cửa sổ toàn bộ mở ra, ngoài cửa sổ chỉ còn thừa lại một tia sáng cuối cùng xuyên qua mơ hồ, cũng đã có xu hướng tối đi.

Vài tiếng gõ cửa vô cùng nhẹ nhàng và có quy luật vang lên, ngay sau đó, cạnh cửa đã hé ra khuôn mặt xinh đẹp.

“Đến giờ tan tầm rồi!”

Trong thời gian Vân Trạm tĩnh dưỡng tại bệnh viện, sức khỏe khôi phục không quá lý tưởng, bệnh khuẩn xâm nhập vào cơ thể, làm cho cơ tim bị nhiễm trùng, vì vậy, gần hai năm qua, Vân Hân đã có thói quen làm việc nhẹ nhàng, nói chuyện nhẹ giọng. Lúc này, những lời vừa rồi tuy mang theo ý tuyên bố cùng nhắc nhở, nhưng vẫn cất lên một cách mềm nhẹ.

“Tối như vậy, lại không bật đèn, rõ ràng là không làm việc. Nếu đã như vậy, không bằng về nhà sớm một chút uống canh hầm của em”. Thuận tay ấn công tắc phía bên tường, Vân Hân đi đến trước bàn đọc sách.

“Thời tiết xấu như vậy, cố ý chạy tới đây làm gì?” Ngồi bên trong ghế da, Vân Trạm tùy tiện thu thập lại văn kiện trên mặt bàn.

“Thúc giục anh về nhà chứ sao. Cao Lỗi bị Băng Băng cuốn lấy, nếu không anh ấy đã muốn tranh em đến đây”.

Dọn dẹp thỏa đáng sách trên bàn xong, Vân Hân đưa tay kéo xe lăn đến, hạ thành tay xuống, sau đó đứng sang một bên.

Xốc lên chăn lông ở trên đùi, Vân Trạm phải cố hết sức mới xoay được thân thể lại, chống đỡ mép bàn cùng tay vịn, đem bản thân rời về phía xe lăn, hai chân cũng cứng ngắc di chuyển, vô lực đạp lên bàn đạp. Hoàn thành xong mấy động tác đơn giản này, dây thần kinh đau đớn đã đưa tới một trận thở nhẹ.

“Đi thôi, lái xe đang ở dưới lầu chờ”. Một lần nữa giúp Vân Trạm đắp lên tấm chăn lông xong, Vân Hân quay đầu đi, nhanh chóng chuyển tới phía sau anh, đẩy xe lăn.

Tuy rằng trong phòng rất tối, nhưng cô vẫn sợ cảm xúc trong mắt mình không cẩn thận sẽ bị lộ ra, làm Vân Trạm phát hiện.

Mội một lần, khi cô nhìn thấy Vân Trạm cho dù cố hết sức tự ngồi trên xe lăn cũng không hề nhận sự giúp đỡ của bọn họ, thấy đôi chân suy yếu bạc nhược che dấu dưới ống quần tây sa hoa kia, trong lòng lại dâng lên từng đợt khó chịu.

Hai năm qua, vẫn như thế.

Cô thường tự hỏi rằng, nếu Dung Nhược còn sống, với tính cách cao ngạo của Trạm, có thể sẽ ngoại lệ mà nhận sự giúp đỡ của cô ấy hay không.

Dung Nhược, không giống những người khác.

Hai năm trước, lúc nghe thấy câu nói đầu tiên của Vân Trạm sau khi tỉnh dậy, Vân Hân mới chính thức nhận ra rằng, cô gái đạm mạc và luôn luôn toát ra hơi thở thanh nhã mềm mại kia đối với Trạm mà nói, là quan trọng tới mức nào.

———- Dung Nhược đang ở đâu?

Mang theo suy yếu cùng vội vàng, không hề che dấu. Cô chưa từng nghe qua Vân Trạm dùng ngữ khí như vậy để nói chuyện.

Sau này, cô lại một lần nữa khẳng định địa vị của Dung Nhược, đồng thời cũng thấy được một gương mặt xa lạ khác của Trạm.

——– Dung Nhược, khiến cho Trạm mất đi sự bình tĩnh nhất quán; khiến cho Trạm không tiếc để ý thân thể mình, không hề ngừng nghỉ mà tìm kiếm tung tích của cô ấy, thậm chí hai năm sau đó, vẫn là như vậy.

Tuy rằng, kết quả nhận được lúc nào cũng như nhau, nhưng cô vẫn luôn ôm một hy vọng, sẽ có một ngày Dung Nhược lại lần nữa xuất hiện trước mặt bọn họ, khỏe mạnh bình an không thương tích.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.