Tín Đồ Shopping Lấy Chồng

Chương 11



ĐÂY KHÔNG PHẢI LÀ khoảng thời gian hay ho chút nào.

Thật ra, nó rất kinh khủng. Kể từ khi nhìn thấy mục đó trong tờ báo, Luke đã hoàn toàn lạnh nhạt và im lặng. Anh chẳng nói năng gì về chuyện đó, và không khí trong căn hộ trở nên thực sự căng thẳng, còn tôi thì không biết làm gì để mọi chuyện khá khẩm hơn. Vài hôm trước tôi đã thử mua mấy cây nến thơm dịu, nhưng chúng chẳng có mùi gì khác ngoài mùi sáp. Thế là hôm qua tôi lại thử sắp xếp lại đồ đạc để căn hộ hợp phong thủy và hài hòa hơn. Nhưng Luke đi vào phòng khách đúng lúc tôi đập một chân ghế sofa vào cái đầu DVD, và tôi không nghĩ là anh bị ấn tượng lắm.

Chúa ơi, tôi ước giá mà anh cởi mở với tôi, như người ta vẫn thường làm trên Dawson’s Creek. Nhưng mỗi khi tôi nói “Anh muốn nói chuyện không?” và vỗ nhẹ lên sofa mời mọc, thay vì nói “Ừ, Becky, anh có vài chuyện muốn chia sẻ với em,” thì anh hoặc lờ tôi đi hoặc bảo tôi là đã hết cà phê.

Tôi biết anh đã thử gọi điện cho mẹ, nhưng bệnh nhân ở cái bệnh viện Thụy Sĩ ngu ngốc của bà không được phép dùng điện thoại di động, nên anh không nói chuyện với bà được. Tôi cũng biết rằng anh đã nói chuyện điện thoại với Michael vài lần. Và người trợ lý từng được phân làm việc cho Quỹ Elinor Sherman đã quay lại làm việc cho Công ty Truyền thông Brandon. Thế nhưng, khi tôi hỏi về chuyện đó, anh chỉ im bặt và chẳng nói gì cả. Cứ như thể anh không thể bắt bản thân mình thừa nhận bất cứ chuyện gì đã xảy ra.

Chuyện duy nhất vẫn đang diễn ra hoàn toàn suôn sẻ lúc này là chuẩn bị cho đám cưới. Robyn và tôi đã gặp nhà thiết kế sự kiện vài lần, ý tưởng của ông này cho căn phòng thật sự rất hoành tráng. Rồi hôm khác chúng tôi đã có một bữa đi nếm các món tráng miệng ở Plaza, và tôi gần như ngất lịm đi vì những chiếc bánh pudding tuyệt vời ngoài sức tưởng tượng mà mình có thể lựa chọn. Rượu champagne suốt dọc lối đi, những người phục vụ cung kính, còn tôi được đối xử y hệt như mộr cô công chúa…

Nhưng thành thực mà nói, thì thậm chí chuyện đó không dễ chịu và tuyệt vời như lẽ ra phải thế. Thậm chí khi tôi đang ngồi đấy, được phục vụ món đào trắng rim với kem mứt hồ trăn và biscotti hồi trong một chiếc đĩa mạ vàng, tôi vẫn không thể ngăn được cảm giác hơi day dứt một tẹo len lỏi vào sự sung sướng, giống như những tia sáng li ti xuyên qua chiếc màn vậy.

Tôi nghĩ mình sẽ hạnh phúc hơn rất nhiều khi báo tin đó cho mẹ.

Ý tôi là, không phải có lý do gì để cảm thấy buồn cả. Vì tôi đâu thể làm gì trong khi bố mẹ ở Lake District mà, đúng không? Tôi không hẳn là định cắt ngang kỳ nghỉ thoải mái dễ chịu của hai người. Nhưng ngày mai họ sẽ về. Và rồi những gì tôi phải làm là thật bình tĩnh gọi điện cho mẹ, nói với mẹ rằng tôi thực sự coi trọng những gì bà đã làm, và rằng điều này không có nghĩa là tôi không biết ơn, nhưng tôi đã quyết định...

Không. Rằng Luke và tôi đã quyết định...

Không. Rằng Elinor đã rất tốt bụng đề nghị... Rằng chúng con đã quyết định chấp nhận…

Ôi chúa ơi. Bụng tôi quặn lên mỗi khi nghĩ tới chuyện đó.

Thôi được, vậy thì tôi sẽ không nghĩ về chuyện đó nữa. Dù sao đi nữa, tôi cũng không muốn nói ra những lời lúng túng giả tạo. Chờ cho đến lúc và thật tự nhiên thì tốt hơn nhiều.

Khi tôi tới Barneys, Christina đang lựa đồ trên suốt một giá treo những chiếc áo mặc dự tiệc tối.

“Chào!” Cô nói khi tôi bước vào. “Cô ký những lá thư đó giúp tôi chưa?”

“Gì cơ?” Tôi thẫn thờ nói. “Ôi, xin lỗi. Tôi quên mất. Hôm nay tôi sẽ làm.”

“Becky?” Christina nhìn tôi kỹ hơn. “Cô ổn cả chứ?”

“Tôi khỏe! Chỉ là tôi… Tôi không biết nữa, đám cưới.”

“Tôi đã thấy India trong tiệm váy cưới tối qua. Cô ấy bảo cô đã đặt riêng một chiếc váy của Richard Tyler à?”

“Ừ, đúng thế.”

“Nhưng tôi thề là hôm trước đã nghe thấy cô bảo Erin về một chiếc váy ở Vera Wang. ”

Tôi nhìn đi hướng khác và nghịch cái khóa chiếc túi của mình.

“Chà, chuyện là thế này, hình như tôi đã đặt nhiều hơn một chiếc váy.”

“Mấy chiếc?”

“Bốn.” Tôi nói sau khi đã dừng một chút. Tôi không cần nói với cô ấy về chiếc váy ở Kleinfeld.

Christina ngả đầu ra sau cười rũ rượi. “Becky, cô không thể mặc nhiều hơn một chiếc váy! Cô biết đấy, rốt cuộc thì cô vẫn cần phải chọn lấy một chiếc.

“Tôi biết chứ,” tôi nói một cách yếu ớt và biến mất vào phòng thử đồ trước khi cô ấy có thể nói thêm điều gì.

Vị khách hàng đầu tiên của tôi là Laurel, cô này tới đây vì đã được mời trong tuần lễ hoạt động tập thể, ăn mặc theo lối “bình thường’', và quan niệm của cô ấy về cái bình thường là một chiếc quần rộng và một chiếc T-shirt Hanes.

“Trông cô chán đời thế,” Laurel nói ngay khi vừa bước vào. “Có chuyện à?”

“Không có gì!” tôi cười rạng rỡ. “Chỉ là tôi hơi bị rối bời vào lúc này thôi. ”

“Cãi nhau với mẹ à?”

Tôi ngẩng phắt đầu lên.

“Không,” tôi nói đầy cảnh giác, “Sao cô lại hỏi vậy?”

“Chuyện đương nhiên ấy mà,” Laurel vừa nói vừa cởi áo khoác ra. “Tất cả các cô dâu đều cãi nhau với mẹ. Nếu không cãi nhau về nghi lễ thì là về việc sắp xếp hoa. Tôi đã ném một cái lọc trà vào mẹ mình vì bà đã loại bỏ ba người bạn của tôi ra khỏi danh sách khách mời mà không hề hỏi tôi.”

“Thật sao? Nhưng sau đó hai người đã làm hòa.”

“Chúng tôi đã không thèm nói chuyện với nhau suốt 5 năm sau đó.”

“5 năm?” Tôi sững nhìn cô ấy, kinh ngạc. “Chỉ vì một đám cưới?”

“Becky, chẳng có thứ gì chỉ là một đám cưới cả.”

Laurel nói. Cô lấy một chiếc áo len cashmere. “Cái này đẹp đấy.”

“Ừm,” tôi hờ hững nói. Ôi Chúa ơi, giờ thì tôi thực sự lo rồi đây.

Nếu tôi cãi nhau với mẹ thì sao? Nếu mẹ trở nên thực sự bực mình và nói không bao giờ muốn nhìn thấy mặt tôi nữa thì sao? Và rồi khi Luke với tôi có con, chúng chẳng bao giờ được gặp ông bà ngoại. Và cứ mỗi Giáng sinh, chúng mua quà cho bà ngoại và ông ngoại Bloomwood, để dự phòng thôi, nhưng năm nào quà cũng nằm yên dưới cây thông mà không được mở ra, và chúng tôi lặng lẽ vứt đi, rồi đến một năm, cô con gái bé bỏng nói, “Mẹ ơi, sao ông bà ngoại Bloomwood lại ghét chúng ta?” và tôi sẽ phải nuốt nước mắt mà nói rằng “Con yêu, bà không hề ghét chúng ta. Bà chỉ...”

“Becky? Cô không sao chứ?”

Tôi vụt trở lại hiện tại, thấy Laurel săm soi tôi một cách ái ngại. “Cô biết không, trông cô cứ như người mất hồn ấy. Có lẽ cô cần nghỉ ngơi một chút.”

“Tôi ổn mà! Thật đấy.” Tôi cố hết sức nặn ra nụ cười chuyên nghiệp. “Vậy... đây là những chiếc váy mà tôi đang nghĩ đến. Nếu cô thử chiếc màu be này, với chiếc áo sơ mi trắng...”

Khi Laurel thử hết bộ này đến bộ kia, tôi ngồi trên ghế đẩu, gật đầu và đưa ra những bình luận lơ đãng kỳ cục trong khi tâm trí vẫn cứ lăn tăn về chuyện với mẹ. Tôi cảm thấy như thể mình đã lún quá sâu vào cái mớ hỗn độn này, tôi đã mất hết cảm giác cân bằng rồi. Liệu mẹ có mất bình tĩnh khi tôi nói cho bà biết về Plaza không? Có không nhỉ? Tôi không thể đoán được.

Ý tôi là, cứ nhìn những gì đã xảy ra hồi Giáng sinh mà xem... Tôi đã nghĩ là mẹ sẽ rất choáng váng và thất vọng khi tôi nói với bà Luke và tôi sẽ không về nhà, và tôi đã mất một thời gian dài để có đủ cam đảm mà nói với mẹ. Nhưng, trước sự ngạc nhiên của tôi, bà đã rất dễ chịu với việc đó và bảo tôi rằng mẹ và bố sẽ có một ngày đáng yêu với Janice và Martin, và rằng tôi không cần phải lo lắng gì cả. Vậy nên có thể lần này cũng vậy. Khi tôi giải thích toàn bộ câu chuyện với mẹ, mẹ sẽ nói, “Ồ con yêu, đừng ngốc như vậy, đương nhiên là con phải được kết hôn ở bất cứ nơi nào con muốn chứ.”

Hoặc là mẹ sẽ òa khóc và nói sao tôi có thể lừa dối mẹ như thế này, và có chết bà cũng không đến Plaza.

“Tôi đã định tới Công viên Trung tâm vì tập marathon, rồi tôi thấy ai nhỉ, đứng ngay đó như một búp bê Barbie?”

Giọng Laurel len lỏi vào đầu óc tôi và tôi ngước lên.

“Không phải là ả thực tập tóc vàng chứ?”

“Đúng thế! Thế là tim tôi bắt đầu đập thình thịch, tôi bước tới phía cô ta và tự hỏi sẽ nói gì đây. Quát mắng cô ta? Đánh cô ta? Hay là hoàn toàn lờ cô ta đi? Cô biết đấy, làm thế nào thì tôi mới hài lòng nhất đây? Và đương nhiên tôi nửa như muốn chạy trốn...”

“Vậy đã xảy ra chuyện gì?” Tôi háo hức hỏi.

“Khi tôi đến gần, đó thậm chí chẳng phải là cô ta. Đó là một cô gái khác!” Laurel đặt một tay lên đầu. “Cứ như thể, bây giờ cô ta đang làm tôi loạn óc lên. Còn chưa mãn nguyện với việc cướp chồng tôi, phá hoại đời tôi, ăn cắp trang sức của tôi...”

“Cô ta ăn cắp trang sức của cô?” Tôi ngạc nhiên nói. “Cô nói vậy nghĩa là sao?”

“Tôi phải nói cho cô biết điều này. Không ư? Đồ bắt đầu bị mất từ khi Bill đưa cô ta tới căn hộ của chúng tôi. Chiếc mặt dây chuyền ngọc lục bảo bà tặng tôi. Một đôi vòng tay. Đương nhiên là tôi không hề biết về những gì đang diễn ra, vậy nên tôi nghĩ là mình bất cẩn thôi. Nhưng khi mọi chuyện hai năm rõ mười thì tôi nhận ra. Chắc chắn là cô ta.” “Cô không thể làm gì sao?” tôi khẩn khoản hỏi.

“Ồ, có chứ. Tôi đã gọi cảnh sát.” cằm Laurel căng ra khi cô cài khuy váy. “Họ tới hỏi cô ta vài câu và lục soát căn hộ của cô ta, nhưng chẳng tìm thấy gì cả. Đương nhiên là không thấy rồi.” Cô ném một nụ cười hơi lạ lùng về phía tôi. “Và rồi Bill biết chuyện. Anh ta nổi đóa lên. Anh ta đến chỗ cảnh sát và bảo họ... chà, tôi không biết chính xác anh ta đã nói gì với họ. Nhưng ngay chiều hôm đó, cảnh sát đã gọi lại cho tôi và thông báo họ bỏ vụ này. Hiển nhiên là họ đã nghĩ tôi chỉ là một mụ vợ bị đá đầy thù hận thôi. Mà dĩ nhiên là thế thật.”

Cô nhìn mình trong gương và mặt cô dần mất đi vẻ linh hoạt. “Cô biết đấy, tôi đã luôn nghĩ anh ta sẽ tỉnh ra,” cô khẽ nói. “Tôi đã nghĩ anh ta chỉ như vậy một tháng. Có thể là hai. Rồi anh ta sẽ quay lại, tôi sẽ đá anh ta đi, rồi anh ta lại quay lại van xin lần nữa, chúng tôi sẽ cãi nhau, nhưng rốt cuộc...” Cô chậm rãi thở ra. “Nhưng anh ta không hề làm vậy. Anh ta sẽ không quay lại.”

Cô nhìn vào mắt tôi trong gương và tôi đột nhiên thấy giận điên lên. Laurel là con người tốt bụng nhất trên thế giới này. Sao gã chồng ngu ngốc của cô ấy có thể bỏ rơi cô chứ?

“Tôi thích chiếc váy này,” cô nói thêm, nghe có vẻ vui vẻ hơn. “Nhưng có lẽ là màu đen.”

“Tôi sẽ đi lấy chiếc khác cho cô,” tôi nói. “Chúng tôi vẫn còn cái khác ở tầng này.”

Tôi bước ra khỏi gian hàng mua sắm cá nhân và đi về phía giá treo váy hiệu Dries van Noten. Vẫn còn sớm đối với khách hàng mua sắm quen thuộc và cả tầng gần như không có ai. Nhưng khi tôi đang tìm chiếc váy khác có cỡ của Laurel, tôi đột nhiên thoáng thấy một dáng người quen quen. Tôi quay lại, bối rối, nhưng người đó đã biến mất.

Kỳ lạ. Rốt cuộc tôi cũng tìm thấy chiếc váy và chọn một chiếc khăn choàng có tua phù hợp. Tôi quay lại - và lại là anh ta. Đó là Danny. Anh đang làm cái quái gì ở Barneys vậy? Khi tới gần, tôi nhìn anh chằm chằm. Mắt anh đỏ ngầu, tóc thì bù xù, và trông anh có vẻ bồn chồn đến điên cuồng.

“Danny!” tôi lên tiếng và anh giật mình thấy rõ. “Cậu làm gì ở đây vậy?”

“Ồ! Không có gì! Chỉ... lượn lờ thôi.” Anh đáp.

“Cậu ổn chứ?”

“Tớ ổn. Mọi chuyện đều ổn cả.” Anh liếc nhìn đồng hồ. “Vậy... tớ đoán chắc cậu đang bận việc? ”

“Thật ra là có,” tôi nói đầy vẻ tiếc nuối. “Một khách hàng đang chờ tớ. Nếu không mình đã có thể đi uống chút cà phê.”

“Không. Không sao,” anh nói. “Cậu cứ đi đi. Mình sẽ gặp nhau sau.”

“OK,” tôi nói rồi quay lại phòng thử đồ, hơi bối rối.

Laurel quyết định lấy cả 3 bộ đồ tôi chọn cho cô, và lúc ra về, cô ôm lấy tôi thật chặt. “Đừng để lễ cưới làm mình buồn,” cô nói. “Để ý lời tôi làm gì. Tôi đang hơi chán nản mà. Tôi biết cô và Luke sẽ hạnh phúc. ” “Laurel.” Tôi cũng ôm chặt cô. “Cô đúng là người tuyệt nhất.”

Chúa ơi, tôi mà gặp cái gã chồng ngu ngốc của cô ấy thì tôi sẽ cho hắn biết tay.

Khi cô ấy đã đi rồi, tôi xem lại kế hoạch làm việc còn lại trong ngày. Tôi có một tiếng đồng hồ trước khi đến vị khách tiếp theo, vậy là tôi quyết định lang thang lên gian hàng cô dâu và xem lại bộ váy của mình một lần nữa. Dứt khoát phải là bộ này hoặc bộ Vera Wang. Hoặc có thể là Tracy Connop.

Dù sao cũng chắc chắn là một trong ba bộ đó.

Khi lên lại tầng bán hàng, tôi đứng sững lại vì ngạc nhiên. Danny đang đứng cạnh giá treo áo, thản nhiên mân mê một cái. Anh còn đang làm cái quái gì ở đây thế? Tôi toan gọi anh, và hỏi có muốn đi xem bộ váy của tôi rồi đi uống chút cappuccino không? Nhưng rồi, trước sự ngạc nhiên của tôi, anh ngó quanh, lén lút cúi xuống và lấy cái gì đó từ trong túi vải bạt của mình... Đó là một chiếc áo phông với tay áo lấp lánh, có cả móc treo. Anh cho lên giá treo, lại ngó xung quanh, và lại lấy thêm cái nữa.

Tôi bàng hoàng, sững sờ nhìn anh. Anh nghĩ mình đang làm cái gì thế?

Anh lại nhìn quanh - rồi với tay vào túi lôi ra một bảng hiệu nhỏ, và dựng lên ở cuối giá hàng.

Anh muốn làm cái quái gì thế?

“Danny!” Tôi vừa gọi vừa tiến đến chỗ anh ta.

“Gì thế?” Anh giật nảy mình, rồi quay lại và nhìn thấy tôi. “Suỵttttt! Chúa ơi, Becky!”

Tôi rít lên “Cậu đang làm cái gì với đám áo phông đó thế?”

“Tớ đang tự cung cấp hàng.”

“Tự cung cấp hàng nghĩa là sao?”

Anh hất đầu về phía bảng hiệu và tôi đọc nó mà không tin nổi vào mắt mình.

BỘ SƯU TẬP CỦA DANNY KOVITZ

MỘT NHN TÀI THÚ VỊ MỚI Ở BARNEYS

“Có cái không dùng móc của Barney,” Danny vừa nói vừa tống hai chiếc áo phông nữa lên giá. “Nhưng tớ nghĩ cũng không có vấn đề gì.”

“Danny... Cậu không làm thế được! Cậu không thể cứ... treo đồ của mình lên giá được!”

“Tớ đang làm đấy thôi.”

“Nhưng...”

“Tớ không có sự lựa chọn nào khác, được chưa?” Danny quay đầu đi và nói. “Bây giờ Randall đang trên đường tới đây, trông đợi là sẽ thấy một mặt hàng của Danny Kovitz ở Barneys.”

Tôi kinh hoảng nhìn anh.

“Tớ tưởng cậu bảo là anh ấy sẽ không bao giờ kiểm tra!”

“Anh ấy không bao giờ kiểm tra!” Danny treo thêm một cái móc lên giá. “Nhưng cô bạn gái ngu xuẩn của anh ấy đã nhúng mũi vào chuyện này. Cô ta chưa bao giờ tỏ ra quan tâm chút nào đến tớ cả, nhưng ngay khi nghe đến cái tên Barneys, thì lại Ôi Randall, anh nên ủng hộ em trai mình! Mai đến Barneys mua một món hàng của cậu ấy đi! Vậy là tớ bảo, anh thực sự không cần phải làm thế đâu... nhưng bây giờ thì Randall đã có cái ý nghĩ đó trong đầu rồi, anh ấy kiểu như, chà, có lẽ anh sẽ ghé qua xem thế nào! Vậy là tớ đã phải thức trắng cả đêm chết tiệt để may vá...”

“Cậu đã làm tất cả những thứ này đêm qua?” Tôi hoài nghi hỏi, với tay lấy một trong số mấy chiếc áo phông. Một miếng viền da rơi xuống sàn.

“Vậy nên có thể sản phẩm không đạt được chất lượng như mọi khi,” Danny thanh minh. “Chỉ cần không thô bạo với chúng là được, OK?” Anh bắt đầu đếm đám móc treo. “hai... bốn... sáu... tám... mười. Thế đủ rồi.”

“Danny...” tôi liếc quanh tầng bán hàng thấy Carla, một trong số nhân viên bán hàng đang nhìn chúng tôi với ánh mắt rất lạ. “Chào!” Tôi vui vẻ nói. “Chỉ là... giúp một khách hàng... cho bạn gái anh ấy...” Carla lại ném thêm về phía chúng tôi một cái nhìn nghi ngờ khác, rồi bỏ đi. “Không được đâu,” tôi thì thầm ngay khi cô ta vừa ra khỏi tầm nghe. “Cậu sẽ phải lấy những thứ này xuống. Cậu thậm chí không được bán hàng ở tầng này! ”

“Tớ cần 2 phút,” anh nói. “Chỉ 2 phút thôi. 2 phút để anh ấy đi vào, thấy cái bảng hiệu, rồi đi ra. Thôi nào Becky. Thậm chí sẽ chẳng ai đến...” Anh đơ người ra. “Anh ấy kia rồi.”

Theo ánh mắt anh, tôi thấy anh trai Randall của Danny đang băng qua tầng tiến về phía chúng tôi.

Tôi thắc mắc đến hàng triệu lần là sao Randall và Danny có thể có cùng bố mẹ cơ chứ. Trong khi Danny mảnh mai và năng động thì Randall mặc bộ vest cài chéo thoải mái, và luôn mang bộ mặt dè bỉu khó chịu. “Chào Daniel,” anh ấy nói và gật đầu với tôi. “Becky.”

“Chào Randall,” tôi nói, và nở một nụ cưòi mà tôi hy vọng là khá tự nhiên. “Anh khỏe chứ?”

“Chúng đấy!” Danny nói một cách hân hoan, rời khỏi giá treo và chỉ vào những chiếc áo phông. “Bộ sưu tập của em. Ở Barneys. Như em đã kể.”

“Tôi thấy rồi,” Randall nói và xem xét cẩn thận giá quần áo. Tôi cảm thấy dường như anh ấy sắp sửa ngẩng đầu lên và nói “Mấy người đang diễn cái trò gì vậy?” Nhưng anh chẳng nói gì... và hơi sốc, tôi nhận ra anh ấy đã hoàn toàn bị cho vào tròng.

Hơn nữa, sao lại phải ngạc nhiên đến thế nhỉ? Những trang phục của Danny trên giá treo trông cũng không lạc lõng lắm.

“Chà, chúc mừng cậu,” cuối cùng Randall cũng lên tiếng. “Đây đúng là một thành tựu đấy.” Anh vụng về vỗ vai Danny rồi quay sang tôi. “Chúng bán được chứ?”

“Ơ... vâng!” Tôi nói “Rất được ưa chuộng, em nghĩ vậy.”

“Vậy giá bán lẻ của chúng là bao nhiêu?” Anh với lấy một chiếc áo phông, và cả tôi và Danny vô tình đều nín thở. Chúng tôi nhìn, đơ người ra, trong khi anh tìm nhãn, rồi cau mày nhìn lên. “Không có nhãn giá.” “Đó là vì... chúng là hàng mới ra mà,” tôi nghe mình vội vàng nói. “Nhưng em nghĩ chúng có giá... ờ... 89 đô la. ”

“Ra vậy,” Randall gật gù. “Chà, tôi chưa bao giờ là người chuộng thời trang cao cấp cả.”

“Đang nói tôi đấy,” Danny thì thầm vào tai tôi.

“Nhưng nếu chúng đang được bán ra thì hẳn phải là cái gì đó. Daniel, tôi rất ngưỡng mộ cậu.” Anh ta với lấy một chiếc áo có đinh tán quanh cổ và nhìn với vẻ kinh sợ kiểu cách. “Nào, giờ thì tôi nên mua chiếc nào đây nhỉ?”

“Đừng mua!” Danny lập tức nói. “Em... sẽ thiết kế một chiếc khác cho anh. Coi như đó là một món quà.”

“Tôi rất muốn mua mà,” Randall nói. “Nếu tôi không ủng hộ được chính em trai mình...”

“Xin anh đấy, Randall.” Giọng Danny vang lên đầy khẩn thiết. “Hãy cho phép em được làm cho anh một món quà. Đó là điều tối thiểu em có thể làm sau tất cả những điều tốt đẹp anh đã dành cho em suốt những năm vừa qua. Thật đấy. ”

“Chà, nếu cậu đã cương quyết như vậy,” cuối cùng Randall cũng nhún vai nói. Anh ta nhìn đồng hồ. “Tôi phải đi đây. Rất vui được gặp cô, Becky.”

“Em sẽ tiễn anh ra thang máy,” Danny vừa nói vừa ném cho tôi một cái nhìn vui sướng.

Khi hai người đi khỏi, tôi cảm thấy mình như đang chực phá lên cười thoải mái. Không thể tin là chúng tôi đã thoát dễ dàng như vậy.

“Này!” chợt một tiếng nói vang lên ngay phía sau tôi. “Xem mấy cái này này! Hàng mới phải không?” Một bàn tay có móng được sơn giũa thò qua vai tôi và kéo một trong số những chiếc áo phông của Danny trước khi tôi kịp ngăn lại. Tôi quay đầu lại và chợt thấy sợ hãi. Đó là Lisa Parley, một khách hàng dễ thương nhưng vàng hoe toàn tập của Erin. Cô ta chừng 22 tuổi, chẳng có vẻ gì là có công ăn việc làm cả, và luôn nói thẳng toẹt tất cả những điều nảy ra trong đầu mà chẳng bao giờ quan tâm xem điều đó có khiến ai bị xúc phạm không. (Đã có lần cô ta hoàn toàn hồn nhiên hỏi Erin “Cô có thấy phiền khi có một cái miệng hình dáng kỳ cục thế không?”)

Giờ thì cô ta đang cầm chiếc áo phông ướm lên người, nhìn xuống với vẻ săm soi đánh giá.

Chết tiệt. Lẽ ra tôi phải lôi chúng khỏi giá treo ngay lập tức.

“Chào Becky!” Cô ta vui vẻ nói. “Này, cái này dễ thương ghê! Tôi chưa bao giờ thấy chúng cả.”

“Thực ra,” tôi vội nói, “những chiếc này chưa được bày bán đâu. Thậr ra, tôi cần phải... ừm... đem chúng vào lại kho.” Tôi cố gắng tóm lấy chiếc áo nhưng cô ta né ra.

“Tôi sẽ chỉ ngắm trong gương thôi mà. Này Tracy! Cậu nghĩ sao?”

Một cô gái khác, mặc chiếc áo khoác in mới của Dior, đang đi về phía chúng tôi.

“Về cái gì?”

“Về những chiếc áo phông mới này. Chúng thật tuyệt phải không?” Cô ta với tay lấy một chiếc khác đưa cho Tracy.

“Các cô có thể đưa chúng lại cho tôi...” Tôi tuyệt vọng nói.

“Cái này đẹp đấy!”

Giờ thì cả hai bọn họ đều thoăn thoắt tay lần khắp giá treo, mà những chiếc áo phông đáng thương thì không chịu được sự thô bạo. Đường viền tuột ra, những miếng lấp lánh và những chuỗi cườm bị lỏng ra, còn những đồng Sequin thì rơi tung tóe khắp sàn.

“Ôi, đường khâu bị tung này!” Lisa ngước lên với vẻ hoảng sợ.“Becky, nó tự rời ra thôi. Tôi không có kéo gì đâu đấy.”

“Không sao đâu,” tôi yếu ớt nói.

“Mọi thứ phải rời ra như thế này à? Này Christina!” Lisa đột nhiên lớn giọng gọi. “Sản phẩm mới này ngộ ghê!”

Christina?

Tôi quay lại và choáng váng vì kinh hãi. Christina đang đứng nói chuyện với Trưởng phòng Tổ Chức ở lối vào khu mua sắm cá nhân.

“Sản phẩm mới nào?” Cô ngước lên nói. “Ồ, chào Becky.”

Khỉ thật. Tôi phải chặn ngay chuyện này mới được.

“Lisa...” Tôi tuyệt vọng lên tiếng. “Tới xem những chiếc áo choàng mới của Marc Jacobs mà chúng tôi vừa nhập về đi. ”

Lisa phớt lờ tôi.

“Cái mới này... tên là gì nhỉ...” Cô ta liếc mắt nhìn nhãn hiệu. “Danny Kovitz! Không thể tin được là Erin lại chẳng nói gì với tôi về việc nhãn hiệu này sắp ra cả! Xấu ghê! Xấu ghê!” cô ta ngoắc ngoắc một ngón tay vẻ trách móc.

Tôi hoảng hốt nhìn khi Christina để ý ngước lên nhìn. Chẳng gì có thể công kích cô hơn việc có ai đó đánh giá gian hàng của cô thấp hơn sự hoàn hảo.

“Thứ lỗi cho tôi một phút,” cô nói với Trưỏng phòng Tổ chức và băng qua tầng nhà tiến về phía chúng tôi, mái tóc đen tuyền của cô ánh lên dưới ánh đèn.

“Erin đã không nói cho cô biết chuyện gì thế?” Christina dịu dàng hỏi.

“Nhà thiết kế mới này!” Lisa nói. “Tôi chưa bao giờ nghe nói về anh ta cả.”

“Oái!” Tracy đột nhiên kêu lên và rút tay khỏi chiếc áo phông. “Là đinh ghim!”

“Đinh ghim?” Christina nhắc lại. “Đưa cái đó cho tôi nào.”

Cô cầm lấy chiếc áo phông tả tơi và ngơ ngác nhìn. Rồi cô thấy bảng hiệu của Danny.

Ôi trời! Tôi thật ngu ngốc. Sao ít nhất tôi không hạ cái đó xuống cơ chứ?

Khi đọc dòng chữ đó, vẻ mặt cô thay đổi. Cô ngước lên nhìn vào mắt tôi, tôi thấy toàn thân mình gai gai vì sợ hãi. Tôi chưa bao giờ gặp rắc rối với Christina. Nhưng tôi đã từng nghe thấy cô quát mắng người khác qua điện thoại, và tôi biết cô có thể khá dữ dằn.

Cô dịu dàng hỏi. “Cô có biết gì về chuyện này không, Becky?”

“Tôi…” tôi hắng giọng. “Việc này là…”

“Tôi hiểu rồi. Lisa, tôi rất tiếc là ở đây có chút nhầm lẫn. Cô mỉm cười một cách chuyên nghiệp với Lisa. “Những sản phẩm này không phải để bán. Becky - tôi nghĩ tôi muốn nói chuyện với cô tại văn phòng của tôi.”

“Christina, tôi... xin lỗi,” tôi nói mà cảm thấy mặt mình đỏ bừng lên như gấc. “Tôi thực sự...”

“Chuyện gì vậy?” Tracy lên tiếng. “Sao chúng lại không được bán?”

“Becky gặp rắc rối sao?” Lisa hốt hoảng nói. “Cô ấy sẽ bị đuổi việc sao? Đừng đuổi việc Becky! Chúng tôi thích cô ấy hơn Erin... Ồ”. Cô ta giơ tay che miệng “Xin lỗi Erin. Tôi không thấy cô ở đây.”

“Không sao,” Erin nói với một nụ cười miễn cưỡng méo xệch.

“Christina, tất cả những gì tôi có thể làm chỉ là xin lỗi thôi,” tôi nhún nhường nói. “Tôi không bao giờ có ý gây rắc rối. Tôi không hề có ý lừa dối khách hàng... ”

“Trong văn phòng của tôi,” Christina nói, giơ một cánh tay ra hiệu cho tôi im lặng. “Nếu cô cần nói điều gì, Becky, thì cô có thể nói...”

“Dừng lại!” một giọng nói thống thiết vang lên sau lưng chúng tôi, tất cả quay lại và thấy Danny đang tiến thẳng về phía chúng tôi, mắt anh thậm chí còn hoang dại hơn bình thường. “Hãy dừng tại đây đi! Đừng đổ lỗi cho Becky vụ này!” Anh nói, dùng thân hình đứng chắn trước mặt tôi. “Cô ấy chẳng liên quan gì tới việc này cả. Néu cô muốn sa thải một ai đó thì hãy sa thải tôi đi!”

“Danny, chị ấy không thể sa thải cậu được,” tôi nói khẽ. “Cậu không phải là nhân viên của Barneys.”

“Và anh là?” Christina hỏi.

“Danny Kovitz.”

“Danny Kovitz. À.” Khuôn mặt Christina bừng sáng. “Vậy anh là người... đã thiết kế những trang phục này. Và treo chúng lên giá của chúng tôi.”

“Gì cơ? Anh ta không phải là nhà thiết kế thực thụ?” Tracy kinh hoàng thốt lên. “Biết ngay mà! Tôi không bị lừa đâu!” Cô nàng đút ngay cái móc áo đang cầm lên giá treo như thể cô ta đã bị vấy bẩn.

“Chẳng phải thế là phạm pháp sao?” Lisa tròn mắt hỏi.

“Có lẽ là vậy,” Danny nói vẻ tự vệ. “Nhưng liệu tôi có thể cho các vị biết tại sao tôi lại hạ mình xuống dưới chuẩn mực đạo đức như thế không? Các vị có biết có được cơ may trong cái ngành được gọi là kinh doanh thời trang này là điều không tưởng không?” Danny nhìn lướt quanh để chắc chắn rằng khán giả của mình đang lắng nghe. “Tôi đã trút toàn bộ sức lực vào tác phẩm của mình. Tôi khóc, tôi gào trong đau đớn, tôi vắt kiệt bản thân đến giọt máu cuối cùng của sự sáng tạo. Nhưng giới thời trang không hề hứng thú với những tài năng mới! Họ không muốn nuôi dưỡng những tân binh dám tỏ ra khác người!” Giọng anh vút lên sôi nổi. “Nếu tôi phải dùng đến những biện pháp liều mạng, các vị có thể trách tôi sao? Nếu các vị đem dao mà cắt tôi thì tôi sẽ không chảy máu sao?”

“Chao,” Lisa thốt lên. “Tôi không ngờ mọi việc lại khó khăn tới mức vậy.”

“Anh đã cắt tôi.” Tracy xen vào, có vẻ cô ta chẳng hề bị bài diễn văn của Danny gây ấn tượng. “Bằng cái đinh ghim ngu ngốc của anh.”

“Christina, cô phải cho anh ấy một cơ hội!” Lisa kêu lên. “Nhìn đi! Anh ấy thật là tận tụy!”

“Tôi chỉ muốn mang những ý tưởng của mình đến với những người yêu thích chung,” Danny lại bắt đầu. “Khao khát duy nhất của tôi là có một ai đó, một ngày nào đó, sẽ mặc một trong những trang phục của tôi và cảm thấy bản thân họ thay đổi. Nhưng khi tôi bò lê gối đến trước mặt họ, những cánh cửa vẫn đóng sầm trước mặt tôi…”

“Đủ rồi!” Christina nói, nửa bực tức, nửa thích thú. “Anh muốn có cơ hội lớn? Để tôi xem những trang phục này xem sao.”

Một sự im lặng bao trùm. Tôi liếc nhanh Danny. Có lẽ sẽ là vậy! Christina sẽ phát hiện ra tài năng của anh ta và Barneys sẽ mua toàn bộ bộ sưu tập của anh và anh sẽ có tên tuổi! Rồi Gwyneth Paltrow sẽ mặc một trong số áo phông của anh trên Leno, và thiên hạ sẽ ồ ạt kéo nhau đi mua, và rồi bỗng nhiên anh trở nên nổi tiếng và có hẳn một gian hàng riêng!

Christina với lấy một chiếc áo phông có các đốm màu nhuộm và đá thạch anh ở phía trước, khi chị lướt mắt lên xuống nhìn chiếc áo, tôi nín thở. Lisa và Tracy nhướng mày nhìn nhau, và dù Danny đứng yên bất động nhưng tôi vẫn có thể thấy khuôn mặt anh đanh lại đầy hy vọng. Một sự im lặng chết người khi chị đặt chiếc áo xuống - và khi chị với tay lấy chiếc áo thứ hai, tất cả chúng tôi đều nín thở, như thể cánh tay của vị thẩm phán ngưòi Nga đang lơ lửng trên bảng điểm 6 hoàn hảo. Nhíu mày vẻ đánh giá, chị banh chiếc áo ra để có thể quan sát kỹ hơn... và khi chị làm vậy, một ống tay áo tuột khỏi tay chị, để lại một đường nối chỉ tả tơi.

Mọi người câm lặng nhìn nó.

“Đó gọi là phong cách,” Danny lên tiếng, hơi muộn màng. “Nó là... phương pháp giải cấu trúc để thiết kế...”

Christina lắc đầu và treo chiếc áo lên. “Chàng trai trẻ. Cậu hẳn là có khả năng. Thậm chí có thể nói cậu có tài. Nhưng rất tiếc, thế thôi chưa đủ. Nếu không hoàn thành tác phẩm một cách tử tế, cậu sẽ không tiến xa được đâu. ”

“Các thiết kế của tôi thường được hoàn thành không chê vào đâu được!” Danny nói ngay. “Có lẽ riêng bộ sưu tập này hơi vội vàng một chút...”

“Tôi đề nghị anh nên quay lại từ đầu, tạo ra một vài sản phẩm, thật cẩn thận...”

“Cô đang bảo tôi bất cẩn?”

“Ý tôi là anh cần phải học cách theo đuổi một dự án từ đầu tới cuối.” Christina mỉm cười ân cần với anh. “Rồi chúng ta sẽ xem xét.”

“Tôi có thể theo suốt một dự án!” Danny phẫn nộ nói. “Đó là một trong những điểm mạnh của tôi! Đó là một trong những... Nếu không thì sao tôi lại đang thiết kế váy cưới cho Becky cơ chứ?” Anh vồ lấy tôi, như thể chúng tôi sắp sửa song ca với nhau. “Trang phục quan trọng nhất trong cuộc đời cô ấy? Cô ấy tin tưởng tôi, thậm chí ngay cả khi chẳng ai tin. Khi Becky Bloomwood bước dọc lối đi ở khách sạn Plaza, vận tác phẩm của Danny Kovitz, lúc đó các vị sẽ không thể nói tôi bất cẩn được. Và khi điện thoại vang lên rộn rã…”

“Gì cơ?” Tôi ngơ ngẩn nói. “Danny…”

“Anh đang thiết kế váy cưới cho Becky?” Christina quay sang tôi. “Tôi cứ nghĩ cô sẽ mặc chiếc Richard Tyler.”

“Richard Tyler?” Danny thất thần thốt lên…

“Tôi lại nghĩ là cô sẽ mặc chiếc Vera Wang,” Erin lên tiếng, đã thơ thẩn đến chỗ chúng tôi hai phút trước và sốt ruột nhìn chằm chặp từ lúc đó.

“Tôi nghe nói cô sẽ mặc váy cưới của mẹ,” Lisa xen vào.

“Tớ đang thiết kế váy cho cậu mà!” Danny nói, đôi mắt mở to vì sắc. “Đúng không nào? Cậu đã hứa với tớ rồi cơ mà, Becky! Chúng ta đã thỏa thuận rồi mà!”

“Vera Wang nghe có vẻ hoàn hảo đấy,” Erin nói. “Cô phải có nó.”

“Tôi ủng hộ Richard Tyler,” Tracy lên tiếng.

“Thế còn bộ váy mẹ cô từng mặc?” Lisa nói. “Như vậy không lãng mạn sao?”

“Chiếc Vera Wang sẽ là tuyệt nhất,” Erin quả quyết.

“Nhưng làm sao cô có thể từ chối chiếc váy cưới của chính mẹ mình được?” Lisa gặng hỏi. “Làm sao cô có thể đặt cả truyền thống gia đình sang một bên như vậy? Đúng không nào Becky?”

“Quan trọng là phải đẹp!” Erin nói.

“Quan trọng là phải lãng mạn!” Lisa cãi lại.

“Nhưng còn chiếc váy của tớ thì sao?” tiếng Danny than vãn vang lên. “Còn sự trung thành với người bạn thân thiết nhất thì sao? Cái đó thì sao hả, Becky?”

Những tiếng nói của họ cứ như khoan vào đầu tôi, và tất cả bọn họ đều đang say sưa nhìn tôi, chờ đợi một câu trả lời... không hề báo trước, tôi quát lên.

“Tôi không biết, được chưa?” Tôi tuyệt vọng gào. “Tôi chỉ... không biết mình sẽ phải làm gì!”

Bỗng dưng tôi thấy muốn khóc - điều đó đúng là hết sức lố bịch. Ý tôi là, đâu phải là chuyện tôi sẽ không có váy cơ chứ.

“Becky, tôi nghĩ chúng ta cần nói chuyện một chút,” Christina nói, đồng thời ném cho tôi một cái nhìn sắc sảo. “Erin, phiền cô dọn dẹp chỗ này và xin lỗi Carla nhé. Becky, đi cùng tôi nào.”

Chúng tôi bước vào văn phòng bọc da lộn màu be sáng sủa của Christina và chị đóng cửa lại. Chị quay lại - và trong một khoảnh khắc kinh khủng, tôi nghĩ chị ấy sẽ quát tôi. Nhưng thay vì vậy, chị ra hiệu cho tôi ngồi xuống và nhìn tôi thật lâu qua cặp kính đồi mồi của chị.

“Becky, cô khỏe chứ?’

“Tôi khỏe.”

“Cô khỏe. Tôi biết.” Christina gật đầu đầy hoài nghi. “Cuộc sống của cô lúc này thế nào?”

“Cũng chẳng có gì, tôi vui vẻ nói. “Chị biết đấy! Lúc nào chẳng thế...”

“Kế hoạch cho đám cưới ổn cả chứ?”

“Vâng!” Tôi nói ngay lập tức. “Vâng! Tuyệt đối không hề có vấn đề gì cả.”

“Tôi hiểu rồi.” Christina im lặng trong chốc lát, gõ gõ răng bằng một chiếc bút. “Gần đây cô đã đi thăm một người bạn ở bệnh viện. Ai vậy?”

“Ồ vâng. Đó thực ra là... một người bạn của Luke. Michael. Anh ấy bị đau tim.”

“Đó hẳn là một cú sốc đối với cô.”

Tôi im lặng trong chốc lát.

“À... vâng, tôi cũng nghĩ vậy.” Cuối cùng tôi nói, một ngón tay miết dọc tay vịn của chiếc ghế tôi đang ngồi. “Đặc biệt là với Luke. Hai người bọn họ đã luôn thân thiết với nhau, nhưng rồi họ có chút xa cách, và Luke cảm thấy rất day dứt tội lỗi. Rồi chúng tôi nhận được điện thoại báo tin về Michael - ý tôi là, nếu anh ấy qua đời, Luke sẽ không bao giờ có thể...” Tôi dừng lại và xoa mặt, cảm thấy cảm xúc như đang trào dâng. “Và rồi đương nhiên, giữa Luke và mẹ anh ấy xảy ra chuyện căng thẳng nữa, mà điều đó thì chẳng có lợi ích gì. Bà ấy hoàn toàn lợi dụng Luke. Thực tế, còn hơn cả lợi dụng, bà ấy đã lạm dụng anh ấy. Anh ấy cảm thấy bị bà phản bội hoàn toàn. Nhưng anh ấy sẽ không nói với tôi về chuyện đó.”

Giọng tôi bắt đầu run lên. “Lúc này anh ấy sẽ không với tôi bất cứ điều gì. Đám cưới cũng không, tuần trăng mật cũng không... Thậm chí cũng chẳng nói gì về việc chúng tôi sẽ sống ở đâu! Chúng tôi sắp bị tống cổ ra khỏi căn hộ mà vẫn chưa tìm được nơi nào khác để ở, và tôi thậm chí không biết khi nào thì chúng tôi mới bắt đầu tìm kiếm...”

Một dòng nước mắt bắt đầu chảy xuống một bên mặt tôi trước sự ngạc nhiên của chính tôi. Nước mắt đó từ đâu ra thế?

“Nhưng cô vẫn ổn, ngoài những việc đó ra,” Christina nói.

“Ồ vâng!” tôi lau mặt. “Ngoài những chuyện đó thì mọi việc đều rất tuyệt!”

“Becky!” Christina lắc đầu. “Thế này không ổn đâu. Tôi muốn cô nghỉ vài ngày. Dù sao thì cô cũng có quyền được hưởng mấy ngày đó mà.”

“Tôi không cần kỳ nghỉ nào cả!”

“Tôi đã để ý là gần đây cô khá căng thẳng, nhưng tôi không biết nó lại tệ như vậy. Chỉ đến khi Laurel nói chuyện với tôi sáng nay... ”

“Laurel?” Tôi sửng sốt nói.

“Cô ấy cũng lo lắng. Laurel nói cô ấy nghĩ, cô đã mất đi sự linh lợi của mình. Thậm chí cả Erin cũng nhận thấy điều đó. Cô ấy bảo hôm qua đã nói với cô về hàng mẫu của Kate Spade nhưng cô thậm chí còn không cả nhìn. Đây không phải là Becky mà tôi đã tuyển dụng. ”

“Chị sa thải tôi sao?” Tôi sầu thảm hỏi.

“Tôi không sa thải cô! Tôi lo cho cô thôi. Becky, một loạt những sự kiện mà cô vừa kể tôi nghe. Bạn bè... rồi Luke... rồi căn hộ... ”

Chị lấy một chai nước khoáng, rót ra 2 cốc và đưa 1 cốc cho tôi. “Và đó chưa phải là tất cả, phải không Becky?”

“Ý chị là sao?” Tôi lo lắng hỏi.

“Tôi nghĩ còn có chuyện phức tạp mà cô không nói với tôi. Liên quan đến đám cưới.” Chị nhìn vào mắt tôi. “Đúng không?”

Ôi Chúa ơi.

Sao chị ấy lại biết? Tôi đã rất cẩn thận, tôi đã rất...

“Tôi đúng chứ?” Christina nhẹ nhàng nhắc lại.

Trong vài giây, tôi hoàn toàn bất động. Rồi thật chậm, tôi gật đầu. Tôi cơ hồ nhẹ nhõm cả người khi nghĩ rằng bí mật đã bị lộ.

“Làm thế nào mà chị biết chuyện?” Tôi ngả người ra sau ghế và hỏi.

“Laurel nói với tôi.”

“Laurel?” một cú sốc lớn lan khắp người tôi. “Nhưng tôi chưa bao giờ...”

“Cô ấy nói chuyện đó quá rõ ràng. Thêm nữa cô đã để lộ một vài điều… Cô biết đấy, giữ bí mật chẳng bao giờ là việc dễ dàng như mình tưởng cả.”

“Tôi chỉ... không thể tin được là chị lại biết. Tôi đã không dám nói với bất cứ ai!” Tôi hất tóc ra phía sau khuôn mặt nóng bừng của mình. “Chúa mới biết được là giờ chị nghĩ về tôi như thế nào.”

“Không ai nghĩ xấu chút nào về cô đâu,” Christina nói. “Thật đấy.”

“Tôi không bao giờ cố tình để mọi việc lại đi quá xa thế này.”

“Đương nhiên là cô không cố ý! Đừng tự trách mình như vậy.”

“Nhưng tất cả là lỗi của tôi!”

“Không phải đâu. Việc đó là hoàn toàn bình thường.”

“Bình thường?”

“Phải! Tất cả các cô dâu đều cãi nhau với mẹ về đám cưới. Cô không phải là người duy nhất đâu, Becky!”

Tôi bối rối sững nhìn chị, chị ấy vừa nói gì nhỉ?

“Tôi có thể hiểu được sức ép đang đè nặng lên cô.” Christina nhìn tôi đầy cảm thông. “Đặc biệt nếu cô và mẹ cô đã luôn gần gũi thân thiết trong quá khứ?”

Christina nghĩ...

Bỗng nhiên tôi nhận thấy chị đang chờ đợi một câu trả lời. “Ơ... vâng!” tôi nuốt nước bọt. “Điều đó... khá khó khăn.”

Christina gật đầu, như thể tôi đã xác nhận mọi nghi ngờ của chị. “Becky, tôi ít khi cho cô lời khuyên đúng không?”

“À... vâng.”

“Nhưng tôi muốn cô nghe tôi điều này. Tôi muốn cô nhớ rằng đây là đám cưới của cô. Không phải là của mẹ cô. Là của cô và Luke, và cô chỉ có một cơ hội thôi. Vậy nên hãy làm như cô muốn. Tin tôi đi, nếu không, cô sẽ hối hận đấy.”

“Ưm. Sự việc là...” Tôi nuốt nước bọt. “Nó không thật đơn giản như vậy đâu...”

“Nó đơn giản như vậy đấy. Chính xác là đơn giản như thế. Becky, đó là đám cưới của cô.”

Giọng nói của chị thật rõ ràng và quả quyết, và khi tôi nhìn chị, chiếc cốc đang được đưa lên gần miệng tôi, cảm thấy như thể tia sáng xuyên qua đám mây mù.

Đó là đám cưới của tôi. Tôi chưa bao giờ nghĩ về nó như vậy cả. Không phải là đám cưới của mẹ. Không phải là đám cưới của Elinor. Đó là của tôi.

“Thật dễ dàng rơi vào chiếc bẫy của việc muốn làm hài lòng mẹ quá mức,” Christina nói. “Đó là điều tự nhiên, một bản năng rộng lượng. Nhưng đôi khi cũng cần phải đặt bản thân mình lên trên. Hồi tôi kết hôn...”

“Chị đã kết hôn?” Tôi ngạc nhiên nói. “Tôi không biết điều đó.”

“Chuyện lâu rồi. Không thành công. Có lẽ nó không thành công là do tôi ghét mọi khoảnh khắc của lễ cưới. Từ nhạc đám cưới đến lời tuyên thệ mà mẹ tôi khăng khăng đòi viết.” Tay chị quấy quấy cái thìa nhựa. “Từ cocktail màu xanh nhạt đến cái váy cưới quê mùa, cực quê... ”

“Thật sao? Thật kinh khủng!”

“Giờ đó là chuyện đã qua rồi.” Chiếc thìa nhựa kêu đánh tách và chị khẽ nở một nụ cười giòn với tôi. “Nhưng nhớ lấy lời tôi. Đó là ngày của cô. Của cô và Luke. Hãy làm như cô muốn, và đừng bao giờ cảm thấy tội lỗi vì điều đó. Với lại, Becky này?”

“Vâng?”

“Hãy nhớ, giờ cô và mẹ cô đều là người lớn. Vậy nên hãy nói chuyện với nhau như những người trưởng thành.” Chị nhướng mày lên. “Cô có thể thấy ngạc nhiên vì kết quả đấy.”

Christina quá đúng. Quá chuẩn!

Trên đường về nhà, bỗng dưng tôi thấy mọi chuyện thật rõ ràng. Toàn bộ quan điểm của tôi về đám cưới đã thay đổi. Tôi cảm nhận tràn trề một sự quyết tâm mới mẻ. Đây là đám cưới của tôi. Đó là ngày của tôi. Và nếu tôi muốn kết hôn ở New York thì tôi sẽ kết hôn ở đó. Nếu tôi muốn mặc một bộ váy của Vera Wang, thì tôi sẽ mặc nó. Thật buồn cười nếu cảm thấy tội lỗi vì những điều đó.

Tôi đã né tránh nói chuyện với mẹ quá lâu rồi. Ý tôi là, tôi mong đợi mẹ sẽ làm gì cơ chứ, òa khóc? Chúng tôi đều là người lớn cả rồi. Chúng tôi sẽ có một cuộc nói chuyện hiểu biết, chín chắn và tôi sẽ trình bày quan điểm của mình một cách bình tĩnh, rồi tất cả mọi chuyện sẽ được giải quyết ổn thỏa, một lần và mãi mãi. Chúa ơi, tôi cảm thấy như được giải phóng. Tôi sẽ gọi cho mẹ ngay.

Tôi tung tăng vào phòng ngủ, ném phịch túi lên giường và bấm số điện thoại gọi đi.

“A lô, bố ạ?” Tôi nói ngay khi bố trả lời. “Mẹ có ở đó không ạ? Con có chuyện cần nói với mẹ. Chuyện khá quan trọng ạ.”

Khi liếc nhìn mình trong gương, tôi cảm thấy mình như một phát thanh viên bản tin trên NBC vậy, thật nhanh, chính xác, điềm tĩnh và đầy trách nhiệm.

“Becky?” bố lúng túng nói. “Con ổn cả chứ?”

“Con ổn ạ,” tôi nói. “Con chỉ phải trao đổi một... một vài vấn đề với mẹ thôi.”

Khi bố rời khỏi điện thoại, tôi hít một hơi thật sâu và vén tóc ra sau, cảm thấy mình bỗng nhiên trưởng thành hơn. Đây rồi, tôi sắp có một cuộc nói chuyện người lớn, thẳng thắn với mẹ mình, gần như là lần đầu tiên trong đời.

Các bạn biết đấy, có thể đây là điểm khởi đầu cho một mối quan hệ hoàn toàn mới mẻ với bố mẹ mình. Một sự tôn trọng lẫn nhau mới. Một cuộc sống sẻ chia hiểu biết lẫn nhau.

“Chào con yêu.”

“Con chào mẹ.” Tôi hít thở sâu. Bắt đầu nào. Bình tĩnh và chín chắn. “Mẹ...”

“Ôi Becky, mẹ sẽ tặng con một chiếc nhẫn. Con sẽ không đoán được là chúng ta sẽ gặp ai ở Lake District đâu! ”

“Dì Zannie! Con còn nhớ không? Hồi xưa con vẫn thường đeo những dây chuyền cũ của dì đấy. Cả giày của dì nữa. Mẹ và dì nhớ đến rồi cười mãi, cảnh con chập chững bước đi...”

“Mẹ. Có vài chuyện quan trọng con muốn bàn với mẹ.”

“Và họ vẫn còn người bán tạp phẩm trong làng hồi xưa đấy. Cái người thường bán cho con món kem dâu ốc quế ấy. Con có nhớ cái hồi con ăn quá nhiều và bị ốm không? Chúng ta cứ cười mãi về chuyện đó nữa!” “Mẹ”

“Và gia đình nhà Tiverton vẫn sống trong ngôi nhà đó... nhưng...”

“Sao ạ?”

“Mẹ e là, con yêu... chú lừa Cà rốt đã…” mẹ hạ giọng. “Đã lên thiên đường lừa rồi. Nhưng nó cũng đã rất già rồi, con yêu, và hẳn nó rất hạnh phúc khi ở trên đó...”

Không thể nào. Tôi không hề có cảm giác như một người trưởng thành. Tôi thấy mình như một đứa trẻ lên sáu.

“Tất cả mọi người đều gửi lời hỏi thăm con đấy,” mẹ nói, cuối cùng cũng kết thúc màn hồi tưởng của mình, “và đương nhiên tất cả bọn họ sẽ đến dự đám cưới của con! Vậy, bố bảo con có chuyện cần nói?”

“Con...” tôi hắng giọng, đột nhiên nhận thấy sự im lặng dội lại trong máy, khoảng cách giữa mẹ và tôi. “À, con muốn... ừm...”

Ôi Chúa ơi. Miệng tôi run run và cái giọng nhân viên phát thanh bản tin của tôi đã biến thành một thứ tiếng the thé lo lắng.

“Chuyện gì vậy Becky?” Giọng mẹ vụt lo âu. “Có chuyện gì không ổn sao?”

“Không! Chỉ là... là...”

Không hay rồi.

Tôi biết rằng những gì Christina nói là đúng. Tôi biết không cần phải cảm thấy tội lỗi làm gì. Đó là đám cưới của tôi, tôi là một người đã trưởng thành, và tôi nên làm bất cứ điều gì mà tôi thích. Tôi đâu có đòi hỏi bố mẹ phải chi tiền đâu. Tôi không hề yêu cầu bố mẹ phải bỏ chút công sức nào ra cả.

Nhưng dù là như vậy.

Tôi vẫn không thể nói qua điện thoại với mẹ rằng tôi muốn tổ chức đám cưới ở Plaza. Chỉ là tôi không thể làm điều đó.

“Con nghĩ con sẽ về nhà gặp bố mẹ,” tôi nghe thấy bản thân đang nói vội vàng. “Đó là những gì con muốn nói. Con sẽ về nhà.”

Finerman Wallstein

Văn phòng Luật sư

Tòa nhà Finerman

1398 Avenue of the Americas

New York, NY10105

Cô Rebecca Bloomwood

Căn hộ B

Số 251 Phố 11 Tây

New York, NY10014

Ngày 18 tháng Tư năm 2002 Cô Bloomwood thân mến,

Xin cảm ơn vì lá thư hôm 16 tháng Tư về di chúc của cô. Tôi xin xác nhận rằng trong điều khoản số bốn, mục (e), tôi đã thêm dòng “Và cả đôi bốt cao gót mới bằng vải jeans của tôi nữa” như cô đã yêu cầu.

Trân trọng,

Jane Cardozo

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.