Tín Đồ Shopping Lấy Chồng

Chương 8



Ok. SUZE nói đúng. Tôi không thể dùng dằng mãi được. Tôi phải quyết định thôi.

Ngay hôm sau khi cô ấy quay về nhà, tôi ngồi xuống trong phòng thay đồ của mình vào giờ nghỉ trưa với một mẩu giấy và một cây bút. Tôi sẽ chỉ cần làm việc này một cách lô gíc thôi mà. Cần phải cân nhắc thiệt hơn, đánh giá toàn bộ - và sau đó đưa ra một quyết định dựa trên cân nhắc cẩn thận. Đúng vậy. Làm thôi.

Ủng hộ việc tổ chức ở Oxshott

1. Mẹ sẽ vui

2. Bố sẽ vui

3. Đó sẽ là một đám cưới đáng yêu

Tôi nhìn chằm chằm vào cái danh sách vài giây - rồi viết đề mục mới.

Ủng hộ việc tổ chức ở New York

1. Tôi sẽ có đám cưới hoành tráng nhất trên thế giới

Tôi úp mặt vào tay. Viết ra giấy cũng chẳng dễ dàng hơn.

Sự thực là khó hơn, bởi vì sự lưỡng lự đập thẳng vào mặt tôi, chứ không phải chỗ tôi muốn - trong cái hộp bé xíu phía sau não nơi mà tôi không phải nhìn vào.

“Becky à?”

“Vâng.” Tôi ngẩng lên, lập tức lấy tay che mảnh giấy kia. Đứng ở cửa phòng thử quần áo của tôi là Elise, một trong những khách hàng của tôi. Chị là một luật sư chuyên về luật doanh nghiệp, ba mươi lăm tuổi, vừa được cử sang Hồng Kông một năm. Tôi sẽ khá nhớ chị, thật đấy. Tán gẫu với chị lúc nào cũng thích, mặc dù chị không thực sự có khiếu hài hước. Tôi nghĩ chị rất muốn có khiếu hài hước - chỉ là chị hoàn toàn không hiểu chuyện cười để làm gì.

“Chào Elise!” tôi ngạc nhiên nói. “Chúng ta có hẹn với nhau không nhỉ? Em cứ nghĩ hôm nay chị sẽ đi chứ.”

“Ngày mai. Nhưng chị muốn mua cho em một món quà cưới trước khi chị đi.”

“Ôi! Chị không phải làm thế đâu!” Tôi reo lên, thầm vui.

“Chị chỉ cần tìm hiểu xem em lên danh sách quà cưới thế nào thôi mà.”

“Ừm, thực ra là, bọn em chưa lên danh sách,” tôi nói, cảm thấy hơi bực bội. Việc chúng tôi chưa lên danh sách quà tặng đám cưới không phải lỗi của tôi. Đó là lỗi của Luke! Anh ấy cứ nói bận quá nên không dành một ngày để lượn các cửa hàng được, thành thực mà nói, điều này thật vô lý.

“Vẫn chưa lên danh sách sao?” Elise nhăn mặt. “Vậy làm thế nào chị mua quà cho em được?”

“Vâng... ừm... chị chỉ việc... mua gì đó. Chắc thế.”

“Không có danh sách sao?” Elise nhìn tôi không hiểu gì. “Nhưng chị sẽ mua gì chứ?”

“Em không biết! Bất cứ thứ gì chị thích!” Tôi khẽ cười. “Có thể là một cái... lò nướng bánh.”

“Một cái lò nướng bánh. OK.” Elise lục tung túi xách của mình để tìm một mảnh giấy. “Model gì?”

“Em không biết gì đâu! Đó chỉ là thứ bất chợt xuất hiện trong đầu em thôi mà! Này, Elise, chỉ vì... em không biết, mua cho em cái gì đó ở Hồng Kông đi.”

“Em lên danh sách quà ở tận Hồng Kông sao?” Elise tỏ ra rất sẵn sàng. “Cửa hiệu nào thế?”

“Không! Ý em là...” Tôi thở dài. “OK, chị này. Khi nào bọn em lên danh sách quà thì em sẽ cho chị biết chi tiết nhé. Có thể chị làm việc đó qua mạng được mà.”

“Ừm. OK.” Elise cất mẩu giấy kia đi, nhìn tôi trách móc. “Nhưng thực sự em nên lên danh sách đi. Mọi người sẽ muốn mua quà cho em mà.”

“Em xin lỗi,” tôi nói. “Nhưng thôi, chị hãy thật vui vẻ ở Hồng Kông nhá.”

“Cảm ơn em.” Elise do dự, rồi ngượng ngùng tiến lên phía trước và hôn nhẹ lên má tôi. “Tạm biệt, Becky. Cảm ơn vì sự giúp đỡ của em.”

Khi chị ấy đi khỏi, tôi lại ngồi xuống và nhìn vào mẩu giấy, cố gắng tập trung.

Nhưng tôi không thể thôi nghĩ về điều Elise nói.

Nhỡ chị ấy nói có lý thì sao? Biết đâu có hàng tá người ngoài kia đang cố gắng tìm quà tặng chúng tôi mà không thể được?

Bỗng nhiên tôi cảm thấy sợ hãi. Nhỡ họ tức giận mà thôi không mua nữa thì sao? Hay nhỡ tất cả bọn họ đều mua cho chúng tôi cái bình thủy tinh thon cổ màu xanh lá cây xấu hoắc, giống như cái dì Jean mua cho bố mẹ tôi mà bây giờ cứ đến Giáng sinh là chúng tôi lại đem ra dùng thì sao?

Việc này thật nghiêm trọng. Tôi cầm điện thoại lên và gọi nhanh cho Luke.

Khi điện thoại đổ chuông, tôi bỗng nhiên nhớ ra hôm trước đã hứa thôi không gọi điện đến chỗ làm của anh ấy nếu có mấy cái việc mà anh gọi là “chuyện tầm phào về đám cưới.” Tôi đã từng bắt anh phải giữ điện thoại nửa tiếng đồng hồ để nghe tôi miêu tả ba kiểu bàn ăn khác nhau và hiển nhiên là anh ấy đã bị lỡ một cuộc gọi quan trọng từ Nhật Bản.

Nhưng chắc chắn đây là ngoại lệ đúng không?

“Anh nghe này!” Tôi nói khẩn trương khi anh vừa nhấc máy lên. “Chúng ra cần lên danh sách quà cưới! Chúng ta không thể trì hoãn hơn được nữa!”

“Becky này, anh đang họp. Việc này để sau được không?”

“Không! Việc này quan trọng!”

Im lặng một lúc - rồi tôi nghe thấy Luke nói, “Các anh làm ơn chờ tôi một chút được không...”

“OK,” anh nói, quay lại với cái điện thoại. “Bắt đầu lại nhé. Có chuyện gì thế em?”

“Vấn đề là mọi người đang cố gắng mua quà tặng chúng ta! Chúng ta cần lên danh sách! Nếu không có gì để cho họ mua thì ai mà biết được họ sẽ mua gì cho chúng ta chứ!”

“Ừm, vậy thì lên danh sách thôi.”

“Em vẫn muốn làm việc này mà!” Tôi rít lên giận dữ. “Anh biết là em vẫn muốn mà! Em đã luôn mong mỏi và chờ đợi anh có một ngày rỗi rãi hay thậm chí một buổi tối...”

“Anh bù đầu lên vì công việc,” anh nói, giọng hơi bao biện. “Lúc nào cũng thế mà.”

Tôi biết tại sao anh lại bao biện như vậy rồi. Đó là vì đêm nào anh cũng làm mấy cái việc quảng cáo vớ vẩn cho tổ chức từ thiện của Elinor. Và anh biết tôi nghĩ gì về việc này mà.

“Ừm, chúng ta cần phải bắt đầu việc này,” tôi nói. “Chúng ra cần quyết định cái chúng ta muốn.”

“Nghe này, Becky. Anh có thực sự cần phải đến đó không?”

“Tất nhiên anh cần phải đến đó rồi! Anh không quan tâm chúng ta sẽ có bát đĩa gì sao?”

“Thành thực mà nói, không.”

“Không à?” Tôi hít thở sâu, chỉ để chuẩn bị tuôn ra một tràng, “Nếu anh không quan tâm đến bát đĩa của chúng ta, vậy có lẽ anh cũng không quan tâm đến mối quan hệ của chúng ta đâu!”

Rồi thật kịp thời tôi nhận ra rằng, theo cách này tôi có thể chọn bất cứ thứ gì tôi muốn.

“Ừm, OK,” tôi nói. “Em sẽ làm việc này.”

“Tuyệt. Và anh đã nhận lời chúng ta sẽ đến uống trà với mẹ anh ở căn hộ của bà vào tối nay. Sáu giờ ba mươi.”

“Ồ,” tôi nói, xị mặt ra. “Được rồi. Hẹn gặp anh lúc đó. Vậy em gọi lại cho anh sau khi em đến Tiffany để cho anh biết em đã chọn gì được chứ?”

“Becky này,” Luke lạnh lùng nói. “Nếu em gọi cho anh thêm một lần nữa về mấy cái việc đám cưới này trong lúc anh đang làm việc thì chắc chắn là có thể chúng ta sẽ chẳng có đám cưới nào nữa đâu.”

“Được rồi!” Tôi nói. “Được rồi! Nếu anh không thích, em sẽ chỉ việc tổ chức tất và hẹn gặp anh ở buổi lễ, được chưa? Như vậy đã vừa ý anh chưa?”

Im lặng một hồi, và tôi có thể nhận thấy Luke đang cười lớn.

“Em muốn một câu trả lời thành thực hay một câu trả lời đạt điểm tuyệt đối cho câu hỏi ‘Ngươi đàn ông của bạn có thực sự yêu bạn không?’ trên tạp chí Cosmos nào?”

“Cho em câu trả lời đạt điểm tuyệt đối đi,” tôi nói sau khi nghĩ một lát.

“Anh muốn tham gia vào từng việc nhỏ trong đám cưới của chúng ta,” Luke nói rất chân thành. “Anh hiểu rằng nếu anh tỏ ra thiếu quan tâm ở bất cứ giai đoạn nào thì đó là dấu hiệu anh chưa thực sự cam kết gắn bó đời mình với em, một phụ nữ xinh đẹp, chu đáo, và rất đỗi đặc biệt, và thành thực mà nói, anh không xứng đáng có được em.”

“Nghe cũng khá hay đấy, em nghĩ thế,” tôi nói, hơi miễn cưỡng. “Nào, bây giờ nói cho em câu trả lời thành thực đi.”

“Hẹn gặp em ở buổi lễ.”

“Ha ha ha. Được rồi, em chỉ muốn nói là, anh sẽ ân hận khi em bắt anh mặc com lê cưới màu hồng.”

“Em nói đúng,” Luke nói. “Anh sẽ ân hận. Bây giờ anh phải đi rồi. Thật sự đấy. Anh sẽ gặp em sau nhé.”

“Bye.”

Tôi đặt điện thoại xuống, với tay lấy áo khoác, và cầm túi xách lên. Khi kéo khóa lại, tôi liếc nhìn mẩu giấy lần nữa và cắn môi. Có lẽ tôi nên ở đây mà nghĩ thêm chút nữa, và cố gắng đưa ra quyết định.

Nhưng rồi... dù cưới ở Anh hay ở Mỹ thì chúng tôi cũng cần danh sách quà tặng đám cưới, đúng không nhỉ? Vậy nên cũng có lý khi tôi chỉ việc đi chọn quà tặng đám cưới trước đã - và quyết định tôi sẽ cưới ở nước nào sau.

Chính xác.

OK, lẽ ra tôi nên nhận ra rằng rất nhiều cô dâu có thể muốn chọn quà ở Tiffany. Và đây là thời điểm rất đông khách trong ngày, và số lượng nhân viên bán hàng ở một thời điểm thì hạn chế. Tôi đã nói với bọn họ rằng đây là trường hợp khẩn cấp và tôi phải nói rằng, họ rất thông cảm, nhưng ngay cả khi họ rất thông cảm thì họ cũng không thể tiếp tôi vào lúc này. Họ hỏi liệu tôi có thể quay lại vào lúc hai giờ hoặc ngày mai được không.

Nhưng lúc hai giờ thì tôi phải làm việc. Và ngày mai tôi sẽ rất bận, tôi đã biết là mình không được nghỉ trưa tử tế mà. Chúa ơi, làm thế nào mà ta vừa chuẩn bị đám cưới lại vừa đi làm cùng một lúc được nhỉ? Khi đi bộ về Barneys, tôi bực dọc trong người. Đã quyết định sẽ lên danh sách quà cưới rồi thì tôi không thể chờ thêm một phút nào nữa. Tôi muốn làm ngay bây giờ, khi tôi đầy hứng thú, và trước khi ai đó đi mua cho chúng tôi một cái bình thon cổ màu xanh lá cây. Tôi đang băn khoăn liệu có nên gọi cho những người thân thiết để cho họ biết sẽ có danh sách quà cưới không thì... mắt tôi bị dán một quảng cáo của hãng Crate và Barrel. “Hãy bước vào và lên danh sách quà tặng,” dòng chữ viết phía trên bức ảnh một ấm đun trà to, bóng loáng.

Tôi dừng lại ngay ở giữa phố. Có một cửa hiệu Crare và Barrel lớn cách đây khoảng hai phút đi bộ. Ý tôi là, nó không phải là Tiffany - nhưng nó cũng là quà tặng, đúng không? Nó cũng có xoong chảo, và các thứ... Ôi, tôi đang đi. Tôi bắt đầu bước, mỗi lúc mỗi nhanh hơn, cho đến khi tôi gần như chạy trên vỉa hè.

Gần như tôi đang lao vào cửa hàng, thở gấp, và nhận ra mình không biết gì về việc lên danh sách quà cưới. Thực ra, tôi hoàn toàn không biết gì về danh sách cưới cả. Vụ đám cưới của Tom và Lucy tôi ké với bố mẹ, và mẹ đã chuẩn bị mọi thứ - và người duy nhất còn lại tôi quen mà đã cưới là Suze, cô ấy và Tarquin không có danh sách quà cưới.

Tôi thẩn thơ nhìn quanh cửa hàng, băn khoăn không biết bắt đầu từ đâu. Cửa hàng thật sáng sủa, với những cái bàn sặc sỡ kê chỗ này chỗ kia được xếp sắp như chuẩn bị ăn tối, và có bày rất nhiều ly cốc sáng loáng, những giá đựng dao, và đồ làm bếp bằng thép không gỉ.

Khi đi lang thang đến chỗ chồng xoong nồi sáng bóng, tôi để ý thấy có một cô gái tóc đuôi gà lắc la lắc lư đang đi quanh đánh dấu các thứ trong một cái danh sách nào đó. Tôi tiến lại gần hơn, cố gắng nhìn xem cô ấy đang làm gì, và tia thấy dòng chữ “Phiếu lên danh sách quà tặng ở Crate và Barrel” trên tờ giấy. Cô ấy cũng đang lên danh sách quà tặng! OK, tôi có thể quan sát xem cô ấy làm gì.

“Chào,” cô ấy nói, ngẩng lên. “Chị có biết gì về đồ nấu ăn không? Chị có biết cái này gọi là gì không?”

Cô ấy cầm một cái chảo lên, và tôi không thể giấu được nụ cười của mình. Thiệt tình, mấy người Manhattan này chẳng biết gì cả. Cô ấy cò lẽ chưa bao giờ nấu một bữa ăn nào trong suốt cuộc đời mình!

“Đó là một cái chảo rán,” tôi lịch sự nói. “Cô dùng nó để rán các thứ.”

“OK. Vậy cái này thì sao?”

Cô ấy cầm một cái chảo khác lên, cái này có bề mặt gợn sóng và có hai cái tay cầm to. Ôi. Cái đó để làm cái quái gì nhỉ?

“Tôi... ừm... tôi nghĩ đó là một cái... chảo... nướng... rán... ốp la...”

“À, ừ nhỉ.” Cô ấy nhìn nó băn khoăn và tôi nhanh chóng lảng ra chỗ khác. Tôi đi qua chỗ bày bát sứ để ăn ngũ cốc và dừng chân lại ở một quầy có ghi chữ “Quầy đăng ký quà tặng.” Có lẽ đây là nơi ta lấy mấy cái mẫu đăng ký.

“Chào mừng quý khách đến Crate và Barrel,” có một thông điệp vui vẻ trên màn hình máy tính. “Xin hãy nhập yêu cầu của quý khách vào máy.”

Tôi bấm điên cuồng vào màn hình mấy lần liền. Tôi còn hóng một đôi phía sau lưng tôi cãi nhau về mấy cái đĩa.

“Em chỉ không thích trở thành thứ đồ gốm màu nâu sẫm thôi,” cô gái đang nói gần như sắp khóc.

“Ừm, vậy em muốn thành cái gì?” chàng trai đáp trả.

“Em không biết!”

“Có phải em đang nói anh là thứ đồ gốm màu nâu sẫm không hả Marie?”

Ôi Chúa ơi, tôi phải thôi ngay cái vụ nghe lén này. Tôi nhìn xuống màn hình một lần nữa, và dừng lại vì ngạc nhiên. Tôi vừa mở trang ta có thể xem danh sách đăng ký của những người khác để biết sẽ mua cho họ quà gì. Tôi chuẩn bị ấn vào nút “Thoát” và bỏ đi thì lại dừng lại.

Sẽ rất tuyệt nếu xem được những người khác đăng ký cái gì, đúng không?

Thận trọng, tôi nhập tên “R. Smith” và ấn “Enter.”

Thật kinh ngạc, màn hình bắt đầu hiện ra một lô một lốc tên của các cặp đôi.

Rachel Smith và David Forsyth, Oak Springs, bang Miss.

Annie M. Winters và Rod Smith, Raleigh, bang N.c.

Richard Smith và Fay Bullock, Wheaton, bang III.

Leroy Elms và Rachelle F. Smith...

Cái này thật tuyệt! OK, để xem xem Rachel và David chọn gì nào. Tôi nhấn “Enter” và một lát sau cái máy bắt đầu nhả ra một mẩu giấy.

Đĩa thủy tinh để ăn Trứng cá muối/Tôm 4 cái

Đĩa đựng bánh có chân và có nắp chụp 1 cái

Bát thủy tinh đựng hoa quả 2 cái

Bình thon cổ kiểu cổ điển dung tích 28 oz.

Ôi, tất cả đều có vẻ rất tuyệt. Tôi chắc chắn muốn một cái bát thủy tinh đựng hoa quả. Và cái đĩa đựng tôm.

OK, bây giờ hãy xem Annie và Rod đã chọn gì nào. Tôi nhấn “Enter” lần nữa, và một danh sách khác bắt đầu hiện ra trước mắt tôi.

Trời ơi, Annie và Rod thích đồ dùng cho quầy rượu! Tôi băn khoăn không hiểu tại sao họ lại muốn đến tận ba cái xô đựng đá.

Thế này thì đúng là nghiện ngập thật! Xem Richard và Fay sẽ mua gì nào. Và rồi Leroy và Rachelle... tôi in hết ra, và băn khoăn không hiểu có nên thử một cái tên khác không, như Brown chẳng hạn, thì một giọng nói vang lên, “Thưa chị, tôi có thể giúp gì cho chị ạ?” Tôi ngẩng đầu lên thấy một nhân viên bán hàng đeo biển tên là “Bud” đang mỉm cười với mình. “Có phải chị đang gặp khó khăn tìm danh sách quà tặng không?”

Tôi cảm thấy hơi ngượng.

Tôi không thể thú nhận mình chỉ đang thọc mũi vào chuyện của người khác.

“Tôi... thực ra... tôi vừa tìm ra rồi.” Tôi cầm đại cái danh sách của Richard và Fay lên. “Họ là bạn của tôi, Richard và Fay.” Tôi hắng giọng. “Tôi muốn mua cho họ một món quà cưới. Đó là lý do tại sao tôi ở đây. Thêm nữa, tôi muốn lên danh sách quà cưới cho chính mình.”

“Vâng, vậy mua quà tặng trước đã. Chị muốn mua gì ạ?”

“Ừm... vâng...” Tôi liếc xuống cái danh sách. “Ừm...”

Thôi nào. Tôi thực sự sẽ không mua một món quà cho một cặp đôi lạ hoắc nào đó. Chỉ cần thú nhận sự thật. Tôi là kẻ thọc mạch.

“Thực ra... tôi nghĩ sẽ để hôm khác làm,” tôi nói. “Nhưng tôi muốn lên danh sách quà tặng cho bản thân đã.”

“Không sao ạ!” Bud vui vẻ nói. “Đây là mẫu đăng ký để chị điền vào khi đi loanh quanh đây... chị sẽ thấy hầu hết các sản phẩm của chúng tôi được chia nhỏ ra thành các mục khác nhau...”

“Ô, đúng vậy. Như là...”

“Đồ bếp, đồ dao dĩa, đồ bát đĩa, xoong nồi, đồ dùng cho quầy rượu, cốc ly uống rượu có chân, đồ thủy tinh...” Cậu ta dừng lại để thở. “Và rất nhiều loại khác nữa.”

“Đúng vậy...”

“Có thể việc này hơi khó khăn một chút, phải quyết định xem chị muốn gì cho ngôi nhà mới của mình.” Cậu ta mỉm cười với tôi. “Vậy nên tôi xin gợi ý là, chị nên bắt đầu với những thứ thiết yếu. Hãy nghĩ về những thứ cần thiết hàng ngày - và rồi tiếp tục từ đó. Nếu chị cần đến tôi, hãy cứ gọi nhé!”

“Tuyệt quá! Cám ơn nhiều!”

Bud đi chỗ khác và tôi phấn khích nhìn quanh cửa hàng, tôi chưa bao giờ hứng khởi như thế kể từ khi viết danh sách quà tặng cho ông già Noel. Và thậm chí ngay cả khi mẹ tôi dòm qua vai tôi mà nói những điều như kiểu “Mẹ không chắc ông già Noel có thể tặng con một đôi dép đi trong nhà bằng hồng ngọc thật đâu, con yêu ạ. Sao con không xin một quyển sách tập tô thật đẹp nhỉ?”

Bây giờ, không ai bảo tôi có thể hay không thể có gì. Tôi có thể viết bất cứ thứ gì tôi thích! Tôi có thể chọn mấy cái đĩa ồ đằng kia... và cái bình kia... và cái ghế kia... Ý tôi là, nếu tôi muốn, tôi có thể chọn bất cứ cái gì! Cả cửa hàng này!

Bạn biết đấy. Theo lý thuyết là thế.

Nhưng tôi sẽ không bị phấn khích quá mức đâu. Tôi sẽ bắt đầu với những nhu cầu hàng ngày, đúng như Bud gợi ý. Cảm thấy vui sướng vì đã trưởng thành, tôi tha thẩn tiến đến chỗ trưng bày dụng cụ nhà bếp và bắt đầu xem xét kỹ mấy cái giá bày hàng.

Ôi. Kẹp tôm hùm! Phải lấy mấy cái đó mới được. Và cả mấy cái bát đựng ngô bé xíu đáng yêu kia nữa. Và mấy bông hoa cúc bé xíu bằng nhựa dễ thương kia nữa. Tôi chẳng biết chúng để làm gì nhưng nhìn thật quá đỗi đáng yêu!

Tôi ghi lại các số hiệu thật cẩn thận trên tờ danh sách của mình. OK. Còn gì nữa nhỉ? Khi nhìn quanh lần nữa, tôi như bị dãy đồ crom sáng bóng hút hồn.

Ôi chao. Chúng tôi phải có máy làm đông sữa chua mới được. Và một máy làm bánh quế nữa. Và máy làm bánh mì, và máy ép hoa quả, và Lò nướng bánh chuyên nghiệp dùng cho các bếp trưởng kia nữa. Tôi viết tất cả các số hiệu lại và nhìn quanh thật hài lòng. Làm thế quái nào mà tôi lại chưa bao giờ làm cái việc lên danh sách quà tặng thế này chứ? Đi mua sắm mà không cần phải tiêu tiền!

Bạn biết đấy, lẽ ra tôi nên cưới lâu rồi mới phải.

“Xin lỗi.” Cái cô gái tóc đuôi gà đang ở bên quầy dao. “Chị có biết cái xén lông gia cầm để làm gì không?” Cô ấy cầm một cái dụng cụ gì đó lên, cái này tôi chưa bao giờ nhìn thấy trong đời.

“Chúng là... cái xén lông cho gia cầm... tôi đoán thế...”

Chúng tôi đờ đẫn nhìn nhau một lúc, rồi cô gái nhún vai nói, “OK,” và viết nó vào danh sách.

Có lẽ tôi cũng nên lấy một vài cái xén lông đó. Và một trong những con dao thái rau thơm đáng yêu kia. Và một cái đèn hàn chuyên dụng để làm bánh crème brulee nữa.

Có thể giờ thì tôi chưa từng làm bánh crème brulee - nhưng biết đâu đấy. Khi kết hôn rồi, có thể tôi sẽ làm. Tôi bỗng hình dung ra cảnh tôi đeo tạp dề, một tay làm bánh brulee còn tay kia quấy nước sốt hoa quả tự làm ở nhà, trong khi Luke và một hàng dài những vị khách vui tính đứng nhìn đầy ngưỡng mộ.

“Vậy chị còn lên danh sách ở đâu khác nữa?”cô gái hỏi, cầm một cái đánh trứng lên và nhìn chằm chằm vào nó.

Tôi nhìn cô ấy ngạc nhiên. “Ý cô là sao? Được phép có nhiều hơn một danh sách sao?”

“Tất nhiên! Tôi có ba cái này. Đây là của Williams-Sonoma, và Bloomies. Ở đó rất hay, chị có thể rà mọi thứ bằng một cái súng...”

“Ba danh sách sao!” Tôi không thể ngăn sự sung sướng lộ ra trong giọng mình.

Và thực sự, bạn cứ nghĩ mà xem, sao chỉ dừng lại ở ba?

Vì thế cho đến lúc tôi có mặt ở căn hộ của Elinor tối hôm đó, tôi đã hẹn để lên danh sách quà ở Tiffany, Bergdorf, Bloomingdale’s, và Barneys, đặt catalogue của Williams- Sonoma, và bắt đầu một danh sách quà cưới trên mạng.

Tôi chưa thể nghĩ đến việc sẽ cưới ở đâu - nhưng những việc cần làm trước thì nên làm trước.

Khi Elinor mở cửa, nhạc đang được mở và căn hộ có mùi hoa thơm thật dễ chịu. Elinor đang mặc một cái váy cuốn, và tóc bà ta nhìn hơi mềm hơn so với thường lệ - và khi bà ta hôn tôi, bà ta khẽ siết chặt lấy tay tôi.

“Luke đã đến rồi,” bà nói khi chúng tôi đi dọc theo hành lang. “Đôi giày khá đẹp đấy. Mới phải không?”

“Ờ, đúng thế ạ. Của Dolce & Gabbana ạ! Cảm ơn bác!” Tôi không thể ngăn mình há hốc mồm vì ngạc nhiên. Tôi chưa bao giờ được Elinor khen. Chưa từng một lần.

“Nhìn cháu có vẻ gầy đi một chút,” bà ta nói thêm. “Có vẻ hợp với cháu đấy.”

Tôi quá choáng nên đã đứng lại ngay giữa bậc cửa - rồi phải đi nhanh lên để đuổi kịp bà ta. Có phải cuối cùng thì Sherman, sau một thời gian tương đối dài, sẽ nỗ lực để đối xử tử tế với tôi không? Tôi không tin nổi chuyện này.

Nhưng thôi... cứ thử nghĩ mà xem, bà ta cũng khá tử tế vào lúc cuối bữa tiệc đính hôn đấy chứ. Bà ta nói đúng là một sai sót khi tên tôi không có trong danh sách vào cửa và bà ấy thực sự rất xin lỗi.

Thực ra không phải, bà ấy không hẳn đã nói xin lỗi - bà ấy sẽ kiện những người tổ chức tiệc. Nhưng thôi. Nghe như thế cũng là có quan tâm rồi, đúng không nhỉ?

Chúa ơi, có lẽ Elinor có một phần tốt đẹp đang ẩn giấu, tôi nghĩ. Có lẽ có một con người hoàn toàn khác dưới cái vỏ ngoài băng giá kia. Đúng thế! Bà ấy yếu đuối và cảm thấy bất an nhưng lại cố tạo ra vỏ bọc bảo vệ bên ngoài. Và tôi là người duy nhất có thể nhìn dưới lớp vỏ bọc này, và khi tôi cởi bỏ được vỏ bọc đó và đưa Elinor thực sự ra với thế giới bên ngoài thì cả cộng đồng New York này sẽ vô cùng ngạc nhiên, và Luke sẽ yêu tôi hơn nữa, và mọi người sẽ gọi tôi là Cô gái đã làm thay đổi Elinor Sherman, và...

“Becky này?” Giọng Luke cắt ngang suy nghĩ của tôi. “Em ổn chứ?”

“Vâng,” tôi nói, giật mình nhận ra mình đã đâm vào bàn cà phê.

“Vâng, em ổn!”

Tôi ngồi cạnh anh trên ghế sofa, Elinor đưa cho tôi một cốc rượu ướp đá lạnh, và tôi uống một ngụm, liếc ra ngoài cửa sổ nhìn ánh điện sáng lấp lánh ở khắp Manhattan. Elinor và Luke đang bàn luận dở về tổ chức từ thiện, còn tôi nhai một hạt hạnh nhân tẩm muối và đầu óc để đi đâu đó. Chẳng hiểu sao tôi lại hình dung ra cảnh tượng như trong mơ khi Elinor nói với đám đông, “Becky Bloomwood không chỉ là người con dâu mẫu mực mà còn là người bạn đáng quí,” và tôi mỉm cười thật khiêm nhường khi mọi người bắt đầu vỗ tay, rồi bỗng nhiên có một tiếng gì đó, và tôi tỉnh ra, làm sóng một ít rượu ra ngoài.

Elinor đóng cuốn sổ tay bằng da cá sấu mà bà vừa viết lại. Bà cất nó đi, vặn nhỏ nhạc lại một chút, và nhìn thẳng vào mắt tôi.

“Rebecca này,” bà ta nói.

“Vâng ạ.”

“Bác yêu cầu cháu đến đây tối nay vì có một việc bác cần trao đổi với cháu.” Bà rót thêm rượu cho tôi và tôi mỉm cười với bà.

“Dạ, thế ạ?”

“Như cháu biết, Luke là một chàng trai trẻ giàu có.”

“Ồ. Vâng,” tôi nói, hơi ngượng ngùng, “Ừm... vâng, cháu nghĩ vậy.”

“Bác đã nói chuyện với các luật sư của mình... và cả với các luật sư của Luke... và tất cả đều thống nhất ý kiến. Vì thế bác muốn đưa cho cháu cái này...” Bà ta mỉm cười vui vẻ với tôi và đưa cho tôi một cái phong bì trắng khá dày - rồi đưa cho Luke một cái khác.

Khi nhận nó, tôi cảm thấy khá phấn khích. Bạn biết sao không? Elinor đang trở nên thân thiện hơn. Cái này đúng như phim Dallas vậy. Có lẽ bà ấy muốn cho tôi làm một thành viên của công ty gia đình hay đại loại như vậy, để chào đón tôi vào vương triều. Chúa ơi, đúng rồi! Và tôi sẽ dự các cuộc họp ban điều hành và tất cả mọi thứ và chúng tôi sẽ cùng tiếp quản công ty thật xuất sắc và tôi sẽ đeo đôi hoa tai cỡ bự...

Thật phấn khích, tôi mở phong bì và lôi ra một tập tài liệu dày, được đánh máy. Nhưng khi vừa đọc mấy dòng chữ thì tôi cảm thấy sự phấn khích đã tan biến đi đâu mất.

Bản thỏa thuận

Giữa Luke James Brandon (dưới đây gọi là “Chú rể”) và Rebecca fane Bloomwood (dưới đây gọi là “Cô dâu”) về việc...

Tôi không hiểu. Bản thỏa thuận về cái gì chứ? Đây có phải là...

Chắc chắn đây không phải là một...

Tôi ngơ ngẩn nhìn sang Luke, nhưng anh đang lật nhanh đống giấy tờ, trông ngạc nhiên chẳng kém gì tôi.

“Mẹ, cái này là cái gì thế?” Luke hỏi.

“Chỉ là đề phòng thôi mà,” Elinor nói và cười lạnh lùng. “Một dạng bảo hiểm.”

Ôi Chúa ơi. Đúng là nó. Một hợp đồng tiền hôn nhân.

Cảm thấy hơi buồn nôn, tôi lật thật nhanh hợp đồng. Nó dài khoảng 10 trang, có mấy cái tiêu đề kiểu như “Phân chia tài sản trong trường hợp ly hôn.”

“Chính xác là bảo hiểm khỏi cái gì mới được chứ?” Giọng Luke líu ríu lại.

“Thôi đừng giả vờ như chúng ta đang sống trong thế giới của chuyện cổ tích nữa,” Elinor quả quyết. “Chúng ta đều biết chuyện gì có thể xảy ra mà.”

“Chính xác là chuyện gì chứ?”

“Đừng ấu trĩ thế Luke. Con biết chính xác mẹ muốn nói gì mà. Và hãy ghi nhớ rằng Rebecca... chúng ta nên nói thế nào nhỉ, có một quá khứ mua sắm thế nào chứ?” Bà ta liếc nhìn đôi giày của tôi đầy ngụ ý - và cảm thấy hơi bẽ mặt, tôi nhận ra lý do bà ta hỏi tôi về nó.

Bà ta không cố gắng tử tế. Bà ta tập hợp mọi chứng cứ để chống lại tôi.

Ôi, làm sao tôi lại ngu ngốc đến thế chứ? Làm sao Elinor lại tử tế được chứ. Chuyện đó chẳng bao giờ tồn tại.

“Để cháu nói cho rõ chuyện này ạ,” tôi nói, hít thật sâu. “Bác nghĩ cháu chạy theo Luke vì tiền à?”

“Becky, tất nhiên mẹ anh không nghĩ vậy,” Luke hét lên.

“Đúng, mẹ anh nghĩ vậy!”

“Một bản hợp đồng tiền hôn nhân chỉ đơn giản là một thủ tục hợp lý trước khi kết hôn.”

“Vâng, đó là một bước mà con thực sự nghĩ bọn con không cần làm,” Luke vừa nói vừa khẽ cười.

“Mẹ lại không tán thành ý kiến đó,” Elinor nói. “Mẹ chỉ đang cố gắng bảo vệ con. Cả hai đứa con,” bà ta thêm vào không thuyết phục tẹo nào.

“Bác nghĩ gì vậy, cháu sẽ... ly hôn với Luke và cuỗm hết tiền của anh ấy à?”

Giống như bác đã làm với những người chồng của bác, tôi suýt nói thêm nhưng rồi kịp ngăn mình lại. “Bác nghĩ đó là lý do cháu muốn cưới anh ấy à?”

“Becky...”

“Có lẽ cháu có thể tranh thủ thời gian đọc kỹ bản hợp đồng đi...”

“Cháu không cần đọc kỹ.”

“Bác có thể hiểu là cháu từ chối ký nó chứ?” Elinor nhìn tôi vẻ đắc thắng cứ như thể tôi vừa khẳng định lại tất cả những nghi ngờ bà ta gán cho tôi.

“Không!” Tôi run rẩy nói. “Cháu không từ chối ký! Cháu sẽ ký bất cứ cái gì bác muốn! Cháu không thể để bác nghĩ cháu thèm tiền của Luke được!” Tôi chộp lấy cái bút trên bàn và giận dữ ký nguệch ngoạc lên tờ đầu tiên, mạnh đến nỗi tôi xé rách cả tờ giấy.

“Becky, đừng ngốc như thế!” Luke hét lên. “Mẹ...”

“Được rồi! Cháu sẽ ký từng cái tờ... chết tiệt...”

Mặt tôi nóng lên và mắt tôi hơi nhòe đi khi lật giở các tờ giấy, liên tục ký mà không thèm nhìn những dòng chữ phía trên. Rebecca BloomwoocL Rebecca Bloomwood.

“Được rồi, con sẽ không ký,” Luke nói. “Con chưa bao giờ muốn có cái bản thỏa thuận tiền hôn nhân này! Và con chắc chắn sẽ không ký cái gì mà con chưa từng nhìn thấy trong cuộc đời mình.”

“Được rồi. Xong rồi.” Tôi đặt bút xuống và cầm túi xách lên. “Cháu nghĩ cháu phải đi rồi. Tạm biệt bác, Elinor.”

“Becky này...” Luke nói. “Mẹ, cái quái gì khiến mẹ làm việc này?” Khi tôi ra khỏi căn hộ của Elinor, đầu tôi vẫn còn chao đảo. Tôi chờ thang máy vài giây - nhưng khi nó không lên, tôi tiến ra cầu thang bộ. Tôi cảm thấy người mình run lên vì giận dữ, cảm thấy mất thể diện. Bà ta nghĩ tôi là kẻ đào mỏ.

Đó có phải điều mà mọi người đều nghĩ không?

“Becky ơi!” Luke chạy xuống cầu thang bộ ngay sau tôi, ba bậc một lúc. “Becky này, đợi đã. Anh rất xin lỗi. Anh không biết gì...” Khi chúng tôi đi xuống tầng trệt, anh ôm chặt lấy tôi và tôi đứng đó bất động. “Hãy tin anh. Anh cũng sốc như em vậy.”

“Vâng... anh biết không... em nghĩ anh nên ký,” tôi nói, trân trối nhìn xuống sàn nhà. “Anh nên bảo vệ bản thân mình. Điều đó cũng hợp lý mà.”

“Becky. Đây là chuyện của anh. Đây là chuyện của chúng ta.” Anh nhẹ nhàng nâng cằm tôi lên để tôi không thể nhìn đi đâu khác ngoại trừ cặp mắt đen của anh. “Anh biết em đang giận. Tất nhiên là em giận dữ. Nhưng em phải tha lỗi cho mẹ anh. Bà đã sống ở Mỹ quá lâu. Hợp đồng tiền hôn nhân là một vấn đề có tính chuẩn mực ở đây. Bà không có ý...”

“Có, mẹ anh có ý đó,” tôi nói, cảm thấy sự nhục nhã lại trào lên. “Đó đúng là những gì mẹ anh nghĩ. Bà nghĩ em có kế hoạch gì đó... muốn lấy hết tiền của anh và tiêu xài vào giày dép!”

“Đó chẳng phải kế hoạch của em sao?” Luke giả vờ bị sốc. “Em đang thú nhận với anh đấy à? Ừm, nếu em có ý định thay đổi một vài nguyên tắc cơ bản thì có lẽ chúng ta nên ký một bản hợp đồng tiền hôn nhân...”

Tôi cười nửa miệng - nhưng tôi vẫn cảm thấy lòng quặn lên.

“Em biết nhiều người ở đây ký hợp đồng tiền hôn nhân,” tôi nói. “Em biết điều đó. Nhưng mẹ anh không nên cứ thế... đưa ra một bản mà không hỏi ý kiến của chúng ta! Anh có biết bà làm em cảm thấy thế nào không?”

“Anh biết.” Luke nhẹ nhàng vỗ lưng tôi an ủi. “Anh cũng giận bà lắm.”

“Anh không giận.”

“Tất nhiên là anh giận.”

“Không, anh không giận! Anh chưa bao giờ nổi giận với mẹ anh! Đó mới là vấn đề đấy.” Tôi đẩy tay anh ra, cố giữ bình tĩnh.

“Becky này?” Luke nhìn tôi chằm chằm. “Còn chuyện gì khác không ổn à?”

“Không chỉ có chuyện này. Mọi chuyện... đều không ổn! Cách mẹ anh đòi cầm trịch đám cưới. Cách mẹ anh tỏ ra khinh khỉnh và cư xử thật tồi tệ với bố mẹ em...”

“Mẹ anh vốn là người rất trang trọng,” Luke bao biện. “Không phải mẹ anh cố tỏ ra khinh khỉnh. Nếu bố mẹ em biết mẹ anh lâu hơn...”

“Và cái cách mẹ anh lợi dụng anh!” Tôi biết mình đang ở thế nguy hiểm rồi - nhưng một khi đã bắt đầu thì tôi không thể ngăn cho mọi thứ tuôn ra. “Anh dành hàng giờ và hàng giờ cho mẹ anh. Anh cung cấp cả nhân viên cho tổ chức từ thiện của bà. Anh còn cãi nhau với Michael chỉ vì bà ấy. Em không hiểu nổi! Anh biết Michael quan tâm đến anh. Anh biết anh ấy chỉ có ý tốt. Nhưng chỉ vì mẹ anh mà anh thậm chí còn không nói chuyện với anh ấy nữa!”

Mặt Luke có vẻ ngần ngại, và tôi có thể thấy tôi đã chạm nọc anh rồi.

“Và bây giờ bà muốn chúng ta dọn về ở cùng nhà. Anh không thấy sao? Bà chỉ muốn kiểm soát anh! Bà sẽ bắt anh chạy cong đuôi lên theo bà cả ngày, và bà sẽ không để cho chúng ta yên đâu... Luke này, anh thực sự đã làm cho mẹ anh rất nhiều việc rồi!”

“Chuyện đó thì có gì sai?” Mặt của Luke dần dần căng ra. “Bà là mẹ anh.”

“Em biết bà là mẹ anh! Nhưng thôi nào. Bà ấy chưa bao giờ quan tâm đến anh cho đến khi anh thành công ở đây. Có nhớ chuyến đi đầu tiên của chúng ta đến New York không? Anh đã tha thiết muốn gây ấn tượng với bà ấy - vậy mà bà ấy thậm chí còn không buồn gặp anh! Nhưng bây giờ khi anh đã thành công ở đây, anh có danh tiếng, anh có các hợp đồng với giới truyền thông, anh có vốn - thì đột nhiên bà ấy muốn nhận lấy mọi thứ và chỉ việc lợi dụng anh…”

“Điều đó không đúng.”

“Đó là sự thật! Anh chỉ không nhận ra thôi! Anh bị bà ấy làm cho mờ mắt rồi!”

“Nghe này, Becky, em thì rất dễ chỉ trích,” Luke nóng giận nói. “Em có mối quan hệ tuyệt vời với mẹ em. Còn anh mới chỉ gặp lại mẹ khi đã trưởng thành rồi...”

“Chính xác!” tôi gào lên, trước khi kịp ngăn mình lại. “Đó là điều em muốn chứng minh! Bà ta không hề quan tâm quái gì đến anh lúc đó đúng không!”

Ôi, chết tiệt. Lẽ ra tôi không nên nói thế. Cảm giác đau đớn như hiện ra trong mắt của Luke và bỗng nhiên trông anh như một cậu bé mười tuổi.

“Em biết điều đó không đúng mà,” anh nói. “Mẹ anh muốn có anh. Đó không phải lỗi của mẹ.”

“Em biết. Em xin lỗi...” tôi tiến lại gần anh, nhưng anh lảng ra chỗ khác.

“Becky này, em hãy thử đặt mình vào vị trí của mẹ anh đi. Hãy nghĩ về những gì bà phải trải qua. Phải bỏ con ở lại, phải tỏ ra can đảm. Bà đã phải che giấu cảm xúc của mình quá lâu rồi, không ngạc nhiên khi cư xử của bà có phần gượng gạo.”

Nghe anh nói mà tôi muốn khóc. Anh đã cố lý giải được mọi thứ. Anh vẫn là một cậu bé cố gắng viện mọi lý do trên đời để biện minh cho việc mẹ mình không bao giờ đến thăm mình.

“Nhưng giờ đây anh và mẹ có cơ hội xây dựng lại mối quan hệ,” Luke nói. “Có lẽ bà chỉ hơi thiếu khéo léo lúc này hay lúc khác. Nhưng bà đang cố gắng hết sức rồi.”

Vâng, đúng rồi, tôi chỉ muốn nói. Bà ấy đã thực sự rất cố gắng xây dựng quan hệ với em.

Thay vì đó, tôi chỉ khẽ nhũn vai và lí nhỉ, “Em đoán vậy.”

Luke tiến lại gần và cầm tay tôi. “Đi lên tầng đi. Chúng ta sẽ lại uống rượu. Quên chuyện đã xảy ra đi nhé.”

“Không,” tôi thở gấp. “Em nghĩ em sẽ... về nhà. Anh cứ đi lên đi. Hẹn gặp anh sau nhé.”

Khi tôi đi trên đường về nhà, trời bắt đầu mưa, những hạt rất to, bắn tung tóe, tạo thành các vũng nước trên đường và những mái che cũng nhỏ từng giọt lớn. Chúng rơi lộp độp vào đôi má nóng ran của tôi, làm ướt tóc tôi và làm đôi giày da lộn mới mua của tôi bị vấy bẩn. Nhưng tôi gần như không để ý. Tôi vẫn còn cảm thấy tổn thương bởi buổi tối hôm nay, bởi cái nhìn sắc lẹm của Elinor, bởi sự mất thể diện của chính mình, bởi sự giận dữ với Luke.

Đúng lúc tôi bước vào trong căn hộ thì có một tiếng sấm vang trời. Tôi bật tất cả đèn và ti vi lên, và nhặt đống thư từ. Có một phong bì mẹ tôi gửi và tôi mở nó ra đầu tiên. Một mảnh vải mẫu rơi ra và một bức thư dài phảng phất mùi nước hoa của mẹ.

Becky, con yêu,

Hy vọng mọi việc ở New York vẫn ổn!

Đây là màu mẹ đang định chọn cho khăn ăn. Janice nói chúng ta nên chọn màu hồng nhưng mẹ nghĩ cái màu mận nhạt này rất đẹp, đặc biệt sẽ rất hợp với màu hoa mà mẹ đang nghĩ đến. Nhưng cho mẹ biết con nghĩ thế nào nhé, con là cô dâu mà con yêu!

Người thợ ảnh mà Dennis giới thiệu đã ghé thăm vào hôm qua và bố mẹ đã rất ấn tượng. Bố đã nghe rất nhiều điều tốt đẹp về anh ta ở câu lạc bộ golf, đó cũng là một dấu hiệu tốt.

Anh ta có thể chụp ảnh màu và ảnh đen trắng, và sẽ được khuyến mãi một album ảnh, có vẻ như vụ này rất hời. Ngoài ra, anh ta có thể biến bức ảnh con thích nhất thành một bộ xếp hình nhỏ gồm một trăm miếng để gửi tặng tất cả khách mời như lời cảm ơn nho nhỏ!

Điều quan trọng hơn cả, mẹ đã nói với anh ta rằng chúng ta sẽ chụp rất nhiều ảnh của con ở cạnh cây hoa anh đào. Bố mẹ đã trồng cái cây đó khi con được sinh ra, và mẹ luôn có một mơ ước thầm kín là bé Rebecca bé nhỏ sẽ trưỏng thành và một ngày nào đó sẽ đứng bên cạnh cây hoa anh đào trong ngày cưới. Con là con gái duy nhất của bố mẹ và ngày này thực sự rất quan trọng đối với chúng ta.

Yêu con rất nhiều,

Mẹ của con.

Đọc đến cuối thư, tôi bật khóc. Tôi không hiểu sao tôi lại nghĩ là mình muốn cưới ở New York chứ. Tôi không biết tại sao lại để Elinor cho tôi xem cái khách sạn Plaza ngu ngốc kia. Tôi muốn tổ chức đám cưới ở nhà. Với bố mẹ, với cây hoa anh đào, với bạn bè tôi, và những thứ quan trọng đối với tôi.

Đúng thế, tôi đã quyết định.

“Becky này.”

Tôi giật nảy mình quay lại. Đó là Luke, anh đang đứng ở cửa ra vào, thở hổn hển và ướt nhẹp từ đầu đến chân. Tóc anh bét chặt vào da đầu và những hạt nước mưa vẫn chảy xuống mặt anh. “Becky...” anh khẩn khoản nói. “Anh xin lỗi. Anh rất xin lỗi. Lẽ ra anh không nên để em đi như thế. Anh đã thấy trời mưa... Anh không biết anh nghĩ gì nữa...” Anh dừng lại khi thấy khuôn mặt đẫm nước mắt của tôi. “Em ổn chứ?”

“Em ổn.” Tôi lau nước mắt đi. “Luke này... Em cũng rất xin lỗi.” Luke nhìn tôi một hồi lâu, mặt anh run lên, mắt anh như bùng cháy. “Becky Bloomwood,” cuối cùng anh cũng lên tiếng. “Em là cô gái có tâm hồn rộng lượng nhất... vị tha nhất... đáng yêu nhất... anh không xứng đáng có được...”

Anh dừng lời và tiến đến gần tôi, khuôn mặt mãnh liệt đầy ham muốn. Khi anh hôn tôi, những giọt nước mưa rơi từ tóc anh xuống miệng tôi và hòa cùng vị mặn mòi của thân thể anh. Tôi nhắm mắt lại và để cơ thể mình chùng xuống, cảm giác dễ chịu dần dần xuất hiện. Tôi cò thể nhận thấy anh rắn rỏi và mãnh liệt, xiết chặt lấy hông tôi và ham muốn tôi ngay lúc này, ngay giây phút này, như để nói xin lỗi, để nói anh yêu tôi, để nói anh sẽ làm mọi thứ vì tôi...

Chúa ơi, con mê làm tình để làm hòa lắm.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.